Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 53: Hệ thống mở khóa: Chăn nuôi**
**Chương 53: Hệ thống mở khóa: Chăn nuôi**
Nắng sớm ở Linh Điền Phong bao giờ cũng mang một phong vị rất riêng. Nó không gay gắt như cái nắng ở Hình Phạt Phong, cũng chẳng âm u sương mù như ở Kiếm Khí Phong. Luồng nắng ấy len lỏi qua từng tán lá Linh Điền, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của bùn đất hòa quyện cùng linh khí thuần khiết nhất.
Diệp Trường An nằm trên chiếc võng bện bằng rơm tiên, đung đưa một chân, miệng ngậm một cọng cỏ linh lăng. Hắn lim dim mắt, tận hưởng sự tĩnh lặng của buổi sáng. Đối với hắn, tu tiên là một quá trình mệt mỏi, chi bằng cứ làm một “con cá muối” nằm phơi nắng, trồng vài luống rau, nhặt vài cọng cỏ, cuộc đời như vậy mới gọi là viên mãn.
“Nhị Hắc, bớt sủa lại đi. Ngươi nhìn xem, con trâu đen kia nó còn chăm chỉ hơn ngươi, sáng sớm đã ra cày hết nửa mẫu ruộng rồi.”
Diệp Trường An uể oải nói vọng ra. Nhị Hắc – con chó đen gầy gò vốn là Hắc Kỳ Lân viễn cổ – nghe vậy liền khịt mũi một cái, lười biếng cuộn tròn đuôi nằm cạnh gốc cây liễu. Nó lườm con Hắc Ngưu đang cần mẫn phía xa, thầm nghĩ: *“Chẳng qua là nó mới đến, còn phải lập công để được ăn củ cải, chứ lão đại như ta đây đã sớm thoát ly cái giai cấp lao động phổ thông đó rồi.”*
Đúng lúc này, một âm thanh máy móc vang lên trong đầu Diệp Trường An, phá tan sự lười biếng thường nhật.
【 Đinh! Chúc mừng ký chủ đã đạt thành tích: Trồng trọt một vạn linh thực phẩm chất hoàn mỹ. 】
【 Hệ thống Nông Phu Thần Cấp nâng cấp phiên bản 2.0. 】
【 Mở khóa chức năng mới: **Tiên gia chăn nuôi**. 】
【 Gói quà khởi đầu chăn nuôi đã được gửi vào kho đồ. Ký chủ có muốn nhận không? 】
Diệp Trường An giật nảy mình, thiếu chút nữa thì ngã khỏi võng. Hắn xoa xoa hai cái tai, tự lẩm bẩm: “Cái gì? Chăn nuôi? Hệ thống này tính chơi mình à? Trồng trọt đã đủ mệt rồi, bây giờ còn bắt ta đi hốt phân chuồng nữa sao?”
Hắn vốn muốn từ chối, nhưng tính tò mò lại nổi lên. Hơn nữa, kinh nghiệm mười năm sống cùng hệ thống cho hắn biết, mỗi lần “mở khóa” thứ gì đó mới, đều đi kèm với những lợi ích không thể tưởng tượng nổi. Lần trước mở khóa “Ao Cá Vô Danh”, kết quả là hắn nuôi ra một đám cá chép mà hễ nhảy lên một cái là hô mưa gọi gió, làm cả tông môn cứ ngỡ có giao long độ kiếp.
“Nhận! Để xem ngươi cho ta cái gì.”
【 Đinh! Nhận được: “Chuồng Lợn Hỗn Độn” (Cấp độ 1), “Hồ Vịt Ngũ Sắc” (Cấp độ 1). 】
【 Nhận được vật phẩm khởi đầu: Hai con Lợn Rừng “Tiểu Trắng” (Tiềm năng: Thốn Thiên), ba con Vịt Cỏ (Tiềm năng: Phượng Hoàng thái cổ). 】
【 Nhiệm vụ mới: Xây dựng khu vực chăn nuôi tại phía Đông Linh Điền Phong. Phần thưởng: Một túi Cám Linh Thần (Cấp Thánh). 】
Diệp Trường An nhìn vào kho đồ, chỉ thấy trong đó có hai quả trứng vịt và hai con lợn con nhỏ xíu, trông vô hại đến mức không thể vô hại hơn.
“Thốn Thiên? Phượng Hoàng?” Hắn bĩu môi. “Trông giống mấy con gia súc bình thường ngoài chợ hơn. Hệ thống này càng lúc càng biết đặt tên kêu.”
Hắn thở dài, chậm rãi bước xuống võng, dắt chiếc liềm rỉ sét bên hông, chân đi dép rơm, bắt đầu thong dong đi về phía Đông ngọn núi.
Cái gọi là “Chuồng lợn Hỗn Độn”, thực tế khi Diệp Trường An đặt xuống đất, nó chỉ hiện ra thành một cái hàng rào gỗ cũ kỹ, bên trong trải một lớp rơm vàng óng. Còn “Hồ Vịt Ngũ Sắc” thì chẳng qua là một cái ao nhỏ vừa bằng cái chậu rửa mặt, nước trong vắt, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy có những sợi hào quang nhàn nhạt luân chuyển bên dưới đáy.
Diệp Trường An tiện tay ném hai con lợn con vào chuồng. Hai sinh vật nhỏ nhắn này vừa chạm vào lớp rơm, liền “ụt ịt” hai tiếng. Ngay lập tức, không khí xung quanh dao động mãnh liệt. Một luồng linh khí dày đặc từ bốn phương tám hướng tràn về, bị hai con lợn con này tham lam nuốt chửng.
Diệp Trường An nheo mắt: “Ăn khỏe vậy sao? Coi bộ tốn cơm tốn gạo rồi.”
Tiếp theo, hắn thả ba quả trứng vịt vào ao. Kỳ lạ thay, trứng vừa chạm nước liền nở ngay lập tức. Ba con vịt con màu vàng nhạt, mỏ hồng hồng, bắt đầu tung tăng bơi lội. Chúng không kêu “cạp cạp” như vịt thường, mà mỗi lần chúng há mỏ, Diệp Trường An lại nghe như có tiếng chuông đại đạo vang vọng, khiến tâm thần hắn một phen xao động.
“Quái lạ, con vịt này… tiếng kêu có chút thuận tai.” Diệp Trường An xoa cằm.
Đúng lúc này, từ phía chân núi, một bóng dáng già nua, lảo đảo vừa đi vừa nấc cụt xuất hiện. Không ai khác chính là Tiêu Dao Tử – sư phụ của Trường An. Lão già này vẫn bộ dạng nhếch nhác, một tay cầm bình rượu đế, một tay cầm cái đùi gà không biết trộm ở đâu ra.
“Trường An đồ nhi… hức… ngươi lại làm cái gì thế? Sao phía Đông này lại có linh khí dao động mạnh như vậy? Chẳng lẽ ngươi lại trồng thêm loại củ cải biến dị nào à?”
Tiêu Dao Tử đi tới, nhìn thấy cái chuồng gỗ và cái ao nhỏ, đôi mắt đục ngầu của lão bỗng nhiên trợn ngược lên như nhìn thấy quỷ. Lão dụi mắt mấy lần, bình rượu trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.
“Cái… cái này là… Thần thú Thốn Thiên Trư? Và kia là… Ngũ Sắc Linh Vịt?”
Diệp Trường An thản nhiên lắc đầu: “Sư phụ, ngài say quá rồi. Đó chỉ là hai con lợn rừng và mấy con vịt cỏ tôi mới mua ở dưới chợ thôi. Ngài nhìn kỹ xem, chúng nhỏ xíu như thế kia, thần thú nỗi gì.”
Tiêu Dao Tử bước lại gần chuồng lợn, chưa kịp đưa tay ra sờ thử thì một con lợn con màu trắng – chính là “Tiểu Trắng” – bỗng nhiên ngước lên nhìn lão. Đôi mắt đen láy của nó lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, một luồng uy áp cổ xưa từ hồng hoang thoáng qua.
“Ầm!”
Tiêu Dao Tử cảm thấy như có một ngọn núi lớn vừa đập vào đầu mình, cả người lão bay ngược ra sau ba mét, ngã ngồi bệt xuống đất, rượu đổ sạch lên người.
“Ui da! Con lợn này… nó dám húc vi sư!” Lão kêu oai oái, nhưng trong mắt lại tràn đầy vẻ kinh hoàng. Lão là ai chứ? Dù bề ngoài rách rưới nhưng lão cũng là một cao thủ ẩn thế của Thanh Vân Môn. Vậy mà vừa rồi, lão cảm nhận được con lợn kia dường như có thể một miếng nuốt chửng cả bầu trời.
Diệp Trường An đi tới xách tai con lợn lên, mắng: “Tiểu Trắng, không được hỗn! Đây là sư phụ, dù hơi ăn hại một chút nhưng cũng là người nhà.”
Con lợn nghe vậy, lập tức thu lại uy áp, cụp tai xuống, trông lại cực kỳ đáng thương và hiền lành. Nó dụi đầu vào tay Trường An, kêu “ụt ịt” nũng nịu.
Tiêu Dao Tử bò dậy, phủi phủi bụi trên người, giọng run rẩy: “Trường An à… vi sư thấy… hình như mấy sinh vật này không được ‘bình thường’ cho lắm. Hay là chúng ta… thôi đừng nuôi nữa, đem hầm đi được không? Vi sư cam đoan, canh lợn này uống vào chắc chắn trường sinh bất lão!”
“Sư phụ, ngài bớt mơ mộng đi. Tôi nuôi chúng là để sau này có thịt mà ăn, nhưng giờ chúng còn nhỏ, ngài dám động vào chúng là tôi cắt cơm tháng này của ngài đấy.”
Nghe thấy từ “cắt cơm”, Tiêu Dao Tử lập tức im bặt, mặt lộ vẻ nịnh nọt: “Ấy, vi sư chỉ nói giỡn thôi. Để vi sư giúp ngươi… ừm… tìm thức ăn cho chúng.”
Ở một góc khác, Liễu Nhược Băng – vị đại sư tỷ lạnh lùng đang tịnh dưỡng tại Linh Điền Phong – cũng bị chấn động mà đi ra. Nàng hôm nay mặc một bộ đồ giản dị bằng vải thô, tóc búi đơn giản bằng một cành trúc, nhưng khí chất băng thanh ngọc khiết vẫn không giảm đi chút nào.
Nàng đi tới bên ao vịt, nhìn ba con vịt đang bơi lội. Một con vịt bỗng nhiên đập cánh, bắn lên một vài giọt nước. Những giọt nước ấy bay vào không trung, dưới ánh mặt trời hóa thành những dải cầu vồng rực rỡ, bên trong ẩn chứa kiếm ý bén nhọn vô cùng.
Liễu Nhược Băng đứng sững lại, đồng tử co rút. Kiếm ý của nàng vốn đã đứng ở đỉnh cao của tông môn, nhưng so với những tia kiếm ý ẩn trong những giọt nước mà con vịt kia tình cờ bắn ra, nàng cảm thấy mình chỉ như một đứa trẻ mới học cầm kiếm.
“Trường An sư đệ… những con vịt này… từ đâu tới?” Nàng nhẹ nhàng hỏi, giọng nói có chút run rẩy mà chính nàng cũng không nhận ra.
“Đại sư tỷ, chỉ là vịt thôi mà. Chị nhìn chúng kìa, ngoài việc biết bơi và làm bẩn nước ra thì có gì đặc biệt đâu.” Diệp Trường An vừa nói vừa cầm một nắm cám linh thực rải xuống ao.
“Cạp cạp cạp!”
Ba con vịt tranh nhau ăn, mỗi lần chúng vỗ cánh là linh khí trong vòng mười dặm lại bị khuấy động, tạo thành những cơn lốc nhỏ. Nhị Hắc đứng gần đó thấy cảnh này thì không nhịn được, sấn tới định ra uy chủ nhà, định sủa cho mấy con vịt sợ chơi.
Ai ngờ, một con vịt trong số đó bỗng nhiên ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên một hình bóng phượng hoàng vỗ cánh tung hoành chín tầng trời. Nó khẽ “cạp” một tiếng.
Nhị Hắc lập tức cụp đuôi, run cầm cập, bốn chân mềm nhũn ra, thiếu chút nữa thì quỳ xuống. Nó kinh hãi nhìn con vịt: *“Mẹ kiếp! Chủ nhân rốt cuộc đã đem thứ quái thai gì về đây thế này? Đây là vịt sao? Đây rõ ràng là lão tổ tông nhà phượng hoàng mặc áo choàng vịt!”*
Cuộc sống tại Linh Điền Phong vốn dĩ đã “không bình thường”, nay có thêm đám lợn vịt này, lại càng trở nên náo nhiệt một cách kỳ lạ.
Diệp Trường An vốn tưởng chăn nuôi sẽ rất phiền phức, nhưng hắn nhận ra đám sinh vật này cực kỳ thông minh. Đám vịt không chỉ tự biết tìm mồi trong ao, mà mỗi tối còn biết xếp hàng đi về hồ ngủ, không cần ai phải lùa. Còn hai con lợn nhỏ thì lại càng kỳ lạ hơn, chúng không nằm trong chuồng suốt ngày mà bắt đầu chạy nhảy khắp Linh Điền Phong.
Một buổi chiều, Diệp Trường An đang ngồi tỉa lá cho mấy gốc linh dược vạn năm (mà trong mắt hắn chỉ là rau cải bẹ), thì thấy Tiểu Trắng đang ở góc vườn dùng cái mũi hếch của nó ủi đất.
“Này! Đừng có phá rau của ta!” Hắn quát lên.
Nhưng khi chạy lại gần, Diệp Trường An mới sững người. Tiểu Trắng không phải phá rau, nó đang dùng mũi của mình để ủi sạch những bụi cỏ dại cứng đầu nhất, đồng thời phân của nó thải ra đến đâu, linh dược xung quanh liền lớn nhanh như thổi, lá xanh mơn mởn, dược tính tăng vọt gấp mấy lần.
“Ơ… vậy là nó đang bón phân hộ mình sao?”
Diệp Trường An gãi gãi đầu, thầm cảm thán: “Đúng là lợn nhà mình, cũng lười y hệt mình, biết cách làm việc sao cho hiệu quả nhất.”
Tuy nhiên, sự xuất hiện của đám gia súc “siêu cấp” này không thể giấu được mãi. Một ngày nọ, Chưởng môn Thanh Vân Môn – Vân Thái Nhất, dẫn theo Trưởng lão Hình Phạt Hình Thiết Diện lên Linh Điền Phong để bàn bạc về việc cung ứng linh thực cho tông môn trong mùa đại lễ sắp tới.
Vừa bước vào địa giới Linh Điền Phong, Hình Thiết Diện – người vốn nổi tiếng là cứng nhắc và nghiêm túc – đã cau mày:
“Mùi gì thế này? Tại sao một nơi thánh khiết như Tiên môn lại có mùi… phân lợn?”
Vân Thái Nhất hít hà một hơi, khuôn mặt vốn đang lo lắng bỗng trở nên ngây dại: “Đừng nói lung tung, Hình sư đệ! Ngươi không cảm thấy cái ‘mùi’ này chứa đầy sinh cơ đạo韵 (đạo vận) sao? Mỗi lần ta ngửi thấy mùi này, cảm giác bình cảnh Nguyên Anh của ta như có dấu hiệu buông lỏng!”
Hai người đi vào sâu hơn, thấy Diệp Trường An đang ngồi cầm một cái roi tre nhỏ, chậm rãi lùa mấy con vịt ra hồ.
“Chưởng môn, Hình trưởng lão, hai người đến có việc gì không?” Diệp Trường An lười biếng chào một tiếng.
Hình Thiết Diện nhìn thấy ba con vịt đang lạch bạch đi ngang qua chân mình, liền hừ lạnh: “Diệp Trường An! Ngươi thật là quá quắt! Tiên môn là nơi tu hành thanh tịnh, ngươi không chịu nỗ lực tu luyện thì thôi, lại còn đem vịt vào đây nuôi? Ngươi coi nơi này là cái chợ búa sao?”
Lão tiến lên một bước, định dùng uy áp để giáo huấn Diệp Trường An một chút. Nhưng vừa rồi, lão không cẩn thận dẫm trúng… một bãi chất thải nhỏ của con lợn Tiểu Trắng để lại trên lối đi.
“Rắc!”
Một âm thanh cực nhỏ vang lên trong người Hình Thiết Diện. Lão khựng lại, mặt đỏ gay, rồi bỗng nhiên từ trắng chuyển sang xanh, từ xanh chuyển sang tím.
Vân Thái Nhất hoảng hốt: “Sư đệ! Ngươi làm sao vậy? Có phải trúng độc không?”
Hình Thiết Diện không nói lời nào, lập tức ngồi xếp bằng ngay tại chỗ, vận chuyển công pháp điên cuồng. Linh khí xung quanh hắn như một cái phễu lớn, bắt đầu xoáy mạnh vào trong người lão. Một lát sau, một luồng ánh sáng vàng bùng lên từ thiên linh cái của lão.
Lão… đột phá! Đột phá cảnh giới mà lão đã kẹt lại suốt năm mươi năm nay!
Vân Thái Nhất trố mắt nhìn: “Cái gì? Dẫm vào phân lợn mà cũng đột phá được sao? Đạo lý này nằm ở đâu?”
Diệp Trường An nhìn cảnh tượng đó, cũng tặc lưỡi: “Hình trưởng lão, tôi đã nói là để tôi quét dọn chỗ đó sau mà, ngài vội vàng quá làm gì. Cơ mà chúc mừng ngài nhé, đột phá kiểu này chắc là có một không hai trong lịch sử tu tiên rồi.”
Hình Thiết Diện mở mắt ra, khuôn mặt vốn đen như sắt nay lại hồng hào như trẻ thơ. Lão nhìn bãi phân lợn dưới chân mình, ánh mắt không còn sự chán ghét nữa, mà thay vào đó là một sự tôn thờ gần như cuồng tín.
“Đây… đây không phải là phân! Đây là Đạo Tích! Đây là tinh hoa của đất trời!”
Lão vội vàng lấy ra một cái hũ gốm cao cấp vốn để đựng đan dược, cẩn thận thu dọn “Đạo Tích” kia vào trong trước sự ngỡ ngàng của mọi người.
Chưởng môn Vân Thái Nhất thấy vậy, lập tức quên hết tôn nghiêm của một người đứng đầu tông môn. Lão nhìn chằm chằm vào chuồng lợn của Trường An, giọng run run: “Trường An à… vi sư thấy gần đây Thanh Vân Môn chúng ta linh khí hơi thiếu hụt. Hay là ngươi… cho ta mượn hai con lợn này về nuôi ở điện Chưởng môn vài ngày được không?”
Diệp Trường An kiên quyết lắc đầu: “Không được! Lợn của tôi chỉ quen ở Linh Điền Phong thôi. Đưa đi chỗ khác chúng nó bị trầm cảm, không chịu… ụt ịt bón phân thì khổ cho tôi.”
Vân Thái Nhất thở dài đầy nuối tiếc, rồi lão nhìn sang ao vịt. Ba con vịt Ngũ Sắc lúc này đang cùng nhau cất lên tiếng kêu: “Cạp! Cạp! Cạp!”
Tiếng kêu ấy lọt vào tai Vân Thái Nhất, như một khúc nhạc thánh khiết gột rửa tâm hồn lão. Lão bỗng cảm thấy những mưu tính quyền lực, những lo toan cho tông môn bấy lâu nay bỗng nhiên trở nên hư vô. Lão cảm thấy mình như đang bay bổng giữa những đám mây ngũ sắc.
“Tuyệt quá… Thanh âm này… đây chính là Tiên nhạc!” Vân Thái Nhất lẩm bẩm.
Hình Thiết Diện lúc này đã đứng dậy, lão nghiêm mặt nhìn Trường An, nhưng thái độ đã thay đổi hoàn toàn: “Diệp sư điệt, là ta nông cạn. Từ nay về sau, Linh Điền Phong là trọng địa của tông môn. Bất cứ ai không có sự cho phép của ngươi mà dám đặt chân lên đây, Hình Phạt Phong của ta sẽ không để yên! Kể cả đó là Trưởng lão cấp cao!”
Nói xong, lão quay sang nhìn Chưởng môn: “Chưởng môn, ta nghĩ chúng ta nên cử một đội tinh nhuệ… không, chúng ta nên tự mình canh gác ở chân núi. Ngộ nhỡ có kẻ nào định đến trộm vịt của Trường An thì sao?”
Diệp Trường An dở khóc dở cười. Hắn chỉ muốn nuôi thêm vài con vật để sau này đổi món ăn cho đỡ ngán, ai ngờ đâu lại biến chúng thành bảo vật trong mắt các vị đại lão này.
“Nào nào, hai vị trưởng bối, đứng ngoài nắng lâu không tốt. Đại sư tỷ đã nấu cháo hành với một ít trứng vịt rồi, vào làm một bát cho ấm bụng.”
Tiêu Dao Tử từ trong nhà lò đầu hiện ra, mặt đầy tự hào như thể chính lão là người nuôi đám vật này: “Đúng đúng! Trứng vịt này… hắc hắc, Vân Thái Nhất, ngươi mà ăn vào một cái, bảo đảm cái thân già Nguyên Anh của ngươi sẽ trẻ ra hai mươi tuổi cho xem!”
Bữa trưa hôm đó, tại căn lán rơm đơn sơ, hai vị đại lão đứng đầu Thanh Vân Môn cùng vị đại sư tỷ băng giá và ông già nghiện rượu, ai nấy đều cắm cúi ăn bát cháo trứng vịt một cách thành kính nhất.
Trứng vịt trắng ngần, lòng đỏ đỏ tươi như hổ phách, khi ăn vào, một luồng nhiệt khí nồng đậm lan tỏa khắp tứ chi bách hài. Nó không chỉ cung cấp linh lực, mà còn mang theo một loại sức sống dồi dào, khiến các vết thương cũ trong cơ thể họ dần biến mất.
Trong khi họ đang chìm đắm trong hạnh phúc, Diệp Trường An lại đang bận nhìn vào màn hình hệ thống.
【 Đinh! Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ nuôi dưỡng đầu tiên. 】
【 Phần thưởng: “Thần Nông Tiên Chượng” – Một cây gậy bằng gỗ dâu rừng, có tác dụng lùa gia súc và… đập bay linh hồn kẻ địch nếu chúng có ý định trộm gia súc. 】
【 Cấp độ hệ thống nâng cao. Mở khóa kỹ năng: **Thoại Thú** (Có thể giao tiếp trực tiếp với động vật). 】
Diệp Trường An cầm cây gậy gỗ lên, khẽ đập xuống đất. Một làn sóng chấn động vô hình tỏa ra, đám vịt đang bơi bỗng dừng lại, lợn Tiểu Trắng đang ngủ cũng ngẩng đầu lên.
“Chào chủ nhân!”
Hàng loạt tiếng chào hỏi vang lên trong đầu hắn.
“Chủ nhân, hôm nay cám hơi ít, ngày mai cho thêm ít cá khô vào ao nhé?” Một con vịt béo nhất lên tiếng.
“Chủ nhân, ông lão Chưởng môn kia cứ nhìn lén mông của tôi, ông ta định làm gì thế?” Con lợn Tiểu Trắng cũng ụt ịt lên tiếng.
Diệp Trường An ôm đầu, cảm thấy thế giới này bắt đầu trở nên quá ồn ào.
“Trời ạ… Ta chỉ muốn làm ruộng yên ổn thôi mà! Bây giờ còn phải nghe bọn vịt này lải nhải cả ngày sao?”
Ở dưới chân núi Linh Điền Phong, các đệ tử Thanh Vân Môn bỗng thấy trên bầu trời xuất hiện những đám mây có hình thù kỳ quái: lúc thì giống hình đầu lợn, lúc thì giống hình một con vịt khổng lồ. Linh khí khắp vùng đều hội tụ về đỉnh núi, biến nơi đó thành một thánh địa tu luyện mà ai cũng mơ ước.
Nhưng đối với Diệp Trường An, mọi sự chú ý kia đều là phiền phức. Hắn nhìn hai con lợn đang nằm phơi bụng và ba con vịt đang đuổi nhau trên hồ, rồi nhìn sang cây liềm rỉ sét của mình, thầm thở dài.
“Tu tiên gian nan, làm ruộng cũng chẳng dễ dàng gì. Nhưng ít nhất… canh vịt thực sự rất ngon.”
Hắn nằm lại lên võng, tiếp tục đung đưa cái chân, mặc kệ những ánh mắt sùng bái của các vị trưởng lão và đại sư tỷ đang đứng gần đó. Trong lòng hắn đang bắt đầu lên kế hoạch cho nhiệm vụ tiếp theo của hệ thống: *Làm thế nào để xây dựng một cái chuồng bò… nơi có thể nuôi ra những con bò mà một cú đá có thể làm rung chuyển càn khôn?*
Ánh nắng dần tắt, bóng tối bắt đầu phủ lên Linh Điền Phong, nhưng sự náo nhiệt của nơi này mới chỉ thực sự bắt đầu. Nhị Hắc sủa một tiếng thật to, ý bảo: *“Đi ngủ hết đi, để ta còn canh giữ bí mật của ngọn núi này!”* Nhưng đáp lại nó chỉ là một cú tạt nước bằng kiếm ý của một con vịt tinh quái và cái nhìn đầy khinh bỉ của con lợn Tiểu Trắng.
Diệp Trường An mỉm cười trong giấc ngủ. Thế giới này dù có điên rồ đến đâu, chỉ cần ruộng vườn xanh tốt, chuồng trại đầy đủ, hắn vẫn là kẻ hạnh phúc nhất dưới gầm trời này.
“Hệ thống… mai cho ta đổi sang nhiệm vụ nuôi gà nhé? Ta thèm ăn gà luộc lá chanh lâu lắm rồi…”
Trong cơn mê, Diệp Trường An vẫn không quên cái tâm hồn ăn uống bất diệt của một nông dân chân chính. Và hệ thống, như thường lệ, vẫn âm thầm tính toán những phần thưởng khủng khiếp hơn để ép vị “Ẩn thế Thánh nhân” này bước tiếp trên con đường thành thánh đầy mùi vị rau cỏ của mình.