Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 30: Phần thưởng là một chiếc bật lửa thần
Tiếng chuông gió treo bên hiên tiệm tạp hóa khẽ vang lên “leng keng”, thanh âm thanh thúy ấy như xuyên qua lớp sương mù dày đặc của Vực Thẳm Cấm Địa, mang theo một chút hơi thở của sự sống giữa vùng đất tử khí nồng nặc.
Diệp Phi ngồi dựa lưng vào chiếc ghế nằm bằng mây đã hơi mòn vẹt ở góc cửa, trên mặt vẫn đắp tờ “Thương Mang Nhật Báo” từ mười năm trước. Tiếng ngáy đều đều của anh cho thấy vị tiệm trưởng này đang chìm vào một giấc mộng vô cùng hưởng lạc, hoàn toàn không đếm xỉa gì đến việc thế giới bên ngoài đang vì cuộc thi mì cay hôm qua mà chấn động ra sao.
Trong đầu Diệp Phi, thanh âm điện tử lạnh lẽo của Hệ thống bỗng nhiên vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng:
【 Đinh! Nhiệm vụ ẩn: “Kích thích vị giác Vực Thẳm” đã hoàn thành xuất sắc. 】
【 Doanh thu tích lũy đạt mốc 10.000 điểm linh hồn. Danh tiếng tiệm tạp hóa tại khu vực Ngoại Vi tăng lên mức: Có chút danh tiếng. 】
【 Ký chủ nhận được phần thưởng giai đoạn: Một chiếc Hộp Quà Bí Ẩn cấp độ Kim Cương. 】
Diệp Phi khẽ giật mình, tờ báo trên mặt rơi xuống, lộ ra khuôn mặt thanh tú nhưng vẫn còn vẻ lờ đờ vì ngái ngủ. Anh đưa tay dụi mắt, lầm bầm:
“Kim cương à? Hệ thống, cuối cùng ngươi cũng hào phóng được một lần rồi sao? Lần trước mở hộp quà Bạch Kim, ngươi đưa cho ta một xấp giấy vệ sinh Linh Văn, hại ta phải dùng dần cả tháng trời vì không nỡ vứt…”
Vừa nói, anh vừa uể oải vươn vai, khớp xương kêu lên rắc rắc. Ánh mắt anh đảo qua phía kệ hàng, thấy Liễu Y Y đang miệt mài dùng chiếc khăn lụa tẩm linh dịch để lau chùi những vò rượu Ngoại Hạng. Bộ sườn xám cách tân của cô tôn lên những đường cong thanh thoát, bảng tên “Nhân viên xuất sắc” lấp lánh dưới ánh đèn neon vàng nhạt của tiệm.
“Y Y, nghỉ tay chút đi. Cửa tiệm hôm nay cứ để Vượng Tài trông là được.” Diệp Phi nói giọng ngái ngủ.
Dưới chân ghế mây, con chó đen nhỏ gầy gò vốn đang nằm bẹp như một tấm thảm bỗng ngóc đầu dậy. Nó nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy ai oán, dường như đang muốn nói: “Ta là Ma Long Diệt Thế cơ mà, không phải cái camera an ninh!” Nhưng khi thấy Diệp Phi tiện tay ném ra một mẩu xúc xích bò hệ thống, Vượng Tài ngay lập tức vẫy đuôi rối rít, đớp lấy miếng mồi rồi lại nằm xuống canh cổng một cách vô cùng chuyên nghiệp.
Liễu Y Y quay lại, mỉm cười nhẹ nhàng: “Chủ nhân, người dậy rồi ạ? Lão Kiếm Quỷ vừa sai người báo lại là vò rượu hôm trước rất tốt, tâm ma của lão đã dịu đi nhiều, vài ngày tới lão sẽ đích thân tới tạ ơn.”
“Tới thì tốt, bảo lão nhớ mang theo thứ gì đó có giá trị. Đừng có mang ba cái kiếm gãy đến trả nợ nữa, sau vườn ta sắp thành bãi rác cơ khí rồi.”
Diệp Phi xua xua tay, tâm trí anh lúc này hoàn toàn đặt vào cái hộp quà đang nhấp nháy trong không gian hệ thống.
“Mở hộp quà!”
【 Đinh! Chúc mừng ký chủ nhận được đạo cụ đặc biệt: Chiếc Bật Lửa Thần Vĩnh Hằng. 】
“Bật lửa?” Diệp Phi sững người.
Một tia sáng bạc xé toạc hư không, rơi thẳng vào lòng bàn tay anh. Đó là một chiếc bật lửa kim loại màu bạc, kiểu dáng cổ điển giống hệt loại Zippo mà kiếp trước anh hay thấy, nhưng lớp vỏ của nó được chạm khắc những hoa văn rồng phượng uốn lượn tinh xảo đến từng milimet. Cầm vào có cảm giác lạnh lẽo như băng nhưng lại mang theo một sức nặng tâm linh kỳ lạ.
“Hệ thống, ngươi trêu ta chắc? Ta không hút thuốc, ngươi tặng ta bật lửa làm cái gì? Đốt nhà à?”
【 Đinh! Xin ký chủ xem kỹ thông số. 】
Diệp Phi miễn cưỡng mở Nhãn Giám Định lên. Ngay lập tức, một bảng thông tin màu vàng kim chói mắt hiện ra khiến anh phải nheo mắt lại:
**[Tên vật phẩm]: Bật Lửa Thần Vĩnh Hằng.**
**[Phẩm cấp]: Đồ gia dụng cấp Chí Tôn.**
**[Nguồn năng lượng]: Vô tận (Không cần nạp đá lửa hay xăng).**
**[Công dụng]: Có thể tạo ra “Tam Muội Chân Hỏa” thuần khiết nhất.**
**[Mô tả]: Chỉ với một cái búng tay, ngươi có thể thắp sáng cả một kỷ nguyên hoặc thiêu rụi một vị Tiên Đế. Đặc biệt dùng để mồi lửa nấu mì tôm sẽ khiến hương vị tăng gấp bội.**
**[Lưu ý]: Không được dùng để đốt râu của chủ tiệm.**
Đồng tử của Diệp Phi co rụt lại. Tam Muội Chân Hỏa?
Trong tu chân giới, hỏa diễm được chia thành chín bậc, từ phàm hỏa, linh hỏa, địa hỏa cho đến thiên hỏa. Tam Muội Chân Hỏa chính là loại hỏa diễm thần thoại, đứng đầu trong các loại thiên hỏa, có khả năng tinh luyện vạn vật, thiêu cháy cả hư không và các quy luật pháp tắc. Các luyện đan sư bậc thầy dù có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới việc sở hữu một sợi tàn hỏa của Tam Muội, vậy mà giờ đây, nó lại được tích hợp gọn gàng trong một cái bật lửa Zippo?
Diệp Phi khẽ nuốt nước bọt. Anh giơ chiếc bật lửa lên, ngón cái đặt lên bánh xe bằng thép tinh luyện.
“Chủ nhân, đó là món đồ mới sao?” Liễu Y Y tò mò tiến lại gần. Ngay cả cô, với huyết mạch Cửu Âm tuyệt diệt vốn cực kỳ mẫn cảm với khí tức nóng bỏng, cũng cảm nhận được một sự áp chế đáng sợ phát ra từ món đồ nhỏ bé đó.
Vượng Tài vốn đang nằm ngủ bỗng nhiên bật dậy như bị điện giật. Bộ lông đen của nó dựng đứng lên, đôi mắt vốn đỏ ngầu giờ hiện lên vẻ kinh hoàng tột độ. Nó rúc sâu vào gầm bàn, miệng phát ra tiếng ư ử run rẩy. Là một Ma Long, nó cảm nhận được nguồn gốc của ngọn lửa kia – đó là thứ có thể nướng chín cả linh hồn rồng của nó trong chớp mắt.
“Thử một chút xem sao…” Diệp Phi lẩm bẩm.
“Tạch!”
Một tiếng động khô khốc vang lên. Một ngọn lửa nhỏ xíu, màu trắng xanh trong suốt như pha lê hiện lên ở đầu bật lửa. Nó nhìn qua thì yếu ớt, chỉ cao khoảng hai đốt ngón tay, nhảy nhót một cách bình thản.
Thế nhưng, ngay khi ngọn lửa ấy xuất hiện, toàn bộ không gian bên trong Tiệm Tạp Hóa đột ngột biến đổi. Lớp sương mù ma sát quanh năm bao phủ bên ngoài tiệm như gặp phải thiên địch, ngay lập tức tan biến sạch sành sanh trong phạm vi mười dặm. Bầu trời đen kịt của Vực Thẳm bị một ánh hào quang vàng kim xuyên thấu, chiếu xuống mảnh vườn rau sau nhà.
Liễu Y Y kêu khẽ một tiếng, lùi lại mấy bước, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Cô cảm thấy linh lực Cửu Âm trong cơ thể mình đang có dấu hiệu bị bốc hơi.
“Nóng quá… Chủ nhân, đây là hỏa diễm gì vậy?”
Diệp Phi cũng cảm thấy hơi rát tay, dù anh đang ở trong Lĩnh Vực Tuyệt Đối nhưng sự uy nghiêm của ngọn lửa vẫn khiến anh rùng mình. Anh vội vàng “cạch” một tiếng, đóng nắp bật lửa lại.
Ngay lập tức, nhiệt độ trong tiệm trở lại bình thường. Nhưng dư chấn của nó thì không hề nhỏ.
Ở phía xa xa trong màn sương mù, những sinh vật cổ xưa đang ẩn nấp sâu dưới lòng đất Vực Thẳm bỗng nhiên thức giấc. Một đạo ý chí mạnh mẽ mang theo sự tham lam và sợ hãi quét qua phía tiệm tạp hóa, nhưng ngay lập tức bị một đạo kiếm ý vô hình từ ngoài cửa chém đứt.
Lão Kiếm Quỷ – Độc Cô Vong, đang ngồi uống rượu bên gốc cây héo trước cửa tiệm, chợt dừng động tác. Thanh kiếm rỉ sét của ông ta run rẩy dữ dội. Lão già cụt tay này trợn mắt nhìn vào bên trong cửa hàng, miệng há hốc:
“Linh hỏa gì thế kia? Vừa rồi ta cảm giác như Thiên Đạo vừa mới bị ai đó dùng lửa châm vào mông vậy!”
Bên trong tiệm, Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, ánh mắt nhìn chiếc bật lửa đã trở nên hoàn toàn khác.
“Cái này mà dùng để nướng thịt thì… à không, hệ thống nói dùng nấu mì sẽ ngon hơn.”
Đúng lúc này, từ màn sương mù xám xịt bên ngoài, một bóng người loạng choạng tiến về phía tiệm. Đó là một ông lão mặc bộ đạo bào màu đỏ sậm rách rưới, toàn thân đầy vết máu đen, hơi thở đứt quãng. Điểm đặc biệt nhất là trên đầu ông ta đang bốc lên những sợi khói đen xì, dường như có một loại ngọn lửa tà ác nào đó đang thiêu đốt linh hồn ông từ bên trong.
Người này vừa nhìn thấy tấm biển neon “TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – MỞ CỬA 24/7”, đôi mắt vốn đã mờ đục bỗng lóe lên tia hy vọng cuối cùng. Ông ta dốc hết tàn lực, lao thẳng về phía cửa tiệm.
“Cứu… cứu mạng…”
“Uỳnh!”
Người đạo bào ngã sấp mặt ngay trước ngưỡng cửa tiệm, tay bấu chặt lấy thềm gỗ.
Vượng Tài sủa vang một tiếng cảnh báo. Liễu Y Y ngay lập tức tiến lên, tay cầm một dải lụa xanh sẵn sàng ra tay. Cô nhìn xuống người lạ mặt, đôi lông mày liễu khẽ nhíu lại:
“Chủ nhân, là một Hỏa Tu bị tẩu hỏa nhập ma, hơn nữa hình như còn bị trúng ‘Cửu Thiên Ma Hỏa’ độc hại nhất của ma tộc.”
Diệp Phi ngồi dậy trên ghế mây, lờ đờ nhìn vị khách không mời mà đến. Anh dùng Nhãn Giám Định liếc qua một cái.
**[Đối tượng]: Chích Hỏa Đạo Nhân.**
**[Tu vi]: Hóa Thần cảnh trung kỳ.**
**[Trạng thái]: Linh hải bị vỡ, bị ma hỏa ăn mòn đến xương tủy. Thọ nguyên còn lại: 15 phút.**
**[Tội lỗi]: Trung bình (Giết người trong lúc tranh đoạt linh hỏa).**
“Hóa Thần cảnh à? Cũng được coi là một nhân vật máu mặt ở ngoại giới đấy.” Diệp Phi lẩm bẩm.
Anh chậm rãi đi tới chỗ người đạo bào, nhìn cái bóng đen đang dần bao phủ lấy linh hồn ông ta. Đó là Cửu Thiên Ma Hỏa, một loại hỏa độc cực kỳ khó trị, một khi đã dính vào thì sẽ cháy cho đến khi mục tiêu chỉ còn là một đống tro tàn, ngay cả linh hồn cũng không thể luân hồi.
Chích Hỏa Đạo Nhân cố ngước đầu lên, thấy Diệp Phi đang đứng trên cao nhìn xuống với ánh mắt thản nhiên đến đáng sợ, ông ta run rẩy nói:
“Tiền bối… xin hãy cứu vãn… Tại hạ là Thái Thượng Trưởng Lão của Xích Hỏa Tông… nếu tiền bối cứu được mạng già này… Xích Hỏa Tông nguyện ý… nguyện ý hiến dâng tất cả…”
“Xích Hỏa Tông?” Diệp Phi nhướng mày, “Có nhiều tiền không? Ý ta là linh thạch hay bảo vật cấp cao ấy?”
Chích Hỏa Đạo Nhân ngẩn ra một chút, không ngờ vị cao nhân này lại thực dụng như vậy. Ông ta vội vàng móc ra một cái túi trữ vật bằng ngọc, bên trong phát ra ánh sáng tím rực rỡ của cực phẩm linh thạch: “Đây là… tất cả vốn liếng của lão phu… xin tiền bối giúp cho!”
Diệp Phi đón lấy túi trữ vật, ném cho Liễu Y Y kiểm tra rồi gật đầu hài lòng: “Giá cả hợp lý. Coi như hôm nay ông gặp may, ta mới lấy được một cái đồ chơi mới, cần người thí nghiệm.”
Nói rồi, Diệp Phi lôi cái bật lửa Zippo từ trong túi tạp dề ra.
Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong không biết từ lúc nào đã đứng tựa vào khung cửa, nheo mắt nhìn. Lão rùng mình khi thấy Diệp Phi chuẩn bị “tạch” một cái.
“Diệp tiểu tử, ngươi tính dùng cái đó để chữa trị à? Coi chừng ông bạn già này hóa tro luôn đấy!”
Diệp Phi không đáp lời. Anh cúi xuống, ngón cái lại xoay mạnh bánh xe lửa.
“Tạch!”
Tam Muội Chân Hỏa lại một lần nữa xuất hiện. Lần này, dưới sự điều khiển vô thức của hệ thống gắn liền với ý niệm của Diệp Phi, ngọn lửa trắng xanh không bùng phát mạnh mẽ mà cô đọng lại thành một sợi tơ mỏng manh như sợi chỉ.
Diệp Phi đưa ngọn lửa lại gần bả vai của Chích Hỏa Đạo Nhân, nơi ngọn ma hỏa đen sì đang bốc cháy hừng hực nhất.
Ngay khoảnh khắc sợi tơ trắng chạm vào đống khói đen, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Đám Cửu Thiên Ma Hỏa vốn vô cùng ngạo mạn, từng thiêu sống biết bao tu sĩ, lúc này bỗng nhiên như nhìn thấy tổ tiên của mình. Chúng không những không chống cự mà còn run rẩy, sau đó cuộn tròn lại thành những đốm đen nhỏ li ti, bị sợi tơ trắng xanh nuốt chửng hoàn toàn.
Tam Muội Chân Hỏa giống như một vị vua đi tuần, ngọn lửa đi đến đâu, hỏa độc ma tộc bị tịnh hóa đến đó.
Cả quá trình chỉ diễn ra trong vòng chưa đầy mười nhịp thở. Chích Hỏa Đạo Nhân hét lên một tiếng đau đớn, nhưng ngay sau đó, một luồng hơi ấm thuần khiết chưa từng thấy từ vết thương lan tỏa ra khắp tứ chi bách hài. Linh hải bị vỡ của ông ta dưới sự gột rửa của Tam Muội Chân Hỏa bỗng nhiên kỳ tích tự lành lại, thậm chí những tạp chất trong linh lực cũng bị thiêu cháy hoàn toàn, trở nên vô cùng cô đặc.
“Cạch!”
Diệp Phi đóng bật lửa, đút lại vào túi.
“Xong rồi đấy. Đừng có nằm lỳ ra đó làm bẩn sàn nhà của ta.”
Chích Hỏa Đạo Nhân vẫn ngồi ngẩn ngơ. Ông ta kinh hãi phát hiện ra, không chỉ hỏa độc biến mất, mà tu vi Hóa Thần trung kỳ đứng yên hàng trăm năm qua của mình bỗng nhiên lung lay, trực tiếp thăng cấp lên Hóa Thần đỉnh phong! Chỉ bằng một ngọn lửa nhỏ xíu kia!
Ông ta nhìn chiếc bật lửa trong tay Diệp Phi bằng ánh mắt tôn sùng như nhìn thấy thần vật của cả đời người. Ông ta dập đầu lia lịa:
“Đại ân đại đức của tiền bối, lão phu không biết lấy gì báo đáp! Ngọn lửa của tiền bối… đó chính là… chính là hỏa tổ trong truyền thuyết đúng không ạ?”
Diệp Phi ngáp dài một cái, quay người đi vào quầy thu ngân: “Hỏa tổ cái gì. Đó là cái bật lửa dùng một lần giá mười ngàn linh thạch thôi. Ngươi đã trả tiền rồi, giờ thì biến đi cho ta ngủ trưa.”
Chích Hỏa Đạo Nhân sững sờ. Bật lửa dùng một lần? Mười ngàn linh thạch? Loại thần vật nát bét cả pháp tắc thế gian này mà tiền bối chỉ định giá như vậy? Đây rõ ràng là tiền bối đang làm từ thiện, đang muốn tặng không cho ông cái mạng già này mà!
“Tiền bối… lão phu hiểu rồi! Người là muốn lão phu phải mang tấm thân này để bảo hộ dân lành, tích đức hành thiện…” Chích Hỏa Đạo Nhân tự mình não bổ ra hàng vạn ý nghĩa cao cả, nước mắt giàn giụa.
Độc Cô Vong bên cạnh cười khẩy: “Này lão hỏa, Diệp tiểu tử bảo ngươi biến nghĩa là biến thật đấy. Đừng có ở đây mà giảng giải triết lý, lát nữa hắn cáu lên dùng cái ‘đồ chơi’ kia nướng ngươi thật thì đừng trách lão phu không nhắc nhở.”
Chích Hỏa Đạo Nhân giật mình, vội vàng vái lạy thêm lần nữa rồi run rẩy bước ra khỏi tiệm. Vừa đi vừa lẩm bẩm: “Ta nhất định phải quay về tông môn, rèn luyện thêm bảo vật đến hiến cho tiền bối… chiếc bật lửa kia, nó chính là chân lý của đại đạo hỏa hệ!”
Sau khi tiệm trở lại yên tĩnh, Liễu Y Y tò mò lại gần Diệp Phi, người lúc này đã lại đắp tờ báo lên mặt.
“Chủ nhân, chiếc bật lửa này… người có bán nó không?”
Diệp Phi lầu bầu từ dưới tờ báo: “Không bán. Cái này để dành nấu nước pha trà và dùng cho những khách hàng ‘đặc biệt’. À mà Y Y này, hệ thống vừa mở cho ta một mặt hàng mới nhờ vào cái bật lửa này đấy.”
“Mặt hàng gì ạ?”
Diệp Phi giơ tay gỡ tờ báo xuống, đôi mắt đã không còn lờ đờ mà ánh lên một tia sáng ranh mãnh:
“Thịt nướng siêu cấp Tam Muội. Giá mỗi xiên là 20 năm thọ nguyên. Bảo đảm ăn xong một xiên, kẻ phế vật nhất cũng có thể tu luyện hỏa công như thần.”
Liễu Y Y ngẩn ra, rồi khẽ cười: “Chủ nhân đúng là… người kinh doanh đại tài.”
“Hừ, tất nhiên rồi. Vực Thẳm này chán ngắt, không có đồ ăn ngon thì sống làm sao được.”
Đêm đó, trong Vực Thẳm Cấm Địa lần đầu tiên xuất hiện một mùi hương kỳ lạ. Đó không phải mùi máu tanh, không phải mùi thối rữa của xác chết cổ đại, mà là mùi thơm ngậy của mỡ hành và thịt nướng cháy cạnh, cùng với đó là ánh sáng trắng xanh nhỏ nhoi nhưng kiên cường của chiếc bật lửa thần.
Một tiểu yêu tinh nhỏ bé mang tên Linh Nhi rón rén bò ra từ kẽ lá cây vạn năm sau vườn, hai cái râu nhỏ của cô bé rung rinh liên tục khi hít hà mùi thơm ấy. Cô bé không biết rằng, kể từ hôm nay, định mệnh của Vực Thẳm đã chính thức bước sang một trang mới.
Nơi nào có ngọn lửa của Diệp Phi, nơi đó chính là vùng đất được cứu rỗi… hoặc là vùng đất bị lột sạch túi tiền.
—
Sáng hôm sau, khi tia nắng hiếm hoi của ngày mới xuyên qua kẽ lá, Diệp Phi bị đánh thức không phải bởi hệ thống, mà bởi tiếng gầm vang trời của một sinh vật nào đó ở trung tâm Vực Thẳm.
Hệ thống bắt đầu phát ra âm thanh báo động dồn dập:
【 Cảnh báo! Do hành động dùng Tam Muội Chân Hỏa quá mức lộ liễu, Thiên Đạo Ý Chí đã bắt đầu chú ý đến Tiệm Tạp Hóa. 】
【 Cảnh báo! Một phái đoàn Tiên Nhân từ Thượng Giới đang hạ phàm để điều tra nguồn gốc linh hỏa bất thường. 】
【 Nhiệm vụ mới: Đón khách Thượng Giới. Yêu cầu: Bán cho mỗi vị Tiên Nhân một xiên thịt nướng với giá không dưới 100 năm thọ nguyên. 】
Diệp Phi ngồi bật dậy, mặt méo xệch: “Mẹ nó, hệ thống, ngươi muốn ta đối đầu với Tiên Giới chỉ vì mấy xiên thịt nướng sao?”
【 Đinh! Ký chủ có quyền từ chối, nhưng hình phạt là… hệ thống sẽ thu hồi chiếc bật lửa vĩnh viễn. 】
Diệp Phi im lặng ba giây, sau đó rút chiếc bật lửa ra, “tạch” một cái cho ngọn lửa trắng xanh nhảy nhót. Anh nhìn về phía chân trời, nơi những đạo hào quang chói lọi đang xé toạc tầng mây của Vực Thẳm tiến xuống, rồi nhếch môi cười lạnh:
“Được thôi. Tiên Nhân Thượng Giới chắc là nhiều thọ nguyên lắm. Y Y! Chuẩn bị bếp lò, hôm nay chúng ta có khách sộp!”
Ở bên ngoài, Vượng Tài cũng đứng bật dậy, chiếc đuôi chó nhỏ của nó vẩy mạnh, cơ thể bỗng nhiên phình to lên một vòng, khí tức Ma Long tàn bạo ẩn hiện. Nó ngước nhìn những vệt sáng tiên gia kia, miệng chảy dãi: “Thịt tiên nhân… nghe có vẻ dai nhưng chắc là ngọt hơn xúc xích.”
Vực Thẳm Cấm Địa, một cơn bão mới đang hình thành, và tâm điểm của nó chính là chiếc bật lửa nhỏ bé trong túi tạp dề của Diệp Phi.