Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 143: Rạp chiếu phim 4D
**CHƯƠNG 143: RẠP CHIẾU PHIM 4D**
Vực Thẳm Cấm Địa hôm nay vẫn chìm trong một màu xám xịt đặc trưng. Những cơn gió u linh rít lên từng hồi qua các kẽ đá vặn vẹo, mang theo mùi của sự thối rữa và tàn tích cổ xưa. Thế nhưng, ngay tại tâm điểm của vùng đất chết chóc ấy, tòa Plaza của Diệp Phi lại tỏa ra thứ ánh sáng neon sặc sỡ, đối lập hoàn toàn với khung cảnh tiêu điều xung quanh.
Bên trong sảnh tiệm, Diệp Phi vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế nằm bọc da rồng mềm mại. Anh ngáp dài một tiếng, đôi mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà, nơi những sợi tơ linh khí đang nhè nhẹ dao động theo điệu nhạc lofi phát ra từ bộ loa cổ điển.
“Y Y, cô có thấy đám tu sĩ dạo này trông… hơi xuống sắc không?” Diệp Phi uể oải hỏi, tay cầm chiếc quạt nan phẩy phẩy.
Liễu Y Y đang lau chùi quầy thu ngân bằng một chiếc khăn lụa tẩm linh dịch. Nghe chủ nhân hỏi, nàng dừng tay, hơi nghiêng đầu suy nghĩ: “Báo cáo chủ nhân, áp lực cạnh tranh trong Vực Thẳm ngày càng lớn. Lão Kiếm Quỷ hôm qua đến mua rượu cũng phàn nàn rằng tâm ma của lão lại rục rịch. Có lẽ là do họ tu luyện quá độ, tâm hồn thiếu sự giải trí chăng?”
Diệp Phi búng tay một cái “chách”.
“Chính xác! Ăn uống thì có mì tôm, bảo hộ thì có bãi đậu xe, nhưng tinh thần thì họ lại trống rỗng như cái túi tiền của mấy tên tán tu vậy.”
Anh ngồi thẳng dậy, ánh mắt lần đầu tiên trong ngày lóe lên một tia hứng thú. Trong đầu anh, âm thanh máy móc lạnh lẽo của Hệ Thống vang lên:
【 Ting! Phát hiện ký chủ có ý tưởng kinh doanh mới. Nhiệm vụ: Mở rộng loại hình giải trí tinh thần. Vật phẩm đề xuất: Rạp chiếu phim 4D tái hiện quy tắc. Chi phí nâng cấp: 10 triệu điểm hệ thống và một viên ‘Mắt Thần Thái Cổ’. 】
Diệp Phi nhếch mép. Điểm hệ thống thì anh không thiếu, còn cái gọi là ‘Mắt Thần Thái Cổ’, chẳng phải chính là món đồ trang trí đang được dùng để chặn cửa phòng kho sao?
“Duyệt! Triển khai luôn đi.”
Chỉ trong một cái chớp mắt, một chấn động nhẹ lan tỏa khắp tòa nhà. Ở phía tây của đại sảnh, một cánh cửa lớn màu đen tuyền từ từ trồi lên từ dưới nền gạch. Phía trên cánh cửa là một tấm biển bằng đá cẩm thạch đen, khắc dòng chữ bằng vàng kim rực rỡ: **“PHÒNG CHIẾU THÁI CỔ – CHẠM VÀO QUÁ KHỨ”**.
“Chủ nhân, đây là…?” Liễu Y Y tò mò tiến lại gần.
“Rạp chiếu phim. Một loại pháp thuật có thể khiến người ta sống lại trong quá khứ một cách chân thực nhất.” Diệp Phi cười bí hiểm. “Bảo Vượng Tài ra ngoài kia sủa mấy tiếng thông báo đi. Vị khách đầu tiên sẽ được giảm giá 10% phí vào cửa.”
…
Tin tức về việc Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi mở thêm dịch vụ mới nhanh chóng lan truyền khắp các hang cùng ngõ hẻm của Vực Thẳm. Những kẻ đang ẩn nấp trong sương mù, những đại năng đang bế quan trong hang động, thậm chí cả những ma tu đang truy sát lẫn nhau cũng tò mò dừng tay.
Độc Cô Vong – Lão Kiếm Quỷ, người lúc nào cũng đeo thanh kiếm gỉ bên hông – là kẻ đầu tiên xuất hiện. Lão vừa đáp xuống bãi đậu xe trên không, chưa kịp thu hồi phi kiếm đã vội vã chạy vào.
“Tiệm trưởng! Lại có trò mới à? Cái ‘Rạp chiếu phim’ này là cái giống gì? Có thể giúp ta chém đứt tâm ma không?”
Diệp Phi chỉ tay vào tấm bảng thông báo giá vé: “1000 năm thọ nguyên hoặc 1 triệu linh thạch cực phẩm cho một lượt xem dài một canh giờ. Không hoàn tiền, không bảo hành tâm hồn nếu bị dọa chết.”
Lão Kiếm Quỷ hít một hơi khí lạnh. Cái giá này… đủ để mua một món linh bảo cao cấp! Nhưng sự tò mò của lão đối với Diệp Phi đã vượt xa nỗi sợ mất tiền. Lão nghiến răng, ném ra một chiếc túi trữ vật: “Của ta đây! Để xem ngươi cho lão già này thấy cái gì.”
Theo sau Lão Kiếm Quỷ là một nhóm thiên kiêu của Linh Ảnh Tông. Dẫn đầu là một nữ tử thanh tú với đôi mắt to tròn – Linh Nhi của tộc Linh Dược. Cô bé bay vo ve xung quanh Diệp Phi: “Chủ nhân Diệp Phi, con cũng muốn xem! Con dùng tiên dược để đổi được không?”
“Được, miễn là thứ gì có giá trị hệ thống đều nhận hết.”
Mười lăm phút sau, trong phòng chiếu phim, mười vị khách đầu tiên đã ngồi ngay ngắn trên những chiếc ghế bọc da có kết cấu kỳ lạ. Không khí bên trong phòng lạnh lẽo, một mùi hương đàn hương cổ xưa phảng phất, làm dịu đi thần thức đang căng thẳng của đám tu sĩ.
Diệp Phi đứng trước màn hình lớn – thực chất là một tấm “Gương Hư Không” khổng lồ đang tĩnh lặng như mặt nước hồ thu.
“Hôm nay, các vị sẽ được xem bộ phim đầu tiên có tên: **‘Bình Minh Của Vực Thẳm – Trận Chiến Giữa Thần Và Ma’**. Đây không phải là ảo ảnh, cũng không phải là huyễn thuật. Đây là sự thật lịch sử đã bị Thiên Đạo xóa nhòa.”
Nói xong, Diệp Phi nhấn một nút ảo trên bảng điều khiển.
*Uỳnh!*
Toàn bộ căn phòng đột ngột rung chuyển dữ dội. Những người đang ngồi trên ghế bỗng cảm thấy trọng lực biến mất. Ánh sáng trong phòng tắt lịm, và rồi một luồng sáng chói lòa từ tấm gương bùng phát, nuốt chửng tất cả vào một không gian khác.
“Trời đất! Chân của ta… tay của ta… ta đang ở đâu?” Linh Nhi hét lên kinh hãi.
Nhưng tiếng hét của cô bé ngay lập tức bị nhấn chìm bởi một âm thanh khủng khiếp hơn gấp vạn lần. Đó là tiếng gầm của một con rồng. Không phải hạng rồng thường, mà là một con Tổ Long to bằng cả một tinh hệ, vảy của nó chính là những ngôi sao đang bốc cháy.
Lúc này, các khách hàng nhận ra họ đang “đứng” ngay giữa khoảng không hư vô. Một cảm giác nóng rát cực độ tràn tới – đây chính là hiệu ứng 4D mà hệ thống đã tinh chỉnh. Họ cảm nhận được nhiệt độ từ hơi thở của con rồng, cảm nhận được áp lực linh hồn khiến xương cốt của họ rên rỉ.
Trước mặt họ, bầu trời rách nát. Một vầng hào quang chói lòa từ phương Bắc tiến tới. Đó là một vị Thần nhân khổng lồ, tay cầm một thanh đại đao rực lửa dài vạn dặm.
“Là Thái Cổ Chân Thần!” Lão Kiếm Quỷ thốt lên, đôi mắt lão trợn ngược, toàn thân run rẩy. “Kiếm ý của lão nhân gia… không, đó là đao ý! Chỉ một cái liếc nhìn cũng đủ khiến kiếm đạo của ta sụp đổ!”
*“Nghiệt súc, ngươi dám trộm Thiên Đạo căn nguyên!”* Giọng nói của vị Thần nhân như sấm sét nổ tung trong tâm thức người xem.
Áp lực mạnh đến mức một thiên kiêu của Linh Ảnh Tông không chịu nổi, ngã quỵ xuống sàn (nhưng chiếc ghế thần kỳ đã giữ hắn lại). Họ không chỉ đang xem, họ đang tồn tại trong giây phút đó.
Con rồng đen – chính là tổ tiên của Vượng Tài trong thời kỳ hoàng kim nhất – há miệng phun ra một luồng hỏa diễm màu tím sậm. Ngọn lửa đi đến đâu, không gian vụn vỡ đến đó, hóa thành những mảnh đen ngòm.
*Oanh!*
Sóng xung kích từ vụ va chạm giữa đao quang và long tức đánh thẳng vào phòng chiếu. Những chiếc ghế rung lắc dữ dội, nước bắn ra từ hệ thống cảm ứng làm người xem cảm nhận được cả những hạt máu của Thần nhân vương vãi trên chiến trường. Mùi máu mang theo uy áp thượng cổ khiến họ khó thở, tim đập nhanh như thể sắp vỡ ra khỏi lồng ngực.
Trận chiến kéo dài. Mỗi một chiêu thức của các vị cường giả Thái Cổ đều chứa đựng quy tắc sơ khai nhất của thế giới.
Lão Kiếm Quỷ từ kinh hãi chuyển sang ngây dại. Lão nhìn chằm chằm vào những vết nứt không gian được tạo ra bởi thanh đại đao. Mỗi vết nứt đó chính là một đường kiếm, một chân lý mà lão đã tìm kiếm cả ngàn năm nhưng không thấy. Lão thấy được sự sinh khởi và diệt vong, thấy được linh khí biến đổi thành vật chất rồi lại hóa thành hư vô.
“Hóa ra… kiếm không phải để giết người, mà là để tạo ra thế giới…” Lão lẩm bẩm, một luồng ánh sáng kiếm ý thuần khiết bắt đầu bốc lên từ đỉnh đầu lão.
Ở một góc khác, Linh Nhi và các thiên kiêu lại nhìn thấy một khía cạnh khác. Họ thấy được cách mà những loại thảo dược đầu tiên được hình thành từ máu của Thần rơi xuống mặt đất cằn cỗi. Họ thấy được sự bỉ ngạn của sinh mệnh giữa chiến tranh hủy diệt.
Nội dung phim dần đi đến cao trào khi cả con rồng và Thần nhân đều dốc hết sức bình sinh cho cú đánh cuối cùng. Lúc này, cả phòng chiếu rực rỡ một màu vàng kim. Một tiếng nổ không có âm thanh bùng phát – một sự im lặng chết chóc bao trùm tất cả. Đó là khi thời gian và không gian hoàn toàn bị xóa sạch.
Khách hàng cảm thấy linh hồn mình như bị kéo dãn ra, rồi lại bị nén chặt vào một điểm nhỏ xíu. Cảm giác đau đớn xen lẫn hưng phấn khiến họ rơi vào trạng thái cực lạc của người ngộ đạo.
Cho đến khi ánh sáng dần tắt, căn phòng trở lại yên tĩnh.
Tấm Gương Hư Không thu lại màu sắc, chỉ còn là một bề mặt phẳng lặng phản chiếu khuôn mặt vẫn còn đang ngơ ngác của những vị khách.
Mất một lúc lâu sau, không ai nói một lời nào.
Lão Kiếm Quỷ là người đầu tiên cử động. Lão đứng dậy, nhưng thay vì đi ra ngoài, lão quỳ sụp xuống ngay giữa phòng chiếu, hướng về phía màn hình dập đầu ba cái thật kêu.
“Đa tạ Tiệm trưởng Diệp Phi đã ban cho cơ duyên! Ngàn năm tu luyện của ta không bằng một canh giờ ngồi trên cái ghế này!”
Trên người Lão Kiếm Quỷ, thanh kiếm gỉ sét bỗng nhiên run rẩy dữ dội. Lớp gỉ đồng bong tróc, lộ ra lưỡi kiếm sáng trong như sương thu, phát ra tiếng reo vui mừng rỡ. Lão đã đột phá. Từ cảnh giới Đỉnh cấp Kiếm tu, lão đã bước một chân vào ngưỡng cửa Kiếm Thánh.
Những tu sĩ khác cũng lần lượt bừng tỉnh. Người thì bật khóc, người thì cười điên cuồng, người thì ngay lập tức ngồi xếp bằng tại chỗ để hấp thu những cảm ngộ vừa rồi.
Liễu Y Y đứng bên cạnh Diệp Phi, nàng cũng không nén nổi vẻ kinh ngạc: “Chủ nhân, cái này… cái này không chỉ là giải trí, đây là thánh địa truyền thừa!”
Diệp Phi lười biếng ngáp một cái, vươn vai: “Truyền thừa cái gì chứ? Ta chỉ chiếu lại mấy đoạn phim cũ của hệ thống thôi. Mà nhìn kìa, họ bắt đầu đói rồi đấy.”
Quả nhiên, khi cảm xúc dần lắng xuống, cái bụng của các vị đại năng vốn đã từ bỏ ăn uống phàm trần từ lâu bắt đầu réo vang. Những xúc cảm mạnh mẽ vừa rồi tiêu tốn quá nhiều linh lực và tinh thần lực của họ.
Diệp Phi bước ra khỏi rạp, lớn tiếng thông báo:
“Các vị khách quý, rạp chiếu phim đang có chương trình khuyến mãi. Sau khi xem phim, quý khách có thể mua ‘Bắp Rang Linh Khí’ hương vị hỗn mang và ‘Nước Ngọt Thanh Tẩy’ để ổn định lại tâm mạch. Một combo chỉ có giá 500 linh thạch cực phẩm thôi!”
Đám tu sĩ giờ đây coi lời nói của Diệp Phi như thánh chỉ. Họ ùa ra quầy hàng.
“Tiệm trưởng, cho ta mười phần bắp rang! Ta muốn xem lại lần nữa!” Lão Kiếm Quỷ hét lớn, tay vẩy linh thạch như vẩy nước.
“Tiệm trưởng, phim này có phần hai không? Khi nào con rồng đen tỉnh dậy vậy?” Linh Nhi hăm hở hỏi, tay ôm một túi bắp rang thơm phức đang tỏa ra những tia chớp nhỏ.
Diệp Phi thong thả đi về phía ghế tựa của mình, nhìn Liễu Y Y đang tất bật cân linh thạch và lấy hàng cho khách. Hệ thống trong đầu anh lại vang lên những tiếng thông báo ngọt ngào:
【 Ting! Doanh thu từ rạp chiếu phim đạt mốc 100 triệu linh thạch trong giờ đầu tiên. Điểm uy danh của tiệm tăng 5%. Kỹ năng mới đã được mở khóa: Tạo hiệu ứng hình ảnh 5D (Có mùi hương và xúc giác đau đớn thật 100%). 】
Diệp Phi mỉm cười. Kinh doanh ở Vực Thẳm đúng là không tệ. Chỉ cần bán một chút quá khứ, anh đã có thể thong thả tận hưởng hiện tại.
Đúng lúc đó, Vượng Tài từ ngoài cửa chạy vào, nó liếc nhìn màn hình trong rạp phim rồi khẽ gầm gừ trong cổ họng, cái đuôi ngoáy tít. Nó dường như nhận ra “người quen” trong bộ phim kia.
“Y Y, lấy cho Vượng Tài một cây xúc xích bò cao cấp đi. Coi như thưởng cho tổ tiên nó đã đóng phim hay.”
Diệp Phi ngả lưng ra ghế, kéo chiếc mũ lưỡi trai xuống che mặt, bắt đầu giấc ngủ trưa thường nhật. Bên ngoài, những tu sĩ vẫn đang xếp hàng dài dặc trước cửa phòng chiếu, mặc cho sương mù Vực Thẳm đang gào thét bên ngoài bức tường bảo hộ.
Đối với họ, thế giới bên ngoài là địa ngục, nhưng ở đây, trong tiệm tạp hóa của Diệp Phi, họ được chạm vào những giấc mơ xa xăm nhất của tổ tiên.
Hương bắp rang thơm nồng quyện cùng mùi trà, tạo nên một bầu không khí ấm áp đến lạ lùng. Giữa cõi cấm địa đầy chết chóc, ánh đèn từ phòng chiếu phim vẫn cứ đều đặn nhấp nháy, tái hiện lại những trang sử huy hoàng của một thời đại đã mất.
—
Vài ngày sau đó, rạp chiếu phim 4D của Diệp Phi trở thành chủ đề nóng hổi nhất Thương Mang Đại Lục. Thậm chí có những lão quái vật ở tận những đại tông môn xa xôi, những kẻ vốn dĩ định tấn công Vực Thẳm để cướp báu vật, giờ đây cũng phải cải trang thành tán tu, xếp hàng một cách ngoan ngoãn chỉ để được xem một lần “Thần Ma Đại Chiến”.
Có kẻ hỏi: “Tại sao một tiệm tạp hóa nhỏ bé lại có được những tư liệu Thái Cổ chân thực đến vậy?”
Kẻ khác đáp: “Đừng hỏi tại sao, chỉ cần nhớ một điều: Trong Vực Thẳm này, Thiên Đạo không quản được, nhưng Diệp Tiệm Trưởng thì cái gì cũng quản được. Kể cả ký ức của ngươi.”
Phía sau vườn rau, Linh Nhi vừa tưới nước cho đám tiên dược vừa lẩm bẩm hát một giai điệu lạ tai. Phía sau rạp phim, những con quái vật của Vực Thẳm đứng nhìn từ xa với vẻ thèm muồng, dường như chúng cũng muốn biết về quá khứ của chính mình.
Nhưng quy tắc của tiệm là quy tắc: Có tiền mới được vào, có đức mới được xem. Và đặc biệt nhất…
…Không ai được làm ồn khi Diệp Phi đang ngủ trưa.
Hết chương 143.