Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 78: Kiếm Thánh tái thế

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:05:44 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 78: KIẾM THÁNH TÁI THẾ**

Trong bóng tối vĩnh hằng của Vực Thẳm Cấm Địa, thời gian dường như là một khái niệm xa xỉ và vô nghĩa. Thế nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng chết chóc ấy đã bị xé toạc bởi một thứ áp lực khủng khiếp, nặng nề như cả vạn ngọn đại sơn đang đè ép xuống không gian.

Từ phía chân trời xa tắp, một dải mây đỏ rực như máu bắt đầu cuồn cuộn đổ về, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt còn sót lại. Đó không phải là mây, mà là sát khí cô đặc của hàng vạn oan hồn, là “Huyết Hải Phù Đồ” – công pháp trấn phái của Huyết Ma Lão Tổ. Tiếng kêu gào thảm thiết của các linh hồn bị giam cầm trong huyết hải vang vọng khắp bốn phía, khiến không gian xung quanh tiệm tạp hóa bắt đầu run rẩy, vặn xoẹo.

Bên trong tiệm, Liễu Y Y nắm chặt lấy vạt áo sườn xám, khuôn mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo lắng. Cô có thể cảm nhận được hơi thở tanh nồng của máu đang len lỏi qua từng khe hở, dù đã có trận pháp của tiệm che chở, nhưng uy áp từ một vị Đại Thánh cấp cao vẫn khiến linh lực trong người cô có dấu hiệu ngưng trệ.

Ngược lại với sự căng thẳng của nhân viên, “Tiệm trưởng Phi” vẫn đang thong thả nằm trên chiếc ghế bập bênh bằng gỗ mây. Tờ báo “Tu Chân Nhật Báo” cũ kỹ đắp lên mặt anh chỉ khẽ phập phồng theo từng nhịp thở đều đặn. Dường như đối với Diệp Phi, việc một con ma đầu có thể diệt cả một vương quốc đang kéo đến cửa nhà cũng không quan trọng bằng việc ngủ thêm năm phút cho đủ giấc trưa.

Cạnh chân anh, Vượng Tài – con chó đen gầy gò – khẽ mở một con mắt ra nhìn về phía cửa tiệm, rồi lại ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng nhởn. Nó xoay người, đổi một tư thế nằm thoải mái hơn, trong lòng thầm khinh bỉ: *“Đám tiểu tử này, làm ồn quá, tí nữa thế nào cũng bị chủ nhân biến thành phân bón cho cây thôi.”*

Thế nhưng, kẻ phản ứng mạnh mẽ nhất lúc này lại là Độc Cô Vong.

Lão Kiếm Quỷ đứng bất động bên cạnh quầy thu ngân. Cánh tay trái vốn bị cụt từ hàng nghìn năm trước, giờ đây đã được dán lại một cách vụng về bằng thứ keo 502 thần thánh của Diệp Phi. Một lớp màng mỏng trong suốt, cứng cáp bao phủ lấy vết nối, trông chẳng khác nào một vết sẹo xấu xí. Nhưng đối với Độc Cô Vong, đó chính là phép màu vĩ đại nhất mà lão từng chứng kiến trong suốt vạn năm tu hành.

Lão chậm rãi nâng cánh tay trái lên, thử nắm chặt lại rồi buông ra. Cảm giác da thịt chạm vào nhau, cảm giác thần kinh kết nối và trên hết là linh lực cuồn cuộn đang chảy trôi không một chút trở ngại qua vết nối ấy làm lão run rẩy. Không phải run rẩy vì sợ hãi, mà là vì một sự hưng phấn tột độ đã đánh mất từ lâu.

Trong tâm thức của lão, một thanh kiếm gãy bấy lâu nay bỗng nhiên phát ra tiếng ngân rung động đất trời. Những mảnh vỡ của kiếm ý nghìn năm đang bắt đầu tự hàn gắn lại, rực rỡ và sắc bén hơn bao giờ hết.

“Thì ra… cảm giác có đầy đủ chân tay là thế này.” Độc Cô Vong lầm bầm, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng uy nghiêm của một vị chúa tể.

Lão liếc nhìn thanh kiếm gỉ sét treo bên hông. Thanh kiếm ấy đã theo lão qua bao thăng trầm, từng cùng lão chém đứt đầu tiên nhân, cũng từng cùng lão chịu cảnh phế thải giữa vực thẳm này.

“Lão hữu, hôm nay ta lại có thể cùng ngươi chinh chiến rồi.”

Nói đoạn, Độc Cô Vong bước ra phía cửa. Mỗi bước chân của lão chạm xuống sàn gỗ đều phát ra tiếng động trầm đục, mang theo một nhịp điệu kỳ lạ, dường như mỗi bước chân là một đạo kiếm khí đang âm thầm tích tụ.

Bên ngoài tiệm, Huyết Ma Lão Tổ đang ngự trị trên một chiếc vương tọa bằng xương trắng nổi trên biển máu. Lão nhìn xuống ngôi nhà gỗ nhỏ bé giữa vực thẳm với ánh mắt đầy tham vọng và giận dữ.

“Kẻ nào dám cả gan trấn giữ long mạch của bản tọa? Ra đây nộp mạng, ta sẽ cho ngươi được chết toàn thây!” Tiếng quát của lão như sấm sét nổ vang, làm rung chuyển cả những vách đá hàng triệu năm của Vực Thẳm.

Độc Cô Vong từ từ bước ra khỏi ngưỡng cửa tiệm. Thân hình lão gầy gò, khoác trên mình bộ quần áo rách rưới, trông chẳng khác nào một kẻ hành khất tội nghiệp giữa cơn bão máu.

Huyết Ma Lão Tổ nhìn thấy lão, liền cười lớn đầy mỉa mai: “Ta cứ ngưởng là vị đại năng nào, hóa ra lại là ngươi, Độc Cô Vong! Một con quỷ cụt tay, hơi thở tàn lụi, không lo trốn trong hốc đá mà chờ chết, lại ra đây nộp mạng sao?”

Độc Cô Vong không đáp lời, lão chỉ cúi đầu nhìn cánh tay trái mới của mình, rồi khẽ nói: “Huyết Ma, ngươi lầm rồi. Thứ nhất, ta không còn cụt tay nữa. Thứ hai… hơi thở của ta không phải là tàn lụi, mà là đang trở lại trạng thái đỉnh phong.”

“Ngươi nói cái gì? Trở lại đỉnh phong? Ha ha ha! Một phế nhân dùng cái thứ keo lạ lùng kia dán lại cánh tay mà cũng dám xưng đỉnh phong?” Huyết Ma Lão Tổ cười nấc lên, nhưng nụ cười của lão bỗng nhiên khựng lại.

Vì lão nhìn thấy Độc Cô Vong đã nắm lấy cán kiếm.

Chỉ là một động tác rút kiếm vô cùng bình thường, chậm rãi đến mức một người thường cũng có thể nhìn thấy rõ ràng. Thế nhưng, trong mắt Huyết Ma Lão Tổ, khoảnh khắc thanh kiếm gỉ thoát ra khỏi bao, cả thế giới xung quanh dường như biến mất. Chỉ còn lại duy nhất một đường ánh sáng bạc, mỏng như sợi tóc, chia đôi cả không gian và thời gian.

“Oong…!”

Một tiếng ngân thanh thoát thoát ra, át đi tiếng gào rú của vạn quỷ. Huyết hải đang cuồn cuộn bỗng nhiên bị tách ra làm hai nửa, giống như một bàn tay khổng lồ từ thiên thượng giáng xuống, chém thẳng một đường chí mạng xuyên qua biển máu.

Toàn bộ thuộc hạ của Huyết Ma Lão Tổ – những ma tu hùng mạnh – chưa kịp phản ứng đã thấy tầm nhìn của mình bị lệch đi. Cơ thể của chúng, từ trán dọc xuống đến chân, từ từ nứt ra một rãnh nhỏ, rồi tan biến thành cát bụi. Không có máu chảy, vì kiếm khí quá nhanh, quá sắc đến mức đã thiêu trụi tế bào trước khi máu kịp phun ra.

Nụ cười trên mặt Huyết Ma Lão Tổ đông cứng lại. Lão thấy chiếc vương tọa bằng xương của mình vỡ vụn. Một lọn tóc của lão nhẹ nhàng rơi xuống đất. Nếu vừa rồi lão không dùng toàn bộ tinh huyết để cưỡng ép di chuyển thân mình đi vài phân, thì thứ rơi xuống đã là cái đầu của lão.

“Ngươi… ngươi… làm sao có thể?!” Huyết Ma Lão Tổ kinh hoàng thét lên. “Kiếm ý này… đây là Thập Bát Trọng Kiếm Vực! Ngươi đã hồi phục hoàn toàn?”

Độc Cô Vong đứng giữa vùng đất bằng phẳng vừa được tạo ra bởi một kiếm, mái tóc bạc trắng bay phất phơ. Lão cảm thấy linh lực trong cơ thể như núi lửa phun trào, mỗi một sợi gân, mỗi một mạch máu đều căng tràn sức mạnh. Thứ keo 502 kia dường như không chỉ nối lại xương thịt, mà còn nối liền cả những đứt gãy trong Đạo cơ của lão. Sự tồn tại của nó thách thức mọi quy luật của tu chân giới.

“Tiệm trưởng nói không sai, hàng của tiệm thực sự là hàng thật giá thật.” Độc Cô Vong lầm bầm, trong mắt lão giờ đây không còn sự u ám của kẻ chờ chết, mà là ý chí của một vị Kiếm Thánh tái thế.

Lão chỉ kiếm về phía Huyết Ma Lão Tổ, giọng nói lạnh lùng truyền khắp mười phương: “Huyết Ma, ngươi làm ồn đến giấc ngủ của Tiệm trưởng. Đây là tội chết. Tuy nhiên, Tiệm trưởng cần một người trông vườn rau… Ta thấy ngươi cũng có chút bản lĩnh điều khiển nước, đi tưới phân bón chắc là sẽ nhanh hơn dùng tay.”

“Ngươi dám nhục mạ ta?!” Huyết Ma Lão Tổ đỏ mắt vì giận. Lão là bá chủ một phương, chưa bao giờ chịu nhục như vậy. “Ta không tin! Một món đồ chơi rẻ tiền làm sao có thể hồi phục cơ thể cho một vị Đại Thánh! Ngươi chắc chắn là đang dùng cấm thuật đốt cháy thọ nguyên!”

Lão gầm lên một tiếng, toàn bộ huyết hải co rút lại, hóa thành một thanh huyết đao khổng lồ dài hàng trăm trượng, mang theo quy tắc của sự mục nát và nguyền rủa chém xuống đầu Độc Cô Vong. “Chết đi! Huyết Thần Nộ Trảm!”

Độc Cô Vong vẫn đứng đó, cánh tay trái mới của lão vươn ra, nhẹ nhàng đón lấy sống kiếm gỉ sét. Lão không dùng kỹ xảo, không dùng hoa mỹ, chỉ đơn giản là thực hiện một chiêu “Phách” (chém dọc) cơ bản nhất của kiếm thuật sơ cấp.

“Vạn kiếm quy tông, quy về một chữ: Giản.”

*Răng rắc!*

Thanh huyết đao khổng lồ khi chạm vào thanh kiếm gỉ sét của Độc Cô Vong liền vỡ vụn như pha tinh chạm vào đá tảng. Kiếm quang màu bạc không dừng lại, nó trực tiếp xuyên qua huyết đao, xuyên qua hộ thân linh lực của Huyết Ma Lão Tổ, và cuối cùng dừng lại ngay sát yết hầu của lão.

Không khí hoàn toàn cô đặc.

Huyết Ma Lão Tổ mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, lão cảm nhận được cái lạnh thấu xương từ lưỡi kiếm gỉ. Chỉ cần Độc Cô Vong nhích nhẹ thêm một milimet, nguyên anh của lão sẽ bị kiếm ý băm nát thành nghìn mảnh.

“Đừng… đừng giết ta…” Huyết Ma Lão Tổ run rẩy, mọi sự cao ngạo biến mất trong phút chốc. Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi danh vọng đều là hư ảo.

“Lựa chọn đi.” Độc Cô Vong bình thản nói. “Một là chết tại đây, làm phân bón ngay lập tức. Hai là ký vào khế ước làm công nhân không lương, phụ trách tưới rau và quét rác cho tiệm tạp hóa trong vòng một nghìn năm.”

Huyết Ma Lão Tổ nhìn về phía tiệm tạp hóa. Lúc này, Diệp Phi dường như vừa tỉnh ngủ. Anh vươn vai một cái thật dài, gạt tờ báo ra khỏi mặt, đôi mắt lờ đờ nhìn ra phía cửa.

“Xong chưa lão Kiếm? Sao mà ồn ào thế?” Diệp Phi ngáp dài, giọng điệu mang theo sự khó chịu của kẻ bị đánh thức.

Khi ánh mắt của Diệp Phi lướt qua Huyết Ma Lão Tổ, lão lão tổ ma đạo này bỗng nhiên cảm thấy một sự sợ hãi bản năng. Ánh mắt ấy không chứa sát khí, không chứa uy áp, nhưng nó giống như ánh mắt của một vị thần đang nhìn xuống một hạt bụi nhỏ bé. Trong khoảnh khắc đó, lão hiểu rằng, người thanh niên đang mặc tạp dề kia mới là sự tồn tại kinh khủng nhất ở cái chốn Vực Thẳm này.

“Ta… ta chọn phương án hai!” Huyết Ma Lão Tổ quỳ sụp xuống, đầu chạm đất. “Bản tọa… không, tiểu nhân nguyện ý phục vụ Tiệm trưởng, nguyện ý tưới rau quét rác!”

Độc Cô Vong thu kiếm lại, trên mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt. Lão cảm thấy vô cùng sảng khoái. Một nghìn năm u uất đều đã theo kiếm chiêu vừa rồi tan biến sạch sẽ. Lão quay người lại, bước về phía Diệp Phi, khom người cung kính:

“Báo cáo Tiệm trưởng, rác thải đã dọn sạch. Ngoài ra, tiệm chúng ta vừa tuyển được một phu quét đường, ngài thấy sao?”

Diệp Phi lười biếng nhìn Huyết Ma Lão Tổ một cái, rồi tặc lưỡi: “Nhìn cái mặt đỏ gay kia có vẻ không được chăm chỉ lắm, nhưng thôi, có người quét dọn vườn rau cũng đỡ. Vượng Tài, dẫn lão ta đi nhận việc, nếu dám lười biếng thì cứ cắn đứt chân lão cho ta.”

Vượng Tài sủa lên một tiếng hào hứng, nó đứng dậy, đi về phía Huyết Ma Lão Tổ với ánh mắt thèm thuồng như nhìn một khúc xương to. Huyết Ma Lão Tổ run rẩy đi theo con chó đen nhỏ, trong lòng khóc không ra nước mắt. Ai có thể ngờ một kẻ xưng bá thiên hạ lại có ngày phải đi quét rác cho một con chó và một tay chủ tiệm kỳ quặc.

Lúc này, Diệp Phi quay sang nhìn Độc Cô Vong, thấy cánh tay của lão vẫn dính chắc như cũ, anh hài lòng gật đầu: “Keo 502 của tôi hiệu quả đấy chứ? Nhưng nhớ nhé, cái đó không chịu được nhiệt độ quá cao đâu, lần sau có đánh nhau thì tránh cái chỗ vết nối ra một tí.”

Độc Cô Vong xúc động, lão quỳ một gối xuống, trịnh trọng nói: “Ơn tái sinh của Tiệm trưởng, lão già này nguyện dùng cả đời để báo đáp. Thanh kiếm này từ nay chỉ vì tiệm mà tuốt khỏi bao!”

Liễu Y Y đứng bên cạnh, chứng kiến cảnh tượng này mà không khỏi ngỡ ngàng. Một vị bá chủ ma đạo bị biến thành nô bộc tưới rau, một vị Kiếm Thánh từng làm khuynh đảo thiên hạ giờ đây quỳ gối trung thành. Mà tất cả khởi nguồn chỉ là một lọ nước dính dính giá mười nghìn linh thạch?

Cô nhìn vào đống hàng hóa trên kệ tiệm: Mì tôm, nước khoáng, giấy vệ sinh… Trong mắt cô lúc này, chúng không còn là vật phẩm thường nhật nữa, mà là những món tiên bảo nghìn năm không gặp, là những quy tắc vũ trụ được hữu hình hóa.

Diệp Phi không để ý đến những suy nghĩ đó, anh cầm lấy chiếc quạt nan, vừa quạt vừa đi về phía nhà kho.

“Được rồi, xong việc rồi thì ai vào việc nấy đi. Kiếm lão, ông nợ tôi mười nghìn linh thạch tiền keo, tính cả lãi là mười một nghìn. Nhớ nộp vào cuối tháng. Y Y, chuẩn bị pha cho ta một bát mì, thêm hai quả trứng, ta lại thấy đói rồi.”

“Vâng, chủ nhân!” Liễu Y Y tươi cười đáp lại, âm thanh trong trẻo vang vọng giữa màn sương của Vực Thẳm.

Bên ngoài cửa tiệm, sương mù đỏ máu dần tan đi, để lộ ra những mầm xanh non của vườn thảo dược do Linh Nhi chăm sóc. Những mầm cây ấy, được tưới bởi phân bón làm từ tinh huyết của ma đầu, bắt đầu tỏa ra ánh linh quang rực rỡ, hứa hẹn một vụ mùa bội thu.

Dưới gốc cây đại thụ sau vườn, Huyết Ma Lão Tổ tay cầm chiếc chổi, tay kia cầm xô nước, vừa quét vừa lầm bầm khóc, trong khi Vượng Tài nằm ngay cạnh đó, thỉnh thoảng lại gừ gừ cảnh cáo.

Thế giới bên ngoài vẫn đang không ngừng tranh đấu vì công pháp, vì lãnh thổ. Nhưng ở góc nhỏ này của Vực Thẳm Cấm Địa, trật tự mới đã được thiết lập. Một trật tự mà ở đó, sức mạnh đỉnh phong của một Kiếm Thánh cũng phải cúi đầu trước quy tắc của một tiệm tạp hóa, và Thiên Đạo vĩ đại cũng chỉ là một khái niệm nằm trong thực đơn của một bát mì tôm.

Độc Cô Vong đứng nhìn về hướng chân trời, nơi các tông môn khác đang lục đục kéo đến vì cảm nhận được chấn động vừa rồi. Lão khẽ vuốt ve cánh tay trái của mình, trong lòng tràn đầy sự tự tin chưa từng có.

“Đến đi, các ngươi càng đến nhiều, vườn rau của Tiệm trưởng sẽ càng có nhiều phân bón chất lượng cao.”

Ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều (thứ ánh sáng ma pháp do hệ thống tạo ra) đổ bóng lên cửa tiệm, nơi tấm biển neon **”TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – MỞ CỬA 24/7″** vẫn nhấp nháy bền bỉ giữa cái hỗn độn của cõi cấm.

Một trang sử mới của tu chân giới, thực chất đã bắt đầu lật mở từ chính cái tiệm nhỏ bé đầy mùi gia vị này. Và Kiếm Thánh tái thế, chỉ mới là bước dạo đầu cho một bản hùng ca điên rồ mà Diệp Phi sắp viết nên – dù thực tâm anh chỉ muốn được nằm ngủ nướng đến tận chiều mai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8