Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 28: Phái đoàn xin mua rau**
**CHƯƠNG 28: PHÁI ĐOÀN XIN MUA RAU**
Nắng sớm ở Linh Điền Phong luôn mang theo một chút hơi ẩm của sương đêm và mùi hương thanh khiết của đất mới được lật lên. Diệp Trường An đứng bên hàng rào tre, tay chống cuốc, nhìn chằm chằm vào luống rau cải chíp xanh mướt mà thở dài một tiếng thườn thượt.
Lại lớn nhanh quá rồi.
Bình thường người ta mong linh thực nhanh chín để thu hoạch, còn Diệp Trường An lại sầu vì rau già quá ăn không kịp. Kể từ ngày hệ thống “Thần Cấp Nông Phu” cưỡng ép nâng cấp lên giai đoạn “Vạn Vật Cộng Sinh”, tốc độ sinh trưởng của rau cỏ trên ngọn núi này dường như đã mất đi sự kiểm soát của định luật tự nhiên. Buổi sáng gieo hạt, buổi chiều có khi đã thấy hoa nở.
“Nhị Hắc, đừng có gặm cái hàng rào nữa. Ngươi là chó, không phải là mọt.”
Trường An lười biếng đá nhẹ vào mông con chó đen đang nằm bò ra dưới chân. Nhị Hắc – vị vương giả Hắc Kỳ Lân viễn cổ từng khiến chư thiên vạn giới run sợ – lúc này chỉ uể oải ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng ởn có thể cắn nát cả pháp bảo cấp địa. Nó lầm lì nhìn chủ nhân một cái, rồi tiếp tục nhắm mắt, đầu đuôi vẫy vẫy đập xuống đất bụi bay mù mịt, bộ dạng chẳng khác gì một con chó cỏ trung thành nhưng cực kỳ lười biếng.
Từ trong gian nhà lá đơn sơ, một bóng dáng thanh thoát như mây trôi bước ra. Liễu Nhược Băng vẫn mặc bộ y phục trắng tinh khôi của Băng Sơn Kiếm Tiên, nhưng mái tóc dài lại được búi gọn bằng một chiếc trâm gỗ giản đơn. Trên tay nàng cầm một chiếc thau gỗ nhỏ đựng khoai tây đã được rửa sạch sẽ.
“Trường An sư huynh, trà buổi sáng đã pha xong rồi. Là loại lá trà mà huynh nói là ‘hàng dạt’ ở góc phía Đông đấy.”
Trường An nghe vậy, nét mặt giãn ra đôi chút: “À, cái loại đắng ngắt ấy hả? Được, đem ra đây. Loại đó chữa nhiệt miệng tốt lắm.”
Nếu như lời này để Chưởng môn Thanh Vân Môn nghe thấy, lão chắc chắn sẽ uất ức đến mức hộc máu mà chết. “Hàng dạt” mà Trường An nhắc đến, chính là cây Ngộ Đạo Trà cổ thụ ngàn năm được gieo từ hạt giống hỗn độn, mỗi một lá trà hái xuống đều chứa đựng quy luật của trời đất, các lão quái vật Nguyên Anh chỉ cần ngửi hơi thôi cũng có thể đột phá cổ chai. Ấy vậy mà ở đây, nó chỉ được dùng để… chữa nhiệt miệng.
Đúng lúc Trường An vừa ngồi xuống ghế mây, định nhấp một ngụm trà đắng thì từ phía dưới sườn núi truyền đến tiếng xé gió ầm ĩ.
Tiếng chim điêu kêu vang trời, kèm theo đó là áp lực mạnh mẽ của linh khí khiến những đám mây quanh Linh Điền Phong bị thổi bạt ra hai phía. Một chiếc phi thuyền khổng lồ có hình dáng đầu hổ, được kéo bởi bốn con Sư Tử cánh vàng, đang nghênh ngang bay thẳng về phía hàng rào của Trường An.
Trên đầu mũi thuyền, một nam tử trẻ tuổi mặc kim bào, đầu đội mũ quan khảm ngọc, tay cầm quạt giấy đang nhìn xuống dưới với vẻ cao ngạo vô song. Bên vai hắn đậu một con Kim Sí Điêu với bộ lông vàng óng ánh như kim loại, đôi mắt sắc lẹm nhìn chăm chú vào vườn rau dưới chân.
“Vạn Thú Môn thiếu chủ, Triệu Vô Cực, đến thăm Linh Điền Phong!”
Tiếng quát chứa đựng linh lực vang dội khắp thung lũng, làm chấn động cả những đệ tử đang tu hành ở các ngọn núi lân cận của Thanh Vân Môn.
Diệp Trường An đặt chén trà xuống, nheo mắt nhìn cái phi thuyền hoành tráng kia, mặt hiện lên vẻ ghét bỏ: “Sáng sớm ra đã gây ồn ào. Nhược Băng, họ đến đòi nợ hay đến phá nhà thế?”
Liễu Nhược Băng lạnh lùng liếc nhìn lên không trung, đôi mắt phượng híp lại, một tia kiếm ý mỏng như sợi tóc vô tình tràn ra, khiến nhiệt độ xung quanh hạ xuống âm độ. Nàng khẽ nói: “Vạn Thú Môn là tông môn hạng nhất, nghe nói dạo này đang tìm kiếm linh thực đặc biệt để chữa trị cho yêu thú trấn phái bị thương. Có lẽ họ nghe danh của huynh nên đến tìm.”
“Tìm ta làm gì? Ta chỉ là nông dân luyện khí tầng ba.” Trường An tặc lưỡi, rồi vẫy tay: “Thôi, khách đến là khách, nếu họ biết điều không dẫm vào luống cải của ta thì cứ mời vào.”
Phi thuyền đáp xuống bãi đất trống phía ngoài hàng rào. Triệu Vô Cực cùng một đoàn trưởng lão và đệ tử hùng hổ bước xuống. Hắn ta vừa đặt chân xuống đất, con Kim Sí Điêu trên vai đã đột ngột run rẩy, đôi cánh thu lại, đầu cụp xuống thấp, không còn chút kiêu ngạo nào vừa rồi.
Triệu Vô Cực hơi sững người. Con điêu này của hắn là linh thú cấp năm, bình thường chỉ biết có trời đất, sao hôm nay lại sợ hãi đến thế? Hắn nhìn về phía hàng rào gỗ sơ sài, chỉ thấy một thanh niên gầy gò mặc áo vải thô và một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần đang ngồi uống trà.
Vừa bước vào sân, mùi hương của trà và đất bốc lên khiến Triệu Vô Cực choáng váng. Hắn là thiếu chủ một đại môn phái, bảo vật gì mà chưa từng thấy qua? Nhưng hương trà này… tại sao chỉ hít một hơi, cảm giác linh lực đình trệ bao năm trong cơ thể hắn lại bắt đầu rục rịch chuyển động?
“Khụ…” Triệu Vô Cực vội vàng thu lại vẻ ngạo mạn, chắp tay khách khí: “Tại hạ Vạn Thú Môn Triệu Vô Cực, được nghe danh Linh Điền Phong của Thanh Vân Môn có kỳ nhân dị sĩ, nên đặc biệt mang lễ vật đến bái kiến.”
Trường An chỉ tay vào cái ghế đẩu bằng gỗ gần đó, uể oải nói: “Ngồi đi. Có chuyện gì nói nhanh, lát nữa ta còn phải đi bón phân cho ruộng lúa, lỡ giờ lành là không tốt đâu.”
Các vị trưởng lão Vạn Thú Môn đi sau Triệu Vô Cực nghe vậy thì mặt mày xanh mét. Bọn họ đi đâu mà không phải là tiền hô hậu ủng, đại diện cho một môn phái khổng lồ, thế mà thằng nhóc này dám nói chuyện ‘bón phân’ quan trọng hơn cả việc tiếp đãi họ?
Một trưởng lão nóng tính định bước ra giáo huấn, nhưng ngay lập tức, con chó đen Nhị Hắc đang nằm đó bỗng mở một con mắt ra nhìn lão. Chỉ một cái liếc mắt đơn giản, vị trưởng lão kia cảm thấy như bị một con hung thú thái cổ nhìn chằm chằm, linh hồn run rẩy, bước chân cứng đờ tại chỗ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Triệu Vô Cực cũng cảm nhận được sự bất thường, hắn vội ngăn trưởng lão của mình lại, rồi lấy ra một cái nhẫn trữ vật, cung kính đặt lên bàn: “Không giấu gì tiền bối… à không, vị đạo hữu đây. Con linh điêu trấn phái của tệ môn chẳng may bị trúng độc khí cổ đại, kinh mạch khô héo. Nghe danh ở đây có linh rau diệu dụng, có thể cải tử hoàn sinh, nên tại hạ muốn mua một ít để về cứu chữa. Trong nhẫn này là một vạn linh thạch thượng phẩm, cùng ba viên định phong châu, xin đạo hữu chấp thuận.”
Linh thạch thượng phẩm? Định phong châu?
Trường An nhìn cái nhẫn, trong lòng lại hiện lên một sự chán ghét sâu sắc. Trong kho chứa đồ của hắn hiện giờ, loại linh thạch này đã chất đống như núi, chiếm hết chỗ để hạt giống và cuốc liềm. Với hắn, đây chẳng khác gì mấy hòn đá cuội chiếm diện tích.
“Thứ này…” Trường An gãi gầu, “Thứ này ta không thiếu. Nói thật với ngươi, đồ của ta quý giá lắm, mấy cái linh thạch cứng ngắc này đổi không được đâu.”
Nói đoạn, hắn chỉ tay ra sau vườn, nơi có một đống lộn xộn những thanh kiếm gãy, khiên nứt, các loại đồng nát rỉ sét nằm chỏng chơ một góc.
“Ngươi thấy cái đống đồng nát kia không? Đó là rác mà các khách nhân trước đây để lại, ta dọn mãi không xuể. Ta đang định tìm người dọn sạch đống phế liệu đó đi.”
Triệu Vô Cực và các trưởng lão nhìn theo tay chỉ của Trường An. Lúc đầu họ tưởng hắn đang mỉa mai, nhưng khi nhìn kỹ đống “đồng nát” ấy, cả đám đều đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh, trợn tròn mắt.
Kìa không phải là mảnh vỡ của Long Tuyền Kiếm – thiên cấp thần binh đã thất truyền sao?
Kìa không phải là mảnh hộ tâm kính của một vị Chuẩn Đế nào đó sao?
Thậm chí có cả cái cuốc gãy rỉ sét nhưng trên đó lại lờ mờ tỏa ra… khí tức đạo vận của thời Khai Thiên?
Thần ơi! Đối với Diệp Trường An, đó là phế liệu chiếm chỗ. Nhưng đối với thế giới bên ngoài, mỗi một mảnh vụn ở đó đều là vật liệu để đúc ra tiên khí!
Triệu Vô Cực run rẩy giọng hỏi: “Đạo… Đạo hữu muốn thế nào?”
Diệp Trường An nghĩ thầm: *Đống rác này để đây vướng chân quá, nhìn gai cả mắt. Mà mình cũng cần vài loại vật liệu kỳ quái để về làm cái máy tuốt lúa bằng tay, chứ cứ đập tay mãi mỏi quá.*
Hắn nghiêm túc ra giá: “Ta thấy phái các ngươi chuyên về thú, chắc là có nhiều vật liệu linh cốt, gân thú cổ, hoặc mấy mảnh kim loại kỳ lạ bới được trong hang sâu đúng không? Mấy thứ đó tuy không có giá trị tu luyện linh lực cao, nhưng bền và dẻo. Một cân rau cải của ta, đổi lấy một xe ‘phế liệu’ kiểu đó. Phế liệu của ngươi càng lạ, càng vô dụng với người tu hành càng tốt. Ta thích thu thập phế liệu hơn là linh thạch.”
Cả đoàn người Vạn Thú Môn im lặng như tờ.
Cái gì? Một cân rau cải, vốn là tiên dược cứu mạng linh thú, mà chỉ đổi lấy phế liệu vô dụng? Trong mắt họ, Diệp Trường An không còn là một nông dân bình thường nữa, mà là một vị thánh nhân ẩn thế đang… “giúp người làm phúc” dưới hình thức giao dịch kỳ quặc.
“Ngài ấy đang thí nghiệm đạo tâm của chúng ta sao?” Triệu Vô Cực thầm nghĩ, lòng đầy cảm động. “Ngài ấy rõ ràng biết những thứ phế liệu kia không đáng giá bằng một ngọn cỏ ở đây, nhưng lại đưa ra yêu cầu đó để chúng ta không thấy hổ thẹn vì nhận ơn huệ quá lớn.”
Nghĩ đến đây, Triệu Vô Cực đứng bật dậy, khom người thật sâu: “Tấm lòng bao dung của tiền bối, Triệu mỗ ghi nhớ suốt đời! Chúng ta có mang theo một lượng lớn hài cốt quái thú thời thượng cổ khai quật được dưới hầm ngầm, tuy cứng vô cùng không thể rèn thành kiếm nhưng có thể dùng làm cột nhà, lại có cả đá đen chìm dưới biển sâu mười vạn năm không có linh khí, tất cả đều được chúng ta đem đi để… nộp cho tiền bối!”
Trường An nghe đến “cột nhà” và “đá đen cứng”, mắt sáng lên như bắt được vàng. “Thật sao? Càng vô dụng càng tốt nhé! Ta chỉ cần chúng để kê lại cái chuồng gà và làm cái tay quay giếng nước.”
Liễu Nhược Băng đứng bên cạnh che miệng cười thầm. Nàng biết Trường An nói thật, hắn thật sự chỉ muốn làm mấy món đồ đó. Nhưng nhìn vẻ mặt sùng bái đến mức muốn quỳ xuống lạy của người Vạn Thú Môn, nàng lại thấy buồn cười khôn tả.
Sư huynh ơi sư huynh, huynh rốt cuộc định dùng cách “thu nhặt rác” này để chinh phục bao nhiêu tông môn nữa đây?
“Được rồi, Nhược Băng, muội vào vườn hái ba cây cải chíp loại ‘to vừa phải’ ra đây. Đừng lấy cây to quá, cây đó ăn vào… bọn họ chịu không nổi đâu.” Trường An dặn dò.
Nhược Băng gật đầu, lướt nhẹ vào vườn. Một lát sau, nàng quay ra với ba cây cải xanh mướt, lá còn đọng những giọt nước long lanh như ngọc bích. Vừa đưa tới gần, mùi hương thảo mộc nguyên thủy nhất, tinh khiết nhất lan tỏa khiến con Kim Sí Điêu của Triệu Vô Cực kích động đến mức kêu lên một tiếng kinh thiên động địa. Nó thậm chí quên cả nỗi sợ hãi với Nhị Hắc, định nhào tới, nhưng bị ánh mắt của chủ nhân ghim lại.
Triệu Vô Cực cung kính dùng đôi bàn tay run rẩy tiếp nhận ba cây rau cải. Hắn cảm nhận được sức sống mãnh liệt cuồn cuộn bên trong, dường như chỉ cần một chiếc lá thôi cũng đủ để làm hồi sinh cả một cánh rừng héo úa.
“Đa tạ tiền bối! Đa tạ tiền bối!”
Hắn không dám gọi là đạo hữu nữa. Người có thể trồng ra thứ này, chỉ có thể là bậc Thần Nông tái thế, hoặc một vị Thánh nhân ẩn mình tìm kiếm đạo nhân sinh qua nghề nông.
Triệu Vô Cực lập tức ra lệnh cho đệ tử bốc dỡ toàn bộ “phế liệu” trên phi thuyền xuống. Từng đống xương cốt to lớn đen kịt, những khối kim loại gỉ sét màu nâu đỏ, và cả những hòn đá xù xì vô dụng được chất đầy ở phía bên ngoài hàng rào. Đối với người tu hành, đây là rác thải, là chướng ngại vật chiếm chỗ trong túi trữ vật.
Nhưng Trường An thì sướng phát điên. Hắn chạy ra, cầm một cái gân thú cổ to bằng bắp tay lên, kéo thử. Độ đàn hồi cực tốt!
“Tốt, tốt lắm! Cái này làm dây cung để dắt cái gàu múc nước thì bền phải biết! Mấy người thật là tốt bụng quá, đem cho ta toàn thứ hữu dụng.”
Các trưởng lão Vạn Thú Môn nhìn cảnh vị “đại lão” cầm cái gân hung thú thời Viễn Cổ – thứ vốn dĩ được truyền thuyết kể rằng dùng để thắt cổ rồng – đem về để làm… dây gàu nước, mà khóe miệng giật giật không ngừng.
“Đại nhân quả nhiên là cao nhân…” Một vị trưởng lão lầm bẩm, “Dùng đạo vật vào cuộc sống thường nhật, đây mới là cảnh giới cao nhất của sự chất phác.”
Sau khi bàn giao xong xuôi, đoàn người Vạn Thú Môn cáo từ với thái độ không thể nào cung kính hơn. Trước khi phi thuyền bay đi, Triệu Vô Cực còn cố gắng ngoái đầu lại, khắc sâu hình bóng vị thanh niên đang vui vẻ thu dọn đống xương cốt hung thú kia vào tâm khảm.
Phi thuyền đi xa dần, không gian trở lại vẻ tĩnh lặng của Linh Điền Phong.
Trường An phủi bụi trên tay, thở dài mãn nguyện: “Đúng là có khách có khác, thu hoạch được bao nhiêu đồ dùng được. Nhược Băng, tối nay chúng ta ăn thịt xào khoai tây, nãy muội rửa khoai chưa?”
“Rửa rồi sư huynh.” Nhược Băng nhẹ nhàng đi tới bên cạnh hắn, nhìn đống xương xẩu và đá vụn bừa bãi: “Huynh thật sự muốn dùng chúng làm đồ dùng trong nhà sao? Chúng chứa sát khí thượng cổ mạnh lắm đấy.”
Trường An xua tay: “Sát khí gì chứ? Để nắng nó phơi cho vài ngày là bay hết ấy mà. Huống hồ Nhị Hắc hay tè ở góc này, sát khí nào chịu nổi nó?”
Nhị Hắc đang ngủ đột ngột hắt hơi một cái, rồi lầm lì đứng dậy, thản nhiên đi tới gần đống “sát khí thượng cổ” kia, nhấc chân sau lên…
Dòng nước tiểu thần thánh chảy xuống, những âm hồn chiến trận gào thét hàng vạn năm trên xương cốt hung thú vừa mới định bộc phát đã ngay lập tức bị một đạo uy áp tuyệt đối đè bẹp, tiêu tán sạch sành sanh như chưa từng tồn tại. Đống “phế liệu” đột nhiên trở nên sáng bóng và thân thiện vô cùng.
Trường An vỗ tay cười ha hả: “Đấy, thấy chưa, chó nhà mình cũng ghét ba cái đồ ám khí này. Giờ thì sạch rồi, mai ta bắt đầu làm cái tay quay giếng.”
Liễu Nhược Băng chỉ biết câm nín nhìn. Ở đây, dường như mọi quy tắc tu chân đều bị đảo lộn. Những thứ mà Tiên đế phải tranh giành, ở đây chỉ để phục vụ sinh hoạt cá nhân của một kẻ tự xưng là “lười biếng”.
Đúng lúc này, từ trong bụi rậm bên sườn núi, một cái đầu già nua lấm lét ló ra. Là Tiêu Dao Tử – sư phụ của Trường An.
Lão già nghiện rượu này nhìn thấy đống vật liệu quý giá kia, đôi mắt nheo lại vì thèm thuồng, nhưng lại không dám bước tới gần. Lão biết tỏng con chó của đồ đệ lão không dễ trêu vào.
“Trường An ơi… vi sư vừa ngửi thấy mùi khoai tây nướng… hay là mình làm thêm vò rượu nhắm nhỉ? Ta có mang ít rượu trắng nhạt đây, đổi lấy một bát khoai của con được không?”
Trường An nhìn lão già đang cười cầu tài kia, không nhịn được mà bật cười: “Sư phụ, ông cứ làm như tôi bạc đãi ông không bằng. Vào đây, Nhược Băng đang nhóm bếp rồi. Nhưng nói trước, ăn xong thì phụ tôi khuân đống đá này vào góc sân đấy nhé.”
“Khuân đá? À, được được! Chuyện nhỏ! Chỉ cần được ăn đồ con trồng, bảo ta dời núi lấp biển ta cũng làm!”
Tiêu Dao Tử vội vã chạy vào, gương mặt hiện rõ vẻ mãn nguyện.
Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt trùm lên Linh Điền Phong, khói bếp bắt đầu len lỏi bay lên. Một khung cảnh làng quê bình dị giữa lòng một Tiên môn đang trên đà mục nát.
Diệp Trường An ngồi trước hiên nhà, nhìn những luống rau cải chíp đang khe khẽ lay động trong gió, thầm nhủ trong lòng: *Làm ruộng tuy hơi bận chút, nhưng so với đánh giết bên ngoài thì vẫn là thiên đường. Chờ đến lúc trồng được trái Thánh Nhân thì có lẽ mình sẽ nghỉ hưu hẳn, sống đời nằm muối cá thật sự.*
Hắn không biết rằng, ba cây cải chíp mà hắn cho là “hàng dạt” kia, sau khi về tới Vạn Thú Môn, đã tạo nên một trận địa chấn quét sạch cả giới tu chân. Các môn phái khác bắt đầu nhận ra, linh thạch không còn là thước đo quyền lực nữa. Quyền lực thực sự… nằm ở trong giỏ rau của một gã nông dân tại một ngọn núi hẻo lánh tên là Linh Điền Phong.
Một làn sóng “hành khất cầu rau” đang âm thầm thành hình, nhắm thẳng về phía Thanh Vân Môn.
Còn nhân vật chính của chúng ta? Lúc này hắn đang say sưa tranh cãi với sư phụ mình về việc nên cho nhiều muối hay ít muối vào món khoai tây xào.
“Sư phụ, tôi đã nói rồi, khoai phải đậm vị mới ngon!”
“Nhóc ranh, tu tiên phải thanh đạm, ít muối thôi cho đỡ hại thận!”
Nhị Hắc nằm bên cạnh, ghé đầu lên chân Trường An, mơ màng đi vào giấc ngủ. Ở Linh Điền Phong, ngày hôm nay cũng giống như bao ngày khác, chỉ là… đống phế liệu ở góc sân đã nhiều thêm một chút, và sự yên bình vẫn lan tỏa như một bản nhạc không tên giữa nhân gian thái bình.
[HẾT CHƯƠNG 28]