Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 4: Củ khoai lang đầu tiên nảy mầm
Hắc Thổ Hoang Nguyên, một vùng đất vốn dĩ bị các Ma thần nguyền rủa, nơi mà ngay cả bóng tối cũng mang theo vị rỉ sét của máu và sự chết chóc. Phía trên mặt đất, bầu trời lúc nào cũng là một màu đỏ thẫm như máu loãng, mây đen cuồn cuộn như những con đại xà đang vặn mình trong cơn đau đớn. Nhưng sâu dưới lòng đất mười trượng, trong cái hầm trú ẩn mà Diệp Phàm tự tay đào bằng chiếc cuốc rỉ sét, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt.
Diệp Phàm ngồi xếp bằng trên một bệ đá, trước mặt hắn là mười cái chậu sành chứa đầy thứ đất đen đã được tinh lọc. Hắn khẽ thở hắt ra một hơi, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Vạn lớp bảo hộ mới được một khắc bình yên.”
Hắn lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những bức tường đá đã được gia cố bởi bảy bảy bốn chín lớp “Trận pháp Tuyệt Tức” và tám mươi mốt lớp “Trận pháp Chướng Nhãn”. Theo tôn chỉ của Trường Sinh Môn, một khi đã ở nơi đất khách quê người, nhất là nơi chứa đầy lũ ma đầu khát máu này, thì sự thận trọng không bao giờ là thừa. Thậm chí, nếu có thể, Diệp Phàm còn muốn đào sâu thêm vài chục trượng nữa xuống lõi đất để tránh xa sự chú ý của bất kỳ ai.
“Tiểu tử… ngươi lại đang làm cái trò gì vậy?”
Tiếng nói khàn khàn, mang theo sự mệt mỏi cùng cực phát ra từ chiếc nhẫn đen cũ kỹ nằm lăn lóc ở góc sàn. Đó là Lão Ma Đầu Vong Tiên. Lão vừa mới tỉnh lại sau một giấc ngủ dài sau khi bị sốc trước cảnh tượng một đệ tử chính tông tu tiên lại đi dùng Thần binh bổ đá để làm chuồng gà.
Diệp Phàm không thèm ngẩng đầu lên, hắn vẫn đang chăm chú dùng một chiếc nhíp bằng trúc nhỏ xíu, tỉ mỉ gắp từng hạt cát không đạt tiêu chuẩn ra khỏi chậu đất.
“Lão quỷ, đừng có làm ta phân tâm. Đây là thời khắc lịch sử của nhân loại.”
“Lịch sử?” Lão Vong Tiên run rẩy một cách vô hình, “Ngươi luyện chế ma khí ngàn năm để đột phá? Hay ngươi đang nghiên cứu cấm thuật huyết tế để hủy diệt một tòa thành?”
Diệp Phàm bĩu môi, ánh mắt nhìn lão như nhìn một kẻ thiếu kiến thức cơ bản. Hắn trịnh trọng lấy ra một mảnh củ có màu vàng nhạt, vỏ ngoài sần sùi, chỉ to bằng ngón tay cái.
“Ta đang gieo mầm khoai lang.”
Sự im lặng bao trùm lấy gian hầm trong vài hơi thở. Sau đó, một tràng cười ngặt nghẽo đầy mỉa mai vang lên từ chiếc nhẫn:
“Ha ha ha! Ngươi… ngươi thật sự là đồ ngốc! Đây là Ma Giới! Là Cửu U Ma Giới! Ngươi có biết Hắc Thổ Hoang Nguyên này chứa bao nhiêu độc tính không? Ma khí nồng nặc đến mức ngay cả Ma thảo bậc thấp cũng khó sống nổi, ngươi định trồng cái thứ cây phàm tục này? Ngươi đúng là lãng phí tâm lực bảo mệnh của ngươi vào một trò đùa!”
Diệp Phàm chẳng buồn cãi lý. Hắn biết, trong mắt những kẻ cường giả chỉ biết đến giết chóc và sức mạnh, làm nông là một sự sỉ nhục. Nhưng hắn thì khác. Hắn có *Trường Sinh Công* tầng thứ 10, và quan trọng nhất, hắn có kỹ năng “Lao động là vinh quang” được tôi luyện từ lúc còn ở Nhân giới.
Diệp Phàm nhắm mắt lại, vận chuyển công pháp. Một luồng khí tức thanh khiết, ôn hòa như nắng ấm mùa xuân bắt đầu luân chuyển trong kinh mạch của hắn. Không giống như linh lực của các môn phái khác thường mang tính sát phạt, linh lực của Trường Sinh Môn dịu dàng và đầy sức sống.
Hắn đưa ngón tay chạm nhẹ vào mặt đất đen kịt trong chậu. Ngay lập tức, những luồng khí đen (Ma khí) u ám trong đất bắt đầu bị linh lực thanh lọc. Chúng rít lên như những linh hồn bị thiêu đốt, nhưng thay vì biến mất, dưới sự điều khiển tinh vi của Diệp Phàm, chúng bị nén lại, biến đổi cấu trúc thành những hạt tinh hoa đặc quánh.
“Trường Sinh Công tầng 10: Ma Khí Chuyển Hóa Thuật!” Diệp Phàm khẽ quát trong lòng.
Lão Vong Tiên chết lặng. Lão thấy những luồng ma khí bạo ngược, thứ vốn có thể khiến một cao thủ Kim Đan kỳ phải nổ xác nếu hấp thụ trực tiếp, lúc này lại ngoan ngoãn như những con chiên nhỏ, bị Diệp Phàm nhào nặn thành chất dinh dưỡng bón cho cái mẩu khoai bé tí tẹo kia.
“Nghịch thiên… ngươi đúng là đồ biến thái!” Lão Vong Tiên lẩm bẩm trong sự hoang mang cực độ, “Dùng năng lượng của Ma đạo để bón phân… tổ sư của Trường Sinh Môn nếu biết được chắc chắn sẽ sống lại để bóp chết ngươi!”
Diệp Phàm mặc kệ lão, hắn cẩn thận đặt mẩu khoai vào hố nhỏ giữa chậu, phủ một lớp đất tơi xốp lên, sau đó lấy ra chiếc bình tưới làm bằng sọ Ma thú đã được tẩy uế sạch sẽ. Nước chảy ra từ bình không phải nước thường, mà là nước có pha trộn một giọt “Mộc Linh Tịch” – thứ linh dịch hiếm hoi hắn chắt chiu từ đống thảo dược của sư phụ trước khi bị đá vào Ma giới.
“Lớn lên đi, người anh em. Ở đây không có ánh nắng, nhưng ta có đèn linh thạch.”
Diệp Phàm treo một vài viên linh thạch phát quang lên trần hầm, tạo ra một vùng sáng nhân tạo nhẹ nhàng. Hắn ngồi đó, nhìn chằm chằm vào chậu đất với vẻ mặt vô cùng kỳ vọng. Một giờ trôi qua, hai giờ trôi qua…
Diệp Phàm mỏi mắt quá nên nằm lăn ra cạnh chậu đất mà ngủ quên mất. Cơn buồn ngủ của hắn cũng mang tính “cẩu đạo” – hắn chỉ ngủ sâu khi cảm thấy mười lớp trận pháp của mình vẫn hoạt động ổn định.
…
Sáu tiếng sau.
Một mùi hương kỳ lạ bắt đầu lan tỏa trong gian hầm chật hẹp. Nó không phải mùi máu, cũng không phải mùi tanh của bùn đất Ma giới. Đó là mùi của sự sống, mùi của đất ẩm quyện với hương vị thanh khiết nhất.
Lão Vong Tiên là người đầu tiên cảm nhận được. Linh hồn của lão bỗng thấy rùng mình một cái. Là một tàn hồn ma đạo, lão vốn cực kỳ nhạy cảm với linh khí và sinh mệnh lực.
“Cái… cái gì đây?”
Diệp Phàm giật mình tỉnh dậy, cái cuốc rỉ sét lập tức xuất hiện trong tay theo phản xạ tự nhiên của một kẻ luôn sợ bị ám sát. Hắn nhìn quanh, ánh mắt sắc lẹm, nhưng ngay lập tức khựng lại.
Trong chậu sành trung tâm, giữa lớp đất đen óng ánh tinh hoa, một mầm non nhỏ bé, mong manh nhưng cứng cỏi đã đâm thủng lớp đất mà nhô lên. Cái mầm ấy có màu xanh ngọc bích rực rỡ, bao phủ xung quanh nó là một vầng sáng mờ ảo, trông chẳng giống khoai lang chút nào, mà giống như một đóa tiên hoa chuẩn bị khai nở.
“Nảy mầm rồi!” Diệp Phàm reo lên, giọng run run vì xúc động. Hắn bỏ cái cuốc xuống, bò lại gần, suýt nữa thì dán mũi vào cái mầm nhỏ xíu ấy.
“Không thể nào…” Tiếng lão Vong Tiên lạc đi, “Ma khí chuyển hóa thành tiên khí? Tiểu tử, mẩu khoai lang này của ngươi… nó biến dị rồi!”
Diệp Phàm kích hoạt “Thần Nông Nhãn”. Trong tầm mắt hắn, cái mầm kia không còn là một cái cây bình thường. Những dòng năng lượng chảy tuần hoàn bên trong nó hiện lên rõ rệt. Ma khí từ bên ngoài bị rễ cây hút vào, đi qua thân mầm và bị chuyển hóa ngay lập tức thành một loại linh lực tinh thuần cực độ, rồi lại tỏa ra không khí dưới dạng oxy thanh lọc.
Cây khoai lang này không chỉ là thực phẩm, nó đang hoạt động như một cỗ máy lọc không khí cỡ nhỏ dành riêng cho Ma giới!
“Đây là… Ma Linh Khoai!” Diệp Phàm đặt tên ngay cho đứa con đầu lòng của mình.
Cái mầm nhỏ dường như cảm nhận được sự hiện diện của “cha đẻ”, nó khẽ lay động, những lá mầm bé xíu mở rộng ra như muốn ôm lấy chút ánh sáng linh thạch mỏng manh. Mỗi lần lá mầm rung rinh, một vòng sóng linh khí nhỏ lại tỏa ra, đánh tan chút khí tức u ám còn sót lại trong gian hầm.
Diệp Phàm cảm thấy toàn thân lỗ chân lông mở rộng, thoải mái vô cùng. Tu vi Trường Sinh Công vốn đang dậm chân tại chỗ của hắn bỗng nhiên dao động nhẹ. Một củ khoai lang nảy mầm lại đem lại lợi ích tu luyện tương đương với một viên Đột Phá Đan sơ cấp!
“Nếu ta trồng cả một cánh đồng… chẳng lẽ ta sẽ sống lâu ngang ngửa trời đất?” Diệp Phàm xoa cằm, đôi mắt sáng rực sự tính toán. “Lão quỷ, ngươi thấy chưa? Đây mới gọi là vương đạo!”
Lão Vong Tiên trầm mặc hồi lâu, sau đó nói một câu mà chính lão cũng không tin nổi: “Tiểu tử, cho ta một chút khí tức từ cái cây đó… tàn hồn của ta… dường như đang ổn định lại.”
“Nằm mơ đi! Một hơi linh khí đáng giá một viên linh thạch đấy, lão nợ ta bao nhiêu tiền rồi?” Diệp Phàm hừ hừ, nhưng thực tế hắn lại lén điều khiển trận pháp để linh khí lưu chuyển qua chiếc nhẫn nhiều hơn một chút.
Sự vui mừng chưa kéo dài được bao lâu, đôi tai của Diệp Phàm bỗng động đậy. Nhờ tu vi thâm hậu ẩn giấu, thính giác của hắn cực kỳ nhạy bén.
Phía trên mặt đất, cách đây mười trượng, có tiếng động lạ.
*Rộp… rộp…*
Đó là tiếng bước chân dẫm lên những bụi cỏ răng quỷ khô khốc. Tiếng bước chân không nhanh nhưng nặng nề, kèm theo tiếng thở dốc đầy hung bạo.
“Hỏng rồi! Mùi hương!” Diệp Phàm giật mình kinh hãi. “Sơ suất quá! Ta quên mất khứu giác của đám ma thú nhạy bén thế nào. Một củ khoai lang nảy mầm ở Nhân giới thì chẳng là gì, nhưng ở cái nơi chết chóc này, mùi linh khí chẳng khác nào mùi thịt nướng giữa một bầy hổ đói!”
Hắn lập tức vẫy tay, kích hoạt thêm ba lớp trận pháp cách âm và che dấu mùi vị một cách cuống cuồng. Nhưng dường như đã quá muộn. Thứ sinh vật ở phía trên đã dừng lại ngay tại vị trí hầm của hắn.
Mặt đất phía trên bắt đầu rung chuyển. Một lực lượng thô bạo đang ra sức cào bới.
“Là Ma Lang! Một con đơn độc, nhưng chí ít cũng phải cấp Ma Tướng.” Lão Vong Tiên nhắc nhở, giọng nói đầy sự hưng phấn của kẻ muốn xem trò hay, “Cái trận pháp cỏn con của ngươi không chịu nổi vài cú tát của nó đâu. Ra ngoài chém nó đi, dùng cái cuốc rỉ sét của ngươi ấy!”
“Chém cái đầu lão! Ta là một nông dân yêu hòa bình!” Diệp Phàm nghiến răng, vẻ mặt biến đổi liên tục. Hắn nhìn cái mầm khoai lang bé nhỏ tội nghiệp, rồi nhìn lên trần nhà đang rung rinh đất cát rơi xuống.
Nếu để con quái vật này phá hỏng vườn rau đầu tiên của hắn, hắn thề sẽ không còn mặt mũi nào nhìn tổ tiên Trường Sinh Môn.
“Vốn dĩ định ở ẩn lâu thêm chút nữa, nhưng là ngươi ép ta…”
Diệp Phàm thở dài một hơi, đứng dậy. Hắn không lao ra ngoài như một anh hùng, mà thay vào đó, hắn lén lút lấy từ trong túi trữ vật ra một mớ “hạt dưa hấu đen”.
Hắn dùng một lực nhẹ nhàng nhưng vô cùng chuẩn xác, ném những hạt dưa hấu xuyên qua một kẽ hở của trận pháp, cắm sâu vào lớp đất chỉ cách bề mặt nửa trượng.
“Kích hoạt: Dưa Hấu Nổ Liên Hoàn!”
Diệp Phàm vừa dứt lời, phía trên truyền đến một tiếng gầm vang trời, sau đó là một chuỗi tiếng nổ chói tai: *Bùm! Bùm! Đoàng!*
Mặt đất phía trên rung chuyển dữ dội như bị động đất cấp mười. Tiếng gầm của Ma Lang chuyển từ hung dữ sang kinh hãi, rồi tắt ngấm. Một cơn mưa đất đen và máu đỏ rơi xuống mặt đất cằn cỗi của Hoang Nguyên.
Dưới hầm, Diệp Phàm che đầu, núp sau một cái bệ đá to nhất, run rẩy: “Nguy hiểm quá, Ma giới thật quá nguy hiểm! Chỉ mới trồng một mầm khoai lang mà đã bị tập kích rồi. Sau này trồng lúa thì phải làm thế nào? Chắc chắn phải chế ra loại mìn dưa hấu mạnh hơn mới được.”
Sau cơn địa chấn, mọi thứ trở lại tĩnh lặng.
Diệp Phàm cẩn thận chờ thêm nửa canh giờ, sau đó dùng thần thức quét ra bên ngoài. Một cảnh tượng dở khóc dở cười hiện ra: Một con chó đen gầy gò, to bằng bắp đùi người lớn, toàn thân bị đen thui vì khói nổ, đang nằm sấp mặt bên cạnh cái hố sâu mà những quả dưa hấu nổ tạo ra. Nó không chết, nhưng tứ chi co giật, mắt trắng dã, lưỡi thè ra ngoài.
Đó chính là con Ma Lang. Thực ra nó không mạnh đến cấp Ma Tướng, chỉ là một con lang già suy yếu bị thu hút bởi mùi hương tươi mát lạ kỳ.
“Vẫn còn sống?” Diệp Phàm nhíu mày. Theo thói quen của hắn, tốt nhất là nên bồi thêm một cuốc cho xong chuyện.
Nhưng khi hắn định ra tay, ánh mắt của hắn nhìn qua cái mầm khoai lang vừa mới tỏa ra thêm một vòng linh quang xanh thẳm. Một ý tưởng nảy ra trong đầu kẻ làm ruộng.
“Khu vườn này thiếu một con chó giữ cổng.”
Hắn liếm môi, lấy ra một chiếc lồng tre nhỏ nhưng thực chất là một linh bảo giam giữ, cẩn thận bước ra khỏi hầm.
Gió lạnh Ma giới thổi tung mái tóc của Diệp Phàm. Hắn nhìn con lang đang rên hừ hừ trên đất, rồi lại nhìn cái hầm kín đáo của mình. Một tay hắn cầm khoai lang (đã thu hoạch mẩu dự phòng), tay kia cầm cuốc.
Hắn tiến lại gần con lang, nở một nụ cười mà hắn tự cho là thân thiện nhất, nhưng trong mắt con Ma Lang đang hấp hối kia, nụ cười đó kinh khủng chẳng khác nào ác ma dưới vực thẳm.
“Này anh bạn đen thui, muốn sống không? Hay muốn làm phân bón cho khoai lang?”
Con Ma Lang, vốn là giống loài tàn bạo, bỗng dưng run lẩy bẩy. Khứu giác của nó cảm nhận được từ trên người kẻ này tỏa ra một mùi vị kinh người – không phải Ma khí, cũng chẳng hẳn là Linh khí thông thường, mà là một thứ sức mạnh sinh mệnh có thể áp chế hoàn toàn bản tính hung tàn của nó. Và trên hết, mùi của củ khoai trên tay hắn… thật sự rất thơm.
Lão Vong Tiên trong nhẫn nhìn thấy cảnh này thì than dài một tiếng: “Xong rồi. Đường đường là Thôn Phệ Ma Lang danh chấn một thời, dù chỉ là huyết thống loãng, nhưng lại bị một củ khoai lang chinh phục. Ma giới này… hỏng rồi, thật sự hỏng hết rồi!”
Diệp Phàm ném mẩu khoai dự phòng (loại chưa biến dị) vào miệng con lang. Con thú tội nghiệp theo bản năng ngoạm lấy, rồi hai mắt nó đột nhiên mở to. Linh lực ôn hòa tràn vào lục phủ ngũ tạng, chữa lành những vết thương do vụ nổ gây ra. Nó chưa từng được ăn thứ gì thanh khiết đến thế trong cả cuộc đời hàng trăm năm tranh giành thịt thối ở đây.
Nó lập tức bật dậy, không chạy trốn, mà vẫy đuôi rối rít như một con chó nhà, cúi đầu xuống chân Diệp Phàm mà liếm láp một cách hèn hạ.
“Tốt. Từ nay tên ngươi là Vượng Tài.” Diệp Phàm hài lòng vỗ đầu nó. “Nhiệm vụ của ngươi rất đơn giản: Không được cho bất kỳ ai lại gần cái hầm này. Nếu làm tốt, ngày nào cũng có khoai ăn. Nếu làm dở… ta sẽ đổi món thịt chó hầm dưa hấu.”
Con lang – giờ là Vượng Tài – run bắn người, ra sức gật đầu, sủa lên một tiếng “Gâu!” rõ to, mặc kệ sự thật nó vốn dĩ phải gầm rú như một ma thú thực thụ.
Đưa Vượng Tài vào một góc của hầm trú ẩn (tất nhiên là sau khi đã dắt nó đi qua mười lớp trận pháp nhận chủ), Diệp Phàm quay trở lại với mầm khoai lang của mình.
Lúc này, cái mầm đã lớn thêm được khoảng một đốt ngón tay. Những phiến lá xanh ngắt lấp lánh như ngọc. Dưới ánh đèn linh thạch, vẻ đẹp của nó thật sự lạc lõng giữa sự âm u của Ma giới, giống như một tia hy vọng mỏng manh gieo vào lòng địa ngục.
Diệp Phàm ngồi xuống cạnh chậu cây, cảm giác hài lòng dâng trào trong lồng ngực. Với một người đệ tử của Trường Sinh Môn, không có niềm vui nào lớn hơn việc nhìn thấy mầm xanh trỗi dậy từ đất chết.
“Vượng Tài, trông chừng cho kỹ. Đây là tương lai của chúng ta đấy.”
Con chó đen nằm phủ phục cạnh lối vào, đôi mắt láo liên nhìn ra phía cổng hầm, tỏ vẻ vô cùng chuyên nghiệp. Lão Vong Tiên thì đã hoàn toàn bỏ cuộc việc khuyên nhủ Diệp Phàm nên đi làm bá chủ Ma giới. Lão tự nhủ, nếu cứ tiếp tục ở bên cạnh cái thằng điên trồng rau này, có khi ngày nào đó lão cũng sẽ phục hồi được thần lực từ… đống phân bón linh khí này mất.
Đêm đó, giữa Hắc Thổ Hoang Nguyên đầy máu và nước mắt, có một gian hầm nhỏ lặng lẽ tỏa ra mùi thơm của đất và mầm xanh. Củ khoai lang đầu tiên đã nảy mầm, đánh dấu một bước ngoặt vĩ đại mà sau này lịch sử Ma giới sẽ gọi là: “Cuộc xâm lăng của rau xanh.”
Nhưng đối với Diệp Phàm lúc này, hắn chỉ đang nghĩ một chuyện rất thực tế:
“Lá khoai lang này nếu xào tỏi, không biết vị sẽ như thế nào nhỉ? Đợi đã, Ma giới làm gì có tỏi? Hỏng rồi, mục tiêu tiếp theo của ta: Đi tìm hoặc lai tạo bằng được tỏi Ma giới!”
Hắn lấy sổ tay ra, ghi chép cẩn thận: *Ngày X tháng Y năm Z, khoai lang nảy mầm thành công. Ma giới không có tỏi, một sự thiếu sót nghiêm trọng của sáng thế thần. Cần khắc phục ngay để đảm bảo chất lượng bữa ăn.*
Dưới ánh sáng lung linh của linh thạch, cái mầm khoai lang Ma Linh khẽ rung rinh như đang mỉm cười trước ước mơ nhỏ bé nhưng vô cùng kiên định của chủ nhân nó. Một sự khởi đầu đơn giản, nhẹ nhàng, nhưng mang theo sức mạnh có thể lật nhào cả trật tự của Cửu U.