Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 126: Mùi tỏi nồng nặc khắp giới**
Nắng chiều nhuộm vàng những sườn núi của Thanh Vân Môn, nhưng hôm nay, bầu không khí của tông môn không hề có vẻ thanh tịnh, thoát tục như mọi khi. Thay vào đó, một mùi hương hăng nồng, mạnh mẽ đến mức có thể "đánh thức cả người chết" đang cuồn cuộn lan tỏa từ cổng chính lên tận đỉnh chính điện.
Trên những bức tường thành và hàng rào bảo vệ, các đệ tử Thanh Vân Môn đang thực hiện một nhiệm vụ mà họ thề rằng trong suốt hàng trăm năm tu luyện, chưa bao giờ thấy trong bất kỳ điển tịch nào: Bôi tỏi.
Chưởng môn Vân Thái Nhất đứng trên cao, hai tay chắp sau lưng, gương mặt trang nghiêm như đang điều khiển một đại trận hộ sơn cấp bậc Tiên giai. Ông nhìn những đệ tử đang mướt mải mồ hôi, tay cầm những hũ tỏi băm nhuyễn trộn với linh dịch, phết từng lớp dày lên các mắt trận.
"Chưởng môn… chúng ta thực sự phải làm thế này sao?" Đại trưởng lão Hình Thiết Diện, một người vốn nổi tiếng cương trực và giữ lễ tiết, lúc này đang dùng một chiếc khăn tay bịt chặt mũi, giọng nói méo mó vì ngạt. "Mùi này… nó không chỉ đuổi ma quái, mà có lẽ nó đuổi luôn cả… con người đấy ạ."
Vân Thái Nhất quay lại, ánh mắt rực cháy một sự tôn sùng kỳ lạ. Ông hạ thấp giọng: "Lão Hình, ngươi thì biết cái gì? Đây không phải là tỏi thường. Đây là 'Thái Dương Kim Tỏi' do chính tay Diệp sư điệt ở Linh Điền Phong gieo trồng. Ngươi nhìn xem!"
Vân Thái Nhất chỉ tay xuống một đệ tử ngoại môn đang làm việc gần đó. Vị đệ tử này vốn dĩ tư chất bình thường, tu vi kẹt ở Luyện Khí tầng 5 đã lâu. Nhưng khi hít phải một ngụm khí tỏi nồng đậm nhất, sắc mặt anh ta đột nhiên đỏ bừng, lỗ mũi phun ra hai luồng bạch khí dài, sau đó là một tiếng "hắt xì" vang dội chấn động cả sơn môn.
*Rắc!*
Ngay lập tức, khí thế trên người vị đệ tử đó tăng vọt, đột phá thẳng lên Luyện Khí tầng 6.
Vị đệ tử nọ ngơ ngác, sau đó quỳ sụp xuống, vừa ho sặc sụa vì mùi tỏi, vừa khóc trong sung sướng: "Đa tạ Chưởng môn ban thưởng thần dược! Đệ tử… đệ tử cảm thấy tâm ma bấy lâu nay đã bị mùi hương này huân đốt đến hồn phi phách tán rồi!"
Hình Thiết Diện đứng hình. Lão trợn tròn mắt nhìn hiện tượng lạ lùng đó. Một cái hắt xì mà đột phá? Một mùi hăng như thế này mà là "Thái Dương thần lực" sao?
Vân Thái Nhất vuốt râu, đắc ý nói: "Diệp sư điệt có tâm đức bao la, biết tông môn chúng ta dạo này có nhiều đệ tử bị tâm ma quấy nhiễu, tu vi trì trệ, nên mới cố tình 'nghỉ ngơi' để trồng loại tỏi này. Ngươi ngửi kỹ đi, trong mùi hăng đó có vị cay nồng của sấm sét, có tính nóng của mặt trời, và có cả… vị mặn mà của nhân sinh."
Hình Thiết Diện rụt rè bỏ khăn tay ra, hít thử một hơi.
*Ầm!*
Một luồng khí nóng bỏng đi thẳng từ mũi xuống đan điền, khiến lão già vốn trầm ổn cũng phải run bắn người. Cảm giác như toàn bộ độc tố tích tụ trong kinh mạch bao năm qua đều bị một bàn tay khổng lồ quét sạch. Lão sững sờ: "Hóa ra… đây là cách các đại lão tu luyện sao? Dùng mùi hương để thanh tẩy lục phủ ngũ tạng? Ta thực sự là ếch ngồi đáy giếng mà!"
Trong khi đó, tại đỉnh Linh Điền Phong, "vị đại lão" đang được cả tông môn tôn sùng là Diệp Trường An vẫn đang bận rộn với công việc yêu thích của mình.
Hắn mặc một chiếc áo vải thô, ống quần xắn cao, tay cầm cái cuốc rỉ sét, đang đứng nhìn mảnh ruộng vừa thu hoạch xong tỏi. Con chó đen Nhị Hắc đang nằm phơi bụng dưới gốc cây tùng gần đó, thi thoảng lại hắt hơi một cái rồi dùng chân che mũi, ánh mắt khinh bỉ nhìn chủ nhân.
"Nhị Hắc, mày lại nhìn tao với cái ánh mắt đó hả?" Diệp Trường An lẩm bẩm. "Tao trồng tỏi là để ăn, hiểu không? Tỏi xào rau muống, tỏi ngâm dấm, tỏi nướng… đó mới là đỉnh cao của cuộc đời. Còn cái việc Chưởng môn mang tỏi đi dán tường, đó là lỗi của ông ấy, không phải lỗi của tao."
Hắn ngồi bệt xuống cạnh bờ ruộng, lấy ra một miếng khoai tây nướng, vừa ăn vừa lướt xem giao diện của Hệ Thống Thần Cấp Nông Phu đang nhấp nháy xanh đỏ trước mặt.
*【 Nhiệm vụ hoàn thành: Trồng Tỏi Thái Dương (Cấp bậc: Hiếm). 】*
*【 Nhận xét: Mùi hương có thể xua đuổi 99% các loài tà vật và 100% khách không mời mà đến. 】*
*【 Thưởng: 500 năm tu vi (đã tự động tích lũy), Thần thông 'Kim Cang Hóa Thân' (Cấp độ: Sơ thành). 】*
Diệp Trường An cảm nhận được một luồng ấm áp chạy qua cơ thể, nhưng hắn nhanh chóng trấn áp nó xuống. Đối với hắn, tu vi bây giờ giống như tiền tiết kiệm trong ngân hàng, càng nhiều càng tốt, nhưng tốt nhất là đừng có lôi ra dùng kẻo gây chú ý. Hắn chỉ muốn làm một nông dân an ổn chờ thành Thánh thôi.
Bỗng nhiên, hệ thống lại vang lên tiếng báo hiệu mới.
*【 Nhiệm vụ mới: Để chuẩn bị cho đại yến của các thần linh, hãy trồng một vườn Rau Muống "Bất Tử". 】*
*【 Yêu cầu: Rau muống phải dài hơn 1 mét, xanh mướt như ngọc lục bảo, cắt đi lại mọc, vĩnh viễn không lụi tàn. 】*
*【 Phần thưởng: Cây Gậy Khua Khoai Tây (Thần khí chấn nhiếp lục đạo). 】*
"Rau muống bất tử?" Diệp Trường An nhướn mày. "Lại còn dài hơn 1 mét? Đó là rau muống hay là dây thừng vậy? Hệ thống, ngươi càng ngày càng có gu thẩm mỹ kỳ lạ đấy."
Tuy miệng thì lẩm bẩm nhưng tay hắn đã bắt đầu hành động. Trồng rau muống không giống trồng tỏi. Rau muống thích nước, thích bùn và đặc biệt là thích sự chăm sóc tinh tế. Hắn quay sang Nhị Hắc, đá nhẹ vào mông nó: "Dậy đi, đi đào rãnh dẫn nước vào ruộng. Đừng có nằm đó làm chó lười nữa."
Nhị Hắc "gâu" lên một tiếng đầy oán trách, nhưng khi nhìn thấy cái liềm rỉ sét lấp lánh trên tay Diệp Trường An, nó liền ngoan ngoãn biến thành một bóng đen, lao ra phía sau núi, dùng những móng vuốt vốn có thể xé xác rồng thần để đào đất dẫn suối linh vào ruộng.
Đúng lúc này, từ dưới chân núi, một bóng người yểu điệu lướt trên ngọn cỏ, bay vút lên Linh Điền Phong. Đó là Liễu Nhược Băng – Băng Sơn Kiếm Tiên của Thanh Vân Môn. Hôm nay nàng không mặc bộ võ phục trắng lạnh lẽo thường ngày mà khoác một lớp áo mỏng nhẹ nhàng, tay cầm một rổ trúc.
"Diệp sư đệ," Liễu Nhược Băng đáp xuống, đôi môi khẽ mỉm cười, làm dịu đi khí tức băng giá xung quanh. "Mùi tỏi ở phía dưới thực sự quá… ấn tượng. Nghe Chưởng môn nói là do huynh tặng, nên ta mang chút điểm tâm tự làm lên để cảm ơn."
Diệp Trường An nhìn nàng, sau đó nhìn vào rổ điểm tâm. "Sư tỷ, lần trước tỷ làm bánh đậu xanh, Nhị Hắc ăn xong rụng mất nửa bộ lông đấy. Lần này chắc không phải là bánh 'Lôi Đình' gì đó chứ?"
Liễu Nhược Băng đỏ mặt, bối rối: "Lần này là chè hạt sen, ta đảm bảo rất thanh đạm."
Nàng ngồi xuống cạnh hắn, đôi mắt đẹp nhìn về phía mảnh ruộng đang được dẫn nước vào. "Sư đệ lại sắp trồng giống mới sao?"
"Ừm, rau muống," Diệp Trường An thản nhiên nói. "Chuẩn bị để xào tỏi đấy."
Liễu Nhược Băng im lặng. Nàng vốn là thiên tài kiếm đạo, nhưng ở cạnh Diệp Trường An lâu ngày, nàng nhận ra mỗi câu nói của hắn đều mang theo ý vị thâm sâu.
*Rau muống xào tỏi? Tỏi là chí dương, rau muống là chí nhu. Rau muống vươn dài không đứt, chính là sự dẻo dai của kiếm đạo. Kết hợp cả hai, chính là âm dương hòa hợp, đạo pháp tự nhiên!* Nàng thầm nghĩ, lòng đầy thán phục.
"Huynh trồng rau, thực ra là đang diễn luyện thiên địa quy luật đúng không?" nàng khẽ hỏi.
Diệp Trường An vừa đào lỗ để tra hạt rau muống "Bất Tử", vừa đáp đại: "Đúng vậy, trồng không khéo là nó chết queo, đó là quy luật của việc lười tưới nước."
Trong lúc hai người đang trò chuyện "ông nói gà bà nói vịt" vô cùng hòa hợp, thì ở biên giới của Thanh Vân Môn, một đoàn người đang hừng hực sát khí tiến đến.
Đó là những tu sĩ đến từ "Thiên Sát Tông" – một ma tông hạng hai vốn luôn thèm khát linh mạch của Thanh Vân Môn. Dẫn đầu là một vị trưởng lão tên là Huyết Sát, tu vi đã đạt đến Nguyên Anh sơ kỳ.
"Hừ, Thanh Vân Môn dạo này nghe nói có dị tượng, khí tức màu vàng xung quanh bao phủ." Huyết Sát cười lạnh. "Chắc chắn là có bảo vật xuất thế. Các đệ tử, đi theo ta, hôm nay chúng ta sẽ san phẳng Thanh Vân Môn!"
Tuy nhiên, khi đoàn quân ma giáo tiến vào phạm vi 5 dặm quanh sơn môn, bước chân của họ đột nhiên chậm lại.
"Trưởng lão… có gì đó không ổn," một tên đệ tử lắp bắp, tay che mũi. "Có độc khí! Một loại độc khí cực mạnh, cay xè mắt, lại còn có mùi hôi hăng lạ lùng."
Huyết Sát khinh thường: "Chút độc chướng mạt hạng của Thanh Vân Môn mà thôi. Dùng linh lực hộ thể là được!"
Nhưng khi lão vận chuyển linh lực, mùi tỏi lại càng thâm nhập sâu hơn. Nó không phải là độc tố bình thường, mà là một loại quy tắc khắc chế ma tính cực kỳ bá đạo.
"Khụ khụ! Mùi gì mà kinh khủng thế này!" Huyết Sát bắt đầu cảm thấy kinh mạch mình nóng rực. Cơn giận dữ và sát khí ma đạo của lão, gặp phải mùi tỏi "Thái Dương Kim Tỏi", giống như tuyết gặp mặt trời mùa hạ, tan biến vèo vèo.
"Ta… ta không muốn đánh nhau nữa," một tên đệ tử ma giáo bỗng nhiên buông kiếm, quỳ xuống đất. "Ta tự dưng thấy nhớ nhà, nhớ mẹ… ta muốn về quê trồng rau."
Huyết Sát hoảng hốt: "Đây là huyễn thuật! Thanh Vân Môn quả nhiên hiểm độc, dùng thứ mùi hôi hám này để làm nhụt ý chí chiến đấu của chúng ta! Mau rút lui!"
Nhưng đã muộn. Một đợt gió rừng thổi tới, mang theo "tinh hoa" nồng đậm từ các bức tường tỏi của Thanh Vân Môn ập thẳng vào mặt đoàn quân ma giáo.
*Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì!*
Tiếng nhảy mũi vang lên liên miên như pháo nổ. Mỗi lần hắt hơi là một lượng ma khí lớn thoát ra khỏi cơ thể. Trong vòng chưa đầy mười phút, một đám ma đầu khét tiếng bỗng nhiên trở nên hiền lành lạ thường, mặt mày hồng hào, đôi mắt sáng rực, tâm hồn thanh thản.
"Trưởng lão, chúng ta đi đâu vậy?" tên đệ tử hỏi.
Huyết Sát lúc này mặt cũng không còn đỏ gay gắt nữa mà hồng hào như trẻ thơ. Lão nhìn về phía Thanh Vân Môn với ánh mắt đầy hối lỗi: "Đi đâu? Đi nộp đơn xin gia nhập Thanh Vân Môn chứ đâu! Ở đó có thần thánh ngụ trị, ta cảm thấy kiếp trước của mình chắc chắn là một người lương thiện bị đi lạc."
Trên đỉnh Linh Điền Phong, Diệp Trường An bỗng nhiên dừng tay cuốc. Hắn lẩm bẩm: "Lạ nhỉ, vừa rồi dường như có một đám người lạ đến gần sơn môn, nhưng sao chưa gì đã chạy mất sạch thế này?"
Liễu Nhược Băng đứng bên cạnh, nheo mắt nhìn về phía chân núi. Với tu vi Kiếm Tiên, nàng nhìn thấy rất rõ. Đám người Thiên Sát Tông hung hăng ban nãy hiện giờ đang xếp hàng chỉnh tề trước cổng sơn môn, mỗi người cầm trên tay một bó cỏ tranh làm quà gặp mặt, khóc lóc van xin được vào để… "rửa sạch tội lỗi".
Nàng quay lại nhìn Diệp Trường An, người lúc này đang lúng túng dùng ngón tay thọc vào lỗ bùn để tra hạt rau muống. Trong mắt nàng, bóng dáng của Diệp Trường An cao lớn lạ thường.
"Chỉ bằng vài củ tỏi bôi tường, sư đệ đã thu phục cả một ma tông mà không cần đổ một giọt máu," Liễu Nhược Băng xúc động nói khẽ. "Đây chính là đỉnh cao của sự nhân từ và trí tuệ. Sư đệ, huynh thực sự là bậc Thánh nhân tại thế."
Diệp Trường An ngẩng đầu lên, trán lấm tấm mồ hôi: "Hả? Sư tỷ, tỷ vừa nói gì cơ? Thánh nhân gì? Ta đang lo là rau muống này mọc lên thì phải hái kiểu gì cho hết đây, hệ thống nó bảo phải trồng một vườn rộng tận hai mẫu."
Liễu Nhược Băng mỉm cười, nụ cười đẹp đến mức làm lu mờ cả nắng chiều. "Huynh đừng lo, cả tông môn sẽ tình nguyện giúp huynh hái rau. Hiện tại, có lẽ họ đang bận… cảm thụ đạo pháp của tỏi."
Vài ngày sau, danh tiếng của Thanh Vân Môn lan rộng khắp giới tu tiên, nhưng theo một cách kỳ lạ nhất từ trước đến nay.
Ở các quán trà, tông môn khác, người ta không còn bàn tán về kiếm pháp của Liễu Nhược Băng hay công pháp của Vân Thái Nhất. Chủ đề hot nhất hiện nay là: "Làm thế nào để xin được một tép tỏi bảo mệnh của Thanh Vân Môn?"
Thậm chí, có những vị lão quái vật ẩn thế ngàn năm cũng phải rục rịch xuất quan, không phải để tranh giành tiên khí, mà vì hít thấy mùi hương chí dương lướt qua sơn động, khiến bệnh hen suyễn mãn tính của họ bỗng nhiên… biến mất.
"Thanh Vân Môn có cao nhân trồng tỏi!"
Câu nói này trở thành chân lý mới của giới tu tiên.
Trong khi đó, ở Linh Điền Phong, mầm rau muống "Bất Tử" đầu tiên đã đâm khỏi mặt bùn. Những chiếc lá xanh như ngọc tỏa ra ánh sáng dìu dịu. Diệp Trường An đứng chống cuốc, nhìn xuống đám mầm non, hài lòng nói với Nhị Hắc:
"Thấy chưa Nhị Hắc? Đây mới gọi là cuộc sống. Ăn rau muống, ngủ nướng, kệ xác cái thế giới điên rồ ngoài kia."
Nhị Hắc nhìn đám rau muống đang vươn cao với tốc độ mắt thường cũng thấy được, sau đó nhìn vào mắt chủ nhân. Nó biết chắc chắn rằng, một khi đám rau này "xuất xưởng", giới tu tiên không chỉ có mùi tỏi nữa, mà có lẽ sẽ tràn ngập tiếng nhai rau sồn sột cho mà xem.
"Gâu!" (Đúng là tên điên, nhưng ta thích!)
Bầu trời Thanh Vân Môn dường như xanh hơn, mùi tỏi tuy vẫn nồng, nhưng bây giờ đối với các đệ tử, đó là mùi của sự an tâm, mùi của đại đạo. Và ở trung tâm của tất cả sự hỗn loạn đó, vị Thánh nhân thích trồng rau vẫn đang cặm cụi bón phân, thầm cầu nguyện rằng nhiệm vụ tiếp theo của hệ thống đừng là trồng sầu riêng.
Vì nếu trồng sầu riêng thật, hắn sợ mình sẽ phá hủy cả thế giới này mất thôi.