Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 94: Gậy mía đập tan hư không**
Nắng sớm tại Linh Điền Phong bao giờ cũng mang theo một chút hơi sương lạnh lẽo, quyện lẫn với mùi bùn đất ẩm ướt và hương thơm thanh khiết của cỏ cây. Thế nhưng hôm nay, bầu không khí ấy lại bị phá vỡ bởi một thứ hương vị lạ lùng: ngọt lịm, đậm đà, giống như thể có ai đó vừa đổ cả một hũ mật ong ngàn năm vào trong không trung.
Đó chính là mùi vị của giống mía "Hắc Kim Chú Long" mà Diệp Trường An vừa thu hoạch tối qua.
Phía dưới hàng rào gỗ được tết bằng vỏ mía cứng hơn cả tiên kim, Cố Thiên Tà – người từng là thiếu chủ Ma Giáo oai phong một cõi, nay lại đang mặc bộ đồ vải thô, tay cầm chổi tre, cần mẫn quét dọn những mẩu xơ mía vụn. Hắn nhìn hàng rào lung linh ánh kim loại, lại nhìn cây mía xanh mướt đang rung rinh trước gió, trong lòng chỉ còn lại một cảm giác tôn thờ thành kính.
“Vỏ mía làm kiếm trận, xơ mía làm linh dược, còn bã mía… bã mía cũng có thể làm phân bón cho thánh thổ.” Cố Thiên Tà lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự sùng bái. “Chủ nhân rốt cuộc là tồn tại đến mức nào? Ngay cả rác thải trong vườn của ngài cũng đủ để chấn hưng một tông môn hạng nhất.”
Nhị Hắc, con chó đen gầy gò vốn là Hắc Kỳ Lân viễn cổ, lúc này đang nằm vắt vẻo trên một tảng đá, lười biếng ngáp một cái dài, để lộ hàm răng trắng nhởn có thể nghiền nát cả pháp bảo cấp cao. Nó khẽ liếc mắt lên bầu trời, đôi đồng tử co rụt lại, nhưng rồi lại thản nhiên nhắm mắt ngủ tiếp.
Đối với nó, chỉ cần không phải thiên thạch rơi trúng vườn rau, thì chẳng có gì đáng để nó phải bận tâm.
Thế nhưng, sự yên bình của Linh Điền Phong không duy trì được lâu.
Trên tầng không của Thanh Vân Môn, hư không bỗng nhiên vặn vẹo, phát ra những tiếng sấm rền rĩ trầm đục. Mây trắng vốn dĩ đang trôi lững lờ bỗng bị một sức mạnh thô bạo xé toạc, để lộ ra những vết nứt không gian đen ngòm.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Ba chiếc phi thuyền khổng lồ, thân tàu chạm trổ rồng phượng tinh xảo, tỏa ra hào quang rực rỡ, chậm rãi vọt ra từ trong hư không. Trên cánh buồm khổng lồ của chiếc đi đầu có thêu một chữ “Thánh” mạ vàng, tỏa ra uy áp khiến chim chóc trong vòng trăm dặm đều kinh hãi rụng cánh.
“Là người của Bắc Hải Tiên Cung!”
“Còn có Thiên Vũ Thần Tông và Vạn Thú Môn nữa! Trời ạ, ba thế lực đứng đầu Trung Châu sao lại cùng lúc đến Thanh Vân Môn nhỏ bé này?”
Dưới chân núi, các đệ tử Thanh Vân Môn kinh hoàng ngẩng đầu. Chưởng môn Vân Thái Nhất đang ngồi trong chính điện uống trà, vừa nghe thấy tiếng động liền sặc một ngụm, vội vã vứt luôn chén trà mà chạy ra ngoài, mặt cắt không còn giọt máu.
Trên chiếc phi thuyền đi đầu, một lão giả mặc trường bào thêu hình sóng nước, râu tóc bạc phơ, đôi mắt già nua tinh tường như chim ưng đang nhìn chằm chằm về phía Linh Điền Phong. Lão chính là Đại trưởng lão của Bắc Hải Tiên Cung – Hải Lam Tử, một cường giả đã chạm đến ngưỡng cửa Luyện Hư cảnh.
“Mùi vị này… không sai biệt được.” Hải Lam Tử hít sâu một hơi, gương mặt già nua đỏ bừng lên vì xúc động. “Linh khí tinh khiết đến mức này, chỉ có thể là Tiên vật xuất thế. Thanh Vân Môn này thật là có phúc phần, lại che giấu được một bảo địa như vậy.”
Bên cạnh lão, một vị nam tử trung niên ngồi trên lưng một con Kim Sí Đại Bàng – đại diện của Vạn Thú Môn, lạnh lùng lên tiếng: “Hải lão đầu, bớt nói lời khách sáo đi. Thiên tài địa bảo trong thiên hạ, kẻ có đức (và có nắm đấm lớn hơn) mới có quyền sở hữu. Linh Điền Phong kia, ta thấy rất hợp để làm nơi nuôi dưỡng thần thú của Vạn Thú Môn chúng ta.”
“Hừ, hai vị đừng quên Thiên Vũ Thần Tông chúng ta cũng không phải đến để xem kịch.” Một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần đứng trên một thanh tiên kiếm khổng lồ, giọng nói lạnh lùng như sương giá.
Ba vị đại lão từ trên cao nhìn xuống, coi Thanh Vân Môn như cỏ rác. Uy áp của ba vị cường giả Luyện Hư cảnh chồng chất lên nhau, khiến bầu trời trên Linh Điền Phong trở nên nặng nề như chì đổ, không gian bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ.
Lúc này, tại gian nhà gỗ nhỏ trên đỉnh núi, Diệp Trường An vừa ngủ dậy.
Hắn ngáp một cái thật dài, tay gãi gãi mái tóc hơi rối, bước chân loẹt quẹt đôi dép rơm đi ra hiên nhà.
“Ưmmm… sáng ra mà đã ồn ào thế này, không để ai ngủ nghê gì cả.” Hắn lầm bầm, đôi mắt vẫn còn hơi mơ màng vì ngái ngủ.
Hắn ngước mắt nhìn lên trời. Đập vào mắt hắn không phải là nắng sớm ấm áp mà là đáy của ba chiếc phi thuyền to vật vã, che khuất hoàn toàn ánh mặt trời vốn dĩ nên chiếu vào luống rau muống mà hắn vừa mới gieo hạt.
Diệp Trường An cau mày. Đối với một người nông dân, ánh nắng là thứ linh thiêng nhất. Che mất nắng của hắn, chẳng khác nào đang triệt tiêu con đường sống của mấy cây rau muống tội nghiệp kia.
“Này, có người ở trên đó không?” Diệp Trường An hét lên, nhưng giọng nói của hắn so với tiếng động của động cơ phi thuyền và tiếng sấm vang rền thì chẳng khác gì tiếng muỗi kêu.
Trên không trung, Hải Lam Tử vẫn đang huyên hoan: “Thanh Vân Chưởng môn đâu? Mau ra đây nộp ra Tiên căn, nếu không lão phu sẽ san phẳng ngọn núi này!”
Tiếng quát kèm theo tu vi Luyện Hư cảnh như sấm động thiên địa, khiến mấy chục đệ tử Thanh Vân Môn ở xa nhất cũng bị chấn tới hộc máu. Uy áp ấy nện thẳng xuống Linh Điền Phong.
Nhưng kỳ lạ thay, khi luồng uy áp nồng đậm như thực thể kia chạm vào ranh giới hàng rào gỗ của Linh Điền Phong, nó bỗng nhiên biến mất tăm mất tích, giống như một giọt nước rơi vào đại dương.
Diệp Trường An thấy không ai trả lời, lại nhìn bóng râm khổng lồ che khuất vườn rau, cơn cáu gắt buổi sáng (wake-up môn) bắt đầu bùng phát. Hắn liếc nhìn quanh, thấy bên cạnh luống mía tối qua còn sót lại một cây mía dài loằng ngoằng, vỏ đen bóng như mực, chưa kịp gọt vỏ.
Hắn tiện tay cầm lấy cây mía đó.
“Nói nhẹ không nghe đúng không?”
Hắn bước ra giữa sân, đứng giữa luống rau muống và đống phân bón vừa mới trộn. Hắn cầm cây mía bằng một tay, làm ra một động tác giống như người ta dùng gậy đuổi ruồi, hoặc đơn giản hơn là một lão nông đang bực mình xua đi những đám mây đen chắn nắng.
“Đi ra chỗ khác mà chơi! Chỗ này đang cần nắng!”
Diệp Trường An hất nhẹ cây mía lên trời một cái.
Động tác cực kỳ chậm chạp, thậm chí trông còn có phần vụng về. Nhưng trong mắt những người tu vi cao như Liễu Nhược Băng hay Cố Thiên Tà, khoảnh khắc đó, thế giới bỗng nhiên im bặt.
Vạn vật đứng hình.
Từ đầu cây mía đen xì kia, một luồng ánh sáng màu tím sẫm, mang theo hơi thở nguyên thủy của từ thời khai thiên lập địa, bỗng nhiên bắn vọt ra. Nó không phải là kiếm khí, không phải là đao ý, mà là một loại quy luật tối cao – Đạo của sự sinh tồn.
Cây mía ấy, trong khoảnh khắc đó, trong mắt những kẻ trên trời bỗng biến thành một cột trụ chống trời (Kình Thiên Trụ) khổng lồ, to lớn đến mức không thể nhìn thấy đỉnh, xé toạc mọi lớp bảo hộ hư ảo.
*Rắc… Rắc…*
Không gian xung quanh ba chiếc phi thuyền vỡ vụn như thủy tinh.
Hải Lam Tử đang cười đắc ý bỗng thấy da mặt mình co rút lại. Lão cảm nhận được một sức mạnh không thể kháng cự, một thứ sức mạnh coi tu vi Luyện Hư cảnh của lão chỉ như bụi trần, đang đập tới.
“Cái… cái gì?”
Chưa kịp để lão kêu lên tiếng thứ hai, cây mía “đuổi ruồi” của Diệp Trường An đã chạm tới.
*Bùm!*
Chiếc phi thuyền của Bắc Hải Tiên Cung, vốn được làm từ gỗ Tiên linh vạn năm, cứng rắn vô cùng, vậy mà dưới cú vụt nhẹ nhàng của cây mía, nó nổ tung như một quả pháo đất. Những mảnh vỡ nát vụn bay tứ tán, nhưng kỳ lạ thay, chúng không hề rơi xuống đất mà bị một lực hút vô hình cuốn sạch vào những vết nứt không gian vừa xuất hiện.
Hai chiếc phi thuyền còn lại cũng không khá hơn. Chiếc thì gãy làm đôi, chiếc thì bị thổi bay văng xa vạn dặm như một chiếc lá khô gặp bão lớn.
Vị nam tử của Vạn Thú Môn bị hất văng khỏi lưng đại bàng, cả người đâm sầm xuống một ngọn núi xa xa, dính chặt vào vách đá. Nữ tử của Thiên Vũ Thần Tông thì thanh tiên kiếm dưới chân bị đánh gãy thành mười tám khúc, nàng thảm hại rơi xuống một đầm lầy, váy áo lấm lem, mặt mũi trắng bệch vì sợ hãi.
Bầu trời trong nháy mắt trở nên trống trải lạ thường.
Nắng vàng lại một lần nữa chiếu xuống luống rau muống của Diệp Trường An.
“Đấy, cứ phải để ta động tay.” Diệp Trường An hài lòng nhìn nắng mai, rồi lại nhìn cây mía trong tay. “Mía này vỏ hơi cứng, có khi phải dùng để làm cọc rào thật.”
Hắn thản nhiên quay vào nhà, cầm theo chiếc gáo dừa để múc nước tưới cây, hoàn toàn không để tâm đến việc mình vừa mới “quạt” bay ba thế lực hàng đầu của tu tiên giới.
Lúc này, ở rìa vườn mía, Cố Thiên Tà đang đứng chết trân. Cây chổi tre trên tay hắn đã rơi xuống đất từ bao giờ. Hắn tận mắt chứng kiến cây mía đen kia chỉ cần hất lên một cái, không gian vốn dĩ vững chắc đã bị đánh tan thành hư không, vạn pháp quy về hư ảo.
“Cây mía… đập tan hư không…” Cố Thiên Tà nuốt nước bọt cái ực. “Đó chẳng lẽ là… Thái Cổ Hỗn Độn Căn trong truyền thuyết?”
Nhị Hắc hé mắt nhìn những đám bụi bặm còn sót lại trên không trung, khinh bỉ hừ một tiếng: “Đám ngu ngốc, dám che nắng của đại nhân, chết là còn nhẹ.”
Cách đó vài dặm, Chưởng môn Vân Thái Nhất đang chạy lên núi thì dừng lại, đứng sững như trời trồng. Lão dụi mắt liên tục. Ba chiếc phi thuyền khổng lồ che kín bầu trời đâu rồi? Mấy vị đại lão Luyện Hư cảnh hung hăng vừa nãy đâu rồi?
Lão chỉ thấy bầu trời trong xanh, nắng ấm chan hòa, và thấp thoáng ở trên đỉnh Linh Điền Phong, bóng dáng một thanh niên mặc đồ vải thô đang chậm rãi xách nước tưới cho mấy cây rau muống non nớt.
Vân Thái Nhất chân run cầm cập, ngồi bệt xuống đất, lẩm bẩm: “Sư điệt… à không, tổ tông của ta ơi… Ngài rốt cuộc là thần thánh phương nào giáng trần đây?”
Trên bầu trời vừa bị quét sạch, một khe nứt hư không nhỏ vẫn chưa kịp khép lại. Từ bên trong, những tàn dư lực lượng của cây mía vẫn còn đang tàn phá. Một vị cường giả bí ẩn đang ẩn nấp trong bóng tối quan sát nãy giờ, bỗng nhiên phun ra một ngụm máu lớn, thần hồn suýt chút nữa tan biến.
Lão nhân này là một vị Chuẩn Thánh đang đi ngao du, vốn định ra tay cứu Thanh Vân Môn để kiếm chút nhân quả, nhưng sau khi nhìn thấy cây mía của Diệp Trường An, lão sợ đến mức suýt chút nữa thì rụng mất tu vi mấy ngàn năm.
“Quy luật… đó là sức mạnh vượt xa Thánh nhân! Ở cái thế giới linh khí suy kiệt này, tại sao lại có một vị Đại Đạo Chí Tôn đi trồng rau?” Lão già run rẩy, lập tức quay đầu chạy bán sống bán chết về hướng ngược lại, thậm chí còn thề trong lòng là từ nay về sau, chỉ cần thấy ai đi dép rơm và cầm mía là lão sẽ quỳ xuống lạy ba lạy rồi mới chạy.
Trong khi đó, nhân vật chính của chúng ta – Diệp Trường An, lại đang có một nỗi khổ tâm khác.
“Chậc, mấy con ruồi to xác này làm rơi bụi xuống vườn rau rồi.” Diệp Trường An cau mày nhìn những hạt bụi li ti từ vụ nổ phi thuyền rơi trên lá rau muống. “Phải tưới kỹ một chút mới được, kẻo sâu bệnh nó lại tìm tới.”
Hắn vừa tưới nước, vừa ngâm nga một bài đồng dao không tên. Nước từ gáo dừa chảy xuống, đi qua không khí, bỗng nhiên biến thành những giọt cam lộ lấp lánh, mỗi một giọt đều chứa đựng tinh hoa của đất trời.
Rau muống được tưới, bỗng chốc lớn phổng phao, xanh mướt và bắt đầu tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Nếu một vị tu sĩ nào nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ phát điên mà đâm đầu vào tường. Người ta cầu một giọt cam lộ để đột phá cảnh giới không được, ở đây có người dùng cả gáo để tưới… rau muống.
“Trường An sư đệ!” Một giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự kính nể vang lên từ lối nhỏ dẫn vào vườn.
Liễu Nhược Băng – vị “Băng Sơn Kiếm Tiên” danh chấn Thanh Vân Môn, giờ đây đang ôm một giỏ hoa quả nhỏ, đứng đó với gương mặt đỏ ửng. Cô vừa chứng kiến cảnh tượng kinh thiên động địa kia, lòng ngưỡng mộ đối với Diệp Trường An đã đạt đến mức độ không thể dùng lời nào diễn tả nổi.
“À, Đại sư tỷ đó hả? Có chuyện gì sao?” Diệp Trường An ngẩng đầu, mỉm cười hiền lành. Nụ cười ấy ấm áp như nắng mùa xuân, hoàn toàn không có vẻ gì là một kẻ vừa đánh tan xác ba chiếc phi thuyền cấp tiên cả.
Liễu Nhược Băng nhìn cây mía đen mà Trường An đang dùng để… kê gáo nước, tim cô đập thình thịch: “Dạ… không có gì, chỉ là… sư phụ nói vườn mía chín rồi, bảo muội sang xem có cần phụ giúp thu hoạch không.”
Diệp Trường An xua tay: “Mấy cái cây này cứng lắm, muội làm không nổi đâu. Để lát nữa ta bảo Nhị Hắc với tên quét rác kia (Cố Thiên Tà) lo liệu. Mà này sư tỷ, có biết lúc nãy có đám mây đen gì bay qua không? Nó che hết cả nắng, làm ta suýt thì tưới nhầm luống.”
Liễu Nhược Băng ngẩn người, rồi khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và sùng bái: “Chỉ là vài đám mây lang thang thôi sư đệ. Huynh cứ yên tâm làm ruộng, không có đám mây nào dám chắn nắng của huynh lâu đâu.”
“Ừm, ta cũng mong vậy. Tu tiên thì không biết sao, chứ làm nông mà thiếu nắng là hỏng bét cả đấy.”
Diệp Trường An gật gù tâm đắc với lý lẽ của mình. Hắn vươn vai một cái, ngẩng đầu nhìn trời xanh bao la.
Trong mắt hắn, bầu trời này thật đẹp, thật yên bình.
Còn trong mắt cả giới tu tiên ngày hôm đó, Linh Điền Phong đã chính thức trở thành một tọa độ “tử thần”.
Tiếng đồn về một vị nông phu dùng mía đập tan hư không, một gậy quét sạch quân đoàn Bắc Hải Tiên Cung, bắt đầu lan truyền với tốc độ chóng mặt, trở thành huyền thoại đáng sợ nhất trong lịch sử Thanh Lam Giới.
Và khi mọi người còn đang bàn tán xôn xao về vị "Ẩn Thế Thánh Nhân" ấy, thì "Thánh nhân" đó lại đang ngồi bệt xuống đất, tay cầm một củ khoai tây vừa đào lên, loay hoay tìm cách… nhóm lửa để nướng khoai ăn sáng.
Gió núi thổi nhẹ qua hàng rào vỏ mía, Nhị Hắc lười biếng trở mình, Cố Thiên Tà hăng hái quét rác, và Liễu Nhược Băng thì lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh giúp Diệp Trường An nhặt củi.
Khung cảnh ấy, thật sự là rất "chill".
Chỉ là cái gậy mía "xua ruồi" đang dựng ở góc tường kia thỉnh thoảng vẫn còn phát ra những tiếng "tách tách" của hư không bị xé rách, giống như đang thầm nhắc nhở thế gian rằng: Làm ruộng, cũng có thể thành Thánh.
Mà đã thành Thánh bằng cách làm ruộng, thì tốt nhất đừng có kẻ nào dại dột mà đến làm hỏng hoa màu của người ta. Kẻo không chỉ phi thuyền, mà cả tông môn cũng có thể biến thành phân bón cho mùa vụ tiếp theo.