Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 165: Hiệu quả bất ngờ: Một vùng không gian bị xóa sổ.

Cập nhật lúc: 2026-05-24 19:03:22 | Lượt xem: 6

**Chương 165: Hiệu quả bất ngờ: Một vùng không gian bị xóa sổ**

Màn sương mù vĩnh hằng của Vực Thẳm Cấm Địa vốn là một thứ màu xám đặc quánh, tà mị và đầy rẫy những tiếng nấc cụt của các linh hồn bị nuốt chửng. Thế nhưng, vào khoảnh khắc Diệp Phi tắt chiếc máy hút “rác thải không gian” vừa chế tạo từ hệ thống, một sự im lặng chưa từng có đã bao trùm lấy toàn bộ phân khu thứ bảy.

Tiếng gào thét của lũ quái vật biến dị đột ngột im bặt. Cảm giác áp bức nặng nề khiến hô hấp của người ta trở nên khó khăn thường ngày biến mất, thay vào đó là một luồng khí tức thanh khiết, khô khốc nhưng tuyệt đối sạch sẽ.

Diệp Phi ngồi trên ghế bập bênh, tay cầm chiếc quạt nan phẩy phẩy lấy lệ. Anh nhìn đống “cát xám” mà Linh Nhi đang hì hục rắc xuống những luống cải chíp, trong lòng thầm tính toán bảng cân đối kế toán của tháng này.

“Hệ thống, ngươi nói xem, một lần khởi động máy tốn tận mười vạn linh thạch cấp cao, chỉ để thu về mấy cân phân bón này, liệu có phải ta đang làm ăn thua lỗ không?” – Diệp Phi lẩm bẩm trong đầu, đôi mắt lờ đờ vì thiếu ngủ khẽ nheo lại.

Bên cạnh anh, Liễu Y Y đang cẩn thận dùng một tấm gỗ đào lâu năm, khắc lên đó mấy chữ rồng bay phượng múa bằng mực làm từ máu của Ma Diễm Hổ. Từng nét chữ của nàng đều mang theo kiếm ý sắc lạnh, nhưng khi đứng trước mặt Diệp Phi, nàng lại ngoan ngoãn như một tiểu thư khuê các.

“Chủ nhân, biển hiệu đã viết xong rồi.”

Diệp Phi hé mắt nhìn: *“Dịch vụ xử lý rác thải tâm linh và thực thể tà ác – Thu phí theo diện tích.”*

“Ừ, treo lên đi. Đừng quên chú thích thêm một dòng: Không chấp nhận trả góp, không nhận nợ ngoại trừ khách VIP.” – Diệp Phi ngáp dài một tiếng, xoay người tìm một tư thế thoải mái hơn.

Vượng Tài, con chó đen nhỏ gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới chân ghế, bỗng nhiên tai nó vểnh lên. Đôi mắt vốn luôn híp lại vì lười biếng đột ngột lóe lên một tia hồng mang sâu thẳm. Nó nhìn về phía ranh giới của Tiệm Tạp Hóa, nơi mà mười phút trước vẫn còn là một vùng xoáy đen ngòm của Hư Vô, giờ đây chỉ còn lại một màu trắng xóa vô tận.

Sự “hút” của chiếc máy ban nãy không chỉ lấy đi con quái vật Hư Vô, mà còn trực tiếp xóa sổ khái niệm về “không gian” tại vùng đó.

Cùng lúc ấy, tại vườn rau sau tiệm, một biến đổi kinh thiên động địa đang diễn ra. Linh Nhi, tiểu yêu tinh thuộc tộc Linh Dược, đang nhảy múa giữa những luống rau. Những hạt cát xám – thứ tinh túy nén lại từ linh hồn của một thực thể vượt ra ngoài quy luật Thiên Đạo – vừa chạm vào đất đã lập tức tan chảy thành những sợi tơ ánh sáng màu bạc, len lỏi vào rễ của những cây cải chíp bình thường nhất.

*Vù!*

Một luồng linh khí tinh thuần đến mức hóa thành chất lỏng từ lòng đất phun trào. Những lá cải vốn dĩ xanh mướt nay bắt đầu hiện lên những đường vân vàng kim li ti, tỏa ra hương thơm có thể khiến một tu sĩ Nguyên Anh đang bế tắc lập tức đột phá cảnh giới.

“Chủ tiệm! Chủ tiệm! Cải chíp… cải chíp tiến hóa thành Cửu Thiên Ngọc Chuyển rồi!” – Linh Nhi hét lên đầy phấn khích, đôi cánh nhỏ xíu của cô bé đập liên hồi tạo ra những dải lụa sáng nhỏ.

Diệp Phi chỉ khẽ ậm ừ: “Tiến hóa thì bán tăng giá. Đừng làm ồn, ta đang suy nghĩ về triết học nhân sinh.”

Thực tế, Diệp Phi chẳng suy nghĩ triết học gì cả, anh đang xót tiền điện của hệ thống. Thế nhưng, hiệu quả của “phân bón Hư Vô” vượt xa mong đợi của anh. Trong phạm vi mười dặm quanh tiệm tạp hóa, những mảng nứt nẻ của Vực Thẳm đang được vá lại bằng một tốc độ kinh hoàng. Cỏ xanh mọc lên từ những khe đá từng rỉ máu, nước trong vắt chảy ra từ những hố sâu đầy tử khí.

Một vùng không gian bị xóa sổ hoàn toàn khỏi bản đồ của Vực Thẳm, để rồi từ hư vô đó, một thế giới mới hoàn toàn theo ý chí của “hệ thống kinh doanh” được kiến tạo lại.

Cách đó vài dặm, ngoài ranh giới của khu vực trắng xóa, một đoàn tu sĩ đang quỳ rạp trên mặt đất, hơi thở hổn hển. Đây là những thiên tài của Kiếm Tông và Vạn Pháp Môn, những kẻ vừa nãy còn đang tuyệt vọng chờ chết khi nhìn thấy con quái vật Hư Vô khổng lồ giáng xuống.

“Biến… biến mất rồi?” – Một thanh niên với bộ y phục rách nát, tay vẫn cầm thanh kiếm gãy, lắp bắp nói.

Lão giả đi đầu, người vốn có tu vi Hóa Thần đỉnh phong nhưng nay sắc mặt trắng bệch, nhìn chằm chằm vào khoảng trống phía trước. Nơi đó vốn dĩ là một thung lũng đầy ma sát, nhưng giờ đây nó đã bị một thế lực không thể hiểu nổi “cắt” rời khỏi thực tại. Giống như một trang giấy bị ai đó dùng cục tẩy xóa sạch, chỉ để lại một lỗ hổng hình tròn hoàn hảo.

Và ở chính giữa cái lỗ hổng đó, hiện lên một ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn với ánh đèn lồng neon nhấp nháy đầy tính châm biếm: *“Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi – Mở cửa 24/7”*.

“Sư tôn, đó… đó là tiên cảnh sao?” – Một nữ đệ tử run rẩy chỉ tay vào những luống rau tỏa hào quang phía sau ngôi nhà.

Lão giả không đáp, bởi vì ông ta vừa nhìn thấy một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần trong bộ sườn xám cách tân bước ra, thản nhiên treo một tấm biển hiệu lên cành cây đại thụ trước cửa.

Dưới áp lực của Vực Thẳm, nơi mà không khí cũng có thể giết người, thiếu nữ ấy lại thoải mái như đang ở trong hoa viên của chính mình.

“Đi… chúng ta đi vào.” – Lão giả hạ quyết tâm. “Dù là ma hay là tiên, nơi đó là hy vọng duy nhất.”

Khi họ bước vào phạm vi của tiệm, một cảm giác ấm áp lập tức ôm trọn lấy cơ thể họ. Những vết thương đáng sợ do ma độc gây ra bắt đầu khép miệng với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

*Leng keng.*

Tiếng chuông gió ở cửa tiệm vang lên thanh thúy.

Liễu Y Y quay lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người thảm hại: “Muốn lánh nạn hay mua đồ? Phí vào cửa mỗi người mười nghìn linh thạch cấp cao hoặc mười năm thọ nguyên. Nước nôi tự phục vụ, cấm làm bẩn sàn nhà chủ nhân mới lau.”

Đoàn tu sĩ ngẩn ngơ. Mười nghìn linh thạch cấp cao? Đây là một con số khổng lồ đối với bất kỳ ai, nhưng so với tính mạng và những thứ linh dược đang tỏa hương ngào ngạt ngoài kia, nó dường như lại quá rẻ.

“Chúng tôi… chúng tôi trả tiền!” – Lão giả vội vàng dâng lên một túi trữ vật, tay chân run lẩy bẩy.

Diệp Phi từ trong ghế bập bềnh hé một con mắt ra nhìn, thấy có “con mồi” mới, à không, thấy có khách hàng mới, tinh thần anh cuối cùng cũng khởi sắc được một chút. Anh gãi gãi đầu, mái tóc bù xù hơi rối, lười biếng ngồi dậy.

“Y Y, lấy cho họ vài chai nước khoáng Tịnh Hóa. Nhìn họ thảm quá, coi chừng chết giữa chừng lại hỏng cả phong thủy cửa tiệm ta.”

Diệp Phi vừa nói xong, bàn tay khẽ búng một cái.

Một luồng sóng vô hình lan tỏa. Ngay lập tức, vùng không gian trắng xóa bên ngoài vốn đang trống rỗng bỗng chốc rùng mình. Quy luật của thế giới dường như bị bẻ cong theo ý muốn của anh. Những mảnh vỡ của không gian cũ bắt đầu bị nghiền nát, phân hủy rồi tái cấu trúc thành những bậc thang đá vững chãi dẫn thẳng từ thế giới bên ngoài vào tiệm tạp hóa.

Việc “xóa sổ” không gian ban nãy chỉ là thu dọn mặt bằng. Bây giờ, Diệp Phi mới thực sự đang xây dựng lại quy tắc theo ý mình.

Đoàn tu sĩ nhìn cảnh tượng “thương hải tang điền” chỉ trong một cái búng tay, tất cả đều đồng loạt quỳ sụp xuống sàn gỗ, không ai dám thở mạnh. Trong mắt họ, người thanh niên với bộ tạp dề xám tro kia không còn là một ông chủ tiệm bình thường nữa, mà chính là hiện thân của một vị thần khởi nguyên, kẻ đang chơi đùa với những quy luật cơ bản nhất của vũ trụ.

“Nước đây, mỗi chai ba trăm linh thạch, thanh toán tại chỗ.” – Liễu Y Y đặt những chai nhựa trong suốt xuống bàn.

Lão giả cầm chai nước lên, tay vẫn còn run. Khi dòng nước lạnh lẽo ấy chảy xuống cổ họng, lão cảm thấy tâm ma đeo bám mình suốt trăm năm qua dường như bị một thứ ánh sáng thiêng liêng thiêu rụi không còn một mảnh.

“Đồ tốt… thần vật! Đây thực sự là thần vật!” – Lão khóc ròng, dập đầu lia lịa.

Diệp Phi lại nằm xuống, kéo chiếc quạt che lên mặt, lầm bầm: “Khóc lóc cái gì? Có ba trăm linh thạch mà làm như mất nửa đời người vậy. Đừng làm ồn để ta ngủ trưa…”

Ở ngoài hiên, Vượng Tài liếc mắt nhìn đám người ngoại đạo, khẽ hừ lạnh một tiếng trong mũi. Một làn khói đen mờ ảo từ hơi thở của nó khiến mây mù phía xa tán loạn.

Trái ngược với sự kinh hoàng của khách hàng và sự chấn động của không gian bên ngoài, bên trong tiệm tạp hóa vẫn chỉ là mùi trà thơm nhẹ nhàng, tiếng quạt nan xào xạc và giấc ngủ uể oải của một thanh niên muốn lánh đời nhưng đời chẳng bao giờ chịu để anh yên.

Vùng không gian bị xóa sổ ấy, từ nay về sau, chính thức mang tên “Vô Thượng Lĩnh Vực”. Và ở giữa trung tâm của nó, một vị chủ tiệm đang phiền lòng vì hóa đơn tiền điện ngày càng tăng cao.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8