Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 4: Mì tôm \”Vạn Cổ\” và sự sụp đổ của đạo tâm

Cập nhật lúc: 2026-05-24 17:17:15 | Lượt xem: 9

Tiếng chuông gió leng keng treo trước cửa tiệm khẽ lay động, không phải do gió, mà do những đợt sóng xung kích từ các cuộc chiến của những thực thể tà ác ngoài màn sương xám xịt kia vọng lại. Liễu Y Y đứng đó, tay cầm chiếc chổi tre, ánh mắt vẫn chưa thôi bàng hoàng nhìn tấm bảng hiệu neon hồng xanh nhấp nháy chữ “OPEN”.

Nàng – Thánh nữ của Thái Huyền Tông, thiên tài mang trong mình Cửu Âm Tuyệt Diệt Thể, người vừa trải qua cuộc truy sát đẫm máu của toàn bộ tông môn phản bội, giờ đây lại đang đứng quét dọn trong một tiệm tạp hóa ở giữa trung tâm của Vực Thẳm Cấm Địa. Điều này đối với nàng còn hoang đường hơn cả việc một kẻ phàm nhân có thể thăng tiên trong một ngày.

“Y Y này, đừng có đứng ngây ra đó nữa.”

Tiếng nói uể oải của Diệp Phi vang lên từ phía sau quầy thu ngân. Anh đang gác đôi chân trần lên mặt bàn gỗ bóng loáng, trên mặt đắp một tờ tạp chí cũ che đi ánh đèn dầu le lói.

“Cái… Chủ tiệm, tôi đã quét xong góc này rồi ạ.” Liễu Y Y khẽ giật mình, giọng nói vẫn mang theo chút rụt rè. Nàng nhận thấy trong hơi thở của mình vẫn còn vị máu nồng nặc, nội thương do mười vị trưởng lão vây đánh vẫn đang hành hạ kinh mạch của nàng. Cảm giác đau đớn như hàng ngàn mũi kim đâm vào khí hải, khiến sắc mặt nàng nhợt nhạt như giấy trắng.

Diệp Phi khẽ nhấc tờ tạp chí ra khỏi mặt, đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ lướt qua thân hình mảnh mai đang run rẩy của cô nhân viên mới. Anh nhìn thấy những luồng khí đen kịt của Ma Sát đang rục rịch chui vào lỗ chân lông của nàng, cùng với luồng hàn khí từ huyết mạch Cửu Âm đang trực chờ bùng phát để nuốt chửng sự sống còn sót lại.

“Ồ, quên mất. Cô là người trần mắt thịt, lại còn đang bị thương.” Diệp Phi lầu bầu, chậm chạp ngồi dậy. “Nhân viên mà chết ngay ngày làm việc đầu tiên thì đen đủi lắm. Hệ thống mà đánh giá sao thấp thì tôi lại bị trừ điểm chuyên cần.”

Anh đứng dậy, đi về phía kệ hàng bên trái, lục lọi trong đống bao bì lòe loẹt.

“Đâu rồi nhỉ… Rõ ràng sáng nay thấy còn một gói… À đây rồi.”

Diệp Phi cầm ra một gói giấy bạc có bao bì in hình một tô mì đang bốc khói nghi ngút, bên trên có dòng chữ vàng cho chói mắt: **Mì tôm “Vạn Cổ Quy Nhất” – Hương vị bò cay nồng.**

Liễu Y Y trố mắt nhìn gói đồ trên tay anh. Trên đó vẽ hình những thớ thịt đỏ tươi và những sợi mì vàng óng trông rất lạ lẫm. Nàng chưa bao giờ thấy loại pháp bảo nào có hình thù kỳ dị như vậy. Linh thức của nàng quét qua, nhưng lạ lùng thay, nàng không cảm nhận được một chút linh khí dao động nào từ nó. Nó trông giống như một thứ đồ chơi phàm trần rẻ tiền.

“Chủ tiệm… đây là?”

“Lương thực.” Diệp Phi ngắn gọn đáp. Anh lấy từ dưới gầm bàn ra một cái bát sứ sứt mẻ một góc và một phích nước cũ kỹ có in hình bông hoa mẫu đơn.

Anh xé bao bì mì tôm một cách dứt khoát. Một mùi hương nồng đậm từ các loại gia vị tổng hợp ngay lập tức tràn ngập không gian. Liễu Y Y thề rằng nàng chưa bao giờ ngửi thấy thứ mùi nào kích thích khứu giác đến thế. Nó không thanh tao như đan dược, không ngọt ngào như linh quả, mà là một loại mùi hương mạnh bạo, trần tục nhưng đầy quyền năng.

“Ục… ục…”

Bụng của Liễu Y Y đột ngột vang lên một tiếng khô khốc. Nàng đỏ bừng mặt, xấu hổ cúi đầu. Từ khi chạy trốn đến nay, nàng đã mấy tháng không hạt cơm vào bụng, chỉ dựa vào một chút linh lực tàn cạn để duy trì hơi tàn.

Diệp Phi không để ý, anh đổ nước sôi từ cái phích vào bát. Một làn khói trắng bốc lên. Điều khiến Liễu Y Y kinh hãi chính là, ngay khi nước nóng tiếp xúc với những sợi mì khô khốc, không gian xung quanh bát mì đột ngột vặn xoắn.

Nàng nhìn thấy – hay là nàng tưởng tượng? Trong làn khói mờ ảo kia, dường như có bóng dáng của vạn cổ sơn hà, có tiếng gầm rú của những đại đức chân tiên từ thời hồng hoang, có cả dòng chảy của thời gian đang ngưng đọng lại trong một cái bát sứ sứt mẻ.

“Đợi ba phút.” Diệp Phi lấy một quyển sách dạy nấu ăn đè lên miệng bát mì rồi lại nằm vật ra ghế. “Ăn hết đi, rồi hãy nói chuyện quét dọn tiếp.”

Ba phút đó đối với Liễu Y Y dài như một vạn năm. Nàng đứng đó, mùi hương càng lúc càng trở nên đậm đặc. Lạ lùng thay, khi ngửi thấy mùi hương này, những vết thương trong kinh mạch của nàng dường như dịu lại. Cơn đau thấu xương của Cửu Âm hàn khí bị một loại nhiệt lượng ấm áp vô hình kìm hãm.

Vượng Tài, con chó đen nhỏ nằm ở góc tiệm, lúc này cũng khẽ nheo mắt, cái mũi đen láy hít hít vào không trung. Nó nhìn bát mì bằng ánh mắt thèm thuồng nhưng lại sợ hãi uy áp của Diệp Phi nên chỉ dám khẽ gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng rồi quay đầu đi chỗ khác, vẻ mặt hậm hực như muốn nói: *”Tại sao con bé đó mới đến đã được ăn mì, còn ta chỉ được ăn xúc xích?”*

“Xong rồi, ăn đi.” Diệp Phi nói mà không thèm mở mắt.

Liễu Y Y run rẩy bước tới. Nàng run tay nhấc quyển sách ra.

“Oanh!”

Một luồng sáng vàng rực rỡ đột ngột bắn ra từ bát mì, soi sáng cả một vùng không gian tối tăm trong tiệm. Nếu không có lớp rào chắn vô hình của tiệm tạp hóa, luồng sáng này chắc chắn sẽ xuyên thấu bầu trời Vực Thẳm, thu hút hàng vạn ma đầu đến tranh đoạt.

Trong mắt Liễu Y Y lúc này, bát mì không còn là đồ ăn nữa. Những sợi mì vàng óng kia cuộn tròn như những con rồng vàng nhỏ đang ngủ yên. Nước súp đỏ rực rỡ như được nấu từ máu của thần ma, lấp lánh những tinh tú li ti như cả dải ngân hà bị thu nhỏ lại.

Nàng cầm lấy đôi đũa gỗ mà Diệp Phi đưa cho, múc một sợi mì đưa vào miệng.

Cảm giác đầu tiên là: Cay!

Một vị cay bùng nổ, không phải là vị cay bình thường của ớt, mà là một loại nhiệt lượng hừng hực của mặt trời lúc ban sơ. Nó thiêu đốt đầu lưỡi nàng, rồi ngay lập tức lao xuống cổ họng, đi thẳng vào vị đạo.

“Ưm…”

Liễu Y Y thốt lên một tiếng rên rỉ nhỏ. Đôi mắt nàng mở to kinh ngạc. Khi sợi mì xuống đến bụng, nàng cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp đến mức không thể diễn tả bằng lời đột ngột nổ tung.

“Ầm!”

Linh hải đã khô cạn bấy lâu nay của nàng đột ngột dâng trào sóng vỗ. Những kinh mạch bị đứt gãy, dưới tác động của nhiệt lượng bát mì, bắt đầu nối liền lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Ma Sát ẩn nấp trong cơ thể nàng vừa chạm vào luồng nhiệt này liền tan biến như tuyết gặp nắng hạ.

Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.

Liễu Y Y điên cuồng ăn miếng thứ hai, rồi miếng thứ ba. Nàng không còn giữ được dáng vẻ thanh cao của một Thánh nữ nữa, nàng ăn như một kẻ chết đói, nước mắt lẫn lộn với mồ hôi rơi xuống bát súp.

Huyết mạch Cửu Âm – thứ nguyền rủa khiến nàng sống không bằng chết, thứ mà ngay cả tông chủ Thái Huyền Tông cũng phải bó tay – lúc này lại đang run rẩy. Trong nhận thức của Liễu Y Y, luồng hàn khí vạn năm kia đang bị bát mì tôm “Vạn Cổ” này ép vào một góc. Những sợi mì như những xiềng xích bằng lửa, quấn chặt lấy hàn khí, bắt nó phục tùng, bắt nó dung hợp với chân nguyên của nàng.

“Răng rắc…”

Trong cơ thể Liễu Y Y vang lên một tiếng vỡ vụn. Rào cản Trúc Cơ mà nàng đã cố gắng vượt qua suốt ba năm qua, giờ đây bị luồng linh lực từ sợi mì húc văng đi một cách dễ dàng như nghiền nát một mảnh sành.

Trúc Cơ sơ kỳ…
Trúc Cơ trung kỳ…
Trúc Cơ đại viên mãn!

Và chưa dừng lại ở đó. Một luồng linh khí tinh khiết đến mức gần như hóa lỏng từ nước súp mì bắt đầu ngưng tụ tại khí hải của nàng.

Nàng nhìn thấy trong đan điền của mình, một hạt mầm vàng rực đang xoay tròn, nuốt chửng lấy nhiệt năng từ bát mì. Đó là dấu hiệu của… Kim Đan!

Bên ngoài tiệm tạp hóa, bầu trời của Vực Thẳm Cấm Địa đột ngột thay đổi. Những đám mây đen kịt vốn yên tĩnh bỗng nhiên xoay chuyển thành một vòng xoáy khổng lồ. Sấm sét đỏ rực bắt đầu cuộn sóng, những tiếng nổ vang trời khiến các đại yêu quái đang lẩn trốn trong hang sâu phải kinh hãi ngước nhìn.

“Thiên kiếp? Có kẻ độ kiếp ở Tâm Vực?”

“Điên rồi! Kẻ nào dám độ kiếp ở đây, không sợ bị Ma Sát thôn phệ sao?”

Những tàn niệm của các chiến binh cổ đại thức tỉnh, xôn xao nhìn về phía ánh sáng neon nhấp nháy giữa màn sương.

Trong tiệm, Liễu Y Y hoàn toàn không hay biết mình đang tạo ra biến động lớn thế nào. Nàng đang đắm chìm trong một loại giác ngộ tối cao. Mỗi miếng mì nàng ăn vào, dường như là một mảnh vỡ quy tắc của vũ trụ. Nàng nhìn thấy sự hình thành của vạn vật, nhìn thấy sự sụp đổ của các vị thần, và cuối cùng, tất cả đều quy tụ về một điểm: Sự bình giản của một bát mì.

Đạo tâm mà nàng dày công xây dựng mười mấy năm qua – một đạo tâm dựa trên sự lạnh lẽo, khổ hạnh và cô độc – lúc này hoàn toàn sụp đổ.

*Hóa ra… tu tiên bấy lâu nay, ta đều làm sai sao?*

*Vạn cổ tu hành, chỉ cầu trường sinh, chỉ cầu đứng đầu vạn chúng. Nhưng đến cuối cùng, chẳng lẽ cũng chỉ là để được hưởng một chút ấm áp ấm áp như lúc này?*

Nàng đã từng nghĩ linh dược vạn năm là đỉnh cao, nàng từng nghĩ Tiên Khí là vô song. Nhưng giờ đây, nhìn vào cái bát không còn một sợi mì, chỉ còn lại chút nước súp đỏ rực, nàng nhận ra toàn bộ kiến thức của mình là một trò cười.

Vạn cổ quy nhất…

Thứ “Vạn Cổ” mà bát mì này chứa đựng không phải là thời gian, mà là chân lý đơn giản nhất của cuộc đời.

Liễu Y Y cầm bát mì, đưa lên miệng húp nốt giọt nước súp cuối cùng.

“Oanh!”

Một vòng tròn ánh sáng vàng từ cơ thể nàng khuếch tán ra xung quanh. Khí thế của nàng đột ngột bùng nổ, vượt qua giới hạn của Trúc Cơ, trực tiếp bước vào Kim Đan cảnh, thậm chí còn chưa dừng lại, tiến thẳng tới Kim Đan nhị trọng mới chịu ổn định.

Vết thương trên người nàng hoàn toàn biến mất, làn da vốn đã trắng trẻo nay lại có thêm một tầng sáng bóng mờ mịt như ngọc thạch. Quan trọng nhất, huyết mạch Cửu Âm của nàng không còn là mầm mống cái chết, mà đã bị tinh túy của bát mì tôm tôi luyện thành Cửu Âm Thuần Hỏa Thể – một sự kết hợp nghịch thiên giữa hàn và nóng.

Liễu Y Y ngẩn ngơ đứng đó, chiếc bát sứ vẫn áp sát mặt. Nàng cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng như mây, linh lực cuồn cuộn như sóng đại dương, mạnh hơn trước kia ít nhất gấp mười lần.

Đạo tâm của nàng sụp đổ, rồi lại được tái tạo trên đống đổ nát đó. Lần này, nó vững chắc như bàn thạch, nhưng lại có thêm một sợi tơ hồng của nhân gian khói lửa.

Nàng từ từ hạ bát xuống, nhìn vào bóng mình phản chiếu đáy bát, rồi nhìn sang Diệp Phi đang gãi bụng nằm ngủ.

Một gói mì tôm có thể giúp một người từ Trúc Cơ sơ kỳ đang trọng thương, đột phá lên thẳng Kim Đan nhị trọng trong vòng ba phút? Hơn nữa còn thay đổi hoàn toàn thể chất bẩm sinh?

Thứ này nếu đưa ra ngoài thế giới, dù là vạn năm đại tông cũng sẽ vì nó mà đánh đến trời đất mù mịt, máu chảy thành sông. Thậm chí các vị Thái Thượng Trưởng Lão đã bế quan ngàn năm cũng sẽ sẵn sàng dập đầu quỳ lạy chỉ để được ngửi một cái mùi hương gia vị của nó.

Vậy mà, ở cái tiệm tạp hóa rách nát này, nó chỉ là “lương thực” cho nhân viên mới?

Liễu Y Y nhìn sang Diệp Phi. Lúc này anh đã thò tay vào trong tạp dề gãi gãi, miệng lầu bầu gì đó về việc “tăng giá mì tôm vì dạo này hệ thống báo giá cao quá”.

Nàng bỗng thấy sợ hãi. Người thanh niên lười biếng này, thực chất là loại tồn tại gì?

Anh ta tùy tiện ném ra một thứ rác thải cũng có thể tạo ra một vị Tiên cao cấp. Anh ta coi những quy tắc của Thiên Đạo như trò đùa. Ánh đèn neon kia, tiếng chuông gió kia, ngay cả cái chổi tre nàng đang cầm… tất cả đều đang lặng lẽ chế nhạo sự nhỏ bé của cả giới tu chân.

“Chủ… chủ tiệm…” giọng Liễu Y Y run lên, nàng quỳ thụp xuống sàn nhà, dập đầu một cái thật mạnh. “Y Y tạ ơn ơn tái sinh của người!”

Diệp Phi bị tiếng động làm giật mình, tờ tạp chí rơi khỏi mặt. Anh nhíu mày nhìn cô gái đang quỳ dưới đất:

“Làm cái gì vậy? Đã bảo không được quỳ lạy cơ mà, ở đây không phải tông môn của cô. Với lại…” anh chỉ vào bát mì trống không. “Cô ăn sạch cả nước rồi à?”

Liễu Y Y ngượng ngùng gật đầu: “Dạ… nó quá ngon ạ.”

“Ngon là đúng rồi, 50 năm thọ nguyên một bát đấy.” Diệp Phi hừ lạnh một tiếng, rồi như nhớ ra điều gì, anh xua xua tay: “À, coi như trừ vào lương tháng này của cô. Ngày mai làm việc chăm chỉ vào bù lại thọ nguyên cho hệ thống là được.”

“Năm… năm mươi năm thọ nguyên?”

Liễu Y Y choáng váng. Một tu sĩ Trúc Cơ bình thường có thọ nguyên khoảng hai trăm năm. Một bát mì tôm ăn mất một phần tư thọ mệnh?

Nhưng rồi nàng ngay lập tức nhận ra: Năm mươi năm thọ nguyên đổi lấy việc bước vào Kim Đan cảnh, đổi lấy việc chữa lành huyết mạch tuyệt diệt và nâng cấp thể chất lên mức nghịch thiên…

Đây không phải là giao dịch, đây là cướp đoạt của trời đất ban tặng cho nàng! Nếu là bất cứ ai ngoài kia, đừng nói 50 năm, kể cả 500 năm họ cũng sẽ tranh nhau đến đầu rơi máu chảy để được một lần “giảm thọ”.

Nàng bỗng nhận ra, trong mắt Diệp Phi, cái gọi là thọ nguyên, cái gọi là đẳng cấp tu hành, dường như chỉ là những con số vô nghĩa trên cái máy tính tiền của anh.

“Y Y, nhìn cái gì đấy?” Diệp Phi lại ngáp dài, đưa tay chỉ ra phía cửa tiệm. “Màn sương ngoài kia đang xao động rồi. Có khách đến kìa.”

Liễu Y Y vội vàng đứng dậy, cầm lấy chiếc chổi tre. Linh giác Kim Đan của nàng lúc này cực kỳ nhạy bén. Nàng cảm nhận được trong màn sương mù xám xịt của Vực Thẳm, có vài luồng hơi thở mạnh mẽ đang tiến lại gần.

Mùi máu, mùi tà khí, và cả sự tham lam tột cùng.

Đó là những ma đầu đang ẩn cư trong Vực Thẳm, bị thu hút bởi luồng sáng phát ra từ “mì tôm” khi nãy.

“Đã hiểu thưa chủ tiệm.” Liễu Y Y nắm chặt cán chổi, ánh mắt nàng đột nhiên trở nên lạnh lùng và uy nghiêm, khí chất của một Thánh nữ ngày xưa đã quay lại, nhưng lần này còn kèm theo một sự tự tin tuyệt đối. “Để nhân viên của người ra xem là kẻ nào to gan dám làm phiền giấc ngủ của người.”

Vượng Tài ở góc tường khẽ liếc nhìn nàng một cái rồi lại nhắm mắt. Nó cảm thấy nể phục một chút – không phải vì tu vi của nàng, mà vì cái dạ dày của nàng có thể tiêu hóa được bát mì cay cấp độ vạn cổ đó.

Ngoài cửa tiệm, ánh đèn neon nhấp nháy: **”TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – GIẢM GIÁ 10% CHO KHÁCH HÀNG ĐẦU TIÊN TRONG NGÀY”**.

Một bóng đen cao lớn, toàn thân bốc ra hỏa diễm màu tím sẫm bước ra từ sương mù. Hắn nhìn chằm chằm vào ngôi nhà gỗ nhỏ bé, đôi mắt đầy vẻ thèm khát và tàn độc.

“Tâm Vực của Vực Thẳm… lại có một cửa hàng phàm trần?” Giọng nói trầm đục của bóng đen vang lên, làm chấn động cả những tàn tích xung quanh. “Bảo vật vừa nãy phát sáng là cái gì? Giao ra đây, lão tổ ta sẽ cho các ngươi chết nhẹ nhàng!”

Liễu Y Y đứng ngay ngưỡng cửa, nhìn gã ma đầu mà trước đây nàng gặp phải chắc chắn sẽ phải chạy thục mạng – một cường giả Kim Đan đỉnh phong của Vực Thẳm.

Nhưng lúc này, nàng chỉ nhìn gã bằng ánh mắt tràn đầy thương hại.

Nàng vừa mới đột phá, vừa mới giác ngộ đạo tâm mới qua một bát mì tôm. Và gã ma đầu này… gã thậm chí còn không đáng giá bằng một mẩu bò khô trong bát mì nàng vừa ăn.

“Chủ tiệm bảo…” Liễu Y Y nâng chiếc chổi tre lên, thanh âm của nàng bình thản như mặt nước hồ mùa thu. “… Không được làm ồn lúc người ngủ. Ngươi muốn mua đồ thì xếp hàng, còn muốn cướp… thì làm phân bón cho vườn rau sau nhà đi.”

Nàng chưa bao giờ cảm thấy mình mạnh mẽ đến thế. Không phải vì tu vi Kim Đan, mà vì nàng biết, ngay phía sau lưng nàng, có một thanh niên đang nằm ngáp dài, và người đó là chướng ngại duy nhất mà ngay cả Thiên Đạo cũng không dám vượt qua.

Diệp Phi từ trong tiệm vẳng ra tiếng lầu bầu:

“Nói nhiều thế làm gì. Đuổi nó đi nhanh lên, tiếng la hét của mấy tên ma tu này nghe chói tai lắm.”

“Rõ thưa Chủ tiệm!”

Liễu Y Y mỉm cười. Nàng bước một bước ra khỏi hiên nhà, tiến vào màn sương đen kịt.

Ngày đầu tiên làm việc ở Tiệm tạp hóa giữa Vực Thẳm, nhiệm vụ đầu tiên của nàng không phải là tính tiền, mà là làm cỏ cho một “khu vườn” mang tên Cấm Địa.

Ở phía sau, Diệp Phi liếc nhìn bảng thống kê hệ thống:

*【Đã tiêu thụ: 1 Gói Mì Tôm Vạn Cổ. Thu nhập dự kiến: 50 năm thọ nguyên + 1 nhân viên trung thành tuyệt đối.】*

Anh cười nhẹ, kéo tờ tạp chí che mặt lại, tiếp tục chìm vào giấc ngủ trưa thanh bình giữa nơi hỗn loạn nhất thế gian. Một bát mì tôm đổi lấy một tương lai nghịch thiên, cái giao dịch này, Diệp Phi tự thấy mình đúng là một thương nhân quá mức lương thiện.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8