Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 90: Đại tiệc hòa bình giữa hai giới
**CHƯƠNG 90: ĐẠI TIỆC HÒA BÌNH GIỮA HAI GIỚI**
Bầu trời phía trên Hắc Thổ Hoang Nguyên bị chia cắt làm hai màu rõ rệt, tựa như một bức tranh thủy mặc bị ai đó hung bạo xé rách làm đôi. Một bên là ma vân cuồn cuộn, tím đen đặc quánh, chứa đựng sát khí lạnh thấu xương của quân đoàn Ma giới. Bên kia là kiếm quang lẫm liệt, ánh vàng kim rực rỡ của các đại tông môn Nhân giới, linh khí ba động mạnh đến mức khiến không gian vặn vẹo.
Dưới mặt đất, ranh giới mỏng manh giữa hai đại quân chính là… hàng rào tre xiêu vẹo của trang trại Diệp Phàm.
Diệp Phàm đứng ở giữa sân, đôi chân run lẩy bẩy giấu trong ống quần vải thô. Anh nhìn sang bên trái, thấy Ma Vương Huyết Sát đang cưỡi trên lưng con Xích Diệm Ma Hổ cao ba trượng, đôi mắt đỏ ngầu lườm lườm. Anh nhìn sang bên phải, thấy một vị trưởng lão Nhân giới mặc đạo bào trắng tinh, tay cầm phất trần, vẻ mặt trang nghiêm nhưng trong ánh mắt lộ rõ sự cảnh giác cực độ.
*“Xong rồi, lần này thì tiêu đời thật rồi,”* Diệp Phàm thầm gào thét trong lòng. *“Chỉ là muốn gieo thêm ít hạt giống bắp cải mới, sao lại kéo cả vạn người tới đây biểu tình thế này? Các người muốn đánh nhau thì đi chỗ khác, làm hỏng lớp màng phòng ngự chín lớp của ta là ta bắt đền đấy!”*
Tuy nhiên, trong mắt của hàng vạn tu sĩ và ma binh lúc này, hình bóng Diệp Phàm lại mang một phong thái hoàn toàn khác. Anh đứng đó, lưng hơi khòm, mặc áo vải thô sơ, đôi mắt thâm trầm (thực ra là thiếu ngủ vì lo sợ), khí tức toàn thân thu liễm đến mức cực hạn, trông giống hệt như một người phàm trần. Nhưng ai cũng biết, giữa chiến trường sặc mùi thuốc súng này, kẻ nào có thể đứng vững như bàn thạch mà không chút biến sắc, kẻ đó mới thực sự là đại khủng bố!
“U Minh Ma Quân!” Trưởng lão phái Thanh Vân – Vân Đạo Nhân tiến lên một bước, thanh âm vang dội như sấm truyền: “Ngươi giấu mình ở Ma giới đã lâu, gieo rắc ‘Ma vật’ biến dị làm nhiễu loạn thiên hạ, nay còn muốn lôi kéo cả Ma tộc để phản công Nhân giới sao? Hôm nay chúng ta vì đại nghĩa mà đến, trả lại thanh bình cho tam giới!”
Diệp Phàm vừa nghe tới hai chữ “Ma vật”, tim muốn nhảy khỏi lồng ngực. *Ma vật cái gì chứ? Đó là củ cải trắng ta trồng bón bằng phân hữu cơ cơ mà!*
Anh cố trấn tĩnh, dùng thanh âm mà anh cho là “ôn hòa nhất” (nhưng người khác nghe ra là lạnh lùng khinh thị) đáp lại: “Các vị tiền bối… thực sự là hiểu lầm rồi. Ta ở đây chỉ để làm ruộng, không muốn tranh chấp với ai cả. Nếu các vị mệt quá, hay là… vào ngồi uống chén trà cho hạ hỏa?”
Lời vừa thốt ra, toàn trường ồ lên một trận kinh hãi.
“Uống trà?” Ma Vương Huyết Sát ở bên cạnh nghe vậy thì rung mình một cái. Hắn thầm nghĩ: *“Tiền bối quả nhiên cao tay! Ngài ấy muốn dùng độc trà để hạ sát cả vạn tu sĩ Nhân giới mà không cần tốn một binh một tốt? Thâm hiểm! Quá mức thâm hiểm!”*
Trong khi đó, Vân Đạo Nhân cũng toát mồ hôi hột: *“Kẻ này thâm tàng bất lộ, mời chúng ta uống trà thực chất là muốn thăm dò thực hư. Nếu ta từ chối, hắn chắc chắn sẽ lấy đó làm cớ để phát động ma trận giết sạch chúng ta. Nếu ta đồng ý, liệu trong trà có cấm chế gì không?”*
Căng thẳng lên tới đỉnh điểm thì Nguyệt Cơ từ trong gian nhà nhỏ đi ra. Hôm nay cô mặc một bộ váy giản dị, tay bê một rổ rau xanh mướt. Cô nhìn về phía quân đội Nhân giới, giọng nói lạnh lùng nhưng chứa đựng uy nghiêm:
“Chủ thượng nói muốn tiếp đãi các vị, chính là cơ duyên lớn nhất vạn năm nay. Các người đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.”
Nghe thấy danh xưng “Chủ thượng”, toàn bộ Ma quân đồng loạt quỳ rạp xuống. Một vị Ma công chúa cao quý lại gọi một lão nông dân là Chủ thượng? Sự thật này giống như một cái tát trời giáng vào nhận thức của các tu sĩ Nhân giới.
Diệp Phàm thấy tình thế không ổn, vội vàng ra hiệu: “Vượng Tài, nhóm bếp đi!”
Con hắc khuyển Vượng Tài vốn đang nằm ngủ dưới gốc cây khế, lờ đờ mở mắt, khịt mũi một cái. Một ngọn hỏa diễm màu tím nhạt bắn ra từ miệng nó, ngay lập tức đốt cháy đống củi gỗ sau bếp.
“Ma Lang Thôn Phệ!” Đám tu sĩ Nhân giới tái mặt. “Cấp bậc yêu thú đỉnh cấp như vậy mà chỉ để nhóm bếp?”
Diệp Phàm không rảnh để tâm đến mấy cái nhìn kỳ quặc đó. Anh biết, muốn hóa giải hận thù vạn năm thì đạo lý chẳng có tác dụng gì bằng một dạ dày ấm áp. Anh lôi ra cái nồi lớn mà anh thường dùng để nấu cám cho lợn (thực ra là một chiếc vạc đồng linh bảo nhặt được ở khe nứt không gian), sau đó bắt đầu thi triển “tuyệt chiêu”.
“Xoạch! Xoạch!”
Tiếng cuốc đất vang lên nhịp nhàng. Diệp Phàm ra vườn, nhổ mấy củ cải trắng đại tướng, cắt vài nhánh tỏi tây xanh mởn, hái thêm một nắm ớt chỉ thiên chín mọng đỏ rực. Anh quay trở vào bếp, mồ hôi nhễ nhại xào xào nấu nấu.
Hương thơm bắt đầu lan tỏa.
Ban đầu là mùi thơm nồng nàn của tỏi phi, sau đó là vị cay nồng đặc trưng của ớt, cuối cùng là một mùi hương thanh khiết, ngọt lịm đến tận tâm can của linh củ cải. Mùi hương này đi tới đâu, sát khí cuồn cuộn giữa hai quân đoàn giống như gặp phải thiên địch, tan biến một cách kỳ lạ.
Đám Ma binh vốn đang nắm chặt binh khí bỗng nhiên cảm thấy bụng sôi ùng ục. Những tên quỷ quái bình thường chỉ thích ăn thịt sống, uống máu tươi nay lại thấy cái mùi “ăn chay” này sao mà quyến rũ đến thế. Còn các tu sĩ Nhân giới vốn đã đạt đến cảnh giới tích cốc không cần ăn uống, lúc này cũng không kìm được mà nuốt nước bọt ừng ực.
“Hôm nay ta mời khách, bất luận là Nhân hay Ma, đã bước vào trang trại này thì đều là khách qua đường,” Diệp Phàm cố gắng làm dịu bầu không khí bằng cách bê cái vạc khổng lồ ra đặt chính giữa hai quân đoàn.
Đó là một nồi “Lẩu Thập Cẩm Âm Dương”. Một bên nước dùng đỏ tươi như máu (thực chất là nước dùng từ ớt chỉ thiên và củ cải đỏ), một bên trong vắt như sương mai (được hầm từ xương linh thú và nấm linh chi trường sinh).
“Mời!” Diệp Phàm múc một bát đầy, tự mình uống một ngụm để chứng minh không có độc.
Thấy “đại lão” đã xuống nước, Vân Đạo Nhân không thể đứng nhìn. Ông đáp xuống, thận trọng nhận lấy một bát. Ma Vương Huyết Sát cũng thu lại hỏa hổ, tiến đến bàn ăn với vẻ mặt đầy sùng kính.
Vân Đạo Nhân vừa húp một ngụm nước dùng trong, toàn thân ông chấn động. Một luồng linh khí ấm áp, tinh khiết chưa từng thấy chảy qua kinh mạch, chữa lành những vết thương âm ỉ trong cơ thể ông từ mấy trăm năm trước. Hơn thế nữa, tâm trí ông bỗng chốc trở nên hư không, thanh thản lạ thường, mọi thù hận, tranh chấp giữa hai giới bỗng trở nên nhỏ bé vô cùng trước cái sự… ngon này.
“Ngon… quá ngon!” Vân Đạo Nhân lẩm bẩm, quên cả hình tượng trưởng lão, húp xì xụp bát lẩu.
Huyết Sát bên cạnh cũng không kém cạnh. Hắn ăn một miếng củ cải đỏ, vị cay bùng nổ khiến Ma khí trong người hắn vận chuyển nhanh gấp đôi, nhưng lại không hề có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma. Ngược lại, những tạp chất đen tối bám lấy linh hồn hắn bao lâu nay bỗng chốc bị thanh lọc sạch sẽ.
“Lão tổ tông ơi!” Huyết Sát rơm rớm nước mắt. “Thế gian này sao lại có thứ rau củ thanh diệu thế này? So với cái này thì việc giết chóc thật là nhạt nhẽo!”
Thấy hai vị thủ lĩnh bắt đầu ngồi vào bàn “ăn như chưa bao giờ được ăn”, quân lính hai bên cũng mất sạch ý chí chiến đấu. Diệp Phàm thấy vậy thì thở phào, vẫy vẫy tay: “Nồi còn nhiều, mọi người đừng chen lấn, Nguyệt Cơ, mang thêm ghế ra!”
Thế là, một cảnh tượng chưa từng có trong lịch sử vạn năm của tu tiên giới diễn ra: Đám Ma binh hôi hám và các đạo sĩ phong thái thoát tục ngồi quây quần bên những chiếc bàn gỗ sứt sẹo, vừa thổi lẩu vừa tranh nhau mấy lát đậu phụ linh khí.
Một tên ma đầu đầy sẹo đang gắp cho vị sư tỷ phái Thanh Vân một miếng nấm: “Đạo hữu, ăn cái này đi, bổ sung linh lực tốt lắm, đừng đánh nhau nữa, mệt lắm!”
Vị sư tỷ kia mặt hơi hồng, nhận lấy miếng nấm: “Ma huynh khách khí rồi, hóa ra Ma giới các ngươi cũng… biết nấu ăn nhỉ?”
Diệp Phàm đứng ở một góc sân, nhìn khung cảnh hỗn loạn nhưng ấm áp này mà rưng rưng cảm động. Anh thầm nghĩ: *“Hóa ra muốn ngăn chặn chiến tranh thế giới chỉ cần vài mẫu đất và một cái nồi lẩu. Từ nay về sau ta phải trồng thêm nhiều ớt hơn nữa, ngộ nhỡ sau này có chiến tranh quy mô lớn hơn thì còn có cái mà ứng phó.”*
Đúng lúc đó, Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn của Diệp Phàm đột nhiên lên tiếng, giọng nói đầy chua xót: “Tiểu tử thối, lão phu đi theo ngươi bấy lâu, chưa bao giờ thấy ai dùng ẩm thực để ‘vũ nhục’ chiến tranh như ngươi. Ngươi biết không, cái bát lẩu kia của ngươi nếu đem ra ngoài, ít nhất cũng đáng giá bằng một tòa linh mạch!”
Diệp Phàm cười khổ trong lòng: *“Linh mạch cái gì chứ, tính mạng là quan trọng nhất! Lão đừng nói nữa, vào phụ ta gọt thêm mười bao khoai lang đi, đám người kia ăn khỏe quá!”*
Trong khi đó, ở một góc bàn xa hơn, Thánh tử Diệp Thiên của Vạn Ma Điện và đệ tử xuất chúng nhất của phái Thanh Vân là Lý Kiếm Tâm đang lặng lẽ trao đổi “bí quyết”.
“Diệp huynh, ngươi thấy hương vị củ cải này thế nào?” Lý Kiếm Tâm hỏi, tay vẫn không ngừng gắp.
Diệp Thiên trầm tư hồi lâu, rồi thở dài đầy thán phục: “Nó không chỉ là củ cải. Mỗi một sợi xơ củ cải đều chứa đựng thiên địa chí lý. Ngươi nhìn miếng thịt này xem, nó đã được Diệp tiền bối dùng Trường Sinh Công thanh tẩy hoàn toàn sát khí, biến nó thành thánh phẩm tu luyện. Ta đồ rằng, Diệp tiền bối mời chúng ta ăn tiệc thực chất là đang truyền đạo!”
“Truyền đạo bằng đường dạ dày?” Lý Kiếm Tâm sững sờ, nhưng sau đó ánh mắt anh bỗng trở nên minh mẫn lạ thường. “Đúng vậy! Hòa bình chính là Đạo! No bụng chính là Pháp! Diệp tiền bối quả nhiên đại tài, dùng một nồi lẩu mà cứu vãn vạn linh!”
Hàng vạn tu sĩ đồng loạt gật đầu, sự sùng bái dành cho Diệp Phàm đã lên đến đỉnh điểm. Trong tâm trí họ, cái bóng dáng người nông dân kia bỗng trở nên cao lớn khôn cùng, bao phủ lấy cả bầu trời.
Tiệc tàn, mặt trời cũng bắt đầu lặn xuống sau những rặng núi đen của Ma giới. Vân Đạo Nhân và Huyết Sát cùng nhau đứng dậy, đối diện với Diệp Phàm, đồng loạt hành lễ thật sâu.
“Tiền bối đại ân, chúng ta khắc cốt ghi tâm. Từ nay về sau, phái Thanh Vân và Ma quân sẽ ký kết thỏa thuận ‘Không xâm phạm mười dặm quanh trang trại’, lấy nông sản của tiền bối làm cầu nối giao bang!”
Diệp Phàm ngơ ngác gật đầu, tay vẫn còn cầm cái khăn lau bàn: “À… ừ, thế thì tốt quá. Nếu rảnh thì cứ đến… mua rau, ta sẽ giảm giá cho khách quen.”
Quân đoàn hai phía dần dần rút lui, trả lại sự yên tĩnh cho thung lũng. Hắc Thổ Hoang Nguyên một lần nữa chìm vào bóng tối, nhưng không còn cái cảm giác áp bách đến nghẹt thở như trước nữa.
Diệp Phàm ngồi bệt xuống bậc cửa, thở hắt ra một hơi. Vượng Tài lững thững đi tới, đầu gục vào chân anh xin ăn một củ khoai.
“Vượng Tài này, chúng ta vừa thoát chết đấy,” Diệp Phàm lẩm bẩm. “Thế giới bên ngoài thực sự quá nguy hiểm. Sáng nay ta thấy bọn họ còn định dùng cấm thuật ‘Băng Thiên Địa Diệt’. Thật là, có thời gian đó sao không đi nghiên cứu cách cải tạo đất mặn?”
Anh nhìn ra vườn rau đã bị giẫm nát mất mấy luống cải, trong lòng đau như cắt. *Ngày mai phải dậy sớm để gieo lại hạt giống thôi. À, phải chế thêm vài cái bẫy bảo vệ ruộng, lần sau nếu còn kéo đến đông thế này, mình phải tính phí vào cửa mới được!*
Bóng tối bao phủ trang trại nhỏ, ánh lửa bập bùng trong lò bếp còn sót lại rọi lên tấm biển gỗ treo trước cổng vườn, vốn được Diệp Phàm tùy tay viết: “Nơi này bán rau, miễn tiếp chiến sự”.
Đêm đó, cả Ma giới và Nhân giới đều có một giấc ngủ ngon chưa từng có. Không còn ác mộng giết chóc, trong giấc mơ của họ chỉ toàn là mùi thơm ngào ngạt của củ cải linh khí và nụ cười “bí hiểm” của vị đại năng làm ruộng kỳ lạ nọ.
Còn Diệp Phàm, anh đang nằm mơ thấy mình quay về Trường Sinh Môn, sư phụ già đang mắng anh vì tội để cỏ mọc đầy sân, nhưng rồi ông lại ôm lấy anh và nói: “Đồ đệ, làm ruộng giỏi lắm!”
Chương 90 khép lại bằng một hiệp định hòa bình kỳ lạ nhất lịch sử, bắt đầu bằng một nồi lẩu và kết thúc bằng tình hữu nghị của những chiếc bụng đói. Nhân gian rộng lớn, Ma giới mênh mông, nhưng đôi khi tất cả sự vĩ đại chỉ nằm trong một chén canh của người nông dân cẩn thận hết mức kia.