Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 122: Bài học về lao động là vinh quang
Tiếng sấm rền vang không phải phát ra từ những đám mây đen kịt đặc trưng của Ma Giới, mà lại từ sâu thẳm dưới lòng đất Hắc Thổ Hoang Nguyên. Đất đá run rẩy, những khe nứt đỏ rực như máu bắt đầu lan rộng ra từ phía sau trang trại của Diệp Phàm.
Ở đó, nơi từng là một nấm mồ đá cũ kỹ mà Diệp Phàm vẫn thường dùng để kê chậu cây, giờ đây đang phát ra thứ ánh sáng hoàng kim cổ xưa, tàn khốc và đầy ngạo mạn. Một khí thế vạn cổ sâm nghiêm, lạnh lẽo át cả ma khí, khiến cho hàng vạn binh sĩ Ma tộc đang ngủ say trong trại lính gần đó đồng loạt bật dậy, mặt cắt không còn giọt máu.
“Cái gì thế này? Uy áp này… là Thần lực?” Huyết Sát Ma Tướng run lẩy bẩy, bộ giáp trên người hắn va vào nhau kêu lạch cạch.
Hắn từng nghe về những thực thể cổ đại bị phong ấn dưới lòng Ma Giới từ thời Thái Cổ, những vị “Thần” bị lãng quên. Nhưng chưa bao giờ hắn nghĩ mình sẽ đối mặt với một trong số đó.
Trong khi cả Ma giới đang kinh hãi, thì tại ngôi nhà gỗ nhỏ nép sau rặng trúc linh bách, Diệp Phàm đang khoác chiếc áo tơi bằng rơm, tay cầm một cái đèn lồng bằng vỏ dưa, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng.
“Hỏng rồi, hỏng thật rồi!” Diệp Phàm lầm bẩm, bước chân dồn dập. “Chắc chắn là do đống phân linh cốt mình ủ hôm trước thấm sâu quá, chạm vào mạch nước ngầm làm rỉ sét mấy cái phong ấn dưới đó rồi. Đã bảo phải đào rãnh thoát nước thật sâu mà mình lại lười. Đúng là lười biếng là liều thuốc độc của sự trường sinh!”
Trong đầu Diệp Phàm, một kế hoạch tẩu thoát 36 hướng đã được vạch ra chỉ trong chớp mắt. Nhưng nhìn ra vườn rau xanh mướt, nhìn những cây bắp cải vừa mới cuộn lá, trái tim anh đau như cắt. Bỏ của chạy lấy người là phong cách cẩu đạo, nhưng bỏ đi thành quả lao động ba tháng trời… thì anh không cam lòng!
“Uỳnh!”
Một tiếng nổ lớn hất văng phiến đá kê chậu cây lên không trung. Từ dưới hố sâu, một bóng người cao lớn, khoác một tấm choàng lụa vàng rách rưới, toàn thân bao phủ bởi những văn tự thần bí bay lên. Hắn có mái tóc dài trắng muốt, đôi mắt không có con ngươi mà chỉ có một màu vàng kim rực rỡ.
Vị “Thần” này nhìn xuống thế gian, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng đánh vào linh hồn mọi sinh linh:
“Vạn năm cô tịch, hôm nay Hoang Cổ Thần Linh ta – Thái Nguyệt – cuối cùng cũng thức tỉnh! Đám kiến hôi Ma tộc kia, vì sao linh khí nơi này lại loãng như vậy? Vì sao nồng độ Ma khí lại thấp đến thế? Kẻ nào dám làm vẩn đục vùng đất thiêng liêng nơi ta yên nghỉ?”
Thái Nguyệt Thần Linh nhìn quanh, bỗng dưng ánh mắt hắn dừng lại ở một bóng người gầy gò, đội nón lá, đang cầm một cái đèn lồng đứng cách hắn không đầy mười trượng.
Diệp Phàm đang đứng đó, tay run run che cái đèn lồng khỏi gió. Anh thầm mắng trong lòng: “Thái Nguyệt gì chứ? Thần linh gì chứ? Đêm hôm không ngủ đi hù dọa người ta, lại còn làm hỏng mất chậu bưởi cảnh của ta!”
Thái Nguyệt hạ xuống, mỗi bước chân của hắn khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Hắn đứng trước mặt Diệp Phàm, tỏa ra uy áp có thể nghiền nát một Ma Vương bình thường:
“Phàm nhân? Không đúng… hơi thở của ngươi rất lạ. Ngươi là ai? Sao thấy Thần mà không quỳ?”
Diệp Phàm hít một hơi thật sâu. Theo “Cẩm nang sinh tồn Trường Sinh Môn” chương 3, điều 5: Khi gặp kẻ địch mạnh hơn mình mà không thể chạy thoát, hãy dùng lý lẽ và sự khiêm nhường để đánh lạc hướng, sau đó tìm sơ hở để hạ độc hoặc chạy trốn.
“A… vị đạo hữu này… à không, vị đại thần này.” Diệp Phàm nặn ra một nụ cười khổ, giọng khúm núm. “Tại hạ chỉ là một nông dân trồng rau ven đường. Ngài mới tỉnh dậy chắc là đói bụng rồi? Ngài nhìn xem, đêm hôm thế này, ngài làm ồn quá, làm lân bang xóm giềng thức giấc hết cả. Hay là thế này, ngài bớt giận, xuống đây ngồi dùng bát cháo trắng, rồi có chuyện gì ta từ từ nói?”
Đám quân lính Ma tộc phía xa nghe vậy thì suýt nữa ngất xỉu.
“Trời ạ! U Minh Ma Quân định dùng cháo để hối lộ Thần Linh?”
Nguyệt Cơ đứng núp sau bụi cây, đôi mắt đẹp lấp lánh sự sùng bái: “Không, đây chắc chắn là đòn tấn công tâm lý của tiền bối. Ngài ấy đang hạ nhục đối phương, coi Thần Linh chỉ ngang hàng với một kẻ ăn mày cần cơm bố thí! Thâm hiểm, quả thực quá thâm hiểm!”
Thái Nguyệt Thần Linh ngẩn người, rồi mặt hắn đỏ bừng lên vì tức giận: “Ngươi nói cái gì? Ngươi bảo Thần linh ăn cháo? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là thực thể đại diện cho sự sung túc của thời kỳ sơ khai! Ta chỉ ăn tinh hoa của nhật nguyệt, uống sương sớm của tiên cảnh!”
Hắn phất tay một cái, một luồng kim quang nổ bùng ra hướng về phía Diệp Phàm.
Diệp Phàm giật mình, theo phản năng, anh cầm cái đèn lồng vỏ dưa quét qua một cái.
“Bụp!”
Một tiếng động nhẹ nhàng vang lên, luồng kim quang kia biến mất tăm, như thể bị một cái lỗ đen hút sạch. Thực chất, Diệp Phàm đã vô tình dùng một kỹ thuật “Phẩy quạt đuổi ruồi” trong Trường Sinh Công, thứ công pháp vốn dĩ có khả năng hóa giải mọi xung động năng lượng về trạng thái hư vô.
Thái Nguyệt Thần Linh trợn trừng mắt: “Cái gì? Ngươi dùng một cái vỏ dưa chặn đứng thần lực của ta?”
Diệp Phàm thấy đối phương vẫn còn hung hăng, lòng sợ hãi càng tăng, nhưng vì sợ quá nên anh sinh ra… cáu kỉnh. Đúng vậy, con người khi sợ hãi đến cực điểm thường dễ trở nên cáu gắt.
“Này ông bạn già!” Diệp Phàm đổi giọng, cầm cái đèn lồng chỉ vào cái hố dưới đất. “Ông tỉnh dậy thì tốt, nhưng ông có biết ông vừa làm hỏng cái gì không? Đó là phân bón hữu cơ ta đã ủ nửa năm trời! Ngài bay lên một cái là thổi bay sạch sành sanh công sức của ta. Thần Linh thì không cần ăn, nhưng người thường cần ăn! Ma cũng cần ăn! Ông nhìn xem đám người kia, họ đều đang lao động vất vả để có miếng ăn, còn ông vừa xuất hiện đã phá hoại môi trường lao động!”
Thái Nguyệt Thần Linh run rẩy vì kinh ngạc: “Ngươi… ngươi dám giáo huấn Thần? Thế gian này sùng bái ta là vinh quang của chúng!”
“Vinh quang cái con khỉ!” Diệp Phàm tiến tới một bước, cái cuốc rỉ sét vắt trên vai anh vô tình tỏa ra một luồng khí tức trấn áp vạn vật, khiến Thái Nguyệt bỗng cảm thấy chân mình nặng trĩu.
“Lao động là vinh quang! Không lao động mà đòi hưởng thụ thì chỉ là sâu mọt!” Diệp Phàm bắt đầu bài thuyết giáo mà anh được nghe sư phụ nói hàng ngày ở Trường Sinh Môn. “Ông nhìn đôi bàn tay mình xem, có chút vết chai nào không? Không có! Chứng tỏ ông chỉ là một kẻ lười biếng, chỉ biết ngủ dưới đất vạn năm. Trong khi đó, con chó nhà ta – Vượng Tài – mỗi ngày còn biết đi rình cắn chuột, biết canh cổng. Nó còn có ích cho xã hội hơn cả ông!”
Vượng Tài ở góc sân đang gặm xương nghe vậy liền vểnh tai lên, sủa “Gâu!” một tiếng đầy tự hào.
Thái Nguyệt bị mắng đến mức mụ mị cả người. Trong suốt hàng vạn năm tồn tại, chưa bao giờ có ai dám bảo một vị Thần là “kẻ lười biếng”. Hắn định phản kháng, nhưng mỗi khi định tụ lực, hắn lại thấy cái cuốc rỉ sét trên vai Diệp Phàm như thể là một thanh kiếm tử thần đang kề sát cổ mình.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc muốn gì?” Thái Nguyệt giọng bắt đầu run.
Diệp Phàm thở hắt ra, lấy lại vẻ hiền lành vốn có (vì anh nghĩ đối phương bắt đầu sợ mình sẽ gọi… nhiều người hơn đến mắng). Anh dịu giọng:
“Ta không muốn gì cả. Ta chỉ muốn ông hiểu rằng, ở cái nơi Hắc Thổ Hoang Nguyên này, bất kể là Thần hay Ma, muốn ở lại thì phải lao động. Ông vừa phá nát sân nhà ta, làm hỏng mạch đất. Giờ ông có hai lựa chọn.”
Diệp Phàm dơ hai ngón tay ra: “Một, ta sẽ dùng cái cuốc này… ‘đưa’ ông về chỗ cũ để ngủ tiếp vạn năm nữa, nhưng lần này ta sẽ bít kín hầm bằng xi măng trộn linh thạch, bảo đảm ông không bao giờ tỉnh lại được. Hai là, ông ở lại đây, bù đắp lỗi lầm bằng cách giúp ta cải tạo đất.”
Thái Nguyệt nhìn cái cuốc rỉ sét đang rỉ ra thứ sát khí khủng khiếp (trong mắt hắn là sát khí, thực chất là gỉ sắt cộng với khí Trường Sinh nén lại), lại nhìn khuôn mặt “vô hại” nhưng ánh mắt kiên định của Diệp Phàm. Bản năng sinh tồn của một vị Thần trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Ta… ta phải làm gì?”
Diệp Phàm cười rạng rỡ, khuôn mặt đầy vẻ hiền hòa của một nông dân lương thiện: “Cũng đơn giản thôi. Ông có ‘Hoàng Kim Thần Lực’ đúng không? Thứ đó dùng để kích thích sự phát triển của tế bào cây trồng là số một. Mỗi sáng ông ra đồng, dùng thần lực đó chiếu sáng cho vườn cải bắp nhà ta thay cho ánh mặt trời của Ma Giới. Ban đêm thì ông đi gánh nước từ sông Nhược Thủy về tưới tiêu. Khi nào mặt đất này xanh tươi trở lại, ta sẽ cho ông tự do.”
“Cái gì? Ta gánh nước? Ta là Thái Nguyệt Thần Linh!”
“À, nếu không thích thì thôi, chúng ta quay lại phương án một…” Diệp Phàm nhấc cái cuốc xuống, giả vờ như sắp băm xuống đất.
“Dừng! Ta làm! Ta làm là được chứ gì!” Thái Nguyệt gào lên trong đau khổ.
Ngày hôm sau, Ma giới chứng kiến một cảnh tượng chấn động hơn cả vạn năm qua.
Trên cánh đồng của Hắc Thổ Hoang Nguyên, một vị đại năng toàn thân phát ra ánh vàng rực rỡ, lơ lửng giữa trời nhưng không phải để ban phúc hay trừng phạt, mà là đang… dùng thần lực tỏa nhiệt để giữ ấm cho một luống dưa hấu.
Bên cạnh đó, một vị Thần khác (hoặc chính là hắn đã phân thân) đang còng lưng gánh hai thùng gỗ to tướng chứa đầy nước linh tuyền, bước đi lảo đảo dưới sự giám sát của một con chó đen gầy gò.
Mỗi khi vị Thần Linh định nghỉ ngơi, Vượng Tài lại sủa một tiếng đanh thép, khiến hắn giật mình chạy tiếp.
Diệp Phàm ngồi trên xích đu gỗ, tay cầm bát trà, gật đầu hài lòng: “Đấy, thấy chưa? Lao động không chỉ là vinh quang, mà còn là cách tốt nhất để rèn luyện tâm tính. Nhìn xem, sau một ngày gánh nước, thần quang của ông trông ‘hữu cơ’ hơn hẳn, không còn cái vẻ hào nhoáng rẻ tiền của trước kia nữa.”
Thái Nguyệt Thần Linh thở hổn hển, gục đầu xuống cạnh thùng nước, trong lòng khóc thầm: “Ta là vị thần xui xẻo nhất lịch sử… Ta vừa tỉnh dậy sau vạn năm chỉ để đi làm người hầu cho một nông dân…”
Ở phía xa, Mặc Hiên và Huyết Sát Ma Tướng đang đứng nhìn với ánh mắt không thể tin nổi.
“Huyết Sát huynh, ngươi thấy chưa?” Mặc Hiên giọng run run: “Ngay cả Thần Linh từ thời Thái Cổ mà cũng bị Diệp tiên sinh cảm hóa thành nông dân chân chính. Đạo hạnh của tiên sinh đã đạt đến cảnh giới biến ‘Thiên Đạo’ thành ‘Địa Đạo’ rồi.”
Huyết Sát gật đầu như bổ củi: “Đúng vậy. Tiên sinh đã dạy cho chúng ta một bài học lớn: Cho dù ngươi là ai, mạnh đến đâu, nếu không gánh phân thì ngươi cũng chỉ là rác rưởi của lịch sử! Lao động mới là đạo lý trường sinh duy nhất!”
Tin tức về việc “U Minh Ma Quân nô dịch Thần Linh đi gánh nước” bay đi như gió bão khắp Ma Giới. Những đại ma đầu vốn đang nhen nhóm ý định đến gây rắc rối ngay lập tức dập tắt mọi âm mưu. Họ hiểu rằng, cái thung lũng nọ không phải là một nông trại bình thường, mà là một nơi cải tạo linh hồn mà ngay cả Thần cũng không thoát được.
Trong khi đó, Diệp Phàm lại đang cầm quyển sổ tay ghi chép, lẩm bẩm: “Dùng thần lực làm phân bón thì tốt, nhưng chi phí… à không, hiệu suất tiêu hao năng lượng của lão thần linh này có vẻ cao quá. Ngày mai chắc phải bắt lão học cách tự tu luyện linh khí từ phân bón của mình để tiết kiệm năng lượng thôi.”
Nếu Thái Nguyệt Thần Linh biết được suy nghĩ này của Diệp Phàm, chắc chắn hắn sẽ chọn quay lại cái hố đó và tự sát cho xong. Nhưng dưới áp lực của cái cuốc rỉ sét và sự “ân cần” của Diệp Phàm, hắn chỉ có thể lặng lẽ nhặt lấy cái đòn gánh lên.
“Lao động là vinh quang… lao động là vinh quang…” Vị Thần Linh lẩm bẩm câu khẩu hiệu mới như một lời chú ngữ bảo mệnh, bước chân run rẩy tiến về phía bờ sông.
Bầu trời Ma Giới hôm đó có chút lạ lùng. Ma khí vẫn u ám, nhưng ánh hoàng kim từ thần lực của một “nông nô cấp thần” lại chiếu rực cả một phương, báo hiệu một kỷ nguyên mới của Ma Giới: Kỷ nguyên mà ai ai cũng phải học cách… làm ruộng.
Và Diệp Phàm, người đứng sau tất cả, vẫn chỉ lo lắng một điều duy nhất: “Không biết vụ này bắp cải có bị sâu bướm ăn không nữa…”