Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 124: Thượng giới chấn động**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 15:27:08 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 124: THƯỢNG GIỚI CHẤN ĐỘNG**

Tại Cửu Thiên Tiên Khuyết, nơi mà linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù mờ ảo, vốn là nơi cư ngụ của những bậc tồn tại đứng đầu chuỗi thức ăn của toàn bộ tam thiên thế giới. Những cung điện dát vàng, những vườn ngự uyển tràn ngập tiên thảo vạn năm, bình thường luôn duy trì một sự tĩnh lặng và trang nghiêm tuyệt đối.

Thế nhưng, sự tĩnh lặng đó đã bị đập nát theo cách thô bạo nhất có thể.

*Răng rắc!*

Một tiếng nổ chói tai vang lên khi vách đá "Thiên Đạo Bia" – biểu tượng cho sự trường tồn của thượng giới – bị nứt toác. Một vật thể mang theo lửa cháy bừng bừng từ hư không lao ra, đâm sầm vào vách đá với động năng có thể san phẳng cả một đại lục.

Khói bụi tan đi, lộ ra một cảnh tượng khiến các vị tiên nhân đang dạo bước gần đó phải rụng rời chân tay.

Huyền Cơ Thiên Tôn – vị Chuẩn Đế vừa mới tự phụ hạ phàm để "thanh tẩy" dị số, nay đang dính chặt vào vách đá như một bức tranh sơn dầu bị hỏng. Áo bào bằng tơ tằm thiên hà của hắn rách mướp thành từng dải, chỏm râu dài vốn được chăm sóc kỹ lưỡng nay chỉ còn lại vài sợi cháy sém.

Nhưng kinh dị nhất là vết thương trên ngực hắn. Không phải vết kiếm, không phải vết thương do tiên pháp. Đó là một vết lõm hình chữ nhật sắc lẹm, trông giống như… vết của một lưỡi cuốc gỉ sét vừa mới được nện xuống.

“Đó là… Huyền Cơ Thiên Tôn sao?” Một vị chân tiên run rẩy đánh rơi cả bình ngọc lộ.

“Không thể nào! Ngài ấy là Chuẩn Đế mà? Ai có thể đánh ngài ấy thành cái dạng… treo tường này?”

Lúc này, một vị đại lão khác – được mệnh danh là Thiên Nhãn Tiên Vương – bay đến gần. Lão nhìn chằm chằm vào vết lõm trên ngực Huyền Cơ, rồi lại nhìn thấy một vật thể kỳ lạ dính trên mặt vị Chuẩn Đế này. Lão đưa tay gỡ ra, đôi mắt trợn ngược.

“Đây là cái gì?”

Trên tay Thiên Nhãn Tiên Vương là một mảnh lá rau xanh mướt, vẫn còn vương chút nhựa cây và… thoang thoảng mùi phân bón hữu cơ.

“Là rau cải thìa.” Một vị trưởng lão của Dược Vương Điện nheo mắt nhìn, sau đó giật nảy mình hét lên: “Không đúng! Mảnh rau này chứa đựng quy luật sống còn của Mộc hệ đại đạo, tiên khí thuần khiết đến mức… cho dù là Thần thảo mười vạn năm của chúng ta cũng không bằng một góc!”

Toàn trường lâm vào tử tịch.

Huyền Cơ Thiên Tôn từ từ tỉnh lại, hắn ho sặc sụa, mỗi lần ho là linh khí trong cơ thể lại thất thoát vì kinh mạch đã bị cái "vết lõm hình chữ nhật" kia đóng dấu quy luật. Hắn ngước nhìn đám đông xung quanh, ánh mắt đầy sự hoảng loạn tột độ, miệng lắp bắp:

“Nông dân… hạ giới… một cái cuốc… chạy mau…”

Nói xong, vị Chuẩn Đế oai phong lẫm liệt một thời liền ngất lịm đi. Cả Thượng giới chấn động! Thông tin về một vị "Đại năng nông dân" ở hạ giới có thể cầm cuốc đập bay Chuẩn Đế lan truyền đi như một loại dịch bệnh, khiến các thế lực đang rục rịch ý định dòm ngó Thanh Lam Giới lập tức rụt vòi lại, đóng cửa tỏa cảng để suy ngẫm về nhân sinh.

***

Trong khi Thượng giới đang loạn thành một đoàn, thì tại Linh Điền Phong thuộc Thanh Vân Môn, hạ giới.

Diệp Trường An đang ngồi xổm bên cạnh luống rau muống vừa mới bị "sóng xung kích" từ cú vung cuốc lúc nãy làm cho rũ lá. Hắn thở dài thườn thượt, gương mặt hiện rõ vẻ xót xa.

“Đúng là gây họa mà. Đánh nhau không nhìn chỗ, làm rụng mất hai cái lá của ta rồi.”

Nhị Hắc, con chó đen gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây, lười biếng ngáp một cái, ánh mắt liếc nhìn cái cuốc rỉ sét đặt cạnh chân Diệp Trường An với vẻ khinh bỉ: *Chủ nhân rõ ràng là cố ý, đã ném bay kẻ đó đi còn tiện tay 'gạt' thêm một cái để hạ nhục người ta.*

Hệ thống trong đầu Diệp Trường An bỗng vang lên âm thanh tinh tang quen thuộc:

*【 Ding! Ký chủ vừa hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Bảo vệ mầm xanh trước côn trùng ngoại lai cấp cao". 】*
*【 Phần thưởng: 50 năm tu vi (tự động chuyển hóa thành linh dịch tưới cây), 1 bao hạt giống Ớt Hiểm Cửu Tiêu, và một chiếc cán cuốc bằng gỗ Sâm Vương. 】*

Diệp Trường An mắt sáng lên: “Có cán cuốc mới rồi! Cái cán cũ gỗ thông này dùng mấy hôm đã nứt, bảo sao đánh không trúng tâm.”

Hắn vui vẻ bắt tay vào "thay cán", vừa làm vừa lẩm bẩm tính toán. Ở phía sau, Tiêu Dao Tử – vị sư phụ "vô liêm sỉ" – đang rón rén tiến lại gần luống củ cải. Lão định lén nhổ một củ về nấu canh với chút rượu nếp, nhưng mới đưa tay ra thì đã cảm nhận được một luồng khí lạnh sống lưng.

“Sư phụ, ngài lại định làm gì đó?” Diệp Trường An không quay đầu lại nhưng giọng nói bình thản vô cùng.

“Khà khà, Trường An à, vi sư thấy củ cải này dạo này hình như hơi… buồn, ta định mang nó đi dạo chút thôi mà.” Tiêu Dao Tử gãi gãi mái tóc bù xù, cười trừ.

“Củ cải không cần đi dạo, nó chỉ cần sư phụ trả lại số tiền linh thạch bán đợt trước thôi. Con cần mua ít phân gà.”

Tiêu Dao Tử lập tức biến sắc, chân dẫm lên hư không định bỏ chạy: “Ta đột nhiên nhớ ra ta còn bận… bận bế quan đột phá Luyện Khí tầng tư, đi trước đây!”

“Nhị Hắc.” Diệp Trường An khẽ gọi.

*Gâu!*

Con chó đen phóng vút đi nhanh như một vệt chớp. Một lát sau, trên đỉnh núi vang lên tiếng la bài hãi của vị trưởng lão Linh Điền Phong: “Nhị Hắc! Buông mông ta ra! Ta trả… ta trả là được chứ gì! Thả ta xuống!”

Đúng lúc này, từ dưới chân núi, một bóng người mặc trường bào tím rực rỡ, khuôn mặt hớt hải chạy lên. Đó chính là Vân Thái Nhất, Chưởng môn Thanh Vân Môn. Thường ngày ông ta rất giữ phong độ, nhưng lúc này lại hớt hải đến mức vấp cả vào rễ cây.

“Trường An! Trường An đại sư!” Vân Thái Nhất đứng khựng lại trước hàng rào gỗ, thở dốc.

Diệp Trường An thản nhiên lắp cái cán cuốc mới vào lưỡi sắt rỉ, ngẩng đầu lên cười hòa ái: “Chưởng môn? Ngài lại đến xin trà à? Hôm nay em hết củi khô rồi, muốn uống trà thì ngài phải đi bổ củi giúp em đã.”

Vân Thái Nhất nhìn cái cuốc trong tay Diệp Trường An, trong lòng run lên bần bật. Vừa rồi ông nhìn thấy cái gì? Bầu trời phía trên Linh Điền Phong nứt toác, một đạo tiên quang rực rỡ hạ xuống rồi biến mất trong chớp mắt. Sau đó, ông thấy Diệp Trường An vung tay một cái như đuổi ruồi, và rồi… một lỗ hổng không gian khổng lồ hiện ra tiễn vị "vị thần" kia về trời.

Nhìn lại Diệp Trường An hiện tại, tay cầm cuốc, chân đi dép rơm, áo vải thô dính chút bùn, nụ cười vẫn ngây ngô như gã nông dân chân chất nhất vùng.

*Kẻ mạnh thực sự là kẻ biết giấu mình trong sự bình thường nhất.* – Vân Thái Nhất tự nhủ trong lòng, vẻ mặt càng thêm cung kính.

“Không dám, không dám bổ củi! Ta đến là để thông báo với đại sư… à không, Trường An. Từ nay về sau, mười ngọn núi xung quanh Linh Điền Phong sẽ được quy hoạch thành vùng cấm của tông môn. Ngài muốn trồng gì, nuôi gì tùy ý, không ai dám quấy rầy.” Vân Thái Nhất nói đoạn, móc trong tay áo ra một cái túi trữ vật: “Đây là ít linh kim tốt nhất trong kho, nghe nói ngài cần sửa nông cụ…”

Diệp Trường An đón lấy, mở ra xem rồi bĩu môi: “Linh kim này mềm quá, chắc chỉ làm được cái liềm cắt cỏ thôi. Thôi thì có còn hơn không, cảm ơn Chưởng môn nhé. Mà này, ngài bảo mấy người trong tông môn đừng có bay qua đỉnh đầu ruộng rau của tôi nữa, che mất nắng của mấy cây cà chua đấy.”

“Vâng, vâng! Ta sẽ ra lệnh cấm bay ngay lập tức! Chim bay qua cũng phải bò bộ!” Vân Thái Nhất lau mồ hôi hột.

Sau khi tiễn được Chưởng môn đi, Diệp Trường An quay lại với bao hạt giống Ớt Hiểm Cửu Tiêu vừa nhận được. Hắn bắt đầu dùng cái cán cuốc gỗ Sâm Vương mới xới lại một khoảnh đất nhỏ. Mỗi phát cuốc xuống, dường như mặt đất lại rung nhẹ, các quy luật thổ hệ âm thầm vận chuyển, biến mảnh đất vốn đã màu mỡ trở nên huyền thoại hơn cả linh điền của tiên giới.

Hắn gieo hạt, tưới nước một cách tỉ mỉ, miệng khẽ lẩm bẩm:

“Thành Thánh cái gì chứ, trồng được mớ ớt này để tối nay hầm cá với sư phụ và đại sư tỷ mới là chính sự.”

Phía xa, trên đỉnh vách đá ẩn hiện dáng dấp của Liễu Nhược Băng. Cô ôm kiếm đứng đó, nhìn bóng lưng bận rộn của Diệp Trường An, đôi mắt băng giá bỗng hiện lên một tia ấm áp. Cô biết, chỉ cần gã nông dân này còn ở đây, cho dù thiên sụp xuống, nơi này vẫn sẽ là mảnh vườn bình yên nhất thế gian.

Dưới gốc cây già, Nhị Hắc nhìn lên bầu trời, nơi dấu vết của cú đập lúc nãy vẫn còn một vệt đen nhỏ trong hư không. Nó nghĩ thầm: *Hình như Thượng giới vẫn còn mấy vị Tiên Đế nữa thì phải? Hi vọng bọn họ không ngu đến mức mò xuống đây dẫm vào luống cà chua mới gieo… nếu không cái vườn này lại có thêm phân bón cao cấp rồi.*

Ngày hôm đó, hạ giới vẫn yên bình, nhưng trong sổ tay của toàn bộ các tông môn lớn trên thế giới chỉ thêm đúng một dòng quy tắc mới duy nhất:

"Cấm trêu chọc nông dân. Đặc biệt là nông dân ở Thanh Vân Môn."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8