Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 115: Ma giới có mùa xuân đầu tiên

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:10:36 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 115: MA GIỚI CÓ MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN**

Hắc Thổ Hoang Nguyên, một vùng đất vốn dĩ chỉ có hai màu: màu đen đặc của đất chết và màu đỏ quạch của bầu trời vạn năm không đổi. Gió ở đây luôn mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc cùng những hạt bụi lân tinh lờ mờ, mỗi một hơi thở đều khiến lồng ngực người ta như bị xát muối.

Nhưng sáng hôm nay, khi Diệp Phàm hé mở cánh cửa hầm của mình, một luồng khí mát lạnh, thanh khiết đột ngột xộc vào mũi, khiến anh hắt xì một cái rõ to.

“Hắt xì! Nguy rồi, có độc! Chắc chắn là có đứa nào đó hạ độc tầm diện rộng nhắm vào ta!”

Diệp Phàm giật nảy mình, theo phản năng cẩu đạo bẩm sinh, anh ngay lập tức kích hoạt năm lớp trận pháp phòng hộ, tay phải cầm chặt lấy chuôi cuốc rỉ sét, tay trái thủ sẵn ba lá phù “Độn Thổ Vạn Lý”. Anh nín thở, lùi sâu vào bóng tối của căn hầm, mắt nhìn đăm đăm ra bên ngoài qua khe cửa hẹp.

Tuy nhiên, thay vì nhìn thấy một đạo quân Ma tộc hung hãn hay những làn khói độc màu tím sẫm, thứ đập vào mắt Diệp Phàm lại là một cảnh tượng mà có nằm mơ anh cũng không dám nghĩ tới.

Hắc Thổ Hoang Nguyên… chuyển màu xanh.

Không chỉ là màu xanh của cỏ, mà là một thảm thực vật rực rỡ, lung linh đến mức vô thực. Những bông hoa nhỏ li ti như những ngôi sao rơi xuống mặt đất, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ màu lam lục. Phía xa hơn, những tán cây ma bám đầy gai góc ngày nào, nay bỗng nảy ra những mầm non xanh mướt, những chùm hoa hình chuông treo lủng lẳng trên cành, khẽ đung đưa trong gió và phát ra những tiếng kêu lanh lảnh như tiếng chuông bạc.

Mùi hương không phải là mùi mục nát hay chết chóc, mà là mùi trà thanh tân trộn lẫn với hương thơm nồng nàn của đất sau cơn mưa.

“Cái… cái gì thế này?” Diệp Phàm lẩm bẩm, mặt cắt không còn giọt máu. “Hỏng rồi. Hỏng thật rồi! Ta chỉ xịt chút thuốc trừ sâu kết hợp với nước rửa phân bón thừa tối qua thôi mà? Tại sao lại biến thành thế này?”

Trong nhẫn cổ, lão Ma Đầu Vong Tiên lờ mờ hiện ra dưới dạng một làn khói trắng, lão dụi mắt (dù lão không có mắt thật), miệng há hốc đến mức suýt rơi cả hàm tàn hồn.

“Tiểu tử… ngươi… ngươi rốt cuộc đã làm gì? Đây là… Linh nhãn khai môn? Không, đây là Vạn Vật Phục Tô! Tại Ma giới? Điều này là nghịch thiên! Là trái với quy tắc của Ma giới!”

“Ngươi tưởng ta muốn chắc?” Diệp Phàm hét lên (nhưng vẫn giữ âm lượng thật nhỏ để không ai nghe thấy). “Ta chỉ định tiêu diệt đám sâu bướm biến dị bằng nước chiết xuất từ cỏ Trường Sinh trộn với phân bón đặc chế tầng thứ 10. Ai mà ngờ cái đám hóa chất đó kết hợp với khí âm hàn của Ma giới lại tạo ra cái loại phân bón siêu cấp thế này chứ?”

Diệp Phàm run rẩy mở sổ tay ghi chép ra, ngòi bút run bần bật: *”Ngày 115: Một thảm họa môi trường đã xảy ra. Rau củ đột biến quá mức, tạo thành hiện tượng ‘Mùa Xuân’. Chỉ số lộ diện: 99.99%. Nguy cơ bị vây xem: Cực cao. Dự báo: Có thể phải dọn nhà ngay trong đêm.”*

Vừa lúc đó, một bóng người từ bên cạnh căn hầm lao ra. Là Nguyệt Cơ.

Nàng công chúa Ma tộc ngày nào vốn luôn giữ vẻ lạnh lùng, cao ngạo, nay lại đang chạy tung tăng giữa những thảm hoa. Nàng đưa tay chạm vào một cánh hoa tím nhạt, những giọt sương mai tinh khiết thấm vào đầu ngón tay nàng.

“Chủ nhân! Ngài nhìn xem!” Nguyệt Cơ quay lại, gương mặt rạng rỡ đến mức khiến cả những bông hoa kia cũng phải lu mờ. “Hoa nở rồi! Lần đầu tiên trong lịch sử Ma giới, có hoa thật sự nở rộ trên đất chết! Những luồng Ma sát khí xung quanh đang bị thanh lọc… thần kỳ quá!”

“Nguyệt Cơ! Quay lại đây ngay! Nguy hiểm!” Diệp Phàm rít qua kẽ răng.

Nhưng đã quá muộn. Vượng Tài — con Thôn Phệ Ma Lang danh chấn giang hồ giờ trông chẳng khác gì một con chó cỏ phàm trần — cũng đang điên cuồng chạy đuổi theo những con bướm đủ màu sắc đang dập dờn trên cỏ. Nó thỉnh thoảng lại vục mặt vào một bụi hoa, hít một hơi thật sâu rồi nhảy cẫng lên vì phấn khích.

“Vượng Tài! Ngươi là Ma Lang! Ngươi không phải chó cảnh! Giữ liêm sỉ đi!” Diệp Phàm tuyệt vọng gọi với theo.

Vong Tiên lơ lửng bên cạnh, chậc lưỡi: “Tiểu tử, ngươi không hiểu sao? Đối với chúng sinh Ma giới, những thứ này không chỉ là cỏ cây. Ma giới quanh năm chỉ có chém giết, thù hận và ma khí bạo ngược. Những bông hoa này chứa đựng ‘Trường Sinh Đạo Ý’ thuần khiết nhất của ngươi. Nó đang vỗ về linh hồn của bọn họ. Ngươi nhìn xem…”

Lão chỉ tay về phía đường chân trời.

Diệp Phàm nheo mắt nhìn qua kính viễn vọng tự chế. Phía xa, trên những mỏm đá vôi khô cằn vốn là nơi trú ngụ của đám Ma binh tuần tra hung tợn, lúc này những gã ma đầu mình đầy vết sẹo, tay cầm đại đao, đang ngây người nhìn về phía trang trại.

Một gã Ma binh cao lớn, vốn nổi tiếng tàn bạo, bỗng nhiên buông lỏng vũ khí. Hắn quỳ sụp xuống, đưa đôi bàn tay thô ráp chạm vào một ngọn cỏ xanh vừa mới đâm chồi dưới chân mình. Những giọt nước mắt (có lẽ là nước mắt) chảy dài trên khuôn mặt dữ tợn.

“Mẹ ơi… là màu xanh… là màu của sự sống…” Gã Ma binh mấp máy môi.

Diệp Phàm thấy cảnh này, không hề cảm động, ngược lại da gà nổi lên đầy mình. Anh thấy lạnh sống lưng như có ai đang đổ nước đá vào gáy.

“Xong rồi. Phen này thì xong thật rồi. Bọn chúng không phải đang cảm động, bọn chúng chắc chắn đang nghĩ: ‘Chỗ này có bảo vật tuyệt thế, anh em xông lên cướp thôi!’.” Diệp Phàm cuống quýt thu dọn đồ đạc. “Nguyệt Cơ! Vượng Tài! Vào hầm! Chúng ta phải kích hoạt Trận pháp tàng hình mức độ tối cao!”

Nhưng thực tế lại đi ngược hoàn toàn với suy nghĩ bi quan của anh.

Những toán Ma binh từ các vùng lân cận bắt đầu đổ về phía biên giới Hắc Thổ Hoang Nguyên. Nhưng thay vì gầm thét chiến đấu, tất cả đều im lặng đến kỳ lạ. Họ đứng xếp hàng ở ranh giới giữa vùng đất đen và vùng đất xanh vừa mới hình thành. Không ai dám dẫm lên thảm cỏ. Họ nhìn cảnh tượng trước mắt bằng ánh mắt thành kính, sùng bái và pha chút sợ hãi.

Mùi hương trà và hoa thảo mộc lan xa vạn dặm. Khói sương mờ ảo bao phủ lấy nông trại nhỏ của Diệp Phàm, biến nơi này thành một chốn bồng lai tiên cảnh lạc lõng giữa địa ngục trần gian.

Lúc này, trên bầu trời, một đạo hồng quang xé toạc mây mù hạ xuống. Một vị Ma Tướng mặc giáp đen, khí tức hùng mạnh tương đương với cường giả Nguyên Anh của Nhân giới, đáp xuống trước đám đông.

Đám Ma binh định quỳ xuống hành lễ, nhưng vị Ma Tướng này ra hiệu im lặng. Hắn nhìn chằm chằm vào ngôi nhà tranh đơn sơ và những thửa ruộng xanh mướt của Diệp Phàm, đôi mắt đỏ ngầu chớp liên tục.

Hắn hít một hơi thật sâu cái không khí đầy linh khí ấy, và cảm thấy những cơn đau âm ỉ do công pháp bạo ngược trong kinh mạch bấy lâu nay bỗng dưng dịu lại. Tâm ma đang gào thét trong đầu hắn cũng đột ngột im tiếng, như thể bị một bàn tay ấm áp vỗ về.

Vị Ma Tướng cúi đầu, chắp tay về phía nông trại, giọng nói vang dội nhưng chứa đầy sự cung kính:

“Vãn bối Hắc Đao, không biết có vị đại năng nào cư ngụ tại đây. Chứng kiến ‘Mùa xuân tái thế’, khai mở thái bình cho Ma giới, vãn bối vô cùng cảm kích. Xin tiền bối cho phép chúng ta được đứng đây cảm thụ thiên ân!”

Phía sau hắn, hàng ngàn Ma binh đồng loạt quỳ xuống, tiếng hô như sấm dậy:

“Cảm tạ tiền bối khai ân! Chúc tiền bối trường sinh bất tử!”

Trong hầm, Diệp Phàm đang ôm đầu, ngồi xổm ở góc tường, nghe tiếng hô vang trời dậy đất bên ngoài mà nước mắt chảy ròng ròng.

“Ta không muốn làm tiền bối… ta không muốn làm đại năng… Ta chỉ muốn trồng khoai lang thôi mà! Các ngươi đừng có hô nữa, gọi thêm quân đội của Ma Vương đến là ta chết chắc đấy!”

Nguyệt Cơ bước vào hầm, thấy cảnh này thì thở dài, ánh mắt nàng đầy sự tôn thờ nhưng cũng pha chút buồn cười: “Chủ nhân, ngài đừng giấu nữa. Tài năng của ngài như mặt trời giữa ban đêm, muốn giấu cũng không nổi. Ma giới khát khao sự sống đã quá lâu rồi, hành động này của ngài chính là cứu vãn cả một chủng tộc.”

“Cứu vãn cái gì chứ? Ta chỉ là một kẻ trồng rau nhát gan thôi!” Diệp Phàm gào lên trong lòng.

Đúng lúc này, hệ thống “Sổ tay làm ruộng” trong đầu anh bỗng phát ra tiếng thông báo:

*叮! Chúc mừng ký chủ hoàn thành thành tựu ẩn: ‘Khai sơn phá thạch – Mang mùa xuân đến địa ngục’.*
*Phần thưởng: Nhận được danh hiệu ‘Thần Nông Ma Giới’ (Ẩn khí tức 100%, nhưng mỗi bước đi hoa sẽ nở dưới chân).*
*Phần thưởng thêm: Tốc độ tẩu thoát tăng 50%, khả năng chịu đòn tăng 200%.*

Diệp Phàm đọc xong phần thưởng, suýt chút nữa ngất xỉu.

“Ẩn khí tức 100% thì tốt, nhưng cái gì mà ‘mỗi bước đi hoa nở dưới chân’? Thế này thì khác gì bảo: ‘Này các ngươi ơi, ta là đại năng nè, hãy đến ám sát ta đi’? Cái hệ thống rác rưởi này, ngươi muốn hại chết ta đúng không!”

Càng đáng sợ hơn, do nồng độ linh khí tăng đột biến, củ cải trắng Diệp Phàm trồng trong sân bắt đầu có biến hóa. Một củ cải to như bắp chân bỗng nhiên rung rinh, rồi chui lên khỏi mặt đất, mọc ra hai cái chân nhỏ xíu và hai cái tay bằng lá xanh, bắt đầu chạy vòng quanh sân và kêu: “Chít! Chít!”.

Vượng Tài thấy vậy liền đuổi theo. Thế là trong sân nông trại, một con Ma Lang huyền thoại đang chơi trò đuổi bắt với một củ cải tinh linh, giữa một rừng hoa nở rộ và hương trà ngào ngạt.

Khung cảnh hòa bình, xinh đẹp đến nao lòng.

Nhưng trong mắt Diệp Phàm, mỗi cái lá cây đều là một thanh kiếm lệnh tử hình, mỗi bông hoa là một cái bẫy chết người.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy đám Ma binh vẫn đang quỳ đó, ánh mắt đầy sự thành tâm. Diệp Phàm bỗng nảy ra một ý định.

“Lão già, Nguyệt Cơ, Vượng Tài, mau lại đây!” Diệp Phàm vẫy tay gọi. “Vì danh dự của một người nông dân, và vì sự an toàn của chúng ta, chúng ta phải thực hiện ‘Kế hoạch Ngụy trang quy mô lớn’.”

“Kế hoạch gì?” Vong Tiên tò mò.

“Chúng ta sẽ dựng một tấm biển ở cổng.” Diệp Phàm mắt sáng quắc. “Ghi là: ‘Khu vực thử nghiệm chất độc sinh học cấp độ SSS. Hoa có gai độc, cỏ có phấn gây nổ. Kẻ nào bước vào sẽ bị hóa thành phân bón ngay lập tức’. Đúng, phải hù cho bọn chúng chạy sạch!”

Nguyệt Cơ nhìn Diệp Phàm bằng ánh mắt “Ngài cứ thích đùa”, còn Vong Tiên thì thở dài:

“Tiểu tử, ngươi không hiểu tính cách của đám Ma tộc đâu. Ngươi càng nói nơi này nguy hiểm, chúng lại càng tin rằng nơi này có ‘Ma chủng tuyệt thế’ hoặc ‘Truyền thừa viễn cổ’. Ngươi ghi biển độc, chúng sẽ coi đó là lời thử thách của bậc bề trên. Thậm chí, chúng sẽ thi nhau nộp mạng để được ngài… dùng làm phân bón, vì coi đó là một vinh dự.”

Diệp Phàm đờ người ra. Anh quên mất, đây là Ma giới — nơi mà tư duy của mọi người đều… có vấn đề.

Sự kiện “Ma giới có mùa xuân” nhanh chóng lan rộng như một cơn cháy rừng. Từ Vạn Ma Điện cho đến tận cùng U Minh thung lũng, đâu đâu người ta cũng bàn tán về “U Minh Ma Quân” — người đã dùng bàn tay tiên nhân để điểm hóa đất chết, biến Hắc Thổ Hoang Nguyên thành thiên đường hạ giới.

Diệp Phàm đứng trên tầng cao nhất của hầm ngầm, nhìn thảm hoa đang không ngừng lan rộng ra khỏi tầm kiểm soát của mình, lòng đầy sầu muộn.

Gió xuân thổi qua, một cánh hoa nhỏ rơi trên vai anh. Diệp Phàm run lên một cái, lẩm bẩm: “Đây không phải là hoa, đây là lệnh truy nã… là lệnh truy nã đó các ngươi có biết không?”

Nhưng dù Diệp Phàm có lo sợ đến đâu, một sự thật không thể phủ nhận đã hiện hữu: Ma giới khô cằn lạnh lẽo suốt triệu năm qua, nay đã thật sự bắt đầu ấm lại.

Ở một góc khuất trong trang trại, nơi cây “Hợp Hoan Ma Thảo” vừa mới trổ hoa, Nguyệt Cơ bí mật hái một bông, cài lên mái tóc đen mượt của mình. Nàng nhìn vào gương đồng, mỉm cười.

Lần đầu tiên, nàng không cảm thấy mình là một công chúa bị truy sát, không cảm thấy gánh nặng của thù hận. Nàng chỉ là một cô gái nhỏ, đang sống trong một ngôi nhà có mùa xuân, bên cạnh một người chủ nhân “mạnh đến mức biến thái nhưng lúc nào cũng giả vờ sợ chết”.

Và bên ngoài cổng trại, gã Ma Tướng Hắc Đao vẫn đang quỳ. Hắn bỗng nhiên cảm thấy một luồng cảm hứng dâng trào, liền rút thanh đại đao của mình ra, nhưng không phải để chém người, mà là để… khắc lên vách đá một dòng chữ:

*”Nơi đây có thần linh cư ngụ. Mùa xuân bắt đầu từ đây.”*

Diệp Phàm mà nhìn thấy dòng chữ này, chắc chắn sẽ lập tức xách cuốc ra phá đá ngay lập tức. Nhưng lúc này, anh còn bận đang làm một việc quan trọng hơn nhiều:

“Nguyệt Cơ! Mau lấy cho ta cái lưới! Cái củ cải tinh linh kia nó sắp chạy thoát ra khỏi trận pháp phòng thủ rồi! Bắt nó lại ngay! Nếu để nó ra ngoài rêu rao rằng ta nuôi tinh linh, chúng ta sẽ bị đưa lên vỉ nướng mất!”

Một ngày “mùa xuân” yên bình và hài hước ở Ma giới lại tiếp tục như thế. Trong khi thế giới bên ngoài coi Diệp Phàm là vị cứu tinh vĩ đại, thì vị “cứu tinh” ấy vẫn đang khổ sở đuổi bắt một củ cải biết chạy, mồm không ngừng lẩm bẩm về những bài học sống còn trong “Trường Sinh Công”.

Mùa xuân đã đến, và rắc rối của Diệp Phàm… cũng chỉ mới bắt đầu nảy mầm mà thôi.

***

Lão Vong Tiên nhìn bóng lưng Diệp Phàm đang hì hục trong sân, khẽ nhếch môi cười khổ. Lão là người đã sống qua mấy thời đại, chứng kiến không biết bao nhiêu vị đại năng dời non lấp bể, thống trị thiên hạ. Nhưng đây là lần đầu tiên lão thấy một người có tu vi khủng khiếp như vậy lại dành cả buổi sáng để tranh cãi với một con chó về việc liệu có nên… bón thêm phân cho một bụi hoa hồng vừa mới nở hay không.

“Tiểu tử này… rốt cuộc là thiên tài hay là một tên ngốc thật sự?”

Lão thở dài, nhưng trong ánh mắt tàn hồn ấy lại lóe lên một tia ấm áp. Có lẽ, cái Ma giới đen tối này, quả thật cần một tên “ngốc” như thế để mang lại một chút màu sắc khác ngoài màu của máu và nước mắt.

Ngoài kia, gió vẫn thổi, và hoa vẫn tiếp tục nở.

Diệp Phàm cuối cùng cũng bắt được củ cải tinh linh, anh ôm nó vào lòng, mồ hôi nhễ nhại, lầm bầm: “Nghe này tiểu tử, từ mai không được mọc chân nữa nghe chưa? Ta sẽ chặt chân ngươi làm súp đấy!”

Củ cải tinh linh “chít chít” hai tiếng, cọ cọ cái đầu lá xanh vào ngực anh, trông chẳng có chút gì là sợ hãi.

Diệp Phàm thở dài, nhìn lên bầu trời đỏ rực nhưng đã bắt đầu có những gợn mây trắng thanh khiết.

“Mùa xuân… cũng được thôi. Nhưng mà… tại sao cứ phải nở ở nhà ta cơ chứ?”

Anh lủi thủi đi vào nhà, chuẩn bị nấu bữa trưa bằng những nông sản “đại bổ” mà nếu đem ra ngoài, chắc chắn sẽ gây ra một cuộc đại chiến tầm cỡ thế giới. Nhưng với Diệp Phàm, đó chỉ đơn giản là bữa cơm để giữ cho cái mạng nhỏ này sống thêm được vài vạn năm nữa mà thôi.

Hết chương 115.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8