Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 140: Diệp Phi thu mua phế liệu
Sáng hôm sau, khi tia nắng hiếm hoi của vùng ngoại vi Vực Thẳm cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc để chiếu vào mái hiên tiệm tạp hóa, Diệp Phi đã bị đánh thức bởi một loạt những tiếng ầm ĩ chấn động tâm can.
“Ầm! Đoàng!”
Tiếng nổ vang lên liên tiếp từ phía chân trời. Những mảng kiến trúc khổng lồ, cháy rực lửa đỏ, giống như những thiên thạch mang theo tàn tích của một nền văn minh rực rỡ đang không ngừng rơi rụng xuống vùng cấm địa. Đó là những mảnh vỡ còn sót lại của Tiên đình — thánh địa cao nhất của Thương Mang Đại Lục vừa bị đánh sập sau một đêm biến động.
Diệp Phi lười biếng bước ra khỏi cửa tiệm, tay vẫn còn cầm chiếc bàn chải đánh răng điện (hàng hệ thống sản xuất, chạy bằng linh thạch sơ cấp). Anh mặc bộ đồ ngủ lụa xanh thẫm, chân đi dép lê quai ngang, mái tóc rối bời như tổ chim.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Diệp Phi không hề lộ ra vẻ sợ hãi hay bi thương, anh chỉ nheo nheo đôi mắt ngái ngủ, thốt ra một câu đầy vẻ ghét bỏ:
“Mẹ kiếp, lại ô nhiễm môi trường. Đã bảo rồi, rác thải xây dựng không được đổ bừa bãi vào đây mà.”
Lúc này, Thanh Huyết Tiên Đế — vị đại lão từng hô mưa gọi gió giờ đây đang trong thân phận “khách trú chân dài hạn” — đang run rẩy đứng bên cạnh đống đổ nát. Gương mặt hắn tái mét, đôi mắt dại ra nhìn một tảng đá lớn khắc hai chữ “Trấn Hải” đỏ rực vừa cắm phập xuống ngay trước mũi chân.
“Đó là… đó là cửa Nam Môn của Tiên đình…” Thanh Huyết Tiên Đế lẩm bẩm, giọng run run: “Gạch lát sân là Hóa Thần Ngọc, xà nhà là mộc tâm của cây Ngô Đồng vạn năm… Tất cả… tất cả đã hóa thành gạch vụn.”
Cạnh đó, cô công chúa nhỏ của Tiên đình — người được Diệp Phi cho ăn lẩu tối qua, hiện đã tỉnh táo hơn nhưng mắt vẫn sưng mọng — đang ôm chặt lấy gấu váy của Liễu Y Y. Cô bé nấc nghẹn khi thấy cái ngai vàng bằng vàng ròng của cha mình, vốn lấp lánh linh quang, giờ đây bẹp dúm như một cái lon nước ngọt bị xe tải cán qua, nằm chỏng chơ trong vũng bùn lầy của Vực Thẳm.
Diệp Phi súc miệng, phun ra một ngụm nước, sau đó quay sang Liễu Y Y:
“Y Y, lấy cái cân móc và túi nilon loại lớn ra đây cho ta.”
Liễu Y Y hơi ngẩn người: “Chủ tiệm, ngài định…”
Diệp Phi nhướn mày, chỉ tay vào đống đồ sộ đang tỏa ra linh khí hỗn loạn trước mặt:
“Thiên đạo có câu: lãng phí là tội ác. Đám này tuy là phế thải nhưng cũng là vật liệu hạng nhất đấy. Hệ thống vừa báo cho ta biết, muốn nâng cấp tiệm lên cấp độ ‘Thương xá sơ cấp’, cần một lượng lớn vật liệu có tính thuộc tính ‘Thần thánh’. Mà mấy thứ này, chẳng phải là quá hợp sao?”
Nói đoạn, anh quay sang nhìn Thanh Huyết Tiên Đế, đôi mắt lờ đờ bỗng lóe lên một tia sáng của dân buôn chính hiệu:
“Này ông già, ngồi đó khóc lóc cũng không cứu được Tiên đình đâu. Có muốn kiếm chút tiền trả tiền thuê nhà không?”
Thanh Huyết Tiên Đế ngơ ngác: “Ta… ta có thể làm gì?”
“Đi thu gom phế liệu với ta!” Diệp Phi búng tay một cái.
Vốn dĩ, Vực Thẳm Cấm Địa là nơi đầy rẫy nguy hiểm, ngay cả những mảnh vỡ từ Thượng giới rơi xuống cũng mang theo quy tắc hủy diệt kinh người. Nhưng khi Diệp Phi bước ra khỏi ranh giới hàng rào, một vòng tròn hào quang vô hình lập tức bao phủ lấy anh và những người xung quanh. Đó là “Lĩnh vực tuyệt đối” của hệ thống. Trong phạm vi này, bão lửa không thể chạm tới tóc, linh lực bạo động cũng chỉ như gió xuân thoảng qua.
Diệp Phi tiến tới trước mảng kiến trúc to bằng một tòa lâu đài — vốn là sảnh phụ của Tiên điện. Anh đặt tay lên khối đá lớn, miệng lẩm nhẩm: “Giám định!”
*Hệ thống vang lên: [Mảnh vỡ Thái Dương Thần Thạch. Trạng thái: Hư hại nặng. Giá trị sử dụng: Làm móng nhà rất bền. Thu hồi vào kho?]*
“Thu!” Diệp Phi hô khẽ.
Trong tiếng kêu thảng thốt của Công chúa nhỏ, tòa lâu đài khổng lồ biến mất trong nháy mắt, chỉ để lại một khoảng đất trống.
“Diệp Phi! Ngài làm gì vậy? Đó là nơi thờ phụng tổ tiên Tiên tộc chúng ta!” Cô bé gào lên, định xông tới.
Diệp Phi không ngoảnh đầu lại, hờ hững đáp: “Giữ lại thì nó cũng chỉ làm vướng lối đi của khách hàng vào tiệm ta thôi. Thu lại, ta sẽ cải tạo nó thành gạch lát nền sạch sẽ, bóng lộn cho các người đi lại không bị lấm bùn. Có gì không tốt?”
Thanh Huyết Tiên Đế nuốt nước bọt. Hắn thấy Diệp Phi nhặt một thanh bảo kiếm gãy lên, nhìn qua một cái rồi tặc lưỡi: “Chất liệu sắt vụn này không tệ, dùng để đúc cái biển quảng cáo neon thì hết sảy.”
Thế là, một màn thu mua phế liệu kỳ lạ nhất lịch sử giới tu chân bắt đầu diễn ra.
Diệp Phi dẫn đầu, theo sau là một vị Tiên Đế lừng lẫy và một Thánh nữ cực phẩm đi “nhặt ve chai”. Diệp Phi rất kén chọn, những thứ như tàn hồn tiên nhân hay bí kíp võ công bị rách, anh trực tiếp đá sang một bên cho Vượng Tài gặm hoặc xới làm phân bón. Anh chỉ quan tâm đến gạch, đá, gỗ, và kim loại.
“Cái này… cái này là Chuông Càn Khôn!” Thanh Huyết Tiên Đế run rẩy chỉ vào một vật tròn trịa, đen ngòm: “Món pháp bảo cấp cực phẩm, trấn áp vạn vật…”
Diệp Phi nhặt lên, gõ gõ vào thành chuông: “Tiếng hơi rè. Nhưng dùng để làm xô đựng nước trong nhà vệ sinh thì cũng chắc chắn đấy. Thu hồi!”
Vào tay Diệp Phi, những báu vật mà người ngoài có thể tranh giành đến sứt đầu mẻ trán đều bị định giá theo công dụng… gia dụng nhất.
Liễu Y Y đi sau, nhìn thấy chủ tiệm gom hàng với tốc độ chóng mặt, cũng chỉ biết mỉm cười khổ sở. Cô bắt đầu hiểu rằng, trong mắt người đàn ông này, không có gì là vĩnh hằng, chỉ có “giá trị sử dụng” và “tiền điểm hệ thống” là thực tế nhất.
Công chúa nhỏ dần dần cũng ngừng khóc. Cô bé tò mò quan sát Diệp Phi. Anh ta không giống những cường giả cô từng biết — những người luôn kiêu ngạo và đầy sát khí. Diệp Phi giống một anh chàng hàng xóm bận rộn với công việc vặt vãnh. Anh nhặt từng mẩu vụn, cẩn thận phân loại, thỉnh thoảng còn dừng lại xoa đầu Vượng Tài khi con chó đen cố gắng tha về một miếng giáp trụ nát.
Sau ba tiếng đồng hồ càn quét, toàn bộ đống phế liệu của một góc Tiên đình đã bị “quét sạch”. Vùng đất trước cửa tiệm trở nên trống trải đến kỳ lạ.
Diệp Phi đứng giữa bãi đất, phủi phủi đôi bàn tay đầy bụi: “Hệ thống, đủ chưa?”
*Ting! [Đã thu thập đủ 1000 đơn vị Thần Thạch, 500 đơn vị Linh Mộc và 200 đơn vị Kim Loại Tiên Cấp. Đủ điều kiện khởi động chức năng: Đại cải tạo tiệm tạp hóa.]*
“Làm đi.” Diệp Phi ra lệnh, sau đó thản nhiên nói với những người xung quanh: “Lùi lại hết, coi chừng văng bụi vào người.”
Ngay lập tức, một tiếng chuông trong vắt từ trên trời cao vọng xuống, không giống như tiếng chuông báo tử của Tiên đình, mà nó mang theo sức sống dạt dào. Toàn bộ tiệm tạp hóa bằng gỗ nhỏ bé bỗng nhiên được bao phủ trong một kén sáng khổng lồ.
Trong luồng ánh sáng ấy, Thanh Huyết Tiên Đế và Liễu Y Y tận mắt nhìn thấy những mảnh vỡ Tiên đình ban nãy bị thu hồi, nay đã được gọt giũa lại với sự tinh xảo tuyệt đối.
Những khối Thái Dương Thần Thạch khổng lồ bị nghiền nát, cô đặc lại, hóa thành những viên gạch trắng muốt như mỡ cừu, tự động lát thành một con đường bằng phẳng chạy dài từ cửa tiệm ra tận biên giới sương mù. Mộc tâm Ngô Đồng vạn năm biến thành những cột trụ uy nghiêm nhưng lại được phủ một lớp sơn nhám hiện đại, sạch sẽ.
Cái Chuông Càn Khôn ban nãy bị chê “tiếng rè”, giờ đã bị nung chảy, kết hợp với các thanh bảo kiếm gãy, biến thành một khung biển hiệu khổng lồ treo cao phía trên tiệm. Đèn neon từ đâu xuất hiện, uốn lượn thành dòng chữ: “DIỆP PHI PLAZA” rực rỡ với đủ màu sắc xanh đỏ.
Tiệm tạp hóa gỗ nhỏ ban đầu giờ đã biến mất. Thay vào đó là một tòa kiến trúc hai tầng theo phong cách tân cổ điển đầy ấn tượng. Tầng một có cửa kính trong suốt — loại thủy tinh làm từ bụi kim cương linh thạch — cho phép đứng từ ngoài nhìn thấu vào bên trong những quầy kệ đầy ắp hàng hóa. Tầng hai có ban công nhìn ra Vực Thẳm, trang trí bằng những dải dây đèn lấp lánh như sao.
“Ting! [Cải tạo hoàn tất. Cấp độ tiệm: Thương xá sơ cấp. Mở khóa quầy hàng: Thực phẩm tươi sống, Linh văn văn phòng phẩm, và Khu vực Game giải trí trung tâm.]”
Ánh sáng tan đi. Mùi thơm của gỗ mới và linh khí thanh khiết nồng đậm từ tiệm tỏa ra, đẩy lùi hoàn toàn mùi hôi thối, chết chóc của Vực Thẳm xung quanh.
Thanh Huyết Tiên Đế nhìn trân trân vào cái nền nhà láng bóng. Hắn nhận ra những hoa văn chìm trên đó chính là những đạo văn quy tắc của Tiên đình. Trước đây, mỗi khi muốn ngộ đạo theo những hoa văn này, hắn phải bế quan hàng trăm năm. Vậy mà giờ đây… người ta dùng chúng để làm gạch lót sàn để dẫm lên?
“Đây… đây là Tiệm Tạp Hóa sao?” Cô công chúa nhỏ run rẩy hỏi. Cô bé thấy tòa nhà này còn lộng lẫy và mang lại cảm giác an toàn hơn cả hoàng cung của cha mình.
Diệp Phi vươn vai một cái, khớp xương kêu lên rắc rắc. Anh nhìn thành quả lao động của mình (thực ra là của hệ thống), gật gù đắc ý:
“Nhìn ra dáng rồi đấy. Ít ra thì từ nay không phải chịu cảnh dột nát mỗi khi có thiên kiếp nữa.”
Anh quay sang Liễu Y Y: “Y Y, chuẩn bị khai trương cửa hàng mới. À, sẵn tiện, lấy cái máy tính tiền ra đây. Ta cần thanh toán công xá cho vị Tiên Đế cửu vạn này.”
Thanh Huyết Tiên Đế giật mình: “Công xá? Ta cũng có công xá?”
Diệp Phi rút ra từ trong túi áo một túi snack màu đỏ tươi, nhãn hiệu “Vị Cay Siêu Cấp”, ném cho Thanh Huyết:
“Đây, công lao nhặt đá cả sáng nay của lão. Ăn cái này vào, linh lực bị tổn thương của lão sẽ được bù đắp ngay lập tức, hơn cả ngàn viên tiên đan đấy. Không cần cảm ơn, lão làm việc cho ta thì ta không bao giờ để thiệt.”
Thanh Huyết Tiên Đế đón lấy gói snack, tay run bần bật. Hắn nhìn túi nhựa nhỏ bé, đơn giản, nhưng từ bên trong tỏa ra một mùi vị mà ngay cả lúc ở đỉnh cao quyền lực, hắn cũng chưa bao giờ ngửi thấy. Đó là mùi của sự “nghịch thiên”.
Liễu Y Y nhanh nhẹn đi vào trong tiệm để sắp xếp đồ đạc. Công chúa nhỏ bỗng nhiên chạy theo, níu lấy tay áo cô: “Chị ơi, em cũng muốn giúp… Em không muốn chỉ đứng nhìn đâu.”
Liễu Y Y nhìn cô bé, rồi nhìn sang Diệp Phi. Diệp Phi ngáp dài: “Ừ, cho nó chân thực tập sinh đi. Lau dọn kệ hàng, lương thử việc là ngày hai bữa, bao ở.”
Giữa vùng đất chết chóc bậc nhất thế gian, một tòa plaza rực rỡ mọc lên từ phế tích của một vương triều đã sụp đổ. Diệp Phi nằm lại lên chiếc ghế tựa mới sắm bằng da rồng (cũng là phế liệu được gia công lại), ánh đèn neon chiếu rọi bóng dáng thong dong của anh xuống mặt đường lát thần thạch.
Trong khi ở bên ngoài, giới tu chân đang chuẩn bị một cuộc chiến lớn để giành giật những “phế liệu” quý báu của Tiên đình, thì kẻ duy nhất nắm giữ những tinh túy đó lại đang nhắm mắt, mơ về một giấc ngủ trưa yên tĩnh.
“Chủ tiệm, có khách!” Tiếng Liễu Y Y từ bên trong vọng ra.
Diệp Phi hé mắt, nhìn thấy ở bìa rừng sương mù, một nhóm người đang tiến lại gần. Họ là những kẻ may mắn sống sót từ thảm họa, hoặc cũng có thể là những kẻ thợ săn đang thèm khát kho tàng Tiên đình. Nhưng dù là ai, khi nhìn thấy tòa kiến trúc kỳ vĩ đang tỏa ra hào quang dịu nhẹ giữa sương đen này, tất cả đều phải dừng bước, buông vũ khí xuống trong sự sững sờ tuyệt đối.
Diệp Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười vừa lười biếng vừa chứa đựng uy quyền không thể xâm phạm:
“Hoan nghênh đến với Plaza của Diệp mỗ. Có tiền thì mua đồ, không tiền thì thu mua đồng nát đổi kẹo. Miễn làm phiền giấc ngủ của ta là được.”
Vực Thẳm Cấm Địa từ hôm nay, có lẽ sẽ không còn mang cái tên ‘Cấm Địa’ theo nghĩa cũ nữa rồi. Một trật tự mới, được xây dựng từ những mảnh vụn phế liệu, đang lặng lẽ bắt rễ ngay dưới chân Tiệm trưởng Phi.