Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 25: Nâng cấp hệ thống lần 1

Cập nhật lúc: 2026-05-24 17:30:28 | Lượt xem: 9

Chương 25: Nâng cấp hệ thống lần 1

Vực Thẳm Cấm Địa vào buổi sáng, nếu có thể dùng từ “buổi sáng” để miêu tả, thực chất chỉ là lúc sương mù màu máu chuyển sang màu xám tro nhạt. Những luồng gió lốc mang theo hơi thở của tử vong vẫn rít gào qua những khe đá vỡ nát, nhưng hễ chạm đến ranh giới của tấm biển hiệu neon “TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI”, chúng lập tức tan biến như tuyết gặp ánh mặt trời.

Bên trong tiệm, Diệp Phi nằm ườn trên chiếc ghế tựa bọc da, đôi mắt lờ đờ nhìn vào bảng hư ảo chỉ mình anh thấy được.

[Tổng doanh thu tích lũy: 1.050.000 Điểm Hệ Thống.]
[Điều kiện nâng cấp: 1.000.000 Điểm (Đã đạt).]
[Ký chủ có muốn tiêu tốn toàn bộ tích lũy để nâng cấp Tiệm Tạp Hóa lên Cấp 2 không?]

“Một triệu điểm… Biết bao nhiêu vò rượu, bao nhiêu bát mì mới gom đủ.” Diệp Phi lầm bầm, trong lòng không khỏi có chút đau xót. Cái đám tu sĩ Thiên Nguyên Tông vừa rồi quả thực là những con béo. Một cái phi hành chiến thuyền linh cấp bị hệ thống thu hồi thôi cũng đã đóng góp một con số khổng lồ.

“Nâng cấp đi. Cứ giữ mãi đống số ảo này cũng chẳng để làm gì, thà mở rộng cửa hàng cho nó thoải mái một chút.”

Diệp Phi vừa dứt lời, một âm thanh thanh thúy vang lên trong đầu:
[Ding! Bắt đầu quá trình nâng cấp phiên bản 2.0. Thời gian dự kiến: 1 giờ. Trong quá trình nâng cấp, Lĩnh Vực Tuyệt Đối sẽ tạm thời thu nhỏ lại sát vách tường. Yêu cầu nhân viên và vật nuôi lùi vào bên trong.]

“Y Y, Vượng Tài, vào cả đây!” Diệp Phi hô lên một tiếng.

Liễu Y Y đang lau dọn kệ hàng, nghe thấy giọng chủ tiệm liền lập tức đặt khăn xuống, nhấc tà áo sườn xám cách tân bước nhanh về phía quầy thu ngân. Vượng Tài đang gặm một cái xương (thực chất là gân của một con Ma Long tội nghiệp nào đó bị Diệp Phi lột ra) cũng vểnh tai lên, bốn chân ngắn tũn chạy lạch bạch vào sau quầy, chui tọt xuống gầm bàn ngồi ngay ngắn.

“Có chuyện gì vậy chủ tiệm?” Liễu Y Y hỏi, đôi mắt thanh lãnh hiện lên một tia hiếu kỳ.

“Tiệm sắp sửa sang lại một chút.” Diệp Phi thản nhiên đáp.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, toàn bộ không gian tiệm tạp hóa rung chuyển nhẹ. Một luồng ánh sáng vàng kim nhu hòa bao phủ lấy những bức tường gỗ. Liễu Y Y kinh ngạc nhìn thấy bức tường phía sau đột nhiên lùi xa ra hàng chục mét như một ảo ảnh đang thành hình thực tế. Những tiếng “rắc rắc” của kết cấu kiến trúc vang lên nhịp nhàng như một bản nhạc giao hưởng của quy luật không gian.

Diện tích tiệm vốn chỉ khoảng hai mươi mét vuông, nay đang mở rộng với tốc độ chóng mặt. Những kệ gỗ cũ kỹ được thay thế bằng những kệ hàng làm từ vật liệu hợp kim bóng loáng nhưng lại mang hơi hướm cổ điển, cao ráo và phân khu rõ ràng hơn. Trần nhà cao lên, đèn chùm pha lê (thực chất là những viên Linh Thạch Quang Minh cỡ đại) tự động treo mình lên không trung, tỏa ra ánh sáng ấm áp dịu nhẹ.

Một giờ trôi qua trong sự im lặng đáng sợ của Vực Thẳm bên ngoài và sự biến đổi thần kỳ bên trong.

[Ding! Nâng cấp hoàn tất.]
[Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi cấp 2: Mở rộng diện tích lên 200 mét vuông.]
[Mở khóa gian hàng mới: Khu đồ gia dụng “Vạn Gia Đèn Lửa”.]
[Nâng cấp Lĩnh Vực Tuyệt Đối: Phạm vi bao phủ toàn bộ vườn thảo dược sau nhà và 100 mét phía trước cửa tiệm.]
[Tính năng mới: Hệ thống nhận diện khách hàng thân thiết.]

Diệp Phi đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc. Anh nhìn quanh một lượt. Bây giờ cái tiệm trông đã ra dáng một “siêu thị mini” hơn là cái cửa hàng rách nát trước kia. Ở góc phải cửa hàng, một khu vực hoàn toàn mới xuất hiện, trên biển chỉ dẫn ghi dòng chữ: “Đồ Gia Dụng – Thắp Sáng Cuộc Sống Tu Chân”.

Liễu Y Y hoàn toàn hóa đá. Cô là Thánh nữ từng đi qua nhiều đại điện của các siêu cấp tông môn, nhưng việc thay đổi quy luật không gian một cách ngang ngược và hoàn hảo thế này thì chưa bao giờ thấy qua. Thậm chí cô cảm giác được, khí tức ở khu vực mới còn thần bí hơn cả những khu kệ mì tôm trước đó.

“Chủ… chủ tiệm, đó là cái gì?” Cô chỉ tay vào một dãy vật thể hình hộp kỳ lạ.

Diệp Phi chắp tay sau lưng, dẫn cô đi tham quan.

“Cái này gọi là Tủ lạnh ‘Băng Tâm Vạn Năm’. Ngoài việc giữ lạnh đồ ăn, nó còn có tác dụng phong ấn sinh mệnh. Một viên linh thạch sơ cấp có thể duy trì nó hoạt động cả tháng. Bất cứ dược liệu nào để vào đây, dược tính sẽ bị ‘đóng băng’ ở trạng thái hoàn hảo nhất, vạn năm không đổi.”

Diệp Phi vừa dứt lời, hệ thống lập tức bổ sung một dòng định giá: [Giá bán: 500 năm thọ nguyên hoặc linh vật tương đương. Công dụng phụ: Có thể dùng để bảo quản xác chết của cường giả, chờ ngày hồi sinh mà không bị thối rữa linh hồn.]

Liễu Y Y hít vào một ngụm khí lạnh. Bảo quản linh hồn cường giả? Cái “hộp sắt” này nếu đặt ở ngoài kia, chắc chắn sẽ khiến các đại môn phái tranh cướp đến chảy máu thành sông.

“Còn cái kia?” Liễu Y Y chỉ vào một cái máy có lồng xoay tròn bằng kính.

“Máy giặt ‘Hỗn Nguyên Phục Chế’. Bỏ quần áo vào, không chỉ giặt sạch vết bẩn, mà nó còn tự động dùng linh lực tu bổ những chỗ rách, cường hóa phòng ngự cho vải vóc. Nếu là pháp bào bị hư hỏng, chỉ cần cho thêm ‘Xà phòng linh hồn’ của tiệm, nó sẽ tự phục hồi nguyên trạng.” Diệp Phi uể oải giải thích.

Thực tế, công dụng của những món “đồ gia dụng” này qua sự biến tấu của hệ thống đã trở nên vô cùng tà môn. Ví dụ như chiếc máy hút bụi “Hắc Thủ” nằm ở góc tường, nó không chỉ hút bụi, mà còn có thể hút sạch oán niệm, tâm ma và độc tố trong không khí trong phạm vi mười trượng. Hay như cái lò vi sóng “Luyện Thần”, nếu tu sĩ nào dám chui đầu vào đó quay thử ba phút, khi ra ngoài linh thức sẽ được tôi luyện đến độ cực hạn, tất nhiên là với điều kiện không bị “chín” giữa chừng.

Lúc này, Linh Nhi – tiểu yêu tinh thuộc tộc Linh Dược – từ vườn sau chạy tót vào. Cô bé nhìn thấy không gian rộng lớn và những món đồ lấp lánh thì reo hò ầm ĩ, bay lượn vòng quanh cái máy lọc nước “Tịnh Hóa Khổ Hải”.

“Oa! Chủ nhân, cái bình này có nước thơm quá!” Linh Nhi áp mặt vào lớp kính của máy lọc nước, đôi mắt tròn xoe.

“Đừng có nghịch, cái đó để bán đấy.” Diệp Phi xách cổ áo nhỏ xíu của cô bé ra.

Giữa lúc cả tiệm đang rộn ràng với diện mạo mới, một âm thanh “Ken két” khô khốc vang lên từ phía cửa chính.

Một bàn tay đen sạm, gầy guộc như bộ xương khô đẩy cánh cửa kính cường lực của tiệm ra. Theo sau đó là một mùi hôi thối nồng nặc của thịt thối và khí hắc ám.

Vượng Tài vốn đang nằm ngủ, lập tức nhe răng, một luồng uy áp từ xa xưa rúng động phát ra, nhưng Diệp Phi khẽ vỗ đầu nó, ra hiệu bình tĩnh.

Kẻ bước vào là một nam nhân trung niên, nhưng trông ông ta giống một thây ma hơn là người. Một bên tay trái của ông ta đã bị cụt, vết thương không ngừng chảy ra dịch đen, lan rộng dần lên bả vai. Khuôn mặt ông ta hốc hác, đôi mắt rực lên ánh đỏ của sự điên cuồng và tuyệt vọng.

Hắn là “Khô Lâu Ma Tôn” – một cường giả cấp bậc Kẻ Thống Khổ của Hắc Ám Nghị Viện, kẻ đang bị lời nguyền của một sinh vật Vực Thẳm ăn mòn từng ngày.

Khô Lâu Ma Tôn nhìn quanh tiệm với vẻ đề phòng, nhưng ngay khi bước vào trong, hơi lạnh dịu mát của máy điều hòa hệ thống khiến nỗi đau xé lòng trên bả vai hắn giảm đi một nửa. Hắn sững sờ, cảm nhận được một luồng sinh khí tinh khiết đang bao lấy cơ thể, đối kháng lại ma sát khí đang tàn phá kinh mạch.

“Chào mừng quý khách.” Giọng nói uể oải của Diệp Phi vang lên. “Tiệm vừa nâng cấp, đang có chương trình khuyến mãi cho khách hàng đầu tiên trong ngày. Muốn mua gì? Thuốc chữa thương ở kệ 3, hay là thử đồ gia dụng mới?”

Khô Lâu Ma Tôn nhìn chằm chằm vào thanh niên trẻ tuổi đang nằm trên ghế. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm kinh người từ con chó đen dưới chân anh ta, và một sự bí ẩn không thể thấu thị từ chính Diệp Phi.

“Ta… cánh tay của ta… ma sát thối rữa…” Giọng hắn khàn đặc như tiếng hai viên sỏi cọ vào nhau. “Ở đây có thuốc gì giữ cho cái thân tàn này không bị tan biến không?”

Diệp Phi lười biếng chỉ tay về phía khu đồ gia dụng mới: “Thuốc thì chỉ trị ngọn. Nếu ông muốn trị tận gốc cái khí thối kia, tôi gợi ý ông nên dùng thử chiếc máy giặt ‘Hỗn Nguyên’ kia một lần. Chọn chế độ ‘Tẩy rửa linh hồn’, bảo đảm sau 15 phút, bao nhiêu khí độc bẩn thỉu trên người ông đều biến mất sạch sẽ.”

Khô Lâu Ma Tôn trợn mắt: “Cái… cái thùng sắt đó? Ngươi muốn ta chui vào trong đó?”

“Không muốn thì thôi. Giá một lần giặt là 100 năm thọ nguyên. Không mặc cả.” Diệp Phi ngáp một cái, xoay người định ngủ tiếp.

Liễu Y Y ở bên cạnh lạnh lùng bổ sung: “Chủ tiệm của chúng tôi chưa bao giờ nói đùa. Nếu ông không tin, có thể đi ra ngoài và chờ đợi cái chết.”

Khô Lâu Ma Tôn nhìn bả vai đã thối đến tận xương của mình, rồi nhìn chiếc máy giặt đang phát ra luồng sáng màu xanh lam huyền bí. Trong cơn tuyệt vọng, người ta thường làm những điều điên rồ nhất.

Hắn nghiến răng, từ trong nhẫn trữ vật ném ra một túi linh thạch thượng phẩm cùng một cuộn da dê cổ: “Đây là tàn bản của một môn công pháp Thiên cấp, cộng thêm đống linh thạch này, đủ 100 năm thọ nguyên không?”

Diệp Phi mở mắt, liếc nhìn chiếc túi. Hệ thống hiện lên: [Giá trị tương đương 120 năm thọ nguyên. Chấp nhận giao dịch.]

“Được, Y Y, giúp khách hàng ‘vào lồng’.” Diệp Phi phẩy tay.

Liễu Y Y đi tới, mở cửa kính của máy giặt. Khô Lâu Ma Tôn thu nhỏ thân hình, bằng một thuật co rút cơ thể, hắn nghiến răng chui tọt vào bên trong cái lồng giặt bằng thép không gỉ.

“Rầm!”

Liễu Y Y đóng cửa, nhấn nút: [Chế độ: Tẩy mạnh – Diệt khuẩn linh hồn].

Chiếc máy giặt bắt đầu rung chuyển. Nước không phải là nước bình thường, mà là dung dịch linh khí loãng được hệ thống chắt lọc, hòa cùng với “Xà phòng linh hồn” bọt trắng xóa tràn đầy bên trong.

“Aaaaaaaa!”

Tiếng gào thét của Khô Lâu Ma Tôn vang lên từ bên trong chiếc máy. Nhìn qua cửa kính, người ta chỉ thấy một bóng đen đang bị quay vòng vòng với tốc độ hàng nghìn vòng trên phút. Những làn khói đen kịt (ma sát độc) bị lực ly tâm cực mạnh đánh bật ra khỏi lỗ chân lông của hắn, sau đó bị dòng nước linh khí cuốn đi, chảy xuống ống thoát nước chảy thẳng ra… vườn thảo dược sau tiệm làm phân bón.

Mười lăm phút trôi qua.

“Ting!”

Âm thanh báo hoàn tất vang lên nghe cực kỳ vui tai. Liễu Y Y mở cửa máy.

Một luồng hơi nước ấm áp bốc ra. Khô Lâu Ma Tôn bước ra ngoài, hoặc chính xác hơn là “lăn” ra ngoài. Tuy nhiên, khi hắn đứng dậy, vẻ mặt kinh hãi ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự chấn động không thể diễn tả bằng lời.

Cánh tay trái đã cụt của hắn giờ đây không còn rỉ dịch đen nữa. Vết thương phẳng phiu, lớp da mới màu hồng nhạt đã mọc lên, chặn đứng sự xói mòn. Quan trọng hơn, toàn thân hắn nhẹ nhõm như thể vừa trút bỏ được một quả núi nặng nghìn trượng. Ma khí vẫn còn, nhưng nó đã trở nên tinh thuần, không còn lẫn tạp chất điên cuồng của Vực Thẳm.

“Ta… ta được cứu rồi?” Khô Lâu Ma Tôn nhìn hai bàn tay mình, cảm nhận linh lực đang vận hành trơn tru trong kinh mạch.

Hắn quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Phi, giọng run rẩy: “Tiền bối… đại ân đại đức, tại hạ khắc cốt ghi tâm! Đây không phải là cửa hàng, đây là thần tích!”

Diệp Phi che miệng ngáp, xua xua tay: “Thôi được rồi, mua bán sòng phẳng, không ơn nghĩa gì cả. Lần sau nếu quần áo hay linh hồn có bẩn thì cứ đến, khách quen sẽ được tặng kèm nước xả vải làm mềm kinh mạch.”

Khô Lâu Ma Tôn cung kính dập đầu thêm ba cái nữa mới dám lui ra khỏi tiệm. Khi bước ra ngoài cửa, hắn đứng thẳng người, khí thế của một vị Ma Tôn đỉnh phong một thời đã quay trở lại, dù mất một cánh tay nhưng sự sắc lạnh trong đôi mắt còn đáng sợ hơn trước.

Nhìn cái máy giặt vừa mang lại một món hời, Diệp Phi lẩm bẩm: “Nâng cấp cũng tốt đấy chứ. Một lần giặt máy bằng mình bán hàng trăm bát mì tôm.”

Anh quay sang nhìn Liễu Y Y: “Y Y, lát nữa treo bảng quảng cáo trước cửa đi. Nội dung là: ‘Khai trương khu đồ gia dụng. Giặt là linh hồn, sấy khô tâm ma, tủ lạnh bảo quản thiên tài. Ưu đãi 10% cho khách hàng mang theo linh dược quý hiếm’.”

Liễu Y Y gật đầu, nhưng trong lòng thầm nghĩ: *Có lẽ sau hôm nay, cái tên Vực Thẳm Cấm Địa nên đổi thành Tiệm Giặt Là Cấm Địa thì đúng hơn.*

Buổi trưa hôm đó, ánh đèn neon của tiệm tạp hóa dường như rực rỡ hơn bao giờ hết giữa màn sương xám xịt. Sự kiện “Khô Lâu Ma Tôn hồi sinh” nhanh chóng lan truyền qua những kẽ hở của không gian Vực Thẳm, đến tai các lão quái vật đang lẩn trốn, và cả những cường giả đang thống khổ vì bị ma khí gặm nhấm.

Hệ thống nâng cấp lần 1 không chỉ là mở rộng diện tích, mà chính thức biến tiệm tạp hóa của Diệp Phi từ một “trạm dừng chân” thành một “trung tâm cứu thế” quái dị nhất lịch sử tu chân giới.

Diệp Phi nhìn số điểm hệ thống bắt đầu nhảy lên trở lại, mỉm cười hài lòng. Anh kéo tạp dề che mặt, nằm xuống chiếc ghế mới mềm mại hơn:

“Đời là mấy tí, ngủ cái đã. Y Y, có khách nào muốn chui vào máy giặt thì cứ thu tiền trước nhé…”

Tiếng ngáy nhẹ nhàng của chủ tiệm vang lên, đối lập hoàn toàn với sự rung động đang lan tỏa ra khắp Thương Mang Đại Lục bên ngoài. Một kỷ nguyên mới của giới tu chân – kỷ nguyên của đồ gia dụng thần kỳ – đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8