Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 27: Liễu Y Y tìm lại sự tự tin

Cập nhật lúc: 2026-05-24 17:31:47 | Lượt xem: 9

CHƯƠNG 27: LIỄU Y Y TÌM LẠI SỰ TỰ TIN

Vực Thẳm Cấm Địa vào buổi sớm tinh sương không có ánh mặt trời rực rỡ, chỉ có những dải sương mù màu xám tro lững lờ trôi qua những tán cây khô khốc, vặn vẹo. Thế nhưng, giữa vùng đất chết chóc ấy, ánh đèn neon của biển hiệu “Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi” vẫn nhấp nháy đều đặn, tỏa ra một quầng sáng màu hồng tím nhạt nhòa nhưng kiên định, như một lời thách thức gửi đến sự tĩnh mịch của vạn cổ.

Bên trong tiệm, không khí hoàn toàn khác biệt. Mùi thơm nhẹ của gỗ đàn hương hòa quyện với mùi tinh dầu sả chanh từ máy phun sương (hàng công nghệ hệ thống) tạo nên một cảm giác thư thái đến lạ kỳ.

Liễu Y Y đứng trước chiếc gương Chiếu Yêu lớn đặt ngay cạnh lối vào. Nàng nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Trong gương là một thiếu nữ có dung nhan khuynh thành, đôi mắt phượng dài hẹp vốn dĩ mang theo nét u uất của kẻ mất nước, tan nhà. Nàng đang khoác trên mình bộ đồng phục của tiệm — một chiếc sườn xám cách tân màu xanh ngọc bích, thêu vân mây bạc, ôm sát lấy những đường cong thanh xuân. Trên ngực trái là chiếc bảng tên bằng đồng sáng loáng với dòng chữ: “Nhân viên xuất sắc — Liễu Y Y”.

Dù trang phục có phần lạ lẫm so với phong cách tu chân giới, nhưng nó lại tôn lên khí chất thoát tục của nàng. Tuy nhiên, đôi chân mày của Y Y hơi nhíu lại, trong ánh mắt thoáng qua vẻ thiếu tự tin.

Kể từ khi về làm nhân viên cho Diệp Phi, nàng đã tận mắt chứng kiến chủ nhân của mình dùng một chiếc quạt nan đánh bay thiên kiếp, dùng một miếng xúc xích thuần hóa Ma Long cổ đại thành chó giữ cửa. Sự vĩ đại của Diệp Phi khiến nàng cảm thấy mình quá đỗi nhỏ bé. Nàng sợ rằng sự mềm mỏng, nhút nhát của mình sẽ làm mất đi uy nghiêm của cửa tiệm.

— Đang soi gương tự luyến à?

Một giọng nói uể oải vang lên từ phía quầy thu ngân. Diệp Phi, vẫn như mọi khi, nằm dài trên chiếc ghế mây bọc nệm, tay cầm một cuốn truyện tranh màu sắc sặc sỡ, chân gác lên đống vỏ hạt dưa.

Y Y giật mình, vội vàng quay lại, cúi đầu cung kính:
— Tiệm trưởng, ngài tỉnh rồi ạ? Con… con chỉ đang kiểm tra xem trang phục có chỗ nào luộm thuộm không thôi. Con sợ sẽ làm xấu mặt tiệm.

Diệp Phi buông cuốn truyện xuống, ngáp một cái thật dài đến mức nước mắt sinh lý ứa ra ở khóe mi. Anh lờ đờ nhìn cô nàng nhân viên của mình một hồi lâu rồi lắc đầu:
— Thân thể cô rất đẹp, trang phục cũng ổn. Cái thiếu là cái “thần”. Y Y này, cô phải nhớ, cô không phải là người hầu, cô là bộ mặt của cái tiệm này. Ở ngoài kia, cô có thể là Thánh nữ thất thế hay tội nhân bị truy sát, nhưng đã bước qua cái bục cửa này, cô chính là người đại diện cho trật tự duy nhất của Vực Thẳm.

Y Y mím môi, giọng hơi run:
— Nhưng… con chỉ là tu sĩ Trúc Cơ cảnh sơ kỳ. Những vị khách ghé qua đây, nếu không phải yêu quái nghìn năm thì cũng là những lão quái vật ẩn dật. Con cảm thấy mình nói chuyện với họ vẫn còn run…

Diệp Phi ngồi bật dậy, biểu cảm trở nên nghiêm túc hơn một chút, dù đôi mắt vẫn vẻ lờ đờ như cũ. Anh vẫy tay ra hiệu cho nàng lại gần:
— Lại đây. Để ta dạy cho cô một chiêu. Trong thế giới của ta, có một khái niệm gọi là phong cách “Tổng tài bá đạo”. Cô phải học được cái uy đó. Không cần phải quát tháo, cũng không cần lộ ra tu vi. Cô chỉ cần nhìn họ như nhìn những con gà quay biết đi là được.

— “Tổng tài… bá đạo”? — Y Y nghiêng đầu, thuật ngữ lạ lẫm này khiến nàng nhất thời không tiêu hóa nổi.

Diệp Phi lấy từ dưới ngăn kéo ra một chiếc kính mát màu đen sẫm, đeo lên mắt, sau đó chống hai tay lên quầy, hơi nghiêng đầu, môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lùng nhưng đầy ngạo mạn. Ánh sáng từ chiếc đèn lồng chiếu xuống mặt kính đen bóng, tạo nên một cảm giác thần bí và áp bách tột độ.

— Nhìn kỹ đây. Khi khách vào, đừng vội chào hỏi niềm nở quá mức. Cô phải duy trì một khoảng cách tinh tế. Ánh mắt phải trống rỗng, coi rẻ chúng sinh. Giọng nói phải dứt khoát, súc tích. Đừng dùng kính ngữ quá nhiều. Câu cửa miệng của cô từ hôm nay sẽ là: “Mua thì mua, không mua mời ra ngoài. Đừng làm mất thời gian của Tiệm trưởng”. Hiểu chưa?

Y Y ngẩn người nhìn màn trình diễn của Diệp Phi. Quả thật, khi anh khoác lên mình cái vẻ mặt đó, dù không có một chút linh lực nào dao động, nhưng khí thế lại khiến người ta cảm thấy rùng mình, như thể đang đối diện với một vị thần tối cao đang nhìn lũ kiến hôi.

— Bây giờ, cô tập thử xem. Cứ coi cái Gương Chiếu Yêu kia là một vị Tiên Đế đang định mua nợ đi. — Diệp Phi ngả người ra ghế, khoanh tay trước ngực chờ đợi.

Liễu Y Y hít một hơi thật sâu. Nàng đứng trước gương, cố gắng điều chỉnh cơ mặt. Nàng thử trừng mắt, nhưng trông lại giống như đang hờn dỗi. Nàng thử lạnh lùng, nhưng vẻ xinh đẹp thanh thuần lại khiến nó trông giống như một đóa sen đêm tuyết, quá đỗi mong manh.

— Không ổn, quá dịu dàng! — Diệp Phi nhận xét — Nhớ này, cô là nhân viên của Tiệm Tạp Hóa duy nhất tại Vực Thẳm. Cô đứng trên cả Thiên Đạo. Hãy nghĩ về việc Huyết Ma Lão Tổ phải quét rác ở cửa tiệm mỗi ngày, nghĩ về việc con Ma Long kia đang nằm gặm xương dưới chân cô. Cô sợ cái gì?

Y Y nhắm mắt lại. Đúng vậy, nàng đang sợ cái gì chứ? Nàng đã từng đứng trên đỉnh cao của Thánh địa, rồi lại rơi xuống vực thẳm sâu nhất của sự tuyệt vọng. Chính người thanh niên lười biếng trước mặt này đã kéo nàng ra khỏi vũng bùn. Nếu nàng không thể làm tốt vai trò của một nhân viên, nàng làm sao xứng đáng với ơn cứu mạng của anh?

Khi Y Y mở mắt ra, một tia sáng lạnh lẽo lướt qua đồng tử của nàng. Huyết mạch Cửu Âm Tuyệt Diệt trong người dường như cũng cảm ứng được tâm trạng của chủ nhân, bắt đầu vận chuyển âm thầm, khiến nhiệt độ xung quanh nàng giảm xuống vài độ.

Nàng hơi hếch cằm, khóe môi không một nụ cười, giọng nói vang lên thanh lãnh như ngọc thạch va chạm:
— Tiệm tạp hóa quy tắc: Không mặc cả, không trả nợ, không gây hấn. Kẻ vi phạm, biến thành phân bón cho vườn rau sau nhà. Cút!

Diệp Phi đập tay lên quầy cái “chát”, cười rộ lên:
— Tốt! Gần được rồi đấy. Thần thái bắt đầu đạt tới mức 70% rồi. Bây giờ, hãy kết hợp với động tác tay. Khi từ chối, hãy vung tay một cách dứt khoát như thể cô đang đuổi một con ruồi vậy.

Vừa lúc đó, tiếng chuông gió treo ở cửa tiệm phát ra những thanh âm leng keng giòn giã. Có khách đến.

Tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền đất đá ngoài cửa, kèm theo đó là một luồng huyết khí nồng nặc và tanh tưởi tràn vào theo khe cửa. Một nhóm người đi vào. Dẫn đầu là một nam tử lực lưỡng, mình trần nửa thân trên, da dẻ đen bóng và chằng chịt những vết sẹo do lôi kiếp để lại. Hắn mang theo một chiếc rìu lớn rỉ sét, ánh mắt đỏ quạch đầy cuồng bạo. Đằng sau hắn là bốn năm tên thủ hạ, kẻ nào kẻ nấy đều tỏa ra tu vi ít nhất là Kim Đan cảnh đỉnh phong, khí thế hung hãn vô cùng.

Đó là nhóm “Hắc Sát Đoàn”, những kẻ lang thang nổi tiếng tàn ác ở vùng ngoại vi Vực Thẳm chuyên đi cướp bóc các tu sĩ thám hiểm.

Gã cầm đầu — tên là Hùng Sát — hất hàm nhìn quanh tiệm, cười gằn:
— Hừm, nghe đồn ở trung tâm cấm địa có một cửa tiệm kỳ quái, ta còn tưởng là thần tích gì, hóa ra chỉ là một căn nhà gỗ rách nát.

Hắn liếc mắt thấy Diệp Phi đang nằm hưởng thụ, rồi dừng lại trên người Liễu Y Y. Ánh mắt hắn lập tức trở nên dâm tà và thèm khát khi nhìn thấy vóc dáng và dung nhan của nàng.

— Ô kìa, tiểu nương tử xinh đẹp quá. Vực Thẳm này chán ngắt, không ngờ lại có một cực phẩm như thế này ở đây. Lại đây, để đại ca xem xem nàng bán những thứ gì nào? Có bán thân không? Haha!

Đám thủ hạ cười rộ lên một cách ô uế. Nếu là trước đây, Liễu Y Y chắc chắn sẽ run rẩy hoặc nổi giận đến mức mất bình tĩnh. Nhưng lúc này, lời dạy của Diệp Phi về phong cách “Tổng tài bá đạo” vẫn còn vang vọng bên tai.

Nàng nhớ lại hình ảnh mình vừa tập trong gương. Nàng chậm rãi bước lên phía trước, đôi tay trắng ngần đan vào nhau đặt trước bụng, sống lưng thẳng tắp. Nàng nhìn Hùng Sát bằng đôi mắt không một chút cảm xúc, tựa như nhìn một khối thịt thối bên lề đường.

Sự im lặng lạnh lùng của nàng khiến tiếng cười của đám Hắc Sát Đoàn lịm dần. Hùng Sát cảm thấy có gì đó không ổn. Khí tràng phát ra từ thiếu nữ này không giống một tu sĩ Trúc Cơ chút nào. Nó lạnh, lạnh thấu xương, và đầy vẻ khinh miệt.

— Muốn mua gì? — Y Y mở miệng, giọng nói cụt lủn, không một chút ấm áp.

Hùng Sát hơi chột dạ, nhưng thói hung hăng bấy lâu nay khiến hắn không lùi bước. Hắn đập mạnh chiếc rìu xuống nền nhà, phát ra một tiếng rầm lớn:
— Ta muốn món đồ đắt nhất trong tiệm này! Nhưng ta nói trước, Hùng đại ca đi mua đồ chưa bao giờ biết trả tiền là gì. Nếu đồ tốt, ta sẽ mang đi, cả nàng cũng phải đi theo ta để phục vụ anh em ta đêm nay!

Hắn đưa tay định chạm vào mặt Y Y.

Vượng Tài lúc này đang nằm dưới chân Diệp Phi, khẽ nhếch mép, một tia sáng màu đỏ sẫm lóe lên trong đôi mắt chó. Nó chỉ chờ chủ nhân hoặc cô nàng nhân viên này ra lệnh là sẽ biến gã này thành món tráng miệng ngay lập tức. Nhưng Diệp Phi lại khẽ đưa tay vuốt đầu Vượng Tài, ý bảo nó ngồi yên. Anh muốn xem Y Y xử lý thế nào.

Y Y không né tránh, nàng vẫn đứng đó, ngay khi bàn tay bẩn thỉu kia chỉ còn cách mặt mình vài phân, nàng khẽ nghiêng đầu qua một bên, một tay dứt khoát hất bàn tay kia ra bằng một lực đạo đầy kiêu kỳ nhưng lạnh lẽo.

— Thứ nhất, trong tiệm cấm làm ồn. — Y Y lạnh lùng lên tiếng, nàng chỉ tay vào bảng giá trên tường — Thứ hai, món đắt nhất là mì tôm “Vạn Cổ Quy Nhất”, giá 100 năm thọ nguyên một bát. Ngươi có đủ mạng để trả không?

Hùng Sát ngẩn ra, rồi cười phá lên:
— 100 năm thọ nguyên? Nàng đùa ta chắc? Chỉ là một bát mì rách…

— Câm miệng! — Y Y cắt ngang bằng một tông giọng sắc lẹm, đôi mắt phượng nheo lại đầy vẻ nguy hiểm — Ở đây, Tiệm trưởng là luật pháp. Đồ vật ở đây là chí bảo vạn năm. Ngươi là cái thá gì mà dám sỉ nhục sản phẩm của tiệm?

Nàng tiến thêm một bước, khí áp từ trận pháp của cửa tiệm đột ngột cộng hưởng với thần thái của nàng, tạo thành một bóng hình khổng lồ, mờ ảo của một vị nữ đế sau lưng. Đây là năng lực “Mượn uy thế tiệm” mà Diệp Phi đã âm thầm ban cho nàng.

— Không mua đồ, không nộp linh thạch phí vào cửa, lại còn có ý đồ quấy rối nhân viên. — Y Y nhếch mép, một nụ cười khinh bỉ chuẩn phong cách “tổng tài” mà Diệp Phi vừa dạy — Theo quy định, tay nào vừa giơ lên, tay đó sẽ phải để lại làm vật thế chấp.

Hùng Sát cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Hắn vốn dĩ là một kẻ liều mạng, nhưng áp lực lúc này khiến đôi chân hắn run rẩy không kiểm soát nổi. Hắn cảm giác như chỉ cần nàng phẩy tay một cái, linh hồn hắn sẽ tan biến khỏi thế gian này.

— Ngươi… ngươi định làm gì? Ta là thủ hạ của Huyết Ma Lão Tổ… — Hắn lắp bắp, cố lôi cái danh hào của kẻ mạnh ra để giữ bình tĩnh.

Y Y quay đầu lại, nhìn về phía cửa sau tiệm, nơi Huyết Ma Lão Tổ đang còng lưng quét tọn phân rồng của Vượng Tài, lớn tiếng gọi:
— Lão Huyết! Có người xưng là thủ hạ của ông đến gây chuyện này. Có muốn ra nhận người không?

Tiếng chổi tre ngừng lại. Huyết Ma Lão Tổ, người đã bị Diệp Phi lột sạch tu vi và bắt làm phu quét dọn, run rẩy chạy vào cửa sau. Khi nhìn thấy Hùng Sát, lão già ma đầu này nổi trận lôi đình, nhảy lên tát mạnh vào mặt Hùng Sát một cái cháy má:
— Thằng ranh con! Ngươi muốn hại chết ta à? Cấm địa này mà ngươi cũng dám láo? Tiệm trưởng Phi đại nhân và Liễu quản sự là người mà ngươi có thể mạo phạm sao? Mau quỳ xuống dập đầu tạ tội!

Cả nhóm Hắc Sát Đoàn hóa đá. Hùng Sát trố mắt nhìn lão già rách rưới, hơi thở yếu ớt kia. Đúng là Huyết Ma Lão Tổ thật! Nhưng sao lão lại thảm hại đến mức này?

Cái nhìn lạnh lùng của Liễu Y Y giờ đây trong mắt họ không khác gì một bản án tử hình. Hùng Sát sụp đổ hoàn toàn. Hắn “bịch” một cái quỳ xuống nền nhà, đầu đập xuống đất liên hồi:
— Đại tỷ tha mạng! Liễu quản sự tha mạng! Tiểu nhân mắt mù không thấy thái sơn!

Y Y vẫn khoanh tay đứng đó, mặt không đổi sắc. Nàng nhìn sang Diệp Phi như muốn hỏi ý kiến. Diệp Phi khẽ nhướn mày, gật đầu hài lòng, sau đó ra hiệu: “Cứ theo bài mà làm”.

Y Y quay lại, giọng nói của nàng bây giờ mang theo một sự uy nghiêm lạnh lùng, dứt khoát của một người nắm quyền sinh sát:
— Tiệm tạp hóa không thu nạp rác rưởi. Phí vào cửa mỗi người mười vạn linh thạch thượng phẩm, hoặc mười năm thọ nguyên. Nộp xong rồi cút ra ngoài, từ nay về sau cấm bước chân vào bán kính mười dặm của cửa tiệm. Nếu không…

Nàng liếc mắt nhìn Vượng Tài. Con chó đen nhỏ khẽ gầm gừ trong cổ họng, một cái bóng Ma Long khổng lồ ẩn hiện trên trần nhà, che lấp toàn bộ không gian.

Hùng Sát và đám đàn em sợ tới mức vỡ mật. Chúng vội vàng tháo toàn bộ túi trữ vật, lột sạch cả hộ tâm kính và những trang sức quý giá nhất trên người đặt lên quầy, sau đó bò lê bò càng ra khỏi tiệm như gặp quỷ.

Sau khi đám người đó đi khỏi, cửa tiệm lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có.

Liễu Y Y đứng im hồi lâu, sau đó bỗng nhiên vai nàng sụp xuống, vẻ lạnh lùng tan biến, nàng thở hắt ra một hơi dài như thể vừa hoàn thành một nhiệm vụ sinh tử. Nàng quay lại nhìn Diệp Phi, đôi mắt lại trở nên trong sáng và hơi bồn chồn:
— Tiệm trưởng… Con… con làm như vậy có được không?

Diệp Phi bước đến bên quầy, lười biếng đếm đống túi trữ vật trên bàn. Anh lấy ra một thỏi linh thạch, tung tung trên tay rồi cười bảo:
— Xuất sắc. Đặc biệt là cái đoạn nhìn bọn chúng như nhìn gà quay. Thần thái của cô hôm nay đã chính thức vượt bậc. Từ nay về sau, trong Vực Thẳm này, ngoài ta ra, cô chính là người có tiếng nói nhất.

Anh vỗ nhẹ lên vai nàng, nói thêm:
— Nhớ kỹ cảm giác này. Tự tin không phải đến từ tu vi mạnh hay yếu, mà đến từ việc cô đứng ở đâu. Cô đang đứng ở đỉnh cao nhất của cái thế giới này, Liễu Y Y.

Ánh mắt Y Y sáng bừng lên. Nàng nhận ra, đúng như lời Diệp Phi nói, sức mạnh thực sự không nằm ở cảnh giới Kim Đan hay Nguyên Anh, mà nằm ở tâm thế của mình. Sự tự tin mà nàng đánh mất từ khi tông môn sụp đổ, giờ đây đã được nhặt lại giữa lòng Vực Thẳm khô cằn này.

Nàng cúi người chào Diệp Phi, lần này nụ cười trên môi nàng không còn là sự gượng ép hay phục tùng, mà là sự tự tin rạng rỡ của một người đã tìm thấy vị trí của mình:
— Con hiểu rồi. Cảm ơn Tiệm trưởng đã dạy bảo. Con đi sắp xếp lại hàng hóa trên kệ đây.

Diệp Phi gật đầu, lững thững quay về phía ghế mây.

Vượng Tài đi theo sau anh, hếch mõm hỏi bằng thần thức:
— *Chủ nhân, sao ngài lại dạy nàng ta cái phong cách kỳ quặc đó? Ta thấy nàng ta vừa rồi trông giống như sắp đi giết người hơn là bán hàng.*

Diệp Phi ngáp một cái, vắt chân chữ ngũ, thản nhiên đáp:
— *Ngươi thì biết cái gì? Ở một nơi loạn lạc như thế này, nếu không bá đạo thì ai nể? Huống hồ, có một quản lý lạnh lùng và cứng rắn như thế, ta mới có thể yên tâm ngủ trưa chứ.*

Ánh sáng từ bảng hiệu neon ngoài kia hắt vào tiệm, phản chiếu lên bóng dáng của Y Y đang bận rộn sắp xếp những chai nước khoáng. Nàng không còn là một Thánh nữ yếu đuối cần sự bảo bọc nữa. Bây giờ, nàng là Liễu quản sự của Tiệm Tạp Hóa Vực Thẳm — người mà sau này, ngay cả các vị Tiên Đế khi bước chân vào cửa cũng phải khép nép chào hỏi một tiếng “Thượng tiên”.

Trong góc tiệm, chiếc đài radio (hàng hệ thống) bắt đầu phát ra một bản nhạc không lời du dương. Vực Thẳm ngoài kia vẫn gào thét vì bão cát linh lực, nhưng bên trong tiệm, thời gian dường như ngưng đọng, bình yên và tràn đầy một sự kiêu ngạo thầm lặng.

Diệp Phi nhắm mắt lại, thỏa mãn tận hưởng thành quả của buổi “đào tạo nhân viên”. Một ngày mới ở Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi, thực ra mới chỉ bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8