Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 30: Con gà đẻ trứng vàng**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:17:11 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 30: CON GÀ ĐẺ TRỨNG VÀNG**

Sương mù sáng sớm trên Linh Điền Phong không giống với bất kỳ nơi nào khác trong Thanh Vân Môn. Ở những ngọn núi khác, sương mù mang theo hơi lạnh thấu xương của kiếm khí hoặc mùi dược thảo nồng nặc từ các lò luyện đan. Còn ở đây, sương mù có mùi của đất mới, mùi cỏ dại ngậm nước và một chút hương thơm thanh khiết, ngọt ngào từ những luống linh thực đang vươn mình đón nắng.

Trên cánh đồng linh lúa nằm ở sườn phía Nam, ba bóng người mặc đồ vải thô, đầu quấn khăn rơm, đang hì hục cầm cuốc. Đó chính là ba gã sát thủ tội nghiệp đã từng lừng lẫy một thời, giờ đây danh hiệu "Hắc Ám Tam Sát" đã được Diệp Trường An đổi thành "Linh Điền Tam Thủ".

"Nhanh tay lên! Gã râu xồm, ngươi nhìn cái gì? Chỗ cỏ dại kia nếu còn sót một cọng đến lúc mặt trời đứng bóng, ngươi sẽ biết tay ta!"

Tiếng quát lanh lảnh của Liễu Nhược Băng vang lên. Nàng đang ngồi trên một tảng đá lớn, trên đùi đặt thanh Băng Tâm kiếm trứ danh, nhưng trong tay lại đang… bóc một củ khoai tây nướng. Đại sư tỷ lạnh lùng ngày nào giờ đây đã trở thành "quản đốc" tận tụy nhất của Linh Điền Phong. Nàng nhận ra rằng, giám sát bọn người này làm việc cũng là một loại rèn luyện tâm tính cực tốt.

"Đại… Đại sư tỷ, chúng ta đã nhổ sạch ba mẫu ruộng từ mờ sáng rồi." Gã râu xồm – giờ là Đại Thủ – mếu máo, đôi bàn tay vốn dùng để cầm đoản đao lấy mạng người giờ đầy vết chai sạn và bùn đất. "Cái loại cỏ 'Vô Tận Sinh' này sao mà dai thế không biết, vừa nhổ xong nó lại mọc lên…"

"Đó không phải cỏ thường, đó là cỏ ngậm linh khí." Liễu Nhược Băng thản nhiên đáp, mắt vẫn không rời củ khoai tây thơm lừng. "Được nhổ cỏ ở đây là phúc phận ba đời của các ngươi. Nhìn Nhị Hắc kìa, nó còn chăm chỉ hơn các ngươi đấy."

Cách đó không xa, Nhị Hắc – con chó đen gầy gò – đang dùng mõm ủi ủi mấy viên đá nhỏ ra khỏi luống rau cải. Nó liếc nhìn ba gã sát thủ với vẻ khinh bỉ tột độ, như muốn nói: *“Lũ phế vật, làm có tí việc cũng kêu ca, nhìn bổn tọa đây này.”*

Diệp Trường An từ trong căn nhà gỗ nhỏ bước ra, trên tay cầm một chiếc thúng tre cũ kỹ. Hắn vươn vai một cái, xương cốt kêu "răng rắc", khuôn mặt tuấn lãng hiện rõ vẻ lười biếng đặc trưng.

"Trường An sư đệ, hôm nay có gì cho bữa sáng không?" Tiêu Dao Tử từ đâu bay xuống, chiếc bầu rượu bên hông vẫn lủng lẳng, nhưng ánh mắt lão lại dán chặt vào cái thúng của Trường An.

"Lại là khoai tây thôi, sư phụ." Trường An ngáp một cái. "Bọn chúng mới gieo hạt linh cốc, chưa có gì mới đâu. Mà nói nghe này, cái lão Trưởng lão Hình Phạt bên kia dạo này có vẻ hay sang đây nhìn lén nhỉ? Đồ đệ thấy lão cứ lảng vảng ngoài hàng rào suốt."

Tiêu Dao Tử cười hắc hắc: "Lão già đó ấy à? Chắc lại thèm mấy củ cải của con rồi. Mặc kệ lão, lão mà bước vào, cứ để Nhị Hắc cắn mông."

Trường An lắc đầu ngán ngẩm, tiến về phía kho lúa nhỏ ở góc vườn. Đây là nơi hắn trữ những loại hạt giống đặc biệt mà hệ thống ban tặng. Đang định mở cửa kho, hắn bỗng khựng lại.

Từ trong bụi rậm cạnh vườn thuốc, một âm thanh lạ vang lên: "Cục… cục tác! Cục cục tác!"

Một con gà rừng, với bộ lông xám xịt, xơ xác và trông cực kỳ "suy dinh dưỡng", đang lén lút lủi ra từ bụi cây. Nó có vẻ như bị lạc từ ngọn núi hoang phía sau tới. Con gà này trông rất bình thường, thậm chí là quá bình thường so với những linh thú đầy uy phong trong tông môn.

"Ồ, ở đâu ra con gà này nhỉ?" Trường An thích thú dừng lại quan sát. "Lâu lắm rồi mới thấy sinh vật sống nào không phải là sát thủ hay lão già nghiện rượu lên đây."

Con gà rừng ngơ ngác nhìn xung quanh. Đôi mắt nhỏ của nó đột nhiên sáng rực lên khi nhìn thấy một vài hạt linh cốc rơi vãi trên nền đất ngay trước cửa kho. Đó là "Thần Cấp Linh Cốc" mà Trường An vừa thu hoạch hôm qua, mỗi hạt đều lấp lánh như ngọc trai, chứa đựng một lượng linh khí tinh thuần đến kinh ngạc.

Bình thường, những hạt thóc này là món ăn vặt yêu thích của Nhị Hắc (dù nó là chó), nhưng thỉnh thoảng Trường An vẫn vung tay quá trán làm rơi vài hạt.

Con gà rừng không chần chừ, lao tới mổ lấy mổ để.

*Cục!*

Ngay khi hạt linh cốc đầu tiên trôi xuống cổ họng, cơ thể con gà rừng run bắn lên. Một luồng ánh sáng vàng nhạt từ bụng nó lan tỏa ra khắp các chi. Bộ lông xám xịt của nó bắt đầu rụng xuống với tốc độ chóng mặt, thay vào đó là những chiếc lông mới có màu đỏ tía, óng ánh như kim loại.

"Ơ kìa…" Trường An ngẩn người. "Nó đang tiến hóa à? Ăn mấy hạt thóc của mình mà cũng đột phá được sao?"

Tiêu Dao Tử và Liễu Nhược Băng cũng bị thu hút. Ba gã sát thủ dừng cuốc, mắt chữ O miệng chữ A nhìn con gà đang "biến hình" ngay trước mắt.

Con gà rừng nhỏ bé, sau khi nuốt gọn mười hạt linh cốc, giờ đây trông không khác gì một phiên bản thu nhỏ của phượng hoàng. Cái mào trên đầu nó dựng đứng, đỏ rực như máu, đôi mắt vốn dĩ vô tri giờ lại hiện lên một chút… kiêu ngạo.

Nó ngẩng cao đầu, nhìn Diệp Trường An một cái, sau đó thong dong bước vào một cái ổ rơm cũ bên cạnh kho lúa.

"Cục tác!"

Một tiếng kêu đanh thép vang lên. Sau đó là một sự im lặng kỳ lạ bao trùm cả Linh Điền Phong. Không khí dường như đặc quánh lại, linh khí từ bốn phương tám hướng bắt đầu cuộn xoáy, tụ lại phía cái ổ rơm.

"Cái này là…" Tiêu Dao Tử trợn tròn mắt, chén rượu trên tay rơi xuống đất lúc nào không hay. "Linh khí triều tịch? Một con gà đẻ trứng mà gây ra linh khí triều tịch?"

Liễu Nhược Băng nắm chặt chuôi kiếm, cảm nhận được một luồng uy áp tinh thuần nhưng không mang tính công kích đang lan tỏa.

Con gà bước ra khỏi ổ, vỗ cánh phạch phạch, trông rất đắc ý rồi thản nhiên đi thẳng vào vườn rau… tìm chỗ ngủ.

Trường An tò mò tiến lại gần ổ rơm. Nằm yên vị ở giữa là một quả trứng. Nhưng nó không phải là quả trứng bình thường. Quả trứng to gấp đôi trứng gà thường, vỏ màu vàng kim rực rỡ, bên trên phủ đầy những đường vân kỳ ảo như những đám mây tiên.

Mùi thơm của nó thoát ra, không phải mùi tanh của trứng, mà là một mùi hương dịu mát, khiến người ta chỉ cần ngửi một hơi thôi đã cảm thấy kinh mạch toàn thân thông suốt, tu vi vốn trì trệ bấy lâu nay bỗng dưng rung động.

"Đệch…" Diệp Trường An lẩm bẩm, tay run run cầm quả trứng lên.

**[Ding! Phát hiện sản phẩm phụ của Thần Cấp Linh Cốc: "Thái Dương Tiên Trứng".]**
**[Phẩm cấp: Tiên Cấp sơ giai.]**
**[Công dụng: Chứa đựng một lượng nhỏ Tiên khí sơ khai. Có tác dụng tẩy tủy dịch kinh, tăng cường thọ nguyên, và đặc biệt là cực kỳ ngon.]**
**[Lưu ý: Nếu dùng để ấp, có 0.1% cơ hội nở ra Kim Sí Đại Bằng Điểu, 99.9% nở ra con gà háu ăn.]**

"Tiên khí? Trong một quả trứng gà?" Trường An nuốt nước miếng. "Hệ thống này chắc chắn là đang lừa mình. Làm gì có chuyện rẻ mạt thế này."

"Sư đệ! Đừng cử động!" Tiêu Dao Tử hét lớn, lao tới như một cơn lốc. Lão đứng khựng lại trước quả trứng, hơi thở dồn dập. "Quả trứng này… quả trứng này có Tiên đạo chi vận! Trời ơi, Thanh Vân Môn ta sắp hưng thịnh rồi! Nếu đưa quả trứng này cho Chưởng môn sư huynh luyện hóa, ông ấy có thể đột phá cảnh giới Nguyên Anh, thậm chí chạm tới Hóa Thần!"

Liễu Nhược Băng cũng run giọng: "Trường An sư đệ, quả trứng này… quá mức trân quý. Ngươi nên giấu nó đi, nếu để bên ngoài biết được, e là cả Thanh Lam Giới sẽ đại loạn."

Trong khi hai vị "đại lão" đang cực kỳ căng thẳng, thì ba gã sát thủ ở đằng kia lại có suy nghĩ khác.

*“Đại cơ duyên! Đây là đại cơ duyên của chúng ta!”* Gã râu xồm truyền âm cho hai tên còn lại, ánh mắt hiện lên vẻ tham lam điên cuồng. *“Bọn họ đang mải nhìn quả trứng. Nếu chúng ta cướp được nó và ăn ngay lập tức, tu vi của chúng ta sẽ tăng vọt! Đến lúc đó, cần gì phải làm nông dân nhổ cỏ nữa?”*

Ba gã nhìn nhau, âm thầm vận dụng chút linh lực sót lại mà chúng đã lén lút tích lũy được trong những ngày làm việc qua. Bọn chúng nghĩ rằng, vì bị thương và bị phong ấn, nhưng quả trứng này có thể chính là chìa khóa để giải thoát.

"Hành động!"

Gã râu xồm hét lên một tiếng, ba bóng đen bất ngờ lao vọt tới phía Diệp Trường An. Tốc độ của bọn chúng dù không bằng lúc đỉnh cao, nhưng dưới sự kích thích của "Tiên trứng", chúng đã phát huy được 200% tiềm lực.

"Trả quả trứng cho bọn ta!"

Tiêu Dao Tử hừ lạnh một tiếng, định ra tay, nhưng lão bỗng thấy Diệp Trường An vẫn đứng yên không nhúc nhích, thậm chí còn hơi cau mày.

"Các ngươi…" Trường An thở dài. "Ta đã nói rồi, làm việc không chăm chỉ là không có cơm ăn. Tại sao cứ thích gây rắc rối nhỉ?"

Hắn không dùng linh lực, cũng chẳng dùng thần thông. Trường An chỉ đơn giản là cầm cái liềm rỉ sét dắt bên hông, gõ nhẹ một cái vào không khí.

*Cộp!*

Một gợn sóng vô hình lan tỏa. Ba gã sát thủ cảm thấy như mình vừa lao đầu vào một bức tường sắt vạn trượng. Không khí xung quanh đột ngột đặc lại như nhựa đường, khóa chặt cơ thể bọn chúng ở trên không trung.

Nhị Hắc đang nằm dưới gốc cây, lười biếng mở một con mắt ra, "Gâu" một tiếng thật khẽ.

Luồng áp lực vốn dĩ đã nặng nề bỗng chốc tăng gấp mười lần. Ba gã sát thủ rơi bịch xuống đất, mặt đập thẳng vào bãi phân bò mà bọn chúng chưa kịp dọn.

"Ồ, quên mất." Trường An liếc nhìn con gà đang ngủ trong vườn rau. "Nhị Hắc, trông chừng bọn chúng. Để chúng nằm đó suy nghĩ về cuộc đời đến tối. À, còn con gà kia nữa, từ nay nó tên là 'Tiểu Kim'. Nó mà phá rau thì cứ việc phạt nó nhịn ăn."

Con gà tên Tiểu Kim bỗng rùng mình một cái trong giấc ngủ, như thể cảm nhận được sát khí từ "chủ nhân mới".

Trường An nhìn lại quả trứng vàng trên tay, suy nghĩ một lát rồi nói: "Sư phụ, sư tỷ, hai người nói đúng. Quả trứng này quý thật."

Tiêu Dao Tử gật đầu lia lịa: "Phải, phải! Con định đưa nó cho Chưởng môn sao?"

"Không." Trường An thản nhiên đáp. "Quý như thế này, nếu đem đi luyện công thì phí quá. Đồ đệ nghĩ, hay là chúng ta… ốp la nó nhỉ?"

"CÁI GÌ?!"

Tiêu Dao Tử suýt nữa thì cắn vào lưỡi mình. Liễu Nhược Băng thì đứng hình, miếng khoai tây trong miệng suýt rơi ra.

"Sư… sư đệ, ngươi có biết mình đang nói gì không?" Liễu Nhược Băng lắp bắp. "Đó là Tiên khí! Là cơ duyên vạn năm có một! Ngươi định… đem nó đi chiên sao?"

"Thì trứng là để ăn mà." Trường An nhún vai, vẻ mặt vô tội. "Ăn vào thì linh khí cũng vào người thôi. Hơn nữa, Tiểu Kim nó đẻ một quả được, chắc chắn sẽ đẻ được quả thứ hai. Cứ coi như đây là khảo sát chất lượng đi."

Nói đoạn, hắn đi thẳng vào bếp, để lại hai người một chó và ba gã sát thủ đang nằm im lìm trong bãi phân với tâm trạng cực kỳ phức tạp.

Một lát sau, một mùi thơm kinh khủng bắt đầu tỏa ra từ gian bếp nhỏ. Mùi thơm này không giống mùi thức ăn thường, nó mang theo hương vị của sự khởi nguyên, của trời đất bao la, lại pha chút ngậy béo hoàn hảo của mỡ heo rừng mà Trường An đã tích trữ.

Tiêu Dao Tử vốn dĩ còn định can ngăn, nhưng khi ngửi thấy mùi hương này, lão thấy thọ nguyên của mình như đang tăng lên theo từng nhịp thở. Lão nuốt nước miếng ừng ực, đôi chân tự động bước về phía bếp.

"Trường An à… vi sư thấy con nói cũng có lý. Tu tiên là để làm gì? Là để sống thoải mái. Ăn ngon cũng là một cách tu luyện… hay là cho sư phụ nếm thử một miếng nhỏ thôi?"

Liễu Nhược Băng dù vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng cũng đã đứng ở cửa bếp từ lúc nào.

Bên trong, Diệp Trường An đang cầm chảo, đảo qua đảo lại quả trứng vàng kim giờ đã biến thành một màu vàng óng ả, lòng đỏ như một mặt trời nhỏ giữa lớp lòng trắng tinh khôi như mây tuyết.

Hắn chia quả trứng thành ba phần (Nhị Hắc cũng được một mẩu nhỏ rơi ra), rồi thản nhiên ngồi xuống bàn gỗ.

"Mời mọi người. Bữa sáng bắt đầu."

Ngay khi miếng trứng đầu tiên chạm vào đầu lưỡi, Tiêu Dao Tử cảm thấy như một vụ nổ hạt nhân xảy ra trong cơ thể mình. Linh khí hóa thành những dòng chảy cuồn cuộn, không cần lão vận công cũng tự động tràn vào kinh mạch, tẩy rửa sạch sẽ những tạp chất tích tụ cả trăm năm qua.

Bản thân Diệp Trường An cũng cảm thấy một luồng ấm áp chảy vào đan điền.

**[Ding! Ký chủ tiêu thụ Thái Dương Tiên Trứng (Hạng cám).]**
**[Tu vi tăng lên… Chúc mừng ký chủ đột phá Luyện Khí tầng 4!]**

Trường An khựng lại một chút, rồi thở dài: "Haizz, quả nhiên là đồ bổ. Lại tăng cấp rồi, tốc độ này nhanh quá, mình phải trồng thêm ít rau đắng để kìm hãm lại thôi."

Nếu những thiên tài ngoài kia biết được Trường An đang đau khổ vì "tăng cấp quá nhanh" do ăn trứng gà, chắc chắn bọn họ sẽ tức đến mức hộc máu mà chết.

Trong khi đó, ở phía bên kia ngọn núi, Trưởng lão Hình Phạt – Hình Thiết Diện – đang đứng trên mây, hít hà cái không khí tỏa ra từ Linh Điền Phong với vẻ mặt say đắm.

"Mùi này… không lẽ lão già Tiêu Dao Tử lại lén lút ăn trộm đan dược vạn năm của Chưởng môn?"

Lão hậm hực định đáp xuống kiểm tra, nhưng đột nhiên thấy một con chó đen ở phía dưới ngước lên nhìn lão. Ánh mắt con chó đó chứa đựng một sự răn đe khủng khiếp khiến linh hồn lão run rẩy. Hình Thiết Diện lập tức đổi hướng bay thẳng, trong lòng thầm nhủ: *“Thôi bỏ đi, cái ngọn núi đó không bình thường. Lần trước lão Vân Thái Nhất Chưởng môn xuống đó về cũng cứ lẩm bẩm về việc muốn đi trồng hành, mình không nên dại dột.”*

Kết thúc bữa sáng đặc biệt, con gà Tiểu Kim từ trong vườn rau bước ra, nhảy lên hàng rào rỉa lông, nhìn xuống đám người Diệp Trường An bằng vẻ "đã ăn trứng của ta thì liệu mà cung phụng ta".

Cuộc sống tại Linh Điền Phong vẫn diễn ra êm đềm như vậy. Diệp Trường An vẫn điềm đạm làm nông, ba gã sát thủ vẫn hì hục bón phân, sư tỷ vẫn canh chừng, sư phụ vẫn nghiện rượu. Chỉ là bây giờ, họ có thêm một mục tiêu mới vào mỗi sáng: Đợi Tiểu Kim đẻ trứng.

Và có lẽ, con gà này cũng không ngờ rằng, sau này nó sẽ trở thành "Thần Kê Trấn Sơn" nổi tiếng nhất lịch sử giới tu tiên, chỉ vì chủ nhân của nó lười đến mức không buồn đi tìm nguyên liệu khác cho bữa sáng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8