Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 181: Linh khí hồi sinh mạnh mẽ hơn bao giờ hết
Tiếng sấm rền vang không phải từ những đám mây đen kịt của thiên kiếp, mà là thanh âm của sự sống đang trỗi dậy từ sâu trong huyết mạch của Thanh Lam Giới.
Bầu trời xanh ngắt đột ngột nứt ra một khe hở khổng lồ, nhưng bên trong không phải là hư không tăm tối, mà là một biển ánh sáng vàng kim rực rỡ đến mức khiến người ta phải nín thở. Đó là linh khí thuần khiết đến mức hóa lỏng, tích tụ từ hàng vạn năm bị đè nén, nay nhờ một cú "cuốc đất" tình cờ của ai đó mà khai mở toàn bộ kinh mạch của thế gian.
Cơn mưa bắt đầu rơi.
Nhưng đây không phải là cơn mưa bình thường. Mỗi giọt nước mưa rơi xuống đều lấp lánh như những hạt kim cương nhỏ xíu, mang theo hơi thở của Hỗn Độn và sức sống nguyên thủy nhất. Tại Thanh Vân Môn, các đệ tử vốn đang ngồi thiền trong các động phủ đồng loạt mở mắt, kinh hãi phát hiện ra linh khí trong không khí nồng đậm đến mức chỉ cần thở thôi cũng cảm thấy tu vi đang rục rịch thăng tiến.
"Đây… đây là Linh Khí Đại Triều? Không, phải gọi là Linh Khí Hồng Thủy mới đúng!"
Chưởng môn Vân Thái Nhất đứng trên đỉnh ngọn núi chính, râu tóc dựng đứng, run rẩy đưa tay hứng lấy những giọt mưa linh dịch. Một giọt mưa rơi vào lòng bàn tay lão, ngay lập tức thẩm thấu qua da thịt, xông thẳng vào kinh mạch đang héo úa vì tuổi già. Một tiếng "răng rắc" vang lên trong đầu lão, cái bình cổ cảnh giới Kim Đan viên mãn mà lão đã kẹt lại hơn hai trăm năm, nay chỉ vì một giọt nước mưa mà vỡ tan tành.
Nguyên Anh chi hỏa bắt đầu bùng cháy. Vân Thái Nhất không dám tin vào mắt mình, lão quỳ sụp xuống đất, hướng về phía Linh Điền Phong mà dập đầu lia lịa: "Tổ tiên hiển linh! Không… là Diệp sư điệt hiển linh! Ngài rốt cuộc đã làm gì với vườn cải của mình vậy?"
Trong khi toàn bộ Thanh Lam Giới đang rơi vào cơn điên cuồng vì đột phá, tại Linh Điền Phong, "nguồn cơn của thảm họa hạnh phúc" này lại đang cầm một chiếc liềm rỉ sét, khuôn mặt đầy vẻ phiền muộn.
Diệp Trường An đứng giữa ruộng rau cải, đôi dép rơm của hắn đã lún sâu vào lớp bùn nhão nhoét nhưng đầy hào quang. Hắn nhìn những cây cải thảo vốn chỉ to bằng bắp tay, nay dưới sự tưới tắm của "cơn mưa lạ", chúng cứ như được thổi bong bóng, phồng to lên bằng cái thúng, lá cải xanh mướt phát ra tiếng "xào xạc" như đang cười nhạo chủ nhân của chúng.
"Hệ thống, ngươi giải thích xem, đây là cái giống gì?" Diệp Trường An lầm bầm, trong đầu hiện lên bảng thông báo của Thần Cấp Nông Phu Hệ Thống.
[Thông báo: Nồng độ linh khí khu vực tăng vọt 10.000%. Linh thực của ký chủ đang tiến hành 'Tiến hóa vượt cấp'. Cải Thảo Linh Khí đã thăng cấp thành 'Hỗn Độn Lưu Ly Thái'. Thu hoạch một cây sẽ nhận được 500 năm tu vi và một phần 'Bất Diệt Kiếm Ý'.]
"Ta không cần kiếm ý! Ta chỉ cần một cây cải vừa vặn để xào thịt!" Diệp Trường An thở dài, tiện tay cầm liềm cắt phăng một lá cải to bằng cái quạt ba tiêu.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên. Cái liềm rỉ sét của hắn vốn dĩ có thể cắt đứt thần binh lợi khí, vậy mà lúc này lại bị cái lá cải xanh mướt kia bật ngược trở lại. Một luồng kiếm khí sắc lẹm từ cuống lá cải bắn ra, sượt qua vai Diệp Trường An, trực tiếp chém đôi một ngọn núi đá ở đằng xa.
Diệp Trường An ngây người nhìn ngọn núi sụp đổ, rồi lại nhìn cái lá cải đang đung đưa trước gió: "Hỏng rồi… Rau cải nhà ta biết đánh người rồi. Thế này thì sao mà ăn?"
Cách đó không xa, Nhị Hắc – con chó đen gầy gò vốn đang nằm ngủ dưới gốc cây mận – lúc này đang cuộn tròn người lại, rên hỉ hả. Lông của nó từ màu đen tuyền bắt đầu chuyển sang sắc tím huyền ảo, trên đầu mọc ra một đôi sừng nhỏ bằng ngọc. Mỗi hơi thở của nó tạo thành một cơn lốc linh khí nhỏ, khiến cỏ dại xung quanh mọc dài ra như những sợi xích thần.
"Nhị Hắc! Dậy nhổ cỏ!" Diệp Trường An hét lên.
Nhị Hắc hé mắt, nhìn chủ nhân bằng ánh mắt khinh bỉ của một vị Chuẩn Thánh thú bị bắt làm việc vặt, sau đó hắt xì một cái. Một ngọn lửa đen văng ra, thiêu cháy cả một bụi cỏ dại vốn đã biến thành "U Linh Ma Thảo" cực kỳ nguy hiểm.
"Sư đệ… sư đệ cứu ta!"
Một tiếng gọi lanh lảnh vang lên từ phía hàng rào gỗ. Liễu Nhược Băng, đại sư tỷ vốn luôn băng thanh ngọc khiết, kiếm ý ngút trời, lúc này lại đang bám chặt lấy một cái cọc rào, thân thể run rẩy. Không phải cô bị kẻ thù tấn công, mà là kiếm ý trong cơ thể cô đang bị linh khí bên ngoài ép cho nổ tung. Cô vốn dĩ đến đây để hỏi về một đoạn kiếm quyết, không ngờ vừa bước chân vào phạm vi Linh Điền Phong đã gặp phải "Linh Khí Hồng Thủy".
Diệp Trường An quay đầu lại, thấy Liễu Nhược Băng mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập, hắn tặc lưỡi: "Đã bảo là trời mưa đừng có ra ngoài mà. Nhìn xem, bị cảm rồi đúng không? Lại đây, uống ngụm nước ấm cho đỡ."
Hắn cầm một cái gáo múc nước từ cái lu đất cạnh hiên nhà, bước tới đưa cho cô.
Liễu Nhược Băng lúc này nào còn nhìn ra cái gáo nước nữa. Trong mắt cô, mỗi bước đi của Diệp Trường An đều khiến thời gian xung quanh ngừng trệ, từng giọt nước trong gáo phát ra hào quang vạn trượng, dường như chứa đựng cả một đại dương kiếm đạo nguyên thủy.
Cô run rẩy đón lấy gáo nước, nhấp một ngụm.
"Oanh!"
Một tiếng nổ trầm hùng vang lên từ trong linh hồn cô. Kinh mạch vốn đang bị linh khí ép đến rách toác, bỗng chốc được một dòng suối ấm áp chảy qua, vá lại toàn bộ thương tổn, thậm chí còn nới rộng ra gấp mười lần. Kiếm tâm của cô, vốn là một thanh kiếm tuyết lạnh lẽo, giờ đây mọc lên một bông hoa sen trắng.
Cảnh giới của cô bắt đầu nhảy vọt: Kim Đan sơ kỳ… trung kỳ… viên mãn… Nguyên Anh!
Diệp Trường An thấy đại sư tỷ uống xong liền đứng đực ra như khúc gỗ, mắt trợn trừng, hắn lo lắng hỏi: "Nước… nước có mùi vị gì lạ sao? Có khi nào con cá chép trong ao lại đi bậy vào đấy không?"
Liễu Nhược Băng hồi thần, cảm giác tu vi Nguyên Anh đang lưu chuyển mạnh mẽ trong người, cô nhìn Diệp Trường An bằng ánh mắt sùng bái đến mức muốn quỳ xuống lạy tại chỗ. Nước này mà là nước lã? Đây rõ ràng là Thái Sơ Nguyên Dịch mà các tiên đế thượng giới cũng phải tranh đoạt đến đổ máu!
"Sư… sư đệ… ơn này Nhược Băng cả đời không quên!" Cô nghẹn ngào nói, hai má ửng hồng vì xúc động (và cũng vì dư lượng linh khí quá lớn).
"Thôi thôi, được rồi. Có cái gáo nước mà làm gì ghê thế." Diệp Trường An xua tay, rồi thở dài nhìn về phía những luống khoai tây đang trồi lên khỏi mặt đất như những tảng đá lớn. "Chị xem, đất đai bây giờ cứng như sắt. Đám khoai tây này nếu không dỡ lên sớm, e là nó sẽ mọc thành núi mất."
Liễu Nhược Băng lập tức nhận ra cơ hội thể hiện: "Sư đệ cứ để đó! Việc nặng nhọc cứ để ta làm! Coi như là… để ta rèn luyện kiếm ý!"
Nói xong, cô rút thanh kiếm Băng Hàn của mình ra, nhưng lần này cô không dùng chiêu "Băng Phong Thiên Hạ" hào nhoáng. Cô học theo dáng vẻ của Diệp Trường An khi cuốc đất, nhẹ nhàng đâm kiếm xuống đất, dùng kiếm ý từ từ nạy một củ khoai tây lên.
Mỗi khi mũi kiếm chạm đất, Liễu Nhược Băng lại cảm thấy mình đang giao lưu với "Đất Mẹ". Cô chợt nhận ra, kiếm không chỉ để giết người, mà kiếm còn có thể dùng để… đào khoai. Đây chính là đại đạo giản dị nhất (Đại đạo chí giản)!
Diệp Trường An gật đầu hài lòng: "Đúng rồi, đúng rồi! Nhẹ tay thôi, coi chừng làm xước vỏ khoai. Khoai xước vỏ thì nướng không ngon."
Lúc này, tại Thanh Lam Giới rộng lớn, một khung cảnh kỳ lạ đang diễn ra.
Vì linh khí hồi sinh quá mạnh mẽ, các yêu thú trong rừng sâu bắt đầu hóa hình hàng loạt. Những con lợn rừng vốn dĩ chỉ biết húc bừa, nay mọc ra lông vàng kim, mắt sáng như đèn pha, rống lên những tiếng cổ ngữ kỳ bí. Tuy nhiên, kỳ lạ ở chỗ, bất kể yêu thú nào thăng cấp thành công, việc đầu tiên chúng làm không phải là đi tìm người để ăn thịt, mà là đồng loạt hướng về hướng của Thanh Vân Môn, chính xác hơn là Linh Điền Phong, mà phủ phục xuống đất.
Uy áp tỏa ra từ Linh Điền Phong giống như một cái lồng kính bảo vệ cả thế giới này khỏi sự sụp đổ khi linh khí tăng vọt.
Ở một góc khác của tông môn, Tiêu Dao Tử – sư phụ của Diệp Trường An – đang lén lút trốn trong bếp lò, hai tay ôm một hũ rượu trắng. Hũ rượu này vốn dĩ là loại rẻ tiền nhất, nhưng sau khi được cơn mưa linh khí thấm vào, nó bắt đầu tỏa ra mùi thơm của thiên tiên thực phẩm.
"Hà… ngon! Trường An à, đồ đệ tốt của ta ơi! Chỉ cần con còn ở đây trồng rau, vi sư có thể sống thêm vạn năm nữa cũng không thành vấn đề!" Tiêu Dao Tử cười hắc hắc, khuôn mặt nhăn nheo đỏ lựng vì say.
Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng tím bay vọt vào trong bếp. Chưởng môn Vân Thái Nhất đáp xuống, bộ dáng lúc này đã trẻ ra ít nhất hai mươi tuổi, tinh thần sảng khoái cực độ.
"Tiêu Dao sư huynh! Huynh còn ngồi đây uống rượu sao? Trời đất đại biến, linh khí hồi sinh, đây là cơ hội để Thanh Vân Môn chúng ta xưng bá Thanh Lam Giới! Huynh phải ra mặt chủ trì đại cục chứ!"
Tiêu Dao Tử hé mắt nhìn lão chưởng môn, cười khẩy một tiếng: "Xưng bá cái đầu ông ấy. Ông nhìn xem, ngay cả con lợn trong chuồng nhà Trường An bây giờ cũng có tu vi Kim Đan, ông định mang đệ tử đi đánh nhau với ai? Đi đánh nhau với củ cải của nó à?"
Vân Thái Nhất sững lại, lúc này mới để ý thấy một con gà mái vừa từ hướng Linh Điền Phong bay ngang qua đầu. Con gà mái đó có bộ lông sặc sỡ như Phượng Hoàng, hơi thở của nó mạnh mẽ đến mức khiến một Nguyên Anh mới thăng cấp như lão cũng thấy tức ngực.
"Con gà đó… nó vừa đẻ ra một quả trứng bằng vàng?" Vân Thái Nhất lắp bắp.
"Bình tĩnh đi." Tiêu Dao Tử uống thêm một ngụm rượu. "Cứ để Trường An nó làm ruộng. Chỉ cần mảnh vườn của nó còn xanh, thì Thanh Lam Giới này có sụp xuống cũng không chết ai được. Ông có thời gian thì lo mà luyện tập cách ăn rau cải cho hiệu quả, chứ tu vi của ông hiện tại, ăn nửa củ cải thảo của nó thôi là nổ tung kinh mạch đấy."
Vân Thái Nhất toát mồ hôi hột. Lão hiểu ra rồi. Trong cái thời đại hoàng kim mới này, tu vi truyền thống đã trở nên rẻ mạt. Kẻ nắm giữ nguồn "nông sản" chứa linh khí thượng thặng mới là vương của vạn vương.
Quay lại Linh Điền Phong, trời đã ngớt mưa.
Bầu trời trở nên trong vắt, nhưng thay vì màu xanh thông thường, nó lại có một lớp màn hào quang bao phủ, trông như một tấm lụa mỏng bảo vệ cả tinh cầu. Linh khí lúc này đã ổn định hơn, không còn phun trào như núi lửa mà len lỏi vào từng khe đá, từng ngọn cỏ, biến cả Thanh Lam Giới thành một khu vườn tiên thực thụ.
Diệp Trường An sau một hồi nhổ cỏ đến rã rời chân tay, liền ngồi bệt xuống một tảng đá. Hắn rút ra một củ khoai lang mới đào, tiện tay búng một cái kiếm khí để bóc vỏ. Củ khoai lang chín mềm (vì đất quá nóng do linh khí?), thơm nồng nàn.
Hắn cắn một miếng, rồi gật đầu: "Ừm, khoai này đạt chất lượng rồi. Tuy linh khí nhiều quá làm nó hơi ngọt quá mức, nhưng vẫn ăn được."
[Hệ thống nhắc nhở: Ký chủ vừa tiêu thụ 'Hồng Hoang Linh Từ', nhận được kỹ năng bị động: 'Thân Thể Chống Đỡ Thiên Đạo'.]
Diệp Trường An cau mày: "Chống đỡ thiên đạo làm gì? Để không bị sét đánh lúc đang ngủ nướng à? Cái hệ thống này toàn cho mấy thứ vô dụng."
Liễu Nhược Băng đứng cạnh, nhìn củ khoai lang trong tay Diệp Trường An mà nước miếng muốn chảy ra. Nhưng cô không dám xin, cô biết mỗi thứ ở đây đều là bảo vật có thể khiến thế giới hỗn loạn.
"Đứng đó làm gì? Lại đây mà ăn một củ. Đào khoai giúp ta chắc cũng mệt rồi." Diệp Trường An hào phóng ném cho cô một củ khoai to.
Liễu Nhược Băng đón lấy bằng cả hai tay như đón nhận thánh chỉ. Cô cắn một miếng nhỏ.
"Ầm!"
Toàn bộ tế bào trong cơ thể cô như được thanh tẩy. Tu vi Nguyên Anh sơ kỳ của cô vừa mới ổn định lại bắt đầu rung chuyển. Một vòng sáng (halo) xuất hiện sau đầu cô. Cô cảm giác như mình không phải đang ăn khoai, mà đang ăn những đoạn pháp tắc của đại đạo.
"Sư… sư đệ… ta nghĩ ta lại sắp đột phá rồi…" Liễu Nhược Băng lí nhí nói, mặt đỏ bừng.
"Lại đột phá?" Diệp Trường An nhìn cô đầy kỳ quái. "Chị tu luyện kiểu gì mà hở một tí là đột phá vậy? Đã bảo là phải chú trọng cơ sở mà. Tu tiên không thể nóng vội, phải giống như trồng lúa, cần thời gian."
Liễu Nhược Băng chỉ biết gật đầu như máy. Cô thầm nghĩ trong lòng: *Ngài nói đúng, nhưng ngài trồng lúa kiểu gì mà mười phút lúa đã chín, vảy một gáo nước là người ta thăng ba cấp cảnh giới?*
Lúc này, từ chân núi Linh Điền Phong vang lên những tiếng xôn xao.
Rất nhiều đệ tử Thanh Vân Môn, sau khi đột phá xong, bắt đầu kéo đến đây. Họ không dám vào trong vì Nhị Hắc đang nhe răng đứng ở cổng rào, nhưng họ quỳ lạy đầy cả con đường mòn.
"Cảm ơn Diệp sư huynh đã ban phát linh khí!"
"Cảm ơn Diệp thánh nhân cứu khổ cứu nạn!"
"Chúng con xin nguyện đời đời kiếp kiếp trung thành với Linh Điền Phong!"
Diệp Trường An nghe thấy tiếng ồn, nhíu mày đứng dậy nhìn xuống núi: "Cái gì mà thánh nhân? Ta chỉ là một nông dân lười thôi mà! Đã bảo là không được tụ tập đông người phá hỏng phong thủy vườn rau rồi!"
Hắn bực mình cầm cái cuốc rỉ lên, vẫy một cái về hướng đám đông: "Về hết đi! Ai còn đứng đây, mai ta không bán rau cho người đó nữa!"
Cái vẫy cuốc của hắn vốn dĩ chỉ là một động tác bực dọc, nhưng trong mắt những tu sĩ dưới núi, đó là một đường "Khai Thiên Kiếm Khí" không mang theo sát ý nhưng chứa đựng uy nghiêm tuyệt đối. Một bức tường khí vô hình được dựng lên, nhẹ nhàng đẩy hàng ngàn đệ tử lùi lại vạn dặm mà không ai bị thương dù chỉ một sợi tóc.
Đám đệ tử kinh hãi, rồi lại càng sùng bái hơn: "Thánh nhân không muốn bị làm phiền! Chúng ta mau rút lui, đừng làm ô nhiễm linh khí của ngài!"
Chỉ trong nháy mắt, chân núi sạch bóng người.
Diệp Trường An thở phào một cái: "Cuối cùng cũng yên tĩnh."
Hắn quay lại, thấy Liễu Nhược Băng đang nhìn mình với đôi mắt lấp lánh như sao.
"Lại làm sao nữa?" Hắn hỏi.
"Sư đệ… huynh thực sự… thực sự rất giống một vị thần." Liễu Nhược Băng thốt lên từ tận đáy lòng.
Diệp Trường An xì một tiếng, ngồi xuống lấy cái quạt mo ra quạt lấy quạt để: "Thần thánh gì chứ. Thần thánh mà cũng phải đi nhổ cỏ, đi lo mùa màng sao? Chị có biết năm nay linh khí nhiều thế này, lũ sâu bệnh sẽ tiến hóa thành cái dạng gì không? Ta đang lo sốt vó đây này."
Nói xong, hắn chỉ vào một con sâu màu xanh đang bò trên lá cải. Con sâu đó lúc này đã to bằng ngón tay cái, trên lưng mọc ra một đôi cánh mỏng lấp lánh linh quang.
"Nhìn xem! Nó sắp hóa rồng đến nơi rồi kia kìa! Con sâu mà cũng đòi hóa rồng, đúng là thế đạo điên đảo!"
Diệp Trường An đưa tay ra, nhẹ nhàng búng con sâu một cái.
"Chíu!"
Con sâu bay mất hút vào tầng mây thứ chín, nghe nói sau đó nó rơi xuống một vương quốc xa xôi và trở thành Long Thần hộ quốc của người ta, nhưng đó là chuyện của sau này. Còn lúc này, Diệp Trường An chỉ thấy một con sâu bị hắn đuổi đi thành công.
Đêm dần buông xuống trên Linh Điền Phong.
Ánh sáng từ linh khí trong không khí bắt đầu hội tụ lại thành những đốm sáng nhỏ như những con đom đóm thần kỳ, lượn lờ xung quanh vườn rau. Cây cối lay động, phát ra những bản nhạc hòa tấu của đại đạo.
Thời đại hoàng kim của Thanh Lam Giới đã chính thức bắt đầu. Linh khí hồi sinh mạnh mẽ hơn bất kỳ thời kỳ thái cổ nào. Các di tích cổ đại bắt đầu hiện hình, các thiên tài mọc lên như nấm sau mưa.
Nhưng tất cả sự náo nhiệt đó dường như chẳng liên quan gì đến mảnh vườn nhỏ trên đỉnh núi này.
Dưới ánh trăng bạc, Diệp Trường An nằm trên chiếc võng tre cũ kỹ, bên cạnh là một đĩa khoai lang nướng thơm phức. Hắn nhìn lên bầu trời sao đầy linh quang, lẩm bẩm:
"Tu tiên làm cái gì cho mệt… Ngày mai chắc phải trồng thêm một ít hành lá. Hành lá mà ngấm linh khí này, đem kho cá thì chắc là tuyệt phẩm."
Bên cạnh võng, Nhị Hắc vểnh tai lên nghe, đuôi nó vẫy vẫy tán thành. Đại sư tỷ Liễu Nhược Băng thì đang ngồi xếp bằng, ôm thanh kiếm vào lòng, lần đầu tiên trong đời cô thấy tâm mình bình yên đến lạ giữa một thế giới đang sục sôi vì sức mạnh mới.
Ở Linh Điền Phong, thành thánh không phải là một mục tiêu vĩ đại. Thành thánh, đôi khi chỉ là kết quả tất yếu của việc bạn dành cả đời để chăm sóc tốt một mảnh ruộng của chính mình.
Linh khí vẫn tiếp tục dâng trào, tràn qua những cánh đồng, núi non, biển cả. Thanh Lam Giới rực rỡ trong ánh hào quang mới. Một trang sử mới đã được mở ra, và tác giả của nó, lúc này đã bắt đầu ngáy khò khò trên cái võng tre, mơ về một vụ cải thảo mùa đông bội thu.
Chương 181 khép lại trong sự bình yên kỳ lạ giữa lòng bão tố linh khí, hứa hẹn những tình huống dở khóc dở cười khi "thế giới mới" va chạm với "cuộc sống làm nông" của Diệp Trường An. Hóa ra, khi bạn đủ mạnh, cả thế giới sẽ tự tìm cách để phục vụ cho sự lười biếng của bạn.