Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 8: Giao dịch đầu tiên: Rau cải đổi Ma tinh

Cập nhật lúc: 2026-05-27 12:32:09 | Lượt xem: 5

**CHƯƠNG 8: GIAO DỊCH ĐẦU TIÊN: RAU CẢI ĐỔI MA TINH**

Sáng sớm tại Hắc Thổ Hoang Nguyên, bầu trời vẫn một màu đỏ thẫm u ám đặc trưng của Ma Giới, nhưng bên trong thung lũng của Diệp Phàm, một không khí “khẩn trương tột độ” đang bao trùm.

— Vượng Tài, bên trái! Đào sâu thêm ba thước, chôn cái “Hủ Cốt Lôi” này xuống. Đúng, cẩn thận một chút, đừng để nó nổ vào mông ngươi, ta không có tiền mua thuốc trị bỏng đâu!

Diệp Phàm mồ hôi nhễ nhại, tay cầm một xấp phù chú dày cộm, miệng lẩm bẩm những lời khấn lầm rầm. Suốt cả đêm qua anh không ngủ. Sự xuất hiện của Độc Cô Ngân – kẻ mà Diệp Phàm cho là một tên “trùm đa cấp” điên khùng – đã gióng lên hồi chuông cảnh báo đỏ trong tâm trí vốn đã quá mức nhạy cảm của anh.

Sau khi bồi thêm mười lớp trận pháp ảo ảnh, năm lớp trận pháp phòng ngự vật lý và rải vô số hạt giống “Dưa Hấu Nổ” quanh lối vào, Diệp Phàm mới tạm thời lau mồ hôi, ngồi bệt xuống cạnh luống rau cải.

— Tiểu tử, ngươi thật sự là kẻ nhát gan nhất mà lão phu từng thấy trong suốt vạn năm qua.

Tiếng nói khàn khàn, mang theo sự châm chọc quen thuộc vang lên từ chiếc nhẫn cũ kỹ trên ngón tay Diệp Phàm. Lão Ma Đầu Vong Tiên lại thức giấc.

— Lão già, ông thì biết cái gì? — Diệp Phàm lườm chiếc nhẫn, tiện tay hái một lá rau cải, dùng vạt áo rách rưới lau lau rồi đưa lên miệng nhai — Đây gọi là thận trọng. Tại cái nơi mà đến con kiến cũng muốn cắn chết người này, không cẩn thận thì xương cốt cũng chẳng còn để mà làm phân bón.

Vong Tiên hừ lạnh:
— Ngươi có “Trường Sinh Công” tầng thứ mười, thân thể mạnh ngang Ma Vương sơ kỳ, khí tức lại tinh khiết đến mức ngay cả Thiên Đạo cũng khó bắt bài. Vậy mà ngươi lại đi sợ mấy tên tiểu ma ranh con? Ngươi nhìn con chó của ngươi xem, nó còn khinh thường ngươi kìa.

Diệp Phàm liếc mắt sang phía Vượng Tài. Con hắc lang gầy gò lúc này đang nằm ngửa bụng, dùng chân sau gãi tai, ánh mắt nhìn Diệp Phàm tràn đầy vẻ… chán đời. Nó tự hỏi tại sao đường đường là một Thôn Phệ Ma Lang danh chấn thái cổ, giờ lại phải đi đào hố chôn mìn cho một tên nhát chết.

— Vượng Tài, không được dùng ánh mắt đó nhìn chủ nhân! — Diệp Phàm mắng một câu, rồi thở dài — Trận pháp tốn kém lắm. Linh khí trong Ma Giới tạp chất quá nhiều, muốn duy trì mười lăm lớp trận pháp này, số Ma tinh ta nhặt nhạnh được bấy lâu nay đã cạn kiệt rồi. Nếu không có thêm Ma tinh để bổ sung trận nhãn, tối nay ta ngủ không yên tâm.

Vấn đề thực tế đã đánh bại sự bảo thủ của Diệp Phàm. Để tiếp tục “cẩu” (giấu mình), anh cần tài nguyên. Mà tài nguyên ở Ma Giới chính là Ma tinh – những viên đá chứa năng lượng hỗn mang.

Diệp Phàm nhìn sang luống cải bắp xanh mướt đang tỏa ra một tầng linh khí nhàn nhạt. Nhờ “Trường Sinh Công” và kỹ năng “Thần Nông Nhãn”, những cây cải này không chỉ tươi ngon mà còn có tác dụng thanh lọc ma tâm, điều hòa khí huyết. Ở Ma Giới, nơi ai nấy đều hừng hực sát khí và dễ tẩu hỏa nhập ma, đây chính là món hàng xa xỉ nhất.

— Quyết định vậy đi! — Diệp Phàm nghiến răng đứng dậy — Chúng ta đi chợ!

Vượng Tài ngay lập tức bật dậy, đuôi vẫy rối rít. Cuối cùng cũng được ra khỏi cái chuồng chim này rồi sao?

***

Chợ Ma Nhân biên thùy nằm cách thung lũng khoảng năm mươi dặm. Đây thực chất là một khu trại tập trung hỗn độn của đám Ma tu cấp thấp, tội phạm trốn nã và những thương nhân liều mạng.

Trước khi xuất phát, Diệp Phàm đã hóa trang vô cùng kỹ lưỡng. Anh mặc một bộ áo choàng xám xịt, cũ nát, che kín mặt mũi bằng một lớp sương mù ảo thuật mỏng. Trên lưng anh đeo một chiếc gùi gỗ to đùng, bên trong chứa khoảng mười cây cải bắp được bọc trong lá khô héo để che giấu bớt linh khí.

Để đảm bảo an toàn, Diệp Phàm đeo tới mười cái nhẫn trữ vật ở hai bàn tay. Nhưng thực chất, chín cái là giả chứa toàn bẫy nổ, còn cái thật thì… anh giấu trong đế giày trái, bên trong đó lại có một cái túi nhỏ giấu trong kẽ răng.

— Nhớ kỹ, Vượng Tài, ngươi bây giờ không phải là Thôn Phệ Ma Lang, ngươi là một con chó đen bị ghẻ. Cấm không được sủa bậy, cấm không được nhe răng. Ai mắng thì ta cười, ai đánh thì ta chạy, nghe rõ chưa?

Vượng Tài uể oải sủa một tiếng nhỏ như tiếng mèo kêu, coi như đồng ý.

Bước vào chợ, mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh và tiếng la hét sầm uất đập thẳng vào mặt. Diệp Phàm run bần bật, tay luôn thủ sẵn một viên phù chú tẩu thoát cực đại. Anh chọn một góc khuất nhất, hẻo lánh nhất, trải một tấm da thú rách ra rồi đặt… đúng ba cây cải bắp lên.

— Bán… bán rau đây… — Tiếng anh nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Trong khu chợ đầy rẫy những quầy bán xương cốt ma thú, nội tạng đỏ hỏn và vũ khí sứt mẻ, ba cây cải bắp xanh mướt của Diệp Phàm trông vô cùng lạc lõng, thậm chí là dị hợm.

Đi ngang qua quầy của anh là đủ loại hình thù quái dị: ma nhân có hai đầu, nữ ma đầu quyến rũ với đuôi bò cạp, hay những gã khổng lồ đầy vảy. Không ai thèm liếc nhìn lão già rách rưới đang bán mấy cọng cỏ dại xanh lè đó cả.

— Thấy chưa? Đã bảo là chẳng ai mua đâu. Ma giới thích ăn thịt người, ai lại ăn rau? Ngươi về nấu canh cho lão phu uống còn hơn! — Vong Tiên trong nhẫn cười nhạo.

Đúng lúc này, một toán người đi tới. Dẫn đầu là một gã quản gia có bộ râu dê dài quá ngực, đi theo là bốn tên vệ binh đô con, mặt mày bặm trợn. Hắn ta là Ma lão bản của “Dược Ma Đường” lớn nhất khu này, tên là Lão Hắc. Hắn đang đau đầu vì vị tiểu chủ nhân của hắn vừa luyện công quá độ, Ma khí phản phệ, thực quản nóng cháy, hiện tại ngay cả linh đan cũng không nuốt trôi, chỉ muốn tìm thứ gì đó thanh mát để hạ hỏa.

Lão Hắc liếc qua quầy của Diệp Phàm, ban đầu định bước tiếp, nhưng đột nhiên khứu giác nhạy bén của một dược sư khiến hắn dừng phắt lại.

Hắn ngửi thấy một mùi hương… thuần khiết đến rợn người.

Hắn chậm rãi quay đầu, nhìn chằm chằm vào ba cây cải bắp. Đồng tử hắn co rút lại. Ở Ma Giới, nơi vạn vật đều bị ô nhiễm bởi sát khí đen đặc, làm sao có thể có một loại thực vật giữ được màu xanh nguyên thủy và khí tức ôn hòa như thế này?

— Lão già kia! — Lão Hắc bước tới, giọng lạnh lùng nhưng ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc — Thứ này là gì?

Diệp Phàm giật nảy mình, tim đập thình thịch như đánh trống. Anh nghĩ thầm: *“Hỏng rồi! Hắn đến thu phí bảo kê sao? Hay hắn phát hiện ra ta là người Nhân giới? Phải bình tĩnh, phải nhẫn nhịn!”*

— Thưa đại nhân… đây… đây chỉ là ít rau cỏ trồng sau vườn… — Diệp Phàm giả bộ khàn giọng, hạ thấp người hết mức có thể — Nếu ngài không thích, tiểu nhân xin cuốn gói đi ngay!

Nói rồi, anh vội vã thò tay định thu rau lại để chạy trốn.

— Đứng lại! — Lão Hắc quát to, khiến Diệp Phàm suýt nữa đã kích hoạt trận pháp nổ tung cả khu chợ.

Lão Hắc cúi xuống, run rẩy chạm vào phiến lá cải. Một luồng khí mát lạnh chạy từ đầu ngón tay thẳng lên đại não, xua tan cảm giác bức bối của ma khí hỗn loạn trong cơ thể hắn suốt nhiều năm qua.

— Đây… đây là “Lục Bảo Tiên Diệp” trong truyền thuyết sao? — Lão Hắc lẩm bẩm, mặt biến sắc — Không, nó còn thuần khiết hơn cả dược liệu cấp năm! Mỗi thớ lá đều chứa quy luật mộc hệ hoàn hảo. Lão già này… hắn rốt cuộc là ai?

Nhìn thấy vẻ mặt biến ảo khôn lường của Lão Hắc, trong lòng Diệp Phàm càng thêm hoảng loạn. Anh thầm chửi rủa: *“Xong đời rồi, chắc chắn hắn nghĩ rau này là chất độc nên mới đổi sắc mặt như vậy. Mình phải bán rẻ, bán cực rẻ để thoát thân thôi!”*

— Đại nhân, đại nhân tha lỗi! Nếu ngài chê nó héo, tiểu nhân… tiểu nhân bán rẻ cho ngài. Một cây cải này, lấy… lấy một viên Ma tinh hạ phẩm thôi được không?

Lão Hắc nghe xong, trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập:
— Ngươi nói cái gì? Một viên… hạ phẩm?

Trong lòng Lão Hắc gào thét: *“Đại năng! Đây tuyệt đối là một vị đại năng ẩn thế đang du hí nhân gian! Thứ thánh vật cứu mạng này, nếu đặt ở thành trung tâm, ít nhất cũng phải một ngàn Ma tinh thượng phẩm một lá! Hắn nói một viên hạ phẩm là muốn sỉ nhục ta, hay đang thử lòng tham của ta đây?”*

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Lão Hắc. Hắn biết, đối mặt với những vị quái nhân thích đóng giả phàm nhân, nếu mình lanh chanh trả giá cao quá mức, có khi sẽ bị coi là phá hỏng cuộc chơi của người ta, rồi bị một chưởng đập chết không chừng. Còn nếu trả đúng giá một viên hạ phẩm, nhỡ đâu sau này vị tiền bối này đổi ý cho rằng mình lừa gạt hắn, kết cục cũng chỉ có đường chết.

Hắn nuốt nước bọt cái ực, cung kính cúi đầu thấp hơn cả Diệp Phàm:
— Tiền bối… ngài đừng đùa tiểu nhân. Thứ rau… à không, thứ “Thánh Diệp” này, dù tiểu nhân có tán gia bại sản cũng không đủ tư cách mua một cây. Nhưng hiện tại tiểu chủ nhân của tiểu nhân đang cần dùng gấp để giữ mạng. Đây là tất cả Ma tinh trong túi trữ vật của tiểu nhân, gồm năm mươi viên trung phẩm và một ngàn viên hạ phẩm. Cầu xin tiền bối… nhượng cho tiểu nhân ba cây cải này!

Nói xong, hắn dâng lên một chiếc túi gấm bằng hai tay, người run bần bật.

Đến lượt Diệp Phàm đứng hình.

*“Cái gì? Năm mươi trung phẩm? Một ngàn hạ phẩm? Ba cái cây cải béo ú này mà đáng giá thế sao? Hay là tiền giả? Hay là bên trong túi có ám khí?”*

Diệp Phàm nuốt nước bọt, liếc mắt sang Vượng Tài. Con chó đen lúc này cũng đang há hốc mồm, cái lưỡi dài thượt thò ra ngoài. Ngay cả Lão Ma Đầu Vong Tiên cũng phải kinh thán:
— Tiểu tử, ngươi đúng là mèo mù vớ phải cá rán! Ma Giới này thực sự là thiếu rau đến mức phát điên rồi sao?

Diệp Phàm run rẩy nhận lấy cái túi, dùng linh lực quét qua nhanh như chớp. Là thật! Tất cả đều là Ma tinh tinh khiết, năng lượng dạt dào đủ để anh vận hành mười lăm lớp trận pháp trong vòng một năm trời!

Nhưng theo bản năng của một kẻ theo đuổi “Cẩu đạo”, Diệp Phàm cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình. Lợi nhuận quá lớn thường đi kèm với rủi ro quá cao. Hắn đưa Ma tinh cho mình nhiều thế này, liệu có phải lát nữa hắn sẽ dẫn quân đến truy sát mình để đòi lại không?

— Được rồi… ngươi cầm đi… — Diệp Phàm vội vàng dúi ba cây cải vào tay Lão Hắc, sau đó đứng phắt dậy, không kịp nhặt cả tấm da thú — Ta có việc bận, không cần tiễn!

Vừa dứt lời, Diệp Phàm đã xách gùi, huýt sáo một cái rồi biến mất vào đám đông với tốc độ mà một Ma Vương cũng phải trố mắt nhìn.

Lão Hắc cầm ba cây cải bắp trên tay, đứng ngây người giữa chợ. Hắn nhìn cái hướng Diệp Phàm biến mất, rồi lại nhìn đống rau xanh mướt mát lạnh, cảm nhận một luồng kiếm ý (mà thực ra chỉ là sát khí dư thừa của đống Dưa Hấu Nổ dính trên tay áo Diệp Phàm) còn vương lại trong không khí.

Hắn run giọng nói với đám vệ binh:
— Thấy không? Tốc độ đó… quy luật không gian! Vị tiền bối này chắc chắn đã đạt tới cảnh giới vạn vật là kiếm. Hắn bán rau không phải vì tiền, mà là để tìm người có duyên! Mau, đem rau về cứu tiểu chủ nhân, tuyệt đối không được tiết lộ nửa lời về dung mạo của vị đại năng này, kẻo tai họa ập xuống đầu chúng ta!

***

Lại nói về Diệp Phàm. Sau khi ra khỏi chợ khoảng ba dặm, anh liền bắt đầu thi triển “bách biến hành trình”.

Đầu tiên anh thay bộ đồ màu xám bằng một bộ đồ màu đỏ, sau đó dán bùa tăng tốc chạy thục mạng mười dặm. Sau mười dặm, anh lại chui vào một lùm cây, lộn ngược áo choàng thành màu xanh, dán thêm bùa ẩn thân rồi bò thêm hai dặm. Tiếp đó, anh nhảy xuống một con suối nhỏ để xóa sạch mùi hương, dùng bùn trát khắp người rồi mới dám vòng vèo trở về thung lũng Hắc Thổ qua một lối mòn bí mật khác.

Khi đã bước chân qua lớp trận pháp thứ mười lăm, Diệp Phàm đổ ập xuống gốc cây linh thụ héo úa của mình, thở dốc như người sắp chết.

— Hú hồn… suýt nữa thì mất mạng… — Diệp Phàm vỗ ngực, tay vẫn ôm khư khư túi Ma tinh.

— Mất mạng cái gì chứ? — Vong Tiên chán nản thở dài — Ngươi vừa kiếm được một khoản hời mà cả đời những Ma tu khác không mơ tới đấy. Sao bộ dạng của ngươi giống như vừa đi ăn trộm vậy?

— Ông thì hiểu cái gì? — Diệp Phàm lôi túi Ma tinh ra, mắt sáng rực như sao — Nhìn thấy lão râu dê đó không? Ánh mắt hắn nhìn ta đầy sát khí (Thực tế là sùng bái), hắn hận không thể ăn thịt ta tại chỗ (Thực tế là kính sợ). Nếu không phải ta chạy nhanh, giờ này chắc chắn ta đã bị hàng chục đại ma đầu vây quanh đòi xin công thức bón phân rồi! Sự nổi tiếng chính là liều thuốc độc nhanh nhất dẫn đến nghĩa trang, nhớ kỹ lời ta!

Vượng Tài nhìn chủ nhân, sau đó thản nhiên nằm xuống gặm một củ cải bắp còn sót lại trong gùi. Nó bắt đầu hiểu ra một chân lý: chỉ cần đi theo tên chủ nhân điên khùng này, dù không được ăn thịt, nhưng chắc chắn sẽ có rau tươi và cuộc sống… kích thích hơn cả ở chiến trường Ma giới.

Diệp Phàm lập tức bắt tay vào việc. Anh dùng mười viên Ma tinh trung phẩm bồi vào các mắt xích của trận pháp phòng thủ. Chỉ trong chốc lát, thung lũng vốn đã mờ ảo lại càng thêm tĩnh lặng, nhìn từ bên ngoài chỉ thấy một vùng hắc ám đáng sợ, hoàn toàn che lấp hơi thở của sinh mệnh.

— Xong rồi! — Diệp Phàm nằm ngửa trên cỏ, nhìn lên bầu trời đỏ quạch qua kẽ lá — Giờ có Ma tinh rồi, ta phải nghiên cứu cách lai tạo ra “Ớt Chỉ Thiên Phun Lửa”. Lần tới nếu có ai dám làm ta giật mình như lão râu dê kia, ta sẽ cho hắn biết mùi vị của “canh rau cay độc” là thế nào.

Trong thung lũng nhỏ bé ấy, một đệ tử Trường Sinh Môn đang hăng hái bắt đầu kế hoạch bảo vệ bản thân kỳ lạ nhất lịch sử Ma giới. Diệp Phàm không hề biết rằng, chỉ vài ngày tới, cái tên “U Minh Ma Quân với báu vật rau xanh” sẽ trở thành một chủ đề cực hot, khiến hàng loạt cao thủ ma tộc lùng sục khắp nơi.

Cuộc sống làm ruộng bình yên của anh, e là sẽ còn nhiều sóng gió hơn cả những gì anh tưởng tượng.

Nhưng trước mắt, Diệp Phàm vẫn đang đắm chìm trong niềm hạnh phúc của một “triệu phú Ma tinh” mới nổi. Anh thò tay vào túi, lẩm bẩm:
— Để xem nào… phải nâng cấp lớp trận pháp thứ mười sáu lên thành “Địa Ngục Hoa Sen Nổ”… ừm, thêm một lớp ảo ảnh nữa cho chắc…

Ở góc sân, Vượng Tài lười biếng ngáp một cái thật dài. Cuộc đời làm lang của nó, từ giờ chắc chỉ toàn là trồng rau với… đào hầm thôi.

[HẾT CHƯƠNG 8]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8