Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 122: Thu thuế đến đầu Trường An**
**Chương 122: Thu thuế đến đầu Trường An**
Ánh nắng ban mai lười biếng nhảy nhót trên những tán lá xanh mướt của Linh Điền Phong. Không khí nơi đây lúc nào cũng mang theo một mùi hương thanh khiết, pha trộn giữa mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi cỏ linh lăng và cả một chút mùi thịt hạc nướng còn sót lại từ bữa tiệc "giải đen" tối qua.
Diệp Trường An mặc bộ đồ vải thô đã sờn vai, chân đi đôi dép rơm mòn vẹt, đang thong dong cầm chiếc gáo gỗ múc nước từ cái ao "Vô Danh" tưới cho đám cải thảo. Đám cải này lá nào lá nấy xanh bóng như ngọc phỉ thúy, gân lá ẩn hiện những tia sáng nhạt, nếu nhìn kỹ sẽ thấy chúng dường như đang hít thở theo một nhịp điệu của đất trời.
"Nhị Hắc, mày lại lén đi tiểu vào gốc cây Ngộ Đạo Trà đấy à?" Trường An nheo mắt nhìn con chó đen gầy gò đang giả vờ gãi tai bên hàng rào.
Nhị Hắc "Gâu" lên một tiếng đầy oan ức, cái đuôi ngoáy tít, nhưng trong lòng lại lầm bầm: *“Tiểu nhân không hiểu gì cả, nước tiểu của đường đường Hắc Kỳ Lân ta là đại bổ, bao nhiêu kẻ cầu còn chẳng được, thế mà ngươi suốt ngày chê thối.”*
Trường An lẩm bẩm: "Tu tiên làm gì cho mệt, nhìn xem, mười năm ta vẫn Luyện Khí tầng 3, nhưng cải của ta năm nào cũng bội thu. Ăn chắc mặc bền mới là chân lý."
Hắn vừa dứt lời, từ phía chân trời bỗng xuất hiện một luồng sáng chói mắt, phá hỏng bầu không khí yên bình của buổi sớm. Một chiếc thuyền bay (Linh chu) to lớn, trang trí đầy ngọc ngà chau báu, treo cờ của "Đông Thánh Đế Quốc", chậm rãi bay thẳng về hướng Thanh Vân Môn.
Trên mạn thuyền, một giọng nói chói tai, mang theo tu vi Trúc Cơ đỉnh phong được khuếch đại bởi pháp bảo, vang dội khắp các ngọn núi:
"Lệnh của Linh Trồng Ti! Các môn phái trực thuộc Thanh Lam khu vực phía Nam, mau ra nghênh tiếp khâm sai đại thần!"
Tiếng loa vừa dứt, Chưởng môn Vân Thái Nhất đang ngồi thiền suýt chút nữa ngã lăn khỏi bồ đoàn. Lão vội vàng chỉnh đốn trang phục, mồ hôi hột chảy ròng ròng: "Lại là đám người Linh Trồng Ti của Thượng Quốc? Chẳng phải tháng trước vừa nộp xong sao?"
Dù trong lòng oán hận, Vân Thái Nhất vẫn phải dẫn đầu đám trưởng lão bay ra đón tiếp. Nhưng lạ thay, chiếc Linh chu ấy không dừng lại ở điện chính mà lại lướt qua, trực tiếp hướng về phía ngọn núi hẻo lánh nhất: Linh Điền Phong.
…
Diệp Trường An đang chống cuốc nhìn chiếc thuyền bay khổng lồ đang hạ độ cao, tạo ra những luồng gió mạnh làm mấy cây đậu cove của hắn ngả nghiêng. Hắn nhíu mày, mặt hơi biến sắc:
"Này! Bay chậm thôi, gãy hết giàn đậu của ta bây giờ!"
Từ trên Linh chu, một người trung niên mặc quan phục thêu hình bông lúa vàng, khuôn mặt bóng loáng đầy mỡ, bụng phệ vượt mặt, đang khinh khỉnh nhìn xuống. Đây chính là Tiễn quan đại nhân của Linh Trồng Ti — Cao Phú Quý.
Lão đưa mắt nhìn qua một lượt Linh Điền Phong, ban đầu là khinh thường, nhưng khi nhìn thấy những bồn cây cảnh hay đám rau cải phía dưới, con ngươi lão bỗng co rụt lại. Lão dụi mắt, rồi lại dùng thần thức quét qua.
"Trời đất ơi… Đây là… Thất Thải Linh Mễ? Kia là Cửu Chân Cải Thảo? Còn cái đống phân chuồng kia… hình như phảng phất khí tức của Thái Cổ Di Chủng?"
Cao Phú Quý run lên vì hưng phấn. Lão vốn là một Linh Thực Sư có hạng, liếc mắt một cái đã nhận ra mảnh ruộng này không phải là đất thường, mà là "Tức Thổ" trong truyền thuyết! Mỗi một ngọn cỏ ở đây, nếu đem về kinh thành, đều có giá trị bằng cả một gia tài của một tiểu tông môn.
Vân Thái Nhất lúc này đã đáp xuống cạnh đó, cung kính nói: "Cao đại nhân, không biết ngài ghé thăm Linh Điền Phong có việc gì chỉ giáo? Chỗ này chỉ là nơi trồng rau vụn vặt của một đệ tử ngoại môn…"
Cao Phú Quý gạt phắt tay Vân Thái Nhất, nhảy xuống đất, gót giày gấm dẫm nát một ngọn cỏ dại cạnh lối đi. Nhị Hắc nhìn thấy cảnh đó, răng nanh hơi lộ ra, khẽ "hừ" một tiếng trong cổ họng.
Cao Phú Quý đi thẳng đến trước mặt Diệp Trường An, hất hàm hỏi: "Ngươi là chủ nhân của chỗ này?"
Trường An gãi gãi đầu, cười hòa ái: "Dạ, tiểu nhân chỉ là người làm ruộng thuê thôi. Quan nhân có muốn mua rau không? Cải hôm nay vừa chín, giảm giá 10% cho khách lạ."
Cao Phú Quý cười khẩy, lấy ra một cuộn giấy vàng rực rỡ, hắng giọng tuyên bố:
"Nghe đây! Do chiến sự biên thùy căng thẳng, tài nguyên linh thực khan hiếm, Hoàng đế có lệnh điều chỉnh thuế suất. Kể từ hôm nay, toàn bộ linh điền thuộc Thanh Vân Môn phải nộp thuế theo định ngạch mới. Đặc biệt là Linh Điền Phong này…"
Lão dừng lại một chút, nhìn đống linh thực với ánh mắt tham lam tột độ: "Vì phẩm cấp linh thực ở đây đạt chuẩn Thượng Hạng, nên định ngạch thu thuế là chín phần mười (90%). Thu hoạch mười củ cải, phải nộp chín củ. Chỉ được giữ lại một củ để làm giống!"
"Cái gì?!" Vân Thái Nhất suýt chút nữa thốt lên lời chửi thề. "90%? Đây không phải thu thuế, đây là cướp! Công sức chăm bón cả năm trời…"
Cao Phú Quý lạnh lùng liếc nhìn Vân Thái Nhất: "Vân Chưởng môn, ngươi muốn kháng chỉ sao? Nên nhớ, Đông Thánh Đế Quốc có mười vị Nguyên Anh tọa trấn, một ngón tay cũng đủ nghiền nát Thanh Vân Môn của ngươi!"
Diệp Trường An đứng một bên, sắc mặt bỗng trở nên rất kỳ quặc. Hắn không sợ hãi, cũng không tức giận ngay lập tức, mà là đang… tính toán.
"Này quan nhân," Trường An giơ tay ngắt lời. "Ngài nói 90%, tức là nếu ta có 100 gánh lúa, ngài lấy 90 gánh?"
"Đúng vậy, thằng ranh nông dân kia, tính toán cũng khá đấy!" Cao Phú Quý cười đắc thắng.
"Thế nhưng mà…" Trường An nhăn nhó. "Đất này của ta cần rất nhiều phân bón đặc chế, nước tưới cũng phải múc từ giếng sâu mười vạn trượng. Ngài lấy mất 90%, ta không đủ tiền mua hạt giống cho vụ sau, đất sẽ bạc màu, mà đất bạc màu thì vụ sau ngài lấy cái gì mà thu? Làm kinh tế như vậy là không bền vững đâu quan nhân ạ."
Cao Phú Quý sững người, sau đó cười lớn như nghe được chuyện hài hước nhất thế gian: "Hahaha! Bền vững? Ta cần gì bền vững? Ta chỉ cần vụ này nộp đủ cho ta là được. Đất chết hay ngươi chết thì có liên quan gì đến ta?"
Nụ cười trên môi Diệp Trường An dần tắt lịm. Hắn chậm rãi cúi xuống, nhặt một chiếc lá cải bị gió từ Linh chu làm rách, thở dài một tiếng:
"Ta vốn muốn lấy đức phục người, lấy rau kết bạn. Nhưng ngài lại muốn dồn nông dân vào đường cùng…"
Tiêu Dao Tử từ trong gian nhà nát lù đù đi ra, trên tay cầm bình rượu không, nói vọng lại: "Trường An à, vi sư nghe nói người của Linh Trồng Ti thường có rất nhiều linh thạch và pháp bảo tốt giấu trong nhẫn trữ vật đấy. Hay là chúng ta… 'khấu trừ thuế' vào đống đó?"
Cao Phú Quý mặt biến thành màu gan gà, hét lớn: "Lão già khú đế kia nói cái gì? Hỗn xược! Người đâu, phá vườn, thu hồi toàn bộ linh thực ngay lập tức! Kẻ nào cản trở, sát vô xá!"
Đám hộ vệ trên Linh chu, toàn là cao thủ Trúc Cơ tầng 5 trở lên, đồng loạt rút binh khí, nhảy xuống ruộng lúa. Một tên trong số đó định dùng kiếm chặt phăng cây Ngô Đồng nơi Nhị Hắc đang nằm.
Trường An khẽ lắc đầu, tay cầm chiếc cuốc rỉ sét, nhẹ nhàng gõ xuống đất một cái.
"Cộp."
Một tiếng động cực kỳ nhỏ bé, nhưng trong mắt những bậc đại lão thực sự, tiếng "cộp" đó giống như một tiếng sấm nổ vang trong linh hồn. Một làn sóng xung kích vô hình lan tỏa từ dưới chân Trường An, không làm hại đến một ngọn cỏ nào, nhưng lại khiến tất cả đám hộ vệ đang bay giữa không trung bỗng cảm thấy trọng lực tăng gấp vạn lần.
"Bịch! Bịch! Bịch!"
Cả đám hộ vệ như những con gà mắc tóc, rơi thẳng xuống ruộng, úp mặt vào bùn. Điều kỳ lạ là dù rơi rất mạnh, nhưng đất ruộng của Trường An vẫn phẳng lì, không bị lún lấy một phân.
Cao Phú Quý trợn mắt hốc mồm: "Cái… cái gì? Các ngươi làm cái quái gì thế? Đứng dậy! Mau đứng dậy!"
Nhưng đám hộ vệ kia phát hiện ra mình không thể nhúc nhích nổi một đầu ngón tay. Khí cơ của họ bị một lực lượng thần bí khóa chặt.
Diệp Trường An thong dong đi tới, chống cuốc nhìn Cao Phú Quý: "Quan nhân, ngài vừa bảo lấy bao nhiêu phần trăm ấy nhỉ?"
"Ta… ta nói… nộp 90%…" Cao Phú Quý lùi lại một bước, tay run rẩy rút ra một đạo phù chú màu tím. "Ngươi… ngươi dám chống lại Đế quốc? Đây là Tử Lôi Phù, có thể giết cả Kim Đan kỳ!"
Trường An gãi gãi tai: "À, 90%. Ta hiểu rồi. Theo luật công bằng của nông dân chúng ta, nếu ngài muốn lấy 90% sản vật của ta, thì ngài cũng phải để lại 90% thứ ngài đang có ở đây để bù vào công chăm sóc của ta suốt một năm qua."
"Ngươi nói cái gì?"
Trường An chỉ tay vào chiếc Linh chu khổng lồ trên trời: "Thứ nhất, cái thuyền kia to quá, che hết nắng của rau nhà ta. Lấy 90% cái thuyền đó đi. Cưa bớt phần đầu và phần thân, để lại cái đuôi cho ngài bay về là được."
"Thứ hai," Trường An nhìn vào nhẫn trữ vật trên tay Cao Phú Quý. "Trong đó chắc là có nhiều đồ lắm. Lấy ra 90%. À, còn cái bụng mỡ kia của ngài, trông có vẻ chứa nhiều linh khí, cũng cắt bỏ 90% đi cho nhẹ người."
Nhị Hắc đứng dậy, nhe răng cười, lộ ra vẻ mặt "rất tán thành" với cách chia thuế của chủ nhân.
Cao Phú Quý sợ đến mức tè ra quần, lão nhận ra mình đã đụng phải "tấm sắt" rồi. Cái uy áp từ chiếc cuốc rỉ sét kia phát ra khiến lão cảm thấy như đang đối mặt với một vị Thượng Cổ Thánh Nhân.
"Tiền bối… Tiền bối tha mạng! Tiểu nhân… tiểu nhân chỉ là làm theo lệnh…"
"Làm theo lệnh cũng phải có lương tâm chứ." Diệp Trường An tiến lên một bước. "Hệ thống của ta vừa báo, nếu để ngài mang 90% sản vật đi, ta sẽ bị trừ mất điểm 'Nông dân gương mẫu'. Mà điểm đó là để ta đổi hạt giống khoai tây thượng phẩm đấy."
Hắn đột nhiên vung chiếc cuốc lên. Động tác cực kỳ bình thường, giống như đang xới đất.
Nhưng trong mắt Vân Thái Nhất và đám trưởng lão, một đường cuốc đó như chém đôi bầu trời!
"Rắc!"
Chiếc Linh chu hào nhoáng phía trên bỗng dưng bị một lực lượng vô hình cắt phăng đi 9 phần, rớt xuống như những đống sắt vụn ngay bên ngoài ranh giới của Linh Điền Phong. Chỉ còn lại đúng cái đuôi thuyền nhỏ xíu đang lơ lửng một cách tội nghiệp.
Tiếp đó, nhẫn trữ vật trên tay Cao Phú Quý bỗng dưng nổ tung, vô số linh thạch, tiên dược rơi ra như mưa, nhưng tất cả đều bị một luồng hút thần bí kéo thẳng vào kho chứa củi của Diệp Trường An.
"Ối da!" Cao Phú Quý hét thảm một tiếng. Cái bụng phệ của lão bỗng dưng xẹp lép, toàn bộ tu vi Trúc Cơ bị hút cạn sạch sẽ, trở thành một phàm nhân không hơn không kém.
Trường An nhìn quanh một vòng, thấy vườn rau vẫn ổn định, liền gật đầu hài lòng: "Xong rồi. Thuế vụ lần này tính như thế đi. Ngài về báo lại với Linh Trồng Ti, sau này muốn thu thuế thì nhớ mang theo phân bón loại tốt nhất tới đổi, nếu không thì đừng có trách lão nông này cục tính."
Hắn quay sang Nhị Hắc: "Tiễn khách."
Nhị Hắc nhận lệnh, gầm lên một tiếng không khác gì rồng ngâm. Một cơn cuồng phong nổi lên, hất văng Cao Phú Quý cùng đám hộ vệ đang nằm dưới đất lên cái đuôi thuyền còn sót lại, rồi thổi bay chúng về hướng chân trời xa tít tắp như bắn đại bác.
Vân Thái Nhất đứng sững sờ, miệng há hốc không đóng lại được.
Trường An vỗ vỗ vai Chưởng môn: "Chưởng môn, đừng đứng đó nữa. Mau bảo anh em ra dọn đống sắt vụn từ cái thuyền kia đi. Sắt đó chắc là tinh luyện từ linh kim, rèn lại thành cuốc với liềm cho đệ tử dùng chắc là tốt lắm."
"À… ờ… được… để ta bảo người làm ngay…" Vân Thái Nhất lắp bắp, trong lòng gào thét: *Đại ca ơi! Ngài vừa chém nát Linh chu của Đế quốc đấy! Ngài bảo chúng ta lấy nó làm cuốc sao?*
Nhưng khi nhìn thấy Diệp Trường An lại quay về với vẻ mặt "hiền lành" đi tưới rau, Vân Thái Nhất đột nhiên hiểu ra một điều: Ở cái thế giới tu tiên tàn khốc này, có lẽ chỗ an toàn nhất không phải là đại điện của tông môn, mà là cái mảnh ruộng bé xíu của vị "Luyện Khí tầng 3" này.
Tối hôm đó, Linh Điền Phong lại đỏ lửa.
Tiêu Dao Tử nhìn đống linh thạch cao như núi trong kho củi, cười đến híp cả mắt: "Trường An, vụ thu thuế này… hình như chúng ta lãi to?"
Trường An đang ngồi luộc khoai, thản nhiên đáp: "Thuận mua vừa bán thôi sư phụ. Họ muốn 90% của con, con lấy 90% của họ. Người làm ruộng luôn phải sòng phẳng."
Ở góc sân, Liễu Nhược Băng đang lặng lẽ mài kiếm bên một gốc cây. Nàng nhìn đống đổ nát của chiếc Linh chu Đế quốc, rồi nhìn Diệp Trường An, trong mắt hiện lên một tia sùng bái mãnh liệt. Nàng thầm nhủ: *Hóa ra, đỉnh cao của kiếm đạo không phải là sát nhân, mà là sự tĩnh lặng trong lúc trồng rau. Một đường cuốc kia… mình phải học bao nhiêu năm mới chạm tới được?*
Tiếng chuông gió treo trên hiên nhà nát vang lên "đinh đang", bình yên lạ thường.
Nhưng có lẽ Đông Thánh Đế Quốc sẽ sớm không bình yên như thế, khi một vị quan thuế chạy về với cái bụng xẹp lép và cái đuôi thuyền rách nát…
Mà thôi, đó là chuyện của ngày mai. Còn giờ đây, Diệp Trường An chỉ quan tâm xem củ khoai tây trong nồi đã chín đều hay chưa. Vì với hắn, ăn một miếng khoai tây do mình trồng, còn sướng hơn việc trở thành Thánh nhân ngoài kia nhiều.
[Hết Chương 122]