Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 23: Trưởng lão Thanh Vân Tông ghé thăm

Cập nhật lúc: 2026-05-24 17:29:11 | Lượt xem: 9

**Chương 23: Trưởng lão Thanh Vân Tông ghé thăm**

Vực Thẳm Cấm Địa từ vạn năm nay vốn là một vùng đất bị Thượng Thiên lãng quên, một vũng lầy của cái chết, nơi mà sương mù xám xịt đậm đặc đến mức có thể ăn mòn cả linh giác của những bậc đại năng. Thế nhưng, trong những ngày gần đây, quy luật bất di bất dịch của nơi này đang bị phá vỡ một cách khó hiểu.

Ở lớp thứ bảy, ngay trung tâm của vùng đất chết, một đạo lưu quang xanh biếc đang chật vật xuyên qua những tầng mây xám xịt. Đó là một chiếc phi thuyền hình lá liễu, toàn thân chạm khắc linh văn thanh thoát, tỏa ra hào quang dịu nhẹ bảo vệ những người bên trong khỏi sự xâm thực của Ma Sát.

Trên mũi thuyền, một lão giả mặc trường bào thêu hình vân mây trắng, chòm râu dài bạc phơ bay phất phơ trong gió độc. Đây là Huyền Không Trưởng lão của Thanh Vân Tông – một trong ba đại môn phái chính đạo hàng đầu của Thương Mang Đại Lục. Ông là một tu sĩ Hóa Thần kỳ đỉnh phong, chỉ một bước nữa là chạm tới Luyện Hư, danh tiếng vang lừng thiên hạ.

Thế nhưng, lúc này đây, gương mặt vốn luôn bình thản của Huyền Không lại tràn đầy vẻ căng thẳng.

“Trưởng lão, chúng ta thực sự phải đi sâu vào đây sao?” Một thiếu niên tu sĩ đứng phía sau ông, run rẩy hỏi. “Ngay cả tông chủ cũng nói rằng Tâm Vực là nơi tuyệt diệt, dù là Tiên nhân hạ giới cũng không dám khẳng định sẽ sống sót trở ra.”

Huyền Không thở dài, ánh mắt lộ vẻ phức tạp: “Vân nhi, nếu tin tức từ mấy tên thợ săn vực thẳm kia là thật, thì một cửa tiệm tạp hóa xuất hiện ở đây còn đáng sợ hơn cả cái chết. Nếu nó là của Ma tộc, chính đạo chúng ta sẽ lâm nguy. Nếu nó là một di tích cổ thần khai mở, Thanh Vân Tông nhất định phải là kẻ đầu tiên tiếp cận.”

Chiếc phi thuyền lách qua một khe nứt không gian vỡ nát, và rồi, tất cả mọi người trên thuyền đều chết lặng.

Trình sương mù xám xịt đột ngột biến mất, nhường chỗ cho một mảnh đất xanh mướt đến kỳ lạ. Giữa vùng đất hứa ấy, một ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn hiện ra, phía trên treo một tấm biển neon màu hồng và xanh lá cây luân phiên nhấp nháy, ánh sáng của nó xé toạc bóng tối vĩnh hằng của Vực Thẳm: **“TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – MỞ CỬA 24/7”**.

“Đó… đó là gì vậy?” Đám đệ tử Thanh Vân Tông há hốc mồm.

Bọn họ nhìn thấy một con chó đen nhỏ, gầy gò, đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây lạ lùng ở sân trước, thi thoảng nó lại gãi tai một cách lười biếng. Phía xa hơn, một ông lão cụt một tay, dáng vẻ tàn tạ, đang cầm chổi tre quét những chiếc lá khô.

Huyền Không Trưởng lão nheo mắt lại, ngay lập tức, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo lão. Trong tầm mắt của lão, cái vị lão giả quét rác kia mỗi khi đưa chổi lên, dường như cả không gian xung quanh đều run rẩy theo. Những đường nét chuyển động của chiếc chổi tre tầm thường ấy không khác gì những đạo kiếm ý kinh thiên động địa, xé nát quy luật tự nhiên mà hóa thành một thể thống nhất.

“Lão… Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong!” Huyền Không thốt lên trong kinh hãi. “Kẻ đã một kiếm san bằng ba nghìn dặm Ma vực thiên niên kỷ trước, tại sao lại ở đây… quét rác?”

Vừa lúc đó, chiếc phi thuyền chạm vào một rào chắn vô hình và bị dội ngược trở lại. Tiếng chuông gió treo dưới mái hiên tiệm phát ra âm thanh *“leng keng”* thanh thúy, nhưng đối với đám người Thanh Vân Tông, nó chẳng khác nào sấm sét nổ tung trong thức hải.

“Khách đến thì xuống đi bộ, tiệm không tiếp phi thuyền.”

Một giọng nói uể oải, mang theo chút buồn ngủ vang lên từ bên trong.

Huyền Không không dám chậm trễ, lão lập tức thu hồi phi thuyền, dẫn theo đám đệ tử đáp xuống bãi cỏ. Ngay khi bàn chân chạm đất, lão càng kinh hãi hơn. Linh khí ở đây không những nồng đậm gấp trăm lần linh mạch của Thanh Vân Tông, mà còn tinh khiết đến mức chỉ cần hít một hơi, những nút thắt tu vi bấy lâu của lão đã có dấu hiệu buông lỏng.

Bọn họ bước đến cửa tiệm. Một cô gái xinh đẹp thoát tục, mặc bộ sườn xám cách tân ôm sát lấy đường cong hoàn mỹ, mỉm cười đón tiếp: “Hoan nghênh quý khách đến với Tiệm tạp hóa Diệp Phi. Tôi là Liễu Y Y, thu ngân của tiệm. Mời mọi người vào trong, nhớ lau chân vào thảm nhé.”

Liễu Y Y? Cái tên này khiến Huyền Không khựng lại. Đây không phải là Thánh nữ của Cửu Âm Tông đã bị diệt môn sao? Lẽ ra nàng phải chết trong đợt truy sát của ma tu rồi chứ? Tại sao hiện tại nàng lại nhìn như một thiếu nữ bình thường, trên ngực còn đeo bảng tên “Nhân viên xuất sắc”?

Bước vào bên trong, sự tương phản càng khiến họ choáng váng. Không có lò luyện đan, không có kệ chứa thẻ ngọc pháp bảo. Thay vào đó là những dãy kệ gỗ sáng loáng, xếp đầy những thứ kỳ quái.

Huyền Không liếc mắt nhìn thấy một hàng chai lọ thủy tinh chứa chất lỏng màu đen nâu, bên trên có nhãn chữ đỏ: “Coca Cola – Sảng khoái cực độ”. Lão định dùng thần thức thám thính, nhưng vừa mới chạm vào chai nước, một luồng sức mạnh hung bạo như thái sơn áp đỉnh đã phản chấn, khiến lão suýt thì nôn ra một ngụm máu già.

“Đừng có nhìn lung tung bằng thần thức, hỏng đồ thì không đền nổi đâu.”

Ở quầy thu ngân, một thanh niên đang nằm ngửa trên chiếc ghế tựa bọc da, tay cầm một tờ báo cũ, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ ngái ngủ. Anh ta mặc chiếc tạp dề màu xám tro, chân đi đôi dép lê, nhìn không có một chút phong thái của tu sĩ, giống hệt một tên lười biếng ở ngoài chợ dân sinh.

Huyền Không Trưởng lão nuốt nước miếng, chắp tay hành lễ thật thấp: “Thanh Vân Tông Huyền Không, bái kiến tiền bối. Không biết tiền bối cao tính đại danh, trấn giữ nơi đây có dụng ý gì?”

Diệp Phi lười biếng hạ tờ báo xuống, đôi mắt lờ đờ nhìn lão một cái. Trong khoảnh khắc đó, Huyền Không cảm thấy như toàn bộ sinh mệnh của mình bị phơi bày. Bí mật về căn cơ bị tổn thương khi độ kiếp ba trăm năm trước, cả những ý nghĩ tham lam le lói trong lòng, tất cả đều bị ánh nhìn kia lột sạch.

“Tên gì đã treo ở cửa rồi đấy thôi, hỏi làm gì cho mệt.” Diệp Phi ngáp một cái dài. “Tôi ở đây để bán hàng, không phải để thuyết pháp. Mấy người đến là để mua đồ hay để điều tra? Nếu là điều tra thì phí 10 vạn linh thạch một giờ, còn nếu mua đồ thì cứ tự nhiên xem hàng đi.”

Đám đệ tử Thanh Vân Tông đứng sau Huyền Không đều cảm thấy bất bình. Một tên trẻ tuổi nhìn như kẻ phàm trần lại dám ăn nói như vậy với Đại trưởng lão của họ?

“Hừ, cuồng vọng!” Một tên đệ tử trẻ tên là Lâm Bình không kìm được, bước lên phía trước. “Trưởng lão chúng ta là người đứng đầu chính đạo, thấy ngươi khả nghi nên mới đến hỏi chuyện. Ngươi chứa chấp Ma Long, sử dụng Thánh nữ Ma tông làm nô tì, rốt cuộc là âm mưu gì?”

Không khí trong tiệm lập tức đông cứng lại.

Liễu Y Y đang lau kệ hàng, đôi mắt lạnh lùng liếc nhìn Lâm Bình như nhìn một xác chết. Vượng Tài đang ngủ ngoài hiên chợt mở mắt, một luồng uy áp mang theo hơi thở của vạn cổ thần linh nháy mắt phủ xuống. Độc Cô Vong đang quét rác ngoài sân cũng dừng tay, kiếm ý sắc lẻm tụ tập lại ngay đầu chổi, chỉ chờ một lệnh của chủ nhân là sẽ san phẳng cả Thanh Vân Tông.

Huyền Không Trưởng lão tái mét mặt mày, lão cảm thấy tử thần đang ghé sát vành tai mình. Lão gào lên: “Nghịch đồ! Câm miệng!”

Lão nhanh như cắt xoay người lại, giáng một bạt tai trực diện vào mặt Lâm Bình khiến hắn văng vào vách tường. May mắn thay, vách tường của tiệm tạp hóa cứng đến mức không một vết xước, chỉ có Lâm Bình là ngất lịm ngay tại chỗ.

“Tiền bối bớt giận! Là tiểu đồ vô tri, cầu xin tiền bối đại xá!” Huyền Không quỳ sụp xuống, đầu chạm đất, mồ hôi chảy ròng ròng.

Diệp Phi xua xua tay, gương mặt vẫn không thay đổi biểu cảm: “Ồ, tường của tôi vừa được sơn lại đấy, nếu nứt một vết thì cậu ta phải trả bằng 1000 năm tuổi thọ. Thôi, coi như người già không biết dạy trẻ nhỏ, tôi không chấp. Mua cái gì thì mua nhanh lên rồi đi, tôi còn phải đi ngủ trưa.”

Huyền Không thở phào nhẹ nhõm, bò dậy, cảm giác như vừa từ quỷ môn quan trở về. Lão đưa mắt nhìn quanh, cuối cùng dừng lại ở một dãy kệ có mùi thơm lừng lạ lùng.

“Đây là… cái gì?” Lão chỉ vào một cái bát bằng giấy bên trong có sợi vàng óng, trên bao bì vẽ hình một miếng thịt bò đỏ au cùng những sợi ớt đỏ rực.

“Mì tôm ‘Vạn Cổ Quy Nhất’ vị Bò hầm cay.” Liễu Y Y mỉm cười giới thiệu. “Ăn một bát này, ngoại trừ việc khôi phục hoàn toàn thương thế dưới mức Tiên cảnh, còn có thể giúp tu sĩ đột phá bình cảnh nhỏ ngay lập tức. Đặc biệt, nó không có bất kỳ tác dụng phụ nào.”

Huyền Không run giọng hỏi: “Giá… giá thế nào?”

“50 năm thọ nguyên một bát. Hoặc tương đương 50 viên linh thạch cực phẩm.”

50 năm thọ nguyên cho một cơ hội đột phá bình cảnh Hóa Thần? Huyền Không cảm thấy tim mình đập liên hồi. Đối với một tu sĩ đã sống hơn hai nghìn năm như lão, 50 năm chỉ là cái chớp mắt, nhưng cơ hội đột phá thì là vô giá!

“Tôi… tôi muốn một bát! À không, ba bát!” Huyền Không vội vàng lấy ra 150 viên linh thạch cực phẩm, run rẩy đặt lên quầy.

Liễu Y Y chuyên nghiệp thu tiền, sau đó lấy ra một chiếc ấm đun nước bằng điện có vỏ màu đỏ. Nàng điệu nghệ xé vỏ mì, đổ gói gia vị vào, rồi rót nước sôi.

Một mùi hương kỳ quái, nồng đậm, kích thích vị giác chưa từng thấy bắt đầu lan tỏa khắp gian phòng. Những đệ tử Thanh Vân Tông vốn đã đạt đến mức tịch cốc, hàng trăm năm không ăn thực phẩm phàm trần, giờ đây nước miếng đều bất giác ứa ra. Mùi thơm ấy đi xuyên qua lỗ chân lông, xông thẳng vào kinh mạch, khiến linh lực của họ như đang reo hò nhảy múa.

“Ba phút sau hãy ăn.” Liễu Y Y đặt bát mì đã được úp nắp lên quầy.

Diệp Phi từ đầu đến cuối chỉ híp mắt nhìn, anh thi thoảng lại lấy chiếc quạt nan ra phẩy vài cái cho thoáng. Đối với anh, cái gì mà Đại trưởng lão, cái gì mà Hóa Thần đỉnh phong, chẳng qua cũng chỉ là khách hàng đóng góp doanh số mà thôi.

Sau ba phút, Huyền Không Trưởng lão cung kính nhận lấy bát mì bằng cả hai tay. Lão hít một hơi thật sâu, cảm giác như cả linh hồn đều sảng khoái đến run rẩy. Lão lấy đôi đũa tre, gắp một sợi mì vàng óng đưa vào miệng.

*Xoẹt!*

Huyền Không trợn trừng mắt. Vị cay bùng nổ trên đầu lưỡi, ngay lập tức biến thành một luồng hỏa linh lực nóng bỏng nhưng vô cùng dịu dàng, lao thẳng xuống đan điền. Những vết nứt cũ trên đạo đài của lão bấy lâu nay bỗng chốc được phủ một lớp ánh sáng lấp lánh, bắt đầu liền lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

“Umm… cái vị này… sao có thể…” Huyền Không lẩm bẩm, mặt đỏ gay vì nóng và ngon. Lão không còn mảy may quan tâm đến phong thái tiền bối gì nữa, bắt đầu “xì xụp” húp sạch nước mì.

Càng ăn, hào quang trên người Huyền Không càng sáng. Cuối cùng, khi lão uống đến giọt nước cuối cùng, một tiếng *“rắc”* vang lên trong không trung.

Hư không quanh tiệm tạp hóa rung động. Đám mây xám xịt của Vực Thẳm trên cao như muốn tụ tập lại thành thiên kiếp, nhưng chỉ trong tích tắc, Vượng Tài ngoài cửa chỉ cần sủa một tiếng nhỏ “Gâu!”, toàn bộ mây đen lập tức tan biến không dấu vết.

Huyền Không Trưởng lão chính thức đột phá.

Áp chế của Hóa Thần biến mất, một luồng khí tức huyền diệu của Luyện Hư kỳ tỏa ra từ người lão. Lão mở mắt, nhìn đôi bàn tay mình, nước mắt già chảy ròng ròng.

Ba trăm năm kẹt ở bình cảnh, hàng nghìn loại tiên dược không có tác dụng, vậy mà lại bị một bát “Mì bò hầm cay” của một cửa tiệm tạp hóa giải quyết?

“Cảm tạ tiền bối! Đại ân đại đức của tiền bối, Huyền Không không biết lấy gì báo đáp!” Lão quỳ thụp xuống, lạy Diệp Phi ba lạy thật mạnh.

Diệp Phi cầm quạt gãi gãi lưng, mắt nhắm mắt mở đáp: “Xong rồi thì đi đi, đừng có quỳ ở đây chắn lối đi của khách khác. Nhớ về giới thiệu cho người quen nhé, tiệm tạp hóa của tôi cái gì cũng có, lần sau mang nhiều tiền hơn một chút.”

Huyền Không vội vã đứng dậy, khuôn mặt trẻ ra trông thấy. Lão nhìn lại những kệ hàng khác: những tờ giấy vệ sinh mềm mại nhưng chứa đầy phù văn thủ hộ, những cái gương soi soi thấu nhân tâm, những lon nước khoáng ngọt lịm… lão biết, giới tu chân từ hôm nay sẽ đại loạn.

Nơi đây không phải là cấm địa. Đây là một thánh địa kinh doanh của một thực thể cao không thể chạm tới.

Lão dìu tên đệ tử đang ngất xỉu, dẫn theo đám thuộc hạ lui ra cửa một cách kính cẩn nhất có thể. Khi ra đến ngoài sân, lão thấy Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong vẫn đang quét lá. Lần này, Huyền Không cúi chào thật sâu rồi mới dám rời đi.

Nhìn chiếc phi thuyền biến mất sau làn sương mù, Liễu Y Y quay lại mỉm cười với Diệp Phi: “Tiệm trưởng, doanh thu hôm nay vượt chỉ tiêu rồi. Anh có muốn dùng bữa tối luôn không?”

Diệp Phi vươn vai, xương cốt kêu răng rắc: “Lấy cho anh một lon Coca lạnh, rồi làm bát mì bò, nhớ thêm một quả trứng hút linh khí nữa nhé. Ăn xong còn phải tính toán nhập đợt hàng Giáng sinh sớm, mấy cái đèn nhấp nháy chắc bọn họ sẽ thích lắm.”

Trong góc tối của Vực Thẳm, ánh đèn neon của cửa tiệm vẫn tiếp tục nhấp nháy, bình yên một cách lạ thường, mặc kệ cho cả Thương Mang Đại Lục sắp tới sẽ vì sự kiện của Thanh Vân Tông mà điên cuồng lên cơn sốt “tìm tiệm”.

Thiên Đạo ở trên cao hình như cũng khẽ rùng mình một cái. Quy luật của thế giới này, tựa hồ đang bắt đầu đổi theo bảng giá của Tiệm trưởng Phi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8