Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 74: Cột thu lôi của hệ thống

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:02:46 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 74: CỘT THU LÔI CỦA HỆ THỐNG**

Vực Thẳm Cấm Địa từ trước đến nay vốn là một vùng không gian hỗn độn, nơi mà thời gian và quy luật dường như đã bị một bàn tay vô hình nào đó bóp nát. Thế nhưng, vào sáng ngày hôm nay, sự hỗn độn ấy đã bị thay thế bởi một áp lực nặng nề đến mức thực tại cũng phải run rẩy.

Trên bầu trời đen kịt của Tâm Vực, những đám mây mang sắc tím sẫm cuộn xoáy thành một cái phễu khổng lồ. Trong tâm điểm của cái phễu ấy, những tia chớp bạc dài hàng dặm như những con giao long đang uốn mình, gầm rít, xé toạc màn đêm vĩnh cửu. Đó không phải là lôi điện bình thường của giới tu chân, mà là “Hỗn Nguyên Diệt Thế Lôi” – loại thiên kiếp mà ngay cả Tiên Đế cũng phải biến sắc nếu chẳng may chạm phải.

Dưới mái hiên của Tiệm Tạp Hóa, Độc Cô Vong – lão kiếm quỷ lừng danh thiên hạ – đang siết chặt thanh kiếm gỉ sét trong tay. Gương mặt già nua của lão nhăn nheo lại, đôi mắt mờ đục nhìn lên bầu trời, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm lưng áo sờn cũ.

“Thiên Đạo… nổi giận thực sự rồi sao?” Lão lầm bầm, giọng nói run rẩy. “Đây là ý chí xóa sổ. Nó không phải muốn khảo nghiệm ai, mà là muốn san phẳng nơi này thành hư vô.”

Bên cạnh lão, Liễu Y Y đang ôm chặt chiếc khay bạc dùng để bưng trà. Đôi môi cô tái nhợt, đôi chân vốn dĩ linh động nay lại đứng không vững dưới cái uy áp kinh hồn bạt vía kia. Huyết mạch Cửu Âm trong người cô dường như cảm nhận được sự hủy diệt sắp đến, nó co thắt lại như một bản năng cầu sinh yếu ớt trước cái chết.

“Tiệm trưởng… chúng ta phải làm sao đây?” Y Y nhìn về phía chiếc ghế xích đu quen thuộc, tiếng nói nhỏ như hơi thở.

Ở đó, Diệp Phi vẫn đang nằm. Một chân anh gác lên thành ghế, tay trái cầm một chiếc máy chơi game cầm tay của hệ thống, ngón cái liên tục nhấn vào những nút bấm nhựa. Tay phải anh đang cầm một vốc hạt dưa, nhẩn nha cắn từng hạt một, tiếng “tách, tách” vang lên đều đặn giữa những tiếng sấm gầm vang trời.

“Làm sao là làm sao?” Diệp Phi uể oải lên tiếng, đôi mắt vẫn không rời khỏi màn hình tinh thể lỏng. “Trời mưa thì mặc trời mưa, nàng lo cái gì? Mà đây còn chẳng phải mưa, chỉ là mấy cái tia điện chập chờn thôi.”

“Nhưng… nhưng kia là Diệt Thế Lôi! Một tia cũng đủ để hủy diệt một phương quốc độ!” Độc Cô Vong không nhịn được mà lớn tiếng can ngăn.

Diệp Phi thở dài, rốt cuộc cũng buông cái máy chơi game xuống. Anh nhìn vào màn hình máy hiện lên dòng chữ đỏ loét: *“Pin yếu 5% – Vui lòng sạc điện”*.

Gương mặt Diệp Phi đang lờ đờ bỗng chốc sầm lại. Anh tặc lưỡi, lẩm bẩm đầy bực bội: “Cái máy này tiêu tốn năng lượng quá. Vừa mới cày xong màn boss cuối lại hết pin. Mà ở cái xó xỉnh Vực Thẳm này lấy đâu ra ổ cắm điện?”

Độc Cô Vong và Liễu Y Y ngơ ngác nhìn nhau. Ở cái thời khắc trời sắp sập đến nơi, cái mà vị Tiệm trưởng này quan tâm lại là… không có chỗ sạc điện cho một món đồ chơi?

Đúng lúc đó, một tia lôi đình tím ngắt như muốn xé toạc không gian đánh thẳng xuống đỉnh đầu tiệm tạp hóa. Không khí nổ tung, mùi ozone nồng nặc bốc lên. Con chó đen Vượng Tài đang nằm phủ phục ở bồn hoa bỗng đứng dậy, cái đuôi nó không còn ngoáy tít mà dựng đứng lên như một thanh trường thương đen kịt, đôi mắt hiện lên một vòng tròn màu vàng kim lạnh lẽo.

“Gâu!”

Vượng Tài sủa một tiếng, luồng sóng âm từ miệng nó phát ra khiến tia sét kia bị lệch đi vài phân, đánh xuống mặt đất cách tiệm tạp hóa mười mét, tạo ra một hố sâu thăm thẳm không thấy đáy, đất đá xung quanh lập tức hóa thành nham thạch nóng chảy.

“Vượng Tài, đừng nghịch phá.” Diệp Phi vẫy tay gọi con chó nhỏ lại. Sau đó anh đứng dậy, phủi phủi những mảnh vỏ hạt dưa bám trên tạp dề, chắp tay sau lưng bước vào kho hàng.

Trong lúc Thiên Đạo trên cao dường như càng thêm điên tiết vì đòn tấn công bị hóa giải, Diệp Phi loay hoay trong kho khoảng hai phút rồi bước ra với một vật trên tay.

Đó là một thanh sắt dài khoảng hai mét, đầu trên chĩa ra bốn phía trông giống như một cái xương rồng bằng inox, bên dưới là một khối kim loại hình lập phương đen xì có gắn những chiếc đèn báo hiệu tí hon.

“Tiệm trưởng, đó là… pháp bảo gì vậy?” Liễu Y Y tò mò hỏi, mặc dù nỗi sợ hãi vẫn còn đeo bám nhưng tính hiếu kỳ của cô đã vượt lên trên tất cả.

Diệp Phi cầm thanh sắt gõ gõ vào tay, đáp: “Hàng mới về, gọi là ‘Cột thu lôi vạn năng của Hệ thống’. Vốn định để tích trữ năng lượng cho tủ lạnh và máy game, không ngờ hôm nay cái ông trời kia lại hào phóng đến thế, ban phát cho cả một biển điện thế này.”

Nói đoạn, Diệp Phi thong thả bước ra mảnh sân nhỏ trước cửa tiệm, nơi mà Độc Cô Vong vẫn đang đứng run cầm cập. Anh nhìn lên bầu trời, nơi một cột lôi đình khổng lồ với đường kính bằng cả một tòa tháp đang tích tụ, dường như muốn tung ra đòn chí tử.

“Này!” Diệp Phi đưa tay lên che nắng mặc dù chẳng có mặt trời, hét lớn về phía mây đen. “Đánh cho chuẩn vào nhé! Đừng có đánh trượt ra bồn hoa của Linh Nhi, em ấy bắt ta đền cây thì mệt lắm.”

Cả vùng không gian bỗng chốc im bặt. Dường như ý chí của Thiên Đạo cũng bị đứng hình trước lời khiêu khích vô tiền khoáng hậu này. Sau đó, như để đáp lại sự sỉ nhục ấy, mây đen cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, chuyển sang một màu đen huyền bí và chết chóc – Hư Không Tử Lôi!

*Uỳnh!!!*

Cả Vực Thẳm như rung chuyển. Cột lôi điện khổng lồ đổ ập xuống từ tầng cao nhất, nhanh hơn cả ý nghĩ, mang theo sức mạnh phá hủy mọi cấu trúc vật chất lẫn linh hồn.

Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong nhắm nghiền mắt lại. Lão đã sống hàng nghìn năm, kinh qua trăm trận chiến, nhưng chưa bao giờ cảm thấy cái chết gần đến như vậy. Uy áp đó làm lão cảm giác như một con kiến đứng trước thác nước thiên hà.

Thế nhưng, cảm giác đau đớn bị nghiền nát đã không xảy đến.

Thay vào đó, một âm thanh nghe giống như tiếng nước chảy vào bồn chứa phát ra: *Xè xè xè… tạch!*

Độc Cô Vong hé mắt. Lão chứng kiến một cảnh tượng có thể khiến mọi tu sĩ trên thế gian này phải điên loạn: Cột tử lôi hùng mạnh kia khi chỉ còn cách mái nhà tiệm tạp hóa khoảng một gang tay, bỗng nhiên bị bẻ cong đi một cách quỷ dị. Tất cả luồng năng lượng khổng lồ đó thu nhỏ lại thành một sợi tơ điện, bị cái cột sắt “xương rồng” của Diệp Phi hút lấy hút để.

Cái khối lập phương màu đen dưới chân cột sắt bắt đầu sáng lên những vạch đèn màu xanh lục: 10%… 25%… 45%…

“Ôi, tốc độ sạc nhanh thật.” Diệp Phi đứng cạnh đó, vỗ vỗ vào cái cột sắt như vỗ vai một người bạn cũ. “Hệ thống đúng là hàng chất lượng cao, thu lôi diệt thế mà chuyển đổi năng lượng êm ru, không tốn một giọt mồ hôi.”

Bầu trời dường như cũng sững sờ. Thiên Đạo không cam lòng, tiếp tục ném xuống thêm mười tám đạo lôi đình liên tiếp. Mỗi đạo sau lại mạnh hơn đạo trước, quy tắc diệt vong trong lôi điện thậm chí đã khiến những sinh vật mạnh mẽ ở ngoại vi Vực Thẳm phải lập tức hóa thành tro bụi chỉ vì nhìn thấy ánh sáng của nó.

Nhưng đối với cái cột thu lôi của Diệp Phi, mười tám đạo lôi đình đó chỉ giống như mười tám cốc trà gừng ấm bụng.

“50%… 70%… 90%…” Diệp Phi đứng đếm từng vạch đèn.

Khi vạch đèn cuối cùng nhấp nháy, anh bỗng vẫy tay về phía mây đen: “Thôi đủ rồi! Đủ dùng rồi! Ông đừng cố quá, đánh nữa là cháy cái bình tích năng lượng của tôi mất.”

Cơn thịnh nộ của Thiên Đạo bỗng nhiên bị nghẹn lại giữa chừng. Một tiếng sấm vang lên nghe như một tiếng nấc nghẹn uất ức. Mây đen vốn đang cuồn cuộn chợt tản ra một cách lúng túng, không gian đang rung chuyển bỗng trở lại bình lặng một cách kỳ lạ.

Ánh sáng tím chết chóc dần tan biến, trả lại một màn đêm tĩnh mịch cho Vực Thẳm. Chỉ khác là giờ đây, trong sân tiệm tạp hóa, cái khối lập phương đen xì kia đang tỏa ra thứ ánh sáng màu xanh lục dịu mắt và ấm áp, đầy ắp năng lượng.

Diệp Phi hài lòng rút một sợi dây từ khối lập phương ra, mang vào tiệm rồi cắm phập một cái vào chiếc máy chơi game đang hết pin của mình. Màn hình sáng bừng lên, hiện ra hình ảnh trò chơi với cột pin đầy ắp.

“Phù, may quá. Tý nữa thì mất cả dữ liệu chưa lưu.” Diệp Phi thở phào, nằm phịch lại xuống ghế xích đu, tiếp tục đắm chìm vào thế giới ảo.

Bên ngoài, Liễu Y Y vẫn còn giữ nguyên tư thế ôm khay bạc, đôi mắt mở to nhìn cái cột sắt “vô địch” đang sừng sững giữa sân. Độc Cô Vong thì thẫn thờ, lão từ từ hạ thanh kiếm xuống, cảm giác như những gì lão biết về đạo, về trời, về tu hành đều vừa bị Tiệm trưởng Phi đem ra làm phân bón.

“Kiếm Quỷ tiền bối…” Liễu Y Y lắp bắp. “Người có thấy… Thiên Đạo vừa rồi giống như bị… bóc lột không?”

Độc Cô Vong cười khổ, giọng khàn đặc: “Không chỉ là bóc lột đâu cô bé. Nó giống như bị Tiệm trưởng lừa lấy tiền sính lễ rồi đá văng ra khỏi cửa vậy. Một đời tu hành của lão phu, rốt cuộc cũng không bằng một cái cột thu lôi của tiệm này.”

Đúng lúc đó, Vượng Tài thong thả bước đến bên cạnh cái khối lập phương năng lượng, ghé mũi vào hít hít một cái, sau đó nó khẽ lè lưỡi liếm nhẹ một tia điện dư thừa bên ngoài vỏ máy. Một luồng điện màu tím loáng lên, Vượng Tài rùng mình một cái, bộ lông đen của nó dựng ngược lên như bàn chải, đôi mắt lộ vẻ hưng phấn tột độ.

“Gâu gâu!”

Con chó đen vui mừng chạy vòng quanh Diệp Phi, đuôi ngoáy mạnh đến mức tạo ra những cơn gió nhỏ trong tiệm.

Diệp Phi mắt không rời máy chơi game, nói vọng ra: “Y Y, dọn dẹp sân chút đi. Tiện thể mang cái tủ lạnh cắm vào bình năng lượng mới kia. Tối nay chúng ta ăn lẩu kem, tủ lạnh đủ điện làm đá rồi.”

“Dạ… vâng thưa Tiệm trưởng.” Y Y đáp lời một cách máy móc. Cô bây giờ đã hoàn toàn chấp nhận một sự thật: Trong ngôi tiệm này, những điều kinh khủng nhất của thế giới cũng chỉ là công cụ phục vụ cho những nhu cầu tầm thường nhất của Diệp Phi.

Thiên đạo giáng lôi để diệt thế? Không, đó là công ty điện lực giao hàng tận nhà.

Tiên Đế chấn động cả đại lục? Không, đó là khách hàng chưa trả tiền nước.

Vực Thẳm Cấm Địa không còn là mồ chôn nữa, nó thực sự đã biến thành một khu dân cư nhỏ, nơi mà chủ hộ đang bận rộn với màn boss cuối, còn Thiên Đạo thì vừa lủi thủi rút lui với một tâm hồn đầy thương tích.

*【 Tinh! Hệ thống sạc điện thành công. Năng lượng dự trữ đủ để vận hành toàn bộ tiệm tạp hóa trong vòng 3 năm. Ký chủ nhận được 500 điểm tích lũy vì đã tiết kiệm chi phí sinh hoạt. 】*

Âm thanh hệ thống vang lên trong đầu Diệp Phi. Anh hừ mũi một cái: “Gì mà 3 năm? Đánh mạnh tí nữa thì có khi dùng được cả đời. Đúng là cái Thiên Đạo này keo kiệt quá mà.”

Nếu Thiên Đạo có thể nghe thấy lời này, có lẽ nó sẽ trực tiếp sụp đổ mà tan biến thành cát bụi. Nó đã dốc hết vốn liếng quy tắc, dốc sạch tích lũy hàng vạn năm để ra đòn diệt thế, rốt cuộc chỉ được đổi lấy một lời nhận xét “keo kiệt”.

Ngoài kia, sương mù của Vực Thẳm lại một lần nữa kéo đến, che phủ lấy tiệm tạp hóa nhỏ bé. Nhưng lần này, ánh đèn neon vàng ấm áp xuyên qua làn sương không còn chỉ là biểu tượng của sự bình yên, mà là một sự cảnh cáo hùng hồn đối với bất cứ vị thần linh hay thực thể tối cao nào muốn làm phiền giấc ngủ trưa của Diệp Phi.

Tiếng bấm nút “tạch tạch” vẫn vang lên đều đặn.
Dưới sân, Vượng Tài đang chơi đùa với bóng của chính mình dưới ánh sáng màu xanh từ cột thu lôi.
Độc Cô Vong lẳng lặng rót một chén rượu, đôi mắt lão nhìn về phía vô định, tự nhủ rằng từ nay về sau, cho dù trời có sập, lão cũng sẽ chẳng bao giờ buồn đứng dậy nữa. Vì lão biết, chỉ cần cái máy chơi game của Diệp Phi còn pin, thế giới này… sẽ không có chuyện gì xảy ra cả.

Trong không gian yên tĩnh, mùi hương từ mấy túi xúc xích bò nướng trong lò vi sóng vừa bắt đầu nóng lên lan tỏa, át cả mùi Ozone nồng nặc của lôi kiếp vừa tan. Một ngày bình thường mới tại Vực Thẳm Cấm Địa, lại tiếp tục diễn ra như thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8