Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 82: Cửa ngõ hai giới lung lay
**Chương 82: Cửa ngõ hai giới lung lay**
Gió rít qua những khe đá đen kịt của Hắc Thổ Hoang Nguyên, mang theo mùi vị gỉ sắt và sự khô khốc đặc trưng của Ma giới. Thế nhưng, tại khoảnh sân nhỏ phía trước gian nhà tranh của Diệp Phàm, không khí lại mang một mùi thơm thanh khiết của đất mới vừa được lật lên và hương vị dịu nhẹ của những mầm linh mễ đang trồi lên khỏi mặt đất.
Diệp Phàm đứng chắp tay sau lưng, đôi mắt vốn dĩ luôn híp lại vì vẻ lười biếng, lúc này bỗng chốc co rụt lại, nhìn chăm chặp vào khoảng không trung phía trên hàng rào bảo vệ.
“Không đúng… Rất không đúng.” – Diệp Phàm lẩm bẩm, mồ hôi hột bắt đầu lấm tấm trên trán.
Đối với người khác, bầu trời đỏ quạch của Ma giới hôm nay vẫn vậy. Nhưng đối với một kẻ đã tu luyện Trường Sinh Công đến tầng thứ mười, lại sở hữu bản năng sinh tồn đạt mức “thượng thừa” như Diệp Phàm, anh có thể cảm nhận được những gợn sóng li ti trong hư không. Nó giống như mặt nước hồ yên tĩnh bỗng bị một con muỗi nhẹ nhàng chạm vào, tạo ra những vòng tròn đồng tâm vô hình nhưng đầy đe dọa.
“Nguyệt Cơ! Mau lại đây!” – Diệp Phàm đột ngột quát lớn.
Nguyệt Cơ đang cặm cụi nhặt sâu cho đám cải bắp phía sau vườn, nghe thấy tiếng gọi gấp gáp của sư phụ thì giật mình, vứt luôn cả cái giỏ tre, thi triển thân pháp biến thành một đạo tàn ảnh đỏ thẫm hiện ra bên cạnh anh.
“Sư phụ, có chuyện gì vậy? Kẻ thù tấn công sao? Để đồ nhi đi giết chúng!” – Nàng lạnh lùng rút đoản kiếm, khí tức Ma Vương thoáng hiện, đôi mắt tràn đầy sát ý. Nàng cho rằng có vị đại ma đầu nào đó không sợ chết lại đến gây phiền phức cho cuộc sống yên bình của họ.
Diệp Phàm tức giận gõ nhẹ lên trán nàng một cái: “Giết giết cái gì? Trong đầu con chỉ có chém giết thôi sao? Con không thấy sao? Không gian… nó đang run rẩy!”
Nguyệt Cơ ngẩn người. Nàng nín thở cảm nhận hồi lâu, sau đó mặt hơi đỏ lên vì xấu hổ: “Đồ nhi… không cảm thấy gì cả. Hay là do gió lớn quá thôi ạ?”
Diệp Phàm thở dài thườn thượt, bộ dáng như vừa đau lòng vừa thất vọng: “Gió lớn? Con có biết cái ‘gió’ này thổi từ đâu đến không? Nó thổi từ khe nứt không gian của hai giới đấy! Con hạc giấy lúc nãy ta gửi đi, chắc chắn đã chọc thủng một lỗ trên màng chắn giữa Ma giới và Nhân giới rồi. Xong rồi, xong rồi… Nhà dột lại còn gặp mưa rào.”
Diệp Phàm bắt đầu đi đi lại lại trong sân, chân dẫm lên những hòn sỏi tạo thành những âm thanh lạo xạo. Trong đầu anh, một kịch bản kinh khủng đang hiện ra: Các đại năng của Nhân giới cảm nhận được hơi thở của Ma giới, cho rằng ma tộc sắp đại cử xâm lược. Sau đó, họ sẽ rầm rộ kéo quân qua khe nứt này để ‘diệt ma vệ đạo’. Mà cái nông trại nhỏ bé này lại nằm ngay gần biên giới. Đến lúc đó, ngựa dẫm, chân giày, đám bắp cải ngàn năm của anh sẽ nát bét, vườn thuốc trường sinh sẽ bị biến thành chiến trường.
Nghĩ đến cảnh đó, tim Diệp Phàm thắt lại. Mất đi tu vi anh không sợ, nhưng mất đi cái cuốc và vườn rau này thì chính là đòi mạng anh!
“Huyết Sát! Mau vác xác ra đây!” – Diệp Phàm rống lên hướng về phía bìa rừng.
Từ trong lùm cây tối tăm, Huyết Sát Ma Tướng vốn đang lén lút ăn trộm một quả cà chua linh khí, sợ đến mức suýt chút nữa nghẹn chết. Hắn hớt hải phi thân tới, mồm miệng còn dính đầy nước quả đỏ mọng, quỳ sụp xuống: “Tiền bối… tiểu nhân có mặt! Có việc gì sai bảo ạ?”
Diệp Phàm nhìn cái mồm dính nước quả của hắn, ngứa chân muốn đá một cái nhưng kìm lại được: “Bỏ cái thói ăn vụng đi! Bây giờ ta giao cho ngươi một nhiệm vụ tối quan trọng. Mau gọi toàn bộ lâu la dưới trướng ngươi tới đây. Không phải để đánh nhau, mà là để… đào.”
“Đào? Đào cái gì ạ?” – Huyết Sát ngơ ngác.
“Đào hào, xây công sự! Ta muốn từ đây ra đến bán kính mười dặm, tất cả phải được bao phủ bởi trận pháp ‘Mộc Diệp Ẩn’ tầng thứ ba. Ngoài ra, hãy mang toàn bộ số ‘Dưa hấu nổ’ ta đã lai tạo tháng trước ra, chôn xung quanh hàng rào. Mỗi mẻ cách nhau ba thước, một tấc cũng không được thiếu!”
Huyết Sát nghe xong, mặt mày tái mét. Hắn vốn biết vị “U Minh Ma Quân” này có sở thích kỳ quái là trồng trọt, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy ngài ấy nghiêm túc đến thế. “Dưa hấu nổ” của Diệp Phàm, hắn đã từng thấy một quả vô tình rơi xuống hố, vụ nổ đó trực tiếp thổi bay một cái hang của Ma lang, uy lực sánh ngang với đòn toàn lực của một Ma Tướng đỉnh phong. Bây giờ mà chôn quanh nhà như thế, đây là muốn biến nơi này thành hố bom sao?
“Tiền bối… có cần thiết phải làm quá vậy không? Kẻ thù nào có thể qua nổi hàng rào hiện tại của ngài?” – Huyết Sát run rẩy hỏi.
Diệp Phàm trừng mắt nhìn hắn: “Ngươi thì biết cái gì! Sự cẩn thận không bao giờ là thừa. Một vết nứt không gian có thể dẫn đến một cuộc chiến giới vực! Ngươi có muốn thấy vườn cải bắp của ta bị biến thành tro bụi không?”
“Dạ không… không dám!” – Huyết Sát lập tức biến mất trong một luồng khói đen, không dám chậm trễ nửa giây. Hắn biết, nếu để cái vườn này có chuyện, hắn sẽ là người đầu tiên bị đem đi bón phân cho vụ mùa sau.
Trong khi cả trang trại bắt đầu rơi vào trạng thái thiết quân luật, Diệp Phàm lại đi tới chỗ của Vượng Tài. Con chó đen gầy gò đang nằm ngủ khì dưới gốc cây linh quả, cái mũi thỉnh thoảng lại phập phồng, trông chẳng có chút dáng vẻ nào của Thôn Phệ Ma Lang huyền thoại.
“Vượng Tài, đừng ngủ nữa. Ngửi thử xem.” – Diệp Phàm lấy cái cuốc khều khều vào bụng nó.
Vượng Tài mở một con mắt ra, lười biếng hít hít không khí. Đột ngột, cái đuôi nó dựng đứng lên như một thanh kiếm. Nó bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào khoảng hư không mà Diệp Phàm vừa quan sát ban nãy. Một tiếng gầm thấp vương vấn chút linh áp của viễn cổ thần thú phát ra từ cổ họng nó.
“Gâu… gâu gâu!” (Đúng rồi chủ nhân, có mùi của lũ đạo mạo bên Nhân giới! Rất nhiều hơi thở đang tiến lại gần lỗ hổng!)
Diệp Phàm sắc mặt đại biến: “Cái gì? Rất nhiều sao? Lũ đó nhanh vậy à? Hạc giấy của ta mới gửi đi chưa được bao lâu mà!”
Thực ra, Diệp Phàm đã đánh giá quá cao tốc độ phản ứng của nhân giới, nhưng lại đánh giá quá thấp “mùi thơm” từ món rượu trường sinh mà anh gửi đi. Tại Nhân giới, lúc này khe nứt không gian nhỏ xíu do con hạc giấy xuyên qua đang tỏa ra một lượng linh khí nồng đậm chưa từng thấy. Các tông môn quanh vùng đó tưởng rằng có thiên tài địa bảo xuất thế, hay là tiên nhân giáng trần, nên thi nhau kéo đến dò xét.
Còn ở phía Ma giới này, trong mắt Diệp Phàm, đó là dấu hiệu của một đội quân chinh phạt.
“Lão già kia, tỉnh dậy ngay cho ta!” – Diệp Phàm đập tay vào chiếc nhẫn cũ kỹ trên ngón cái.
Một luồng khói xám nhạt hiện ra, hóa thành bóng dáng già nua của Lão Ma Đầu Vong Tiên. Lão gáp một hơi dài, lèm bèm: “Tiểu tử, mới sáng sớm đã gọi hồn lão phu lên làm gì? Đang lúc lão phu đang mộng thấy đi hái hoa cùng tiên nữ mà…”
“Tiên cái đầu lão! Nhìn lên kia đi, không gian sắp vỡ rồi. Lão có chiêu gì để che giấu khí tức của cái vườn này không? Ý ta là, che giấu sao cho nó trông giống như một đống rác thải ma đạo bẩn thỉu nhất ấy, để lũ Nhân giới không muốn dòm ngó.”
Lão Ma Đầu nhìn lên bầu trời, đôi mắt hỏa nhãn kim tinh của lão chớp động liên hồi. Một lát sau, lão cười khà khà: “Tiểu tử, ngươi thực sự là kẻ ‘cẩu’ nhất mà lão phu từng gặp trong vạn năm qua. Khe nứt đó chỉ rộng bằng cái lỗ kim, người không thể đi qua, chỉ có linh khí tràn vào thôi. Nhưng nếu ngươi sợ, lão phu có một cách. Hãy dùng ‘Thiên Ma Hóa Trận’, phối hợp với phân của Vượng Tài và mấy loại thảo mộc gây thối của ngươi, biến nơi này thành một ‘bãi lầy tử vong’ trong mắt giới tu chân.”
Mắt Diệp Phàm sáng lên: “Phân của Vượng Tài? Cái đó ta có nhiều! Vượng Tài, lại đây, đến giờ cống hiến vì sự bình yên của nông trại rồi!”
Vượng Tài nghe thấy thế, khuôn mặt chó của nó méo xệch đi, ánh mắt lộ vẻ uất ức nhìn chủ nhân. Nó là đường đường Ma Lang huyền thoại, sao giờ lại bị đối xử như một cái nhà máy sản xuất vật liệu xây dựng trận pháp thế này?
Nhưng nhìn cái cuốc rỉ sét đang nằm trong tay Diệp Phàm, Vượng Tài thở dài, ngoan ngoãn quay mông lại.
Cả một buổi sáng, Diệp Phàm bận rộn như một con thoi. Anh không chỉ tăng cường phòng thủ, mà còn tự mình chế tạo thêm các “bù nhìn rơm”. Đừng nhìn những cái bù nhìn này trông có vẻ xơ xác, bên trong chúng được Diệp Phàm nhồi nhét đầy những mảnh phù chú phòng ngự và cả những hạt giống của “Cây Mây Ma”, một khi có kẻ lạ xâm nhập, chúng sẽ lập tức bung ra và trói chặt kẻ đó cho đến chết.
Nguyệt Cơ nhìn sư phụ bận rộn, trong lòng nàng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Nàng nhìn ra xa, nơi biên giới không gian đang rung động ngày một mạnh hơn. Nàng tự hỏi, tại sao một người mạnh đến mức này, chỉ bằng một cái nhấc tay có thể trấn áp Ma Vương, lại phải lo sợ một vết nứt không gian nhỏ nhoi?
“Sư phụ… có lẽ người thực sự không phải sợ, mà là đang trân trọng cuộc sống này.” – Nàng tự nhủ, ánh mắt nhìn bóng lưng của Diệp Phàm thêm phần sùng bái.
Trong lúc đó, Diệp Phàm vừa đổ một xô dung dịch bốc mùi nồng nặc xuống gốc cây bàng trước ngõ, vừa lẩm bẩm: “Sư phụ à sư phụ, lão gửi con vào Ma giới làm gì không biết. Con chỉ muốn làm một nông dân bình thường, gieo hạt, bón phân, thu hoạch. Thế giới ngoài kia quá nguy hiểm, con thề, nếu kẻ nào dám làm đổ một chậu hoa của con, con sẽ dùng 100 loại phân bón khác nhau tống vào mồm kẻ đó!”
Đột nhiên, “Oanh” một tiếng cực nhỏ từ sâu trong tầng mây truyền tới.
Bầu trời Ma giới rạn ra một đường tơ trắng mảnh mai. Từ vết nứt đó, một luồng ánh sáng vàng óng ánh – vốn là linh khí cực kỳ tinh khiết của Nhân giới – rót xuống như một tia nắng đầu tiên xuyên qua địa ngục.
Diệp Phàm đứng khựng lại, da gà nổi lên khắp người. Anh cảm nhận được, có một luồng thần thức lạ lẫm, vừa yếu ớt nhưng đầy tò mò, đang cố gắng len lỏi qua vết nứt đó để nhòm ngó thế giới này.
“Nó tới rồi! Thiết bị phòng thủ cấp một, kích hoạt ngay!” – Diệp Phàm hét lớn, tay kết ấn nhanh như chớp.
Ngay lập tức, hàng loạt những quả dưa hấu dưới đất phát ra tiếng nổ trầm đục, sương khói từ trận pháp “Thiên Ma Hóa Trận” bốc lên, bao trùm toàn bộ nông trại trong một làn sương mù đen đặc, hôi thối và đầy chướng khí. Những mầm cây xanh mướt bị che giấu đi, những ngôi nhà tranh biến mất, chỉ còn lại một vùng đất sình lầy ma quái, trông cực kỳ ghê rợn và chẳng có chút giá trị nào để khám phá.
Bên kia khe nứt không gian, tại một đỉnh núi ở Nhân giới.
Vài vị tu sĩ cấp cao đang đứng quanh một vết rách không gian nhỏ. Một lão già râu trắng cầm kính chiếu yêu soi vào trong, sau đó rút lại, vẻ mặt đầy sự ghê tởm.
“Trưởng lão, bên trong đó là gì? Có bảo vật không ạ?” – Một đệ tử trẻ tuổi hưng phấn hỏi.
Lão già khịt khịt mũi, lắc đầu ngán ngẩm: “Bảo vật cái gì? Bên trong toàn là xú khí ma đạo, nhìn qua thấy một bãi sình lầy nồng nặc mùi phân của yêu thú bậc thấp. Chắc đây là bãi rác không gian của Ma giới rồi. Hèn chi con hạc giấy kia bay ra ngoài lại có linh tính cao như vậy, chắc là do nó quá thèm khát không khí trong sạch nên mới dùng hết sức bình sinh mà thoát ra. Thật đáng thương cho con hạc giấy đó.”
Nói rồi, các vị tu sĩ phất tay áo bỏ đi, không thèm đoái hoài gì đến cái “bãi rác” bên kia nữa.
Ở phía bên này, Diệp Phàm nín thở chờ đợi suốt hai canh giờ. Khi cảm thấy luồng thần thức kia đã biến mất hoàn toàn và khe nứt bắt đầu tự co lại, anh mới dám thở phào một cái, ngồi bệt xuống đất.
“May quá… Đi rồi. Lũ Nhân giới đúng là khôn ngoan, thấy chỗ thối tha là chạy ngay.” – Diệp Phàm lau mồ hôi, đắc ý nhìn vào “kiệt tác” hôi thối mà mình vừa tạo ra.
Vượng Tài nằm bên cạnh, đôi mắt nó nhìn Diệp Phàm như nhìn một kẻ điên. Chủ nhân ơi là chủ nhân, ngài thực sự là dùng thần công nghịch thiên chỉ để giả làm một đống rác sao?
Nguyệt Cơ cũng bước đến, khuôn mặt nàng méo mó vì mùi hôi: “Sư phụ… họ đi rồi. Chúng ta… có thể dọn dẹp cái trận pháp này đi được chưa? Đồ nhi sắp ngất rồi.”
Diệp Phàm xua xua tay: “Chưa được! Phải để thế này thêm một tuần nữa cho chắc. Ai mà biết bọn chúng có quay lại không? Con nhìn cái cây linh mễ kia đi, nó đang được bao phủ bởi mùi phân của Vượng Tài, đây chính là sự bảo hộ tốt nhất thế gian này!”
Lúc này, Huyết Sát Ma Tướng dắt một đoàn Ma binh vừa đào xong hào trở về, nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng này, hắn cứng đờ cả người. Trong mắt hắn, Diệp Phàm không còn là một nông dân hay một Ma Quân nữa, mà là một “Thiên tai của mùi vị”. Hắn âm thầm thề, từ nay về sau, thà đi ăn cỏ chứ tuyệt đối không bao giờ được chọc giận Diệp Phàm khi ngài ấy đang “làm vườn”.
Diệp Phàm nhìn ra xa, bầu trời đã trở lại vẻ bình lặng như cũ. Nhưng trái tim anh vẫn không cách nào bình tĩnh lại được. Khe nứt này xuất hiện một lần thì sẽ có lần thứ hai. Sự thận trọng của anh mách bảo rằng, nơi này đã không còn an toàn tuyệt đối nữa.
“Phải đẩy nhanh tiến độ đào hầm 20 tầng thôi. À không, phải là 50 tầng mới đủ.” – Diệp Phàm lẩm bẩm, bàn tay lại nắm chặt lấy cái cuốc rỉ sét.
Gió Ma giới lại thổi, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với mùi vị đặc biệt từ trang trại của Diệp Phàm, bay xa ra khắp Hoang Nguyên. Những đại ma đầu khác ngửi thấy mùi này, đều cho rằng nơi đây vừa có một loại độc dược khủng khiếp nào đó được luyện thành, không kẻ nào dám bén mảng tới.
Bình yên của Diệp Phàm, bằng một cách kỳ quặc nào đó, đã tạm thời được giữ vững. Nhưng trong tương lai, khi bí mật về món rượu linh mễ phát tán ra xa hơn, cái nông trại “bốc mùi” này liệu còn giấu được bao lâu?
Diệp Phàm đứng dậy, nhổ một ngụm nước bọt lên đất, hét lớn: “Làm việc tiếp thôi! Nguyệt Cơ, lấy xẻng cho ta!”
Ánh hoàng hôn đỏ của Ma giới kéo dài bóng hình của một kẻ cẩu đạo dưới mặt đất đen kịt, trông vừa hài hước, lại vừa ẩn chứa một sức mạnh vô tận có thể làm rung chuyển cả trời xanh. Chỉ có điều, kẻ đó chẳng bao giờ nhận thức được điều ấy mà thôi.