Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 191: Linh Nhi biến Vực Thẳm thành một khu vườn địa đàng.

Cập nhật lúc: 2026-05-24 19:20:57 | Lượt xem: 8

**Chương 191: Linh Nhi biến Vực Thẳm thành một khu vườn địa đàng**

Ánh nắng mặt trời ở Vực Thẳm Cấm Địa vốn là một thứ xa xỉ. Nơi này quanh năm bị bao phủ bởi lớp sương mù xám xịt, đậm đặc mùi tử khí và những tàn niệm cổ xưa của những vị thần ma đã ngã xuống. Thế nhưng, sáng sớm hôm nay, một luồng ánh sáng xanh biếc ôn hòa lạ thường lại bắt đầu len lỏi qua những kẽ hở của không gian vỡ nát, xua tan đi sự u ám thường lệ.

Trước hiên Tiệm Tạp Hóa, Diệp Phi uể oải vươn vai, một cái ngáp dài khiến nước mắt chực trào ra nơi khóe mắt lờ đờ. Anh gãi gãi bụng, bộ tạp dề xám tro mặc hơi xệ xuống, trên tay vẫn cầm chiếc bình giữ nhiệt màu bạc chứa đầy trà kỷ tử khô – món đồ “dưỡng sinh” vừa mới rút được từ hệ thống tối qua.

“Y Y, mấy giờ rồi?” Diệp Phi hỏi, giọng khản đặc vì chưa tỉnh ngủ.

Liễu Y Y đang lau chùi quầy thu ngân với một thái độ cực kỳ nghiêm túc. Cô diện bộ sườn xám cách tân màu lam nhạt, bảng tên “Nhân viên xuất sắc” lấp lánh trên ngực phập phồng theo từng nhịp thở. Nghe tiếng chủ tiệm, cô khẽ cúi đầu, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió:

“Thưa Tiệm trưởng, đã là giờ Thìn. Các vị khách của ‘lớp học kiếm đạo’ tối qua phần lớn đã tản đi, nhưng vẫn còn vài người đang tụ tập ở hàng rào ngoài, dường như họ đang nhìn cái gì đó rất chăm chú.”

Diệp Phi nhướn mày, lê đôi dép tổ ong tiến ra phía cửa sổ. Ánh mắt anh nhìn lướt qua sân trước – nơi Vượng Tài đang nằm cuộn tròn, cái đuôi đen gầy gò thỉnh thoảng vẫy một cái, đánh bay mấy con muỗi vực thẳm to bằng nắm tay. Xa hơn một chút, ngay bên dưới chân tường rào bằng gỗ, một bóng hình nhỏ bé đang bận rộn.

Đó là Linh Nhi. Tiểu yêu tinh tộc Linh Dược cao chưa đầy gang tay, hôm nay lại mặc một chiếc váy được kết từ những cánh hoa đào đỏ rực. Cô bé đeo một cái giỏ mây tí hon sau lưng, tay cầm một chiếc bình tưới cây làm từ một khối tiên ngọc đắt giá mà Diệp Phi tùy tay ném cho trước đó.

“Giai điệu của mầm xanh… sự khởi đầu của sự sống…” Linh Nhi khẽ lẩm nhẩm, giọng nói nhỏ xíu nhưng lại mang theo một loại sức mạnh cộng hưởng với thiên địa quy luật.

Cô bé bay lên không trung, đôi cánh mỏng manh tỏa ra những bụi phấn vàng óng ánh. Từng hạt bụi phấn rơi xuống mặt đất cằn cỗi, nơi mà hàng vạn năm nay chỉ có xương trắng và đất đen bị ô nhiễm bởi Ma Sát.

Đột nhiên, mặt đất rung chuyển nhẹ. Một mầm cây xanh mướt, mập mạp một cách dị thường phá đất chui lên ngay dưới chân tường rào. Nó không phải là cỏ dại thông thường, mà là “Tịnh Thế Thảo” – một loại tiên dược cấp cao vốn đã tuyệt chủng ở thế giới bên ngoài, có khả năng thanh lọc mọi khí uế trong phạm vi mười dặm.

“Cái này…” Liễu Y Y cũng bước ra đứng cạnh Diệp Phi, đôi mắt đẹp mở to đầy vẻ kinh ngạc. “Hương vị này… không giống Vực Thẳm chút nào. Đây là linh khí tinh khiết nhất mà em từng thấy, thậm chí còn nồng đậm hơn cả ở cấm địa của Thánh địa Cửu Âm cũ.”

Diệp Phi nhấp một ngụm trà, lười biếng dựa vào khung cửa: “Hệ thống bảo giao nhiệm vụ cho con bé dọn dẹp ‘khu vườn nhỏ’. Tôi cứ nghĩ con bé chỉ cắt mấy cái cây khô thôi, ai ngờ nó định chơi lớn thế này.”

Lúc này, ở phía góc vườn, một bóng dáng lom khom, tiều tụy đang vật lộn với hai thùng nước bằng đồng nặng nghìn cân. Đó chính là Huyết Hải Yêu Quân – vị đại ma đầu từng hô mưa gọi gió một phương, nay lại mang bộ dạng của một lão già nhà quê khốn khổ. Tu vi Hóa Thần của lão đã bị phong ấn, giờ đây sức lực chẳng khác gì một phàm nhân khỏe mạnh, lại còn bị Linh Nhi “sai bảo” như con ở.

“Tiểu tổ tông… tha cho lão đi… lão thật sự gánh không nổi nữa rồi…” Huyết Hải Yêu Quân hổn hển, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt đầy nếp nhăn. “Số nước này… từ Giếng Vô Tận mang về… nặng quá!”

Linh Nhi quay đầu lại, đôi má phúng phính phồng lên, trông rất đáng yêu nhưng lời nói lại chứa đầy quyền uy: “Huyết đầu trọc, ông đừng có lười biếng! Chủ nhân đã nói rồi, ông là phân bón… à không, là người giúp việc. Nếu vườn rau của ta không mọc tốt, ta sẽ bảo đại hắc cẩu kia gặm ông một cái đấy!”

Vượng Tài nghe đến tên mình, lập tức ngẩng đầu, đôi mắt chó đen nhánh nhìn xoáy vào Huyết Hải Yêu Quân, miệng khẽ nhe ra chiếc răng nanh trắng ởn khiến lão ma đầu rùng mình, vội vàng xách thùng nước đi tưới vào đám rau xanh.

Dưới sự điều khiển của Linh Nhi, một kỳ tích bắt đầu diễn ra ngay giữa lòng Vực Thẳm. Từ hàng rào phía sau Tiệm Tạp Hóa, một mảng xanh ngắt bắt đầu lan rộng với tốc độ chóng mặt.

Không chỉ có Tịnh Thế Thảo, mà những loại thực vật kỳ quái khác từ kho hạt giống của Diệp Phi cũng lần lượt xuất hiện. Những cây “Ớt Cực Lạc” cao bằng người trưởng thể, trái đỏ mọng tỏa ra hỏa diễm tinh khiết. Những cây “Dưa Hấu Băng Hỏa” tròn trịa, phân nửa xanh ngọc, phân nửa đỏ rực, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng nổ lách tách của nguyên tố giao tranh.

Đặc biệt nhất là ngay trung tâm khu vườn, Linh Nhi trồng một cây đào. Thân cây uốn lượn như rồng bay, lá màu tím thẫm, hoa lại có màu trắng bạc lấp lánh như những vì sao rơi trên mặt đất. Đây chính là “Ngộ Đạo Đào” – loại quả mà mỗi lần kết trái cần một vạn năm, một miếng ăn vào có thể khiến người bình thường lập tức phá vỡ gông cùm phàm trần để vào Trúc Cơ.

Sự biến hóa này không chỉ giới hạn trong hàng rào. Linh khí quá mức mãnh liệt từ khu vườn tỏa ra giống như một quả bom oxy cực lớn dội vào bầu không khí hôi thối của Vực Thẳm. Những màn sương máu bắt đầu tan rã, thay vào đó là một tầng ánh sáng xanh dịu mát bao phủ phạm vi gần ba dặm quanh cửa tiệm.

Bên ngoài hàng rào, một vài tu sĩ còn sót lại từ tối qua đã hoàn toàn hóa đá. Một lão già kiếm tu, tay vẫn còn cầm thanh kiếm gỉ sét, lắp bắp nói:

“Ta… ta không nhìn nhầm chứ? Đó là Cửu Chuyển Linh Sâm? Kia là Thiên địa mộc? Ở thế gian, tìm được một gốc đã là đại phúc duyên, vậy mà ở đây… chúng lại mọc thành hàng như rau muống?”

“Trời ạ, nhìn xem, ngay cả không khí cũng ngọt lịm! Ta cảm thấy kinh mạch bị tổn thương suốt mười năm nay đang tự động chữa lành!” Một tu sĩ trẻ tuổi thét lên đầy hưng phấn, hắn không kìm lòng được mà ngồi sụp xuống, bắt đầu nhập định tu luyện ngay tại chỗ.

Diệp Phi nhìn khung cảnh nhốn nháo bên ngoài, khẽ chép miệng: “Y Y, treo cái biển mới lên đi. Bảo là ‘Khu vực tham quan vườn sinh thái, vé vào cửa 100 linh thạch, không được hái rau, đứa nào hái phạt một nghìn vạn thọ nguyên’.”

Liễu Y Y mỉm cười, một nụ cười khiến trăm hoa trong vườn cũng phải lu mờ: “Tuân lệnh Tiệm trưởng. Để em ghi thêm dòng chữ ‘Có bán nước giải khát lạnh và đồ ăn nhẹ’ nữa nhé?”

“Ừm, cô làm là tôi yên tâm nhất.” Diệp Phi hài lòng gật đầu.

Anh đi dạo vào sâu trong khu vườn mới hình thành. Tiếng chim lảnh lót bắt đầu xuất hiện – vốn là những con Linh Hạc mà Linh Nhi “triệu hồi” từ các bí cảnh xa xôi thông qua khí tức tiên dược. Chúng đậu trên những cành cây kỳ lạ, tạo nên một bức tranh thanh bình đến lạ lùng.

Đúng lúc này, một tiếng nổ nhỏ vang lên dưới chân Diệp Phi. Một củ khoai tây khổng lồ, vỏ có màu vàng kim lấp lánh, đột ngột nhảy lên khỏi mặt đất và va vào mắt cá chân anh.

“Ơ cái con… khoai này?” Diệp Phi cúi xuống nhìn.

Linh Nhi bay tới, cười hì hì giải thích: “Chủ nhân, đó là ‘Khoai Tây Chạy Chỗ’. Chúng nó thích nhất là rượt đuổi người khác. Ăn vào không những no mà còn tăng tốc độ di chuyển cực nhanh trong vòng một ngày đấy!”

Huyết Hải Yêu Quân lúc này đã mệt đến mức ngồi bệt xuống một luống rau cải. Lão nhìn chằm chằm vào những tán lá xum xuê, cảm nhận được hơi thở sự sống nồng đậm đang gột rửa linh hồn đầy tội lỗi của mình. Đột nhiên, lão nhận ra một điều đáng sợ. Những loại thảo dược này, tuy nhìn hiền hòa, nhưng chúng đang âm thầm hấp thụ toàn bộ Ma Sát và tàn niệm trong lòng đất để chuyển hóa thành dinh dưỡng.

Đây không đơn giản là trồng trọt, đây là đang… tẩy sạch Vực Thẳm!

Nếu cứ theo đà này, vùng cấm địa chết chóc lớn nhất Thương Mang Đại Lục sẽ bị tiệm tạp hóa này biến thành một mảnh tiên cảnh tuyệt thế trong thời gian ngắn nhất. Điều này không chỉ thay đổi bản đồ thế giới, mà còn tát thẳng vào mặt “Thiên Đạo” – thực thể luôn muốn giữ sự cân bằng giữa sinh và tử.

“Chủ… Chủ tiệm Phi…” Huyết Hải Yêu Quân rụt rè lên tiếng khi Diệp Phi đi ngang qua. “Người có biết… người đang làm gì không? Vực Thẳm sụp đổ, cân bằng thế giới sẽ bị phá vỡ… Thiên Đạo sẽ không để yên đâu.”

Diệp Phi dừng lại, ngắm nhìn một bông hoa lạ đang hướng về phía mình tỏa hương thơm ngào ngạt. Anh nhẹ nhàng thổi bụi trên vạt áo, thản nhiên trả lời:

“Thiên Đạo? Nếu hắn có ý kiến, bảo hắn xuống đây mua mì tôm mà ăn, rồi tôi với hắn ngồi bàn bạc lại quy hoạch đô thị. Còn giờ thì…” Diệp Phi chỉ tay vào thùng nước rỗng bên cạnh lão. “Lão lo mà gánh nước đi. Hôm nay Linh Nhi định trồng thêm một vạt thảo dược hồi sinh nữa, cần nhiều nước lắm đấy.”

Huyết Hải Yêu Quân đờ người ra. Thảo dược hồi sinh? Loại thứ đó mà cũng trồng được theo vạt sao? Lão rùng mình, thầm nghĩ bản thân có lẽ là ma đầu may mắn nhất lịch sử. Bị bắt làm phu phen quét dọn cho một vị thần linh không coi quy luật ra gì, thực ra lại là một loại bảo mệnh tốt nhất.

Bầu trời Vực Thẳm vẫn mờ mịt phía xa, nhưng bao quanh Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi, một thiên đường xanh biếc đã chính thức định hình. Mùi hương của những loại tiên dược thượng cổ bay xa vạn dặm, bắt đầu thu hút không chỉ những tu sĩ thèm khát, mà cả những ánh mắt tham lam và sợ hãi từ những đỉnh núi cao nhất của đại lục.

Giữa khu vườn địa đàng mới mọc lên, Diệp Phi bỗng thấy mình hơi đói. Anh quay vào tiệm, nói vọng ra: “Y Y, chuẩn bị cho tôi một bát mì tôm thêm trứng. Thêm mấy lát thịt bò từ trong kho lạnh nữa nhé. Nay tự nhiên thấy hứng thú ăn uống lạ thường.”

“Vâng ạ!”

Tiếng bát đĩa lách cách hòa cùng tiếng chuông gió leng keng tạo nên một giai điệu hài hòa. Tại nơi nguy hiểm nhất trần đời, cuộc sống vẫn cứ diễn ra theo cái cách bình thản đến mức điên cuồng nhất dưới bàn tay của người chủ tiệm lười biếng.

Linh Nhi nhảy múa trên những phiến lá rộng lớn, Vượng Tài nằm sưởi ánh sáng phát ra từ cây đào, và Huyết Hải Yêu Quân lại bắt đầu cuộc hành trình xách nước của mình. Một ngày mới bình yên – theo đúng chuẩn của Diệp Phi – bắt đầu như thế.

Vực Thẳm, có lẽ từ hôm nay, nên đổi tên thành Tiệm Garden thì hơn.


*(Kết chương 191)*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8