Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 133: Cách nuôi dưỡng linh hồn bằng cháo loãng
Tiết trời ở Hắc Thổ Hoang Nguyên lúc nào cũng mang một vẻ ảm đạm đặc trưng. Bầu trời không có lấy một gợn mây trắng, chỉ có những dải mây màu đỏ thẫm như máu loãng đan xen với sắc tím than cuộn xoáy. Gió rít qua những khe đá lởm chởm, âm thanh nghe như tiếng gào thét của vạn quỷ.
Thế nhưng, nằm sâu trong vùng đất vốn bị coi là “tuyệt địa” này, lại có một mảnh vườn nhỏ kỳ lạ đến mức phi thực tế.
Giữa màn sương mù xám xịt của Ma giới, nông trại của Diệp Phàm hiện ra với những rặng trúc xanh mướt, những luống rau cải bắp mọng nước và một gian nhà nhỏ tỏa ra làn khói bếp bảng lảng. Làn khói ấy không hề mang mùi lưu huỳnh nồng nặc của nham thạch, mà lại mang theo một mùi hương gạo mới dịu ngọt, thanh khiết, len lỏi qua từng kẽ lá, khiến ngay cả những con “Cỏ Răng Quỷ” hung hãn ở rìa rào cũng phải cúi đầu vẻ hưởng thụ.
Diệp Phàm đang ngồi xổm trước cái lò đất tự chế, trên tay cầm một chiếc quạt nan rách nát, nhịp nhàng quạt lửa.
“Một phần gạo Linh Mễ, ba phần nước Nhược Thủy đã qua lọc, thêm hai phiến lá của Thảo Linh Chi vừa hái sớm nay…” Diệp Phàm lẩm bẩm, ánh mắt tràn đầy vẻ thận trọng như thể đang chế luyện một loại đan dược nghịch thiên cải mệnh, chứ không phải đang nấu một nồi cháo loãng.
Bên cạnh anh, con chó đen Vượng Tài đang nằm sấp, hai chân trước gối lên đầu, cái đuôi thi thoảng đập nhẹ xuống đất. Đôi mắt lờ đờ của nó nhìn chằm chằm vào nồi đất, nước miếng khẽ chảy ra nhưng không dám sủa nửa tiếng vì sợ phá hỏng “đại sự” của chủ nhân.
“Tiểu tử… ngươi rốt cuộc là đang làm cái gì thế?”
Một làn khói xanh nhạt đột ngột từ chiếc nhẫn đồng rỉ sét trên ngón tay Diệp Phàm chui ra, ngưng tụ thành hình hài một lão già héo úa, hư ảo. Đó chính là Vong Tiên, một đại ma đầu từng danh chấn thiên hạ, nay chỉ còn là một tàn hồn bám víu vào bảo vật để tồn tại.
Vong Tiên nhìn nồi cháo, khuôn mặt già nua nhăn nheo co rúm lại vì khinh bỉ: “Đã bao nhiêu ngày rồi? Lão phu bảo ngươi tìm cho lão một ít Ma Tinh cấp cao, hoặc ít nhất cũng là một trái Huyết Long Quả để bồi bổ hồn thể. Thế mà ngươi lại mang lão phu ra đây để xem ngươi… nấu cháo? Ngươi có biết hồn lực của lão phu đang khô kiệt đến mức nào không? Sắp tan biến đến nơi rồi!”
Diệp Phàm không thèm ngước mắt lên, chỉ hững hờ nói: “Lão già, ở Ma giới này nổi danh là điềm báo tử vong. Ma Tinh? Huyết Long Quả? Những thứ đó toàn là hàng nóng, đụng vào là kéo theo một bầy ma đầu đến truy sát. Ta đã nói rồi, sống dai mới là vương đạo. Muốn phục hồi hồn lực? Phải đi theo con đường bền vững, thực dưỡng, thuận theo tự nhiên.”
Vong Tiên tức đến mức bộ râu ảo ảnh cũng run rẩy: “Thực dưỡng? Thuận theo tự nhiên? Lão phu là Ma! Ma tộc chúng ta tu luyện là để nghịch thiên, là để thôn phệ! Ngươi bảo một con quỷ đói đi ăn cháo chay? Đây là sự sỉ nhục lớn nhất đối với danh dự của Ma đạo!”
Diệp Phàm dập tắt ngọn lửa, dùng một miếng vải bố lót tay, cẩn thận nhấc nắp nồi đất ra.
*Xèo…*
Một luồng hơi trắng tinh khiết như sương sớm đỉnh núi bốc lên. Mùi hương ấy không gắt, nó nhẹ nhàng thấm vào tâm can, khiến người ta có cảm giác như vừa bước ra khỏi một trận huyết chiến rã rời để trầm mình vào hồ nước suối trong lành.
Bên trong nồi, những hạt Linh Mễ đã nở bung, trắng ngần như ngọc bích, hòa quyện với dòng nước sánh đặc. Những mẩu Thảo Linh Chi xanh thẫm li ti trôi nổi, thỉnh thoảng tỏa ra những đốm sáng nhỏ như lân tinh.
“Nào, há mồm ra.” Diệp Phàm múc một muỗng cháo, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi đưa về phía tàn hồn của Vong Tiên.
Vong Tiên định quay đi đầy kiêu hãnh, nhưng chẳng hiểu sao, bản năng sinh tồn từ sâu trong linh hồn khiến lão không tự chủ được mà hít một hơi thật sâu. Cái mùi hương ấy… nó không có ma khí cuồng bạo, không có vị tanh của máu, nhưng nó chứa đựng một thứ mà tất cả những linh hồn tàn khuyết đều thèm khát: **Sự sống thuần túy.**
“Hừ, chỉ một muỗng thôi đấy! Lão phu nể mặt ngươi công phu nấu nướng…” Vong Tiên lầm bầm, rồi há miệng hút nhẹ.
Luồng cháo loãng hóa thành một dòng năng lượng ôn hòa, không hề xông thẳng vào kinh mạch như ma khí thường lệ, mà nó thẩm thấu chậm rãi vào hồn thể của lão.
Ngay lập tức, đồng tử của Vong Tiên co rụt lại.
Cảm giác đầu tiên là ấm áp. Sau đó là sự thanh lọc.
Vong Tiên cảm thấy những “vết bẩn” tích tụ trong hồn thể suốt hàng ngàn năm qua – những oán khí, những mảnh ký tạng vẩn đục do tu luyện ma công cấp tiến – bắt đầu bị dòng nước ấm áp này cuốn trôi. Hồn thể vốn dĩ đã xám xịt, loang lổ của lão bắt đầu hiện lên một tầng sáng nhạt màu bạch kim.
“Cái này… cái này là…” Vong Tiên sững sờ. Lão cảm thấy những vết rách trên linh hồn mình, vốn là những vết thương mà dù có nuốt vạn vạn viên Ma Tinh cũng chỉ có thể ức chế chứ không thể chữa lành, nay lại đang có dấu hiệu khép miệng.
“Thế nào? Sỉ nhục của Ma đạo có vị gì?” Diệp Phàm nhướng mày, tay vẫn nhịp nhàng múc muỗng thứ hai.
“Nữa! Mau cho lão phu thêm một muỗng!” Vong Tiên gào lên, vẻ mặt từ kinh ngạc chuyển sang cuồng nhiệt. Lão không còn màng đến hình tượng cao nhân ẩn thế nữa, lao vào húp lấy húp để luồng hơi tinh túy tỏa ra từ nồi cháo.
Mỗi một ngụm cháo đi xuống, tàn hồn của Vong Tiên lại đặc đặc thêm một phân. Nếu như ban nãy lão chỉ như một luồng khói có thể bị gió thổi tan, thì lúc này lão đã hiện rõ đường nét khuôn mặt, thậm chí cả những nếp nhăn trên áo cũng trở nên sắc nét.
Vượng Tài đứng bên cạnh thấy “đối thủ” ăn quá hăng, liền sủa “Gâu!” một tiếng đầy phẫn nộ, nhảy vào tranh giành một bát cháo mà Diệp Phàm vừa múc ra đặt xuống đất. Một người (ma) một chó, cứ thế tranh nhau một nồi cháo loãng bình thường nhất, cảnh tượng ấy vừa kỳ quái lại vừa ấm cúng một cách lạ lùng.
Diệp Phàm tự múc cho mình một bát, thong thả ngồi xuống bậu cửa gỗ, nhấp một ngụm rồi thở dài mãn nguyện: “Ăn cháo cũng là một loại tu hành. Thế gian cứ thích tranh đoạt bí tịch, tiên dược, mà không biết rằng sự trường sinh thực sự nằm ở việc thanh lọc bản thân khỏi sự hỗn loạn của ngoại cảnh.”
Vong Tiên lúc này đã ăn đến muỗng cuối cùng. Hồn thể của lão rực sáng, phát ra tiếng *ong ong* cộng hưởng với linh khí xung quanh. Đột ngột, một luồng khí tức mạnh mẽ bộc phát ra từ người lão, khiến những lá trúc trong vườn rung rinh dữ dội.
Cấp độ linh hồn của lão đang tăng tiến!
Từ tàn hồn mỏng manh, lão đang tiến hóa lên cấp độ “Anh Linh” – cấp bậc mà bình thường phải mất ít nhất trăm năm hấp thụ âm khí mới đạt tới được.
“Hahahaha! Công lực của ta! Hồn lực của ta đang hồi phục! Tiểu tử, ngươi có biết ngươi vừa nấu ra cái gì không? Đây không phải cháo, đây chính là ‘Thánh Lộ’ dành cho linh hồn!” Vong Tiên ngửa mặt lên trời cười lớn, khí thế hào hùng vạn trượng, bóng hình cao lớn hẳn lên.
Diệp Phàm thấy vậy, không hề vui mừng, trái lại sắc mặt lập tức đại biến.
“Tiêu rồi! Lão già chết tiệt, nhỏ tiếng thôi!” Diệp Phàm nhảy dựng lên như bị đạp trúng đuôi. Anh vội vàng tung ra một lúc ba lá phù chú: một lá che giấu hơi thở, một lá cách âm và một lá ẩn hình.
Chưa dừng lại ở đó, Diệp Phàm còn vội vã xới thêm mấy lớp đất lên gốc cây quanh nhà để che lấp linh khí rò rỉ. Anh hốt hoảng nhìn quanh, mồ hôi hột chảy ròng ròng: “Ngươi muốn gọi cả Ma Vương đến đây ăn thịt ta đúng không? Phô trương cái gì chứ? Phục hồi được một chút là muốn xưng bá thiên hạ à? Có biết khiêm tốn là gì không?”
Vong Tiên bị tiếng mắng của Diệp Phàm làm cho khựng lại, khí thế hào hùng cũng vì thế mà “xì” đi quá nửa. Lão nhìn Diệp Phàm đang luống cuống như gà mắc tóc, đột nhiên thấy vừa buồn cười vừa ấm lòng.
Đã bao lâu rồi, không có ai quan tâm đến mạng sống của lão như thế này? Dù cho sự quan tâm của Diệp Phàm phần lớn là do… sợ chết.
Lúc này, Nguyệt Cơ từ trong khu vườn bước ra. Cô nàng hôm nay diện một bộ đồ gọn gàng dành cho công việc làm nông, mái tóc dài cột cao, trên tay cầm một chiếc giỏ chứa đầy rễ cỏ đã được làm sạch. Chứng kiến cảnh tượng Vong Tiên tỏa sáng rực rỡ rồi bị Diệp Phàm “dìm” xuống, cô không khỏi sững sờ.
Nguyệt Cơ nhìn bát cháo loãng còn dư trong nồi, cảm nhận được hơi thở sinh mệnh vô tận đang dao động trong đó. Trong đầu cô bắt đầu tiến hành “não bổ” (tự suy diễn) kịch liệt:
*”Thì ra là vậy… Sư tôn (trong lòng cô đã mặc định gọi Diệp Phàm như thế) cố tình nấu món cháo giản đơn nhất để dạy cho ta bài học: Đạo nằm ở sự bình dị. Ngài không dùng tiên dược, chỉ dùng tâm tình và công pháp Trường Sinh để cứu vớt một linh hồn tàn tạ. Một muỗng cháo có thể địch lại vạn năm tu hành… Cảnh giới này, e là Ma Hoàng đương thời cũng chưa chắc đã chạm tới được.”*
Cô kính cẩn bước đến, cúi đầu thật thấp trước Diệp Phàm: “Chủ nhân, con đã hiểu thấu đạo lý ngài muốn truyền đạt. Sự hào nhoáng bên ngoài chỉ là hư vô, chân lý thực sự nằm trong sự tĩnh lặng của nồi cháo loãng.”
Diệp Phàm đang bận tay chôn phù chú xuống đất, nghe thấy thế thì ngớ người ra: “Hả? Đạo lý gì? Ta chỉ thấy gạo dạo này đắt nên nấu cháo cho nó dôi ra thôi…”
Nguyệt Cơ mỉm cười, một nụ cười đầy sự hiểu biết: “Ngài không cần che giấu nữa. Con biết ngài làm tất cả đều có thâm ý sâu xa.”
Vong Tiên ở một bên, linh hồn đã ổn định hẳn, nhìn Diệp Phàm rồi lại nhìn Nguyệt Cơ, sau đó cúi nhìn bàn tay mình. Lão đột ngột nói: “Tiểu tử Diệp Phàm, tuy lão phu rất ghét cái bản tính nhát chết của ngươi, nhưng… bát cháo này, coi như lão phu nợ ngươi một mạng. Sau này nếu có kẻ nào dám đến quấy rầy ruộng rau của ngươi, lão phu dù có phải đốt cháy hồn phách cũng sẽ khiến hắn không có chỗ chôn.”
Diệp Phàm thở phào một cái sau khi bố trí xong lớp trận pháp thứ mười một. Anh lau mồ hôi, trừng mắt nhìn Vong Tiên: “Hứa suông làm gì. Sau này ăn cháo xong nhớ ra phụ Nguyệt Cơ gánh phân tưới rau cho ta là được. Phục hồi công lực rồi thì đừng có ăn bám!”
Vong Tiên đang cảm động, nghe thấy thế thì suýt nữa ngã ngửa: “Cái gì? Ngươi bảo một vị Ma Tôn như lão phu đi… gánh phân?”
“Không gánh thì nhịn cháo.” Diệp Phàm thản nhiên bồi thêm một câu.
Vong Tiên nghẹn họng, nhìn sang nồi đất vẫn còn vương chút dư hương kỳ diệu kia, cuối cùng chỉ biết hậm hực ngồi phịch xuống một phiến đá, lầm bầm trong miệng về việc “hết thời” và “nhân tình thế thái”.
Bữa sáng kỳ lạ ấy kết thúc trong sự yên bình thường lệ của nông trại. Thế nhưng, họ không hề biết rằng, luồng linh khí thanh khiết từ bát cháo, dù đã được Diệp Phàm che giấu cực kỳ cẩn thận, vẫn bị một sinh vật nhạy cảm bắt được.
Cách nông trại mười dặm, giữa đống xương cốt của một chiến trường cổ, một bóng đen cao lớn với đôi mắt rực lửa đang đứng sững lại. Hắn hít hà trong không khí, nơi một phân tử mùi hương gạo cực nhỏ còn sót lại.
“Hương vị của sự sống… ở cái nơi thối nát này?” Hắn thầm thì, giọng nói trầm đục như tiếng sấm rền. “Có một vị ‘Đại giả cực ác’ nào đó đang trêu đùa chúng ta sao? Lấy linh khí làm mồi nhử… Thú vị, thực sự thú vị.”
Hắn vung tay, một toán quân bóng đêm lặng lẽ hiện ra phía sau. “Đi xem thử vùng đất của vị Ma Quân bí ẩn đó. Nhớ lấy, kẻ có thể thanh lọc được sự ô uế của Ma giới để nấu ra loại hương vị này, không phải là thánh nhân, thì cũng là ma đầu đáng sợ nhất chúng ta từng gặp. Phải thật… thận trọng.”
Và như thế, trong lúc Diệp Phàm đang ngồi đếm từng hạt Linh Mễ trong kho và lo lắng về việc mùa sau bị mất mùa, thì những sóng gió lớn nhất Ma giới đang dần hội tụ về phía “Nhà kho rau xanh” của anh.
Ở một góc vườn, Vượng Tài bất ngờ ngẩng đầu lên, lỗ tai dựng đứng. Nó nhe nanh ra một cách dữ tợn hướng về phía bìa rừng, nhưng ngay sau đó lại bắt gặp cái liếc mắt cảnh cáo của Diệp Phàm, liền ngoan ngoãn thu lại vẻ mặt ngầu lòi, nằm xuống và bắt đầu… đuổi ruồi.
Diệp Phàm vỗ nhẹ lên cái túi trữ vật chứa đầy bùn độc và phù nổ, lẩm bẩm: “Tốt nhất là đừng có ai đến. Ta chỉ muốn làm một nông dân bình thường thôi mà, có khó thế không?”
Khói bếp lại tiếp tục bay lên, mang theo hơi ấm của một sự bình yên giả tạo giữa lòng địa ngục. Cuộc sống của “U Minh Ma Quân” Diệp Phàm, một lần nữa, lại bước sang một trang mới sau bát cháo loãng “tai hại” ấy.