Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 155: Diệp Phi gặp lại chính mình trong tương lai?
CHƯƠNG 155: KẺ ĐẾN TỪ CÁNH CỬA TẬN THẾ – LỜI CẢNH BÁO CỦA TƯƠNG LAI
Vực Thẳm Cấm Địa hôm nay yên tĩnh một cách kỳ lạ.
Lớp sương mù xám xịt vốn luôn cuộn trào như những con quái thú thèm khát máu thịt, nay lại co cụm lại, dạt sang hai bên như thể đang nhường đường cho một thực thể kinh khủng nào đó sắp sửa bước ra. Những tiếng gào thét của lũ quái vật biến dị ở tầng ngoại vi im bặt, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc, thứ im lặng chỉ xuất hiện trước khi một cơn bão diệt thế ập đến.
Bên trong tiệm tạp hóa, Diệp Phi vẫn như cũ, nằm dài trên chiếc ghế bập bênh làm từ gỗ Linh sâm vạn năm – một món quà mà một vị Tiên Đế nọ đã phải “cúng dường” để đổi lấy một bao thuốc lá “Thần Long”. Hắn đắp trên mặt một tờ báo cũ, đôi chân gác lên bàn, bộ dạng lười biếng đến mức khiến người ta khó có thể tin được đây chính là kẻ đã khiến cả Thương Mang Đại Lục phải run rẩy.
“Y Y, trà nguội rồi.” Diệp Phi uể oải lên tiếng, giọng nói đục ngầu vì ngái ngủ.
Liễu Y Y đang lau chùi những chiếc kệ bày bán mì tôm “Vạn Cổ Quy Nhất”, nghe vậy liền vội vàng buông chiếc khăn trong tay xuống. Nàng khoác trên mình bộ sườn xám cách tân màu xanh ngọc, dáng người uyển chuyển như nhành liễu, bảng tên “Nhân viên xuất sắc” trước ngực lấp lánh dưới ánh đèn neon. Nàng bước tới, cầm lấy chén trà, khẽ nhíu mày:
“Chủ tiệm, hôm nay ngài đã ngủ sáu canh giờ rồi. Ngài không thấy không khí bên ngoài có chút… khác lạ sao?”
Vượng Tài, con chó đen nhỏ đang nằm phủ phục dưới chân quầy, vốn đang gặm dở miếng xúc xích bò, bỗng nhiên dựng đứng đôi tai. Nó khẽ gầm gừ trong cổ họng, đôi mắt xanh biếc vốn lờ đờ bỗng chốc rực lên ánh sáng của ma long thái cổ. Lớp lông đen nhánh của nó dựng ngược, phát ra những tia sét đen nhỏ li ti.
Diệp Phi nhấc tờ báo ra khỏi mặt, một con mắt lờ đờ hé mở. Hắn nhìn ra phía cửa tiệm, nơi ánh sáng neon “MỞ CỬA 24/7” đang nhấp nháy liên hồi.
“Hệ thống, hôm nay có khách ‘VIP’ à? Sao cái chuông gió không kêu?”
Tiếng điện tử lạnh lẽo vang lên trong đầu hắn: *[Cảnh báo: Phát hiện dao động quy luật vượt quá giới hạn thực tại. Không gian thời gian đang bị cưỡng ép vặn xoắn. Đề nghị ký chủ khởi động ‘Lĩnh vực tuyệt đối’ mức độ tối cao.]*
Diệp Phi ngồi thẳng dậy, vẻ lười biếng tan biến trong chớp mắt, thay vào đó là một sự sắc lạnh khó tả. Hắn lẩm bẩm: “Vặn xoắn thời gian? Ở cái xó xỉnh Vực Thẳm này mà cũng có kẻ chơi đùa với dòng thời gian sao?”
Ngay khi lời nói của hắn vừa dứt, một tiếng rắc khô khốc vang lên giữa không trung, ngay giữa gian phòng khách của tiệm tạp hóa. Không gian giống như một tấm gương bị nện mạnh, rạn nứt thành nghìn mảnh. Từ trong kẽ nứt đen kịt đó, một hơi thở mục nát, lạnh lẽo và nồng nặc mùi tro tàn tràn ra, lấn át cả mùi hương trà thanh khiết của tiệm.
Một bàn tay gầy gộc, chằng chịt những vết sẹo và phù văn cháy đen, chậm rãi vịn vào mép không gian rách nát đó mà bước ra.
Vượng Tài ngay lập tức biến hình. Cơ thể nhỏ bé của nó phồng to lên, vảy rồng mọc ra, áp lực của Ma Long diệt thế khiến không gian xung quanh tiệm tạp hóa bắt đầu sụp đổ. Liễu Y Y cũng vận chuyển Cửu Âm tuyệt mạch, khí lạnh thấu xương ngưng kết thành những lưỡi kiếm băng xung quanh nàng.
“Lùi lại.” Diệp Phi trầm giọng ra lệnh.
Hắn nhìn chằm chằm vào bóng người vừa bước ra từ hư vô. Đó là một người đàn ông mặc một chiếc tạp dề rách nát, màu xám tro che lấp bộ y phục lụa đen bên dưới. Gương mặt của người đó… khiến Liễu Y Y phải đánh rơi cả chén trà trên tay.
Chén sứ vỡ tan, nước trà văng tung tóe.
Gương mặt đó, mái tóc đó, ngay cả nốt ruồi nhỏ dưới đuôi mắt trái đó… tất cả đều giống hệt Diệp Phi.
Nhưng, người đàn ông này già hơn. Trên trán hắn là một vết sẹo dài xuyên qua chân mày, và đôi mắt – vốn thường lờ đờ của Diệp Phi – nay ở người này lại là một vùng hư vô tăm tối, giống như chứa đựng cả một vũ trụ đã chết. Trên ngực hắn, chiếc bảng tên không phải là “Chủ tiệm”, mà là “Kẻ Sống Sót Cuối Cùng”.
Người đàn ông bước từng bước nặng nề, mỗi bước đi đều khiến sàn gỗ của tiệm tạp hóa – thứ vốn là một loại thần vật bất tử – phát ra tiếng kêu răng rắc như thể không chịu nổi sức nặng của sự tồn tại này. Hắn nhìn quanh tiệm một lượt, ánh mắt dừng lại ở Liễu Y Y trong một giây, trong đó lóe lên một chút đau thương thoáng qua, nhanh đến mức không ai kịp bắt giữ.
Cuối cùng, hắn dừng lại trước mặt Diệp Phi hiện tại. Hai bản thể, một trẻ trung lười biếng, một già nua tàn tạ, đối diện nhau giữa gian phòng tĩnh lặng.
“Ngươi… là ta?” Diệp Phi lên tiếng, giọng hắn không hề run rẩy, chỉ có sự tò mò vô hạn.
Người đàn ông kia khàn giọng trả lời, giọng nói như tiếng hai viên đá mài vào nhau: “Ta là kẻ đã chọn nhầm món hàng trong cuộc giao dịch với Thiên Đạo. Ta là kẻ đã để mất tất cả… chỉ vì một lần không thức tỉnh kịp thời.”
Hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện Diệp Phi, tự nhiên như thể đây vẫn là nhà của mình. Hắn vẫy tay một cái, một bao thuốc lá bỗng dưng xuất hiện trên bàn. Đó là loại thuốc lá “Linh Hồn” mà Diệp Phi hiện chưa mở khóa được trong hệ thống. Hắn rút một điếu, châm lửa bằng một ngọn lửa màu trắng đục.
“Vượng Tài, thôi gầm gừ đi. Xúc xích bò ở ngăn dưới cùng của tủ lạnh sắp hết hạn rồi, ta biết ngươi vẫn lén giấu hai cây dưới nệm mà.”
Con Ma Long đang hừng hực sát khí bỗng khựng lại, đôi mắt to như cái đình làng hiện lên vẻ hoang mang tột độ. Nó rên rỉ một tiếng rồi thu nhỏ lại thành con chó đen, cụp đuôi chui vào góc quầy, run cầm cập.
“Ngươi đến đây để làm gì?” Diệp Phi thu lại vẻ mặt đùa cợt. “Du hành thời gian không phải là chuyện dễ dàng. Hệ thống của ta nói rằng ngươi đã trả một cái giá kinh khủng để xuất hiện ở đây.”
Diệp Phi tương lai nhìn xuống đôi bàn tay đang run rẩy của mình, nơi những kẽ móng tay vẫn còn vương lại vết máu đen khô khốc.
“Cái giá là vĩnh viễn không thể nhập vào luân hồi, là linh hồn sẽ bị Thiên Đạo gặm nhấm cho đến khi tan biến thành hư không. Nhưng so với những gì sắp xảy ra… cái giá đó rẻ đến mức buồn cười.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt Diệp Phi hiện tại, vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng có: “Nghe này, bản thể của quá khứ. Đừng nâng cấp hệ thống lên Cấp 10. Tuyệt đối không bao giờ.”
Diệp Phi nhướng mày: “Tại sao? Cấp 10 là mức độ hoàn mỹ, là lúc tiệm tạp hóa có thể chi phối toàn bộ quy luật vũ trụ. Đó chẳng phải là mục tiêu mà cái hệ thống chết tiệt này luôn thúc ép ta sao?”
“Đó là một cái bẫy!” Diệp Phi tương lai đột nhiên gầm lên, chấn động khiến tất cả chai nước khoáng “Tịnh Hóa Tâm Linh” trên kệ rung bần bật. “Khi tiệm tạp hóa đạt cấp 10, nó sẽ không còn là nơi lánh nạn nữa. Nó sẽ trở thành ‘Vật Hiến Tế’ cuối cùng để Thiên Đạo Ý Chí hoàn thiện quy luật của mình. Lúc đó, hệ thống sẽ thực hiện lệnh ‘Thu hồi’. Nó sẽ thu hồi lại tất cả mọi thứ: Tiệm tạp hóa, Vượng Tài, Liễu Y Y… và cả ngươi. Tất cả sẽ biến thành chất dinh dưỡng để Thiên Đạo tái tạo lại một kỷ nguyên mới, nơi không có chỗ cho sự tự do.”
Liễu Y Y đứng bên cạnh, gương mặt tái nhợt. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng sâu thẳm tỏa ra từ người đàn ông trước mặt. Đó không phải là lời nói dối, đó là sự thật được viết bằng máu và nước mắt.
Diệp Phi tương lai hít một hơi thật sâu khói thuốc, hơi khói lan tỏa tạo thành những hình ảnh ảo giác giữa không trung. Trong khói, Diệp Phi thấy tiệm tạp hóa của mình bị hàng vạn sợi xích ánh sáng từ trời cao quấn lấy. Hắn thấy Vượng Tài bị xẻ thịt thành những mảnh linh khí, thấy Liễu Y Y tan biến thành một đống tro bụi trong tay hắn, và chính hắn… đang quỳ giữa một đống đổ nát, gào thét trong tuyệt vọng khi hệ thống lạnh lùng thông báo: *[Nhiệm vụ hoàn thành. Ti hành xóa sổ ký chủ.]*
“Ta đã trốn thoát được.” Diệp Phi tương lai nói nhỏ. “Bằng cách đốt cháy thọ nguyên của mười kiếp, ta đã cướp lấy ‘Mảnh vỡ quy tắc thời gian’ từ tay Thiên Đạo trong khoảnh khắc nó thăng hoa. Ta quay lại đây chỉ để nói với ngươi một điều: Hãy phá vỡ cái vòng lặp này.”
Diệp Phi hiện tại im lặng một lúc lâu. Hắn vươn tay, cầm lấy ấm trà đã nguội mà Liễu Y Y vừa để xuống, rót ra một chén, đẩy về phía “chính mình” của tương lai.
“Ngươi muốn ta làm gì? Quay lưng lại với hệ thống sao? Ngươi biết rõ hơn ai hết, chúng ta không có quyền năng đó bên ngoài ‘Lĩnh vực tuyệt đối’.”
Diệp Phi tương lai bưng chén trà, tay hắn run nhẹ. Đã bao lâu rồi hắn không được uống một chén trà bình yên thế này? Vạn năm? Hay lâu hơn thế nữa?
“Có một món hàng.” Hắn nói, giọng chắc nịch. “Nằm sâu trong kho tàng của hệ thống, cấp độ ẩn. Nó không tên, không giá cả. Đó là một hạt giống. Ngươi phải tìm thấy nó và gieo nó vào ‘Cửa’ của Vực Thẳm trước khi Thiên Đạo bắt đầu đợt thanh trừng thứ nhất.”
“Hạt giống?” Diệp Phi nhíu mày.
“Hạt giống của ‘Sự Không Tồn Tại’. Chỉ có nó mới có thể giúp ngươi cắt đứt liên kết với hệ thống mà không bị Thiên Đạo xóa sổ. Nhưng để đổi lấy nó, ngươi sẽ không còn là ‘Chủ tiệm’ nữa. Ngươi sẽ mất đi sự vô địch, mất đi ‘Lĩnh vực tuyệt đối’. Ngươi sẽ trở thành một tu sĩ bình thường, một kẻ phàm nhân phải đối mặt với sóng gió của thế giới mà không có sự bảo hộ của tường gỗ này.”
Hắn đặt chén trà xuống, bóng dáng bắt đầu mờ nhạt dần. Quy luật của thời gian đang bắt đầu đào thải kẻ xâm nhập không thuộc về thực tại này. Những vết nứt không gian bắt đầu rộ lên xung quanh hắn như những tia chớp màu đen.
“Thời gian của ta hết rồi.” Diệp Phi tương lai đứng dậy. Hắn nhìn Liễu Y Y một lần cuối, ánh mắt chất chứa vạn lời muốn nói nhưng cuối cùng chỉ hóa thành một nụ cười khổ. “Y Y… đừng để hắn ngủ quá nhiều. Thế giới này không dịu dàng như hắn nghĩ đâu.”
“Chờ đã!” Diệp Phi hiện tại đứng bật dậy, nắm lấy vai bản thể tương lai của mình. “Còn cái ‘Cửa’? Nó nằm ở đâu trong Vực Thẳm?”
Người đàn ông kia nhìn vào mắt hắn, đôi mắt hư vô bỗng chốc rực lên một tia sáng cuối cùng: “Nó ở ngay sau lưng ngươi. Cái gương soi ở cửa tiệm… đó không phải là gương soi chiếu yêu. Đó là cửa ngõ. Đừng dùng nó để soi mặt khách hàng nữa. Hãy đi qua nó khi sấm sét đỏ rực bầu trời.”
“Rắc!”
Một tiếng nổ lớn vang lên. Không gian trong tiệm tạp hóa vặn xoắn một cách điên cuồng. Người đàn ông từ tương lai tan biến thành những hạt sáng l li ti, tro tàn rơi đầy mặt sàn. Kẽ nứt không gian khép lại, trả lại sự yên tĩnh vốn có của cửa tiệm.
Chỉ còn lại mùi thuốc lá “Linh Hồn” còn vương lại trong không trung và bao thuốc lá cũ nát nằm chơ vơ trên bàn.
Vượng Tài rón rén bò ra từ gầm bàn, khẽ liếm vệt máu đen còn sót lại trên sàn rồi rên lên một tiếng đau đớn. Liễu Y Y đứng thẫn thờ, tay vẫn giữ tư thế dâng trà, nước mắt không biết từ bao giờ đã lăn dài trên má.
Diệp Phi đứng im lìm như một pho tượng. Hắn chậm rãi nhặt bao thuốc lá của tương lai lên. Trên bao thuốc, bằng một dòng chữ viết tay bằng máu, có ghi: *”Đừng để bản thân phải hối hận vì đã quá mạnh mẽ nhưng lại quá cô độc.”*
Hệ thống bỗng nhiên phát ra âm thanh báo động dồn dập:
*[Cảnh báo: Phát hiện dữ liệu lỗi xâm nhập! Hệ thống đang tiến hành quét và xóa bỏ các tàn dư quy luật bất hợp pháp…]*
*[Quá trình quét hoàn tất. Không phát hiện dấu vết. Đề nghị ký chủ tiếp tục nhiệm vụ doanh số hàng tháng.]*
Diệp Phi nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. “Xóa bỏ sao? Ngươi cũng bắt đầu sợ rồi sao, hệ thống?”
Hắn quay phắt người lại, nhìn về phía chiếc gương soi lớn đặt cạnh lối ra vào. Đó là chiếc gương “Chiếu Yêu” mà hắn thường dùng để dọa mấy lão trưởng lão tông môn khoác lác. Mặt gương vẫn bóng loáng, phản chiếu hình ảnh một thanh niên thanh tú với đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ. Nhưng khi Diệp Phi chạm tay vào mặt gương, hắn không thấy sự lạnh lẽo của thủy tinh, mà lại cảm nhận được một luồng gió rít gào, hơi lạnh của một vùng đất hoang sơ và kỳ bí vọng lại từ phía bên kia.
“Chủ tiệm…” Liễu Y Y bước tới, giọng run rẩy. “Người đó… thật sự là ngài sao?”
Diệp Phi thu tay lại, vẻ lười biếng một lần nữa che phủ lấy đôi mắt sắc sảo của hắn. Hắn thở dài, nằm phịch xuống ghế bập bênh, nhắm mắt lại.
“Là ai không quan trọng. Quan trọng là… từ ngày mai, giá của mì tôm tăng lên gấp đôi.”
Liễu Y Y ngẩn người: “Dạ? Sao lại tăng giá lúc này?”
“Bởi vì…” Diệp Phi lẩm bẩm, giọng nói chìm dần vào bóng tối. “…ta cần tích lũy rất nhiều tiền. Để mua một hạt giống không có trong bảng danh mục hàng hóa.”
Đêm đó, Diệp Phi không ngủ. Hắn ngồi trong bóng tối, một mình hút hết điếu thuốc lá từ tương lai để lại. Khói thuốc màu trắng bao phủ lấy tiệm tạp hóa, biến nơi đây thành một ốc đảo tách biệt hẳn với thế giới.
Bên ngoài cửa tiệm, sương mù của Vực Thẳm bỗng nhiên cuộn trào mãnh liệt. Những tiếng sấm sét màu đỏ máu bắt đầu thấp thoáng xuất hiện giữa những tầng mây đen đặc. Quy luật của thế giới này đang bắt đầu run rẩy, bởi vì một quân cờ trong trò chơi của Thiên Đạo đã quyết định không đi theo con đường đã định sẵn.
Diệp Phi nhìn bóng mình trong gương, thầm nói trong lòng: “Yên tâm đi, ‘ta’ của tương lai. Ta sẽ không để mình trở nên tàn tạ như ngươi đâu. Bởi vì ta… thực sự rất lười phải đi cứu thế giới.”
Một ngày nữa ở Vực Thẳm kết thúc, nhưng một chương mới, đầy máu và lửa, chỉ vừa mới bắt đầu từ ánh đèn neon nhỏ nhoi của một tiệm tạp hóa cũ kỹ.
[Hết chương 155]