Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 141: Kẻ xâm lược không gian

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:32:13 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 141: KẺ XÂM LƯỢC KHÔNG GIAN

Bầu trời Ma Giới vốn dĩ luôn mang một màu đỏ ảm đạm như máu khô, nhưng chiều nay, sắc đỏ ấy bị thay thế bởi những vệt đen kịt, vặn vẹo như những vết thương rách nát trên da thịt không gian. Gió ngừng thổi, chim ma ngừng hót, ngay cả lũ bọ cánh cứng chuyên ăn đá cũng vội vàng chui sâu xuống đất.

Diệp Phàm đang ngồi trên bệ đá trước hiên nhà, tay cầm một thanh tre, tay kia cầm con dao nhỏ mẻ lưỡi, chậm rãi vót nan để làm rào chắn cho luống cải chíp mới gieo. Anh cau mày, ngước nhìn lên không trung, tặc lưỡi một cái đầy phiền muộn.

– “Đã nói là năm nay thái tuế lâm môn, không nên động thổ, không nên khai hoang mà. Sư phụ nói quả không sai, điềm báo này rõ ràng là muốn dồn người ta vào đường cùng đây.”

Nguyệt Cơ đang đứng bên giếng nước, tay xách hai thùng nước linh khí nặng trĩu. Cảm nhận được áp lực kinh khủng từ bầu trời, sắc mặt cô tái nhợt, đôi chân hơi run rẩy. Cô là công chúa Ma tộc, vốn dĩ kiến thức không hề thấp, loại khí tức lạnh lẽo, mục rỗng và tham lam này, cô chỉ thấy nhắc qua trong những điển tịch cổ xưa nhất.

– “Chủ nhân… cái đó… không lẽ là Hư Không Chướng?”

Diệp Phàm không ngẩng đầu, chỉ tập trung vào cái nan tre:
– “Là lũ chuột nhắt ở kẽ nứt không gian thôi. Đám đó ngửi thấy mùi linh mễ nhà mình nên tìm tới ấy mà. Thật là, ta đã cố tình trộn thêm phân lợn ma cho nó thối bớt đi rồi mà mũi tụi này vẫn thính quá.”

Trong chiếc nhẫn cũ kỹ vứt lăn lóc bên cạnh bát trà của Diệp Phàm, tàn hồn của Lão Ma Đầu Vong Tiên run bắn lên, gào thét trong thần thức:
– “Tiểu tử! Ngươi còn ngồi đó mà vót tre? Đó là Tộc Hư Không! Là lũ Thôn Phệ Giả! Chúng đi đến đâu là tinh cầu đó thành bình địa, linh khí bị hút sạch, sinh mệnh bị tiêu diệt! Đây không phải là chuột nhắt, đây là thiên tai! Thiên tai đấy có biết không?”

Diệp Phàm lẩm bẩm:
– “Thiên tai thì cũng không được làm hỏng ruộng rau của ta. Vừa mới bón lót xong…”

“Rắc!”

Một tiếng nổ khô khốc vang lên giữa không trung, vệt đen nứt toác ra. Từ trong bóng tối sâu thẳm ấy, hàng trăm, hàng ngàn thực thể kỳ dị bắt đầu tràn ra. Chúng không có hình dạng cố định, tựa như những làn khói đen đậm đặc bọc lấy một bộ xương khô trắng hếu, đôi mắt rực lên ánh sáng tím lạnh lẽo. Dẫn đầu là một gã khổng lồ cao tới ba trượng, trên tay cầm một thanh trường đao được cấu tạo từ tinh thể không gian đen nhức. Đó là Hắc Diễn – một trong những thống lĩnh của Tộc Hư Không.

Hắc Diễn hạ thấp tầm mắt, quét qua vùng đất Hắc Thổ Hoang Nguyên vốn dĩ khô cằn. Nhưng khi ánh mắt hắn chạm vào phạm vi nông trại của Diệp Phàm, con ngươi màu tím co rút lại.

Ở đó, giữa một vùng đất chết, lại có một mảnh vườn xanh mướt đến kỳ lạ. Linh khí không chỉ đậm đặc mà còn tinh khiết tới mức hóa thành một lớp sương mù mỏng phủ lên ngọn cỏ. Với lũ sinh vật sống bằng cách nuốt chửng năng lượng như Tộc Hư Không, nơi này chẳng khác nào một miếng thịt bò thượng hạng vừa mới nướng chín nằm giữa một bãi rác.

– “Tìm thấy rồi…” – Giọng của Hắc Diễn trầm đục, tạo ra những gợn sóng rung động không gian – “Nguồn linh năng khởi nguyên. Nuốt chửng nơi này, ta sẽ đột phá cảnh giới Ma Thần!”

Lũ quái vật Hư Không hưng phấn rít lên những tiếng chói tai, chúng như một cơn lũ đen lao xuống từ kẽ nứt, mục tiêu trực chỉ là vườn bắp cải của Diệp Phàm.

– “Vượng Tài! Sủa một tiếng cho tụi nó biết điều đi!” – Diệp Phàm phất tay.

Con chó đen gầy gò đang nằm ngủ dưới gầm giường miễn cưỡng hé một mắt ra. Nó nhìn đám khách không mời mà đến với vẻ mặt khinh bỉ tột độ. Trong mắt Thôn Phệ Ma Lang huyền thoại như nó, loại năng lượng hư không này vừa hôi vừa nhạt, chẳng ngon bằng một góc củ khoai lang nướng của đại ca.

– “Gâu!”

Một tiếng sủa nhỏ, cực kỳ bình thường. Nhưng ngay khi âm thanh ấy phát ra, không khí trước cổng nông trại bỗng nhiên cô đặc lại như thạch. Một gợn sóng vô hình lan tỏa, khiến hàng chục tên quái vật Hư Không tiên phong đang lao xuống bỗng nhiên khựng lại, rồi “bùm” một tiếng, tan rã thành những làn khói đen biến mất trong không trung.

Thống lĩnh Hắc Diễn biến sắc:
– “Thần thú trấn giữ? Không ngờ ở chốn hoang vu này lại có cao thủ nuôi dưỡng yêu sủng bậc này. Nhưng bấy nhiêu đó không đủ!”

Hắc Diễn vung đao, một luồng ánh sáng đen dài hàng chục trượng chém xuống, toan phá vỡ trận pháp bao quanh nông trại.

Diệp Phàm thấy cảnh đó thì xót xa kêu lên:
– “Này! Đừng chém vào hướng đó! Ở đó ta trồng dược thảo nghìn năm, bụi bay vào là hỏng hết dược tính!”

Anh vội vàng quăng cái nan tre xuống đất, đứng dậy, phủi phủi lớp bụi trên áo. Trong mắt Nguyệt Cơ và Lão Ma Đầu, mỗi bước đi của Diệp Phàm lúc này như đạp lên nhịp đập của cả thế giới. Dù anh trông vẫn rất lôi thôi, nhưng hơi thở tỏa ra lại khiến cho không gian xung quanh trở nên vô cùng kiên cố, những vết nứt hư không vốn đang lan rộng bỗng nhiên bị ép cho khép lại một cách cưỡng ép.

– “Nguyệt Cơ, mang cho ta cái giỏ ’Lôi Hỏa Thần Ớt’ ra đây.” – Diệp Phàm ra lệnh.

Nguyệt Cơ lúng túng chạy vào kho, bưng ra một giỏ ớt đỏ rực, mỗi quả ớt đều lấp lánh những tia sét li ti và tỏa ra nhiệt lượng khiến không gian méo mó. Đây là giống ớt mà Diệp Phàm đã lai tạo suốt ba năm, dùng hỏa tinh Ma giới để tưới và lôi kiếp từ những lần “vô tình” đột phá để bón.

– “Các ngươi muốn ăn đúng không? Ta cho các ngươi ăn no!”

Diệp Phàm bốc một nắm ớt, tư thế như một lão nông đang vãi mạ mùa vụ. Anh hất nhẹ tay một cái, hàng chục quả ớt bay vút lên không trung, hướng thẳng vào đoàn quân Hư Không đang sà xuống.

Hắc Diễn cười lạnh:
– “Dùng thực phẩm làm vũ khí? Ma giới này quả thực là nơi của lũ điên!”

Hắn đưa tay ra định bóp nát những quả ớt đỏ lòm kia. Nhưng ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào, sắc mặt hắn từ tím chuyển sang đen, rồi từ đen chuyển sang đỏ bừng.

“ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!”

Từng tiếng nổ rung chuyển cả tầng mây vang lên. Những quả ớt kia không đơn giản là nổ, mà chúng giải phóng ra một loại hỏa độc cực kỳ cay nóng, trộn lẫn với lôi điện tinh khiết của Trường Sinh Công. Tộc Hư Không sợ nhất là năng lượng dương cương thuần túy, nay lại bị bọc trong cái vị cay “hồn bay phách lạc” của giống ớt biến dị, đám quân đoàn phía trước lập tức rú lên thảm thiết.

Từng tên, từng tên một bị nổ văng ra, khói trắng bốc lên từ người chúng thay vì khói đen. Chúng không chết ngay, mà bắt đầu… nhảy múa một cách điên cuồng. Vị cay xuyên qua lớp vỏ hư không, thiêu đốt đến tận bản nguyên linh hồn.

– “Nóng quá! Cay quá! Tại sao lại có loại năng lượng đau đớn thế này?” – Những tiếng gào thét thảm thiết vang vọng khắp vùng hoang nguyên.

Thống lĩnh Hắc Diễn lùi lại mấy bước, một nửa cánh tay của hắn đã bị nổ mất, phần còn lại đang sưng tấy lên như một cây xúc xích quá lửa. Hắn nhìn Diệp Phàm với ánh mắt sợ hãi tột độ:
– “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Đây là trận pháp gì? Đây là cấm thuật gì?”

Diệp Phàm phủi tay, bực mình đáp:
– “Đã nói là ớt nhà trồng mà, sao cứ hỏi mãi thế? Tại ngươi mà đám rau cải của ta bị nhiễm mùi khói rồi, giờ phải dùng nước thần thanh tẩy lại, tốn kém lắm có biết không?”

Nói đoạn, Diệp Phàm với tay lấy cái bình tưới nước đặt bên cạnh luống hoa. Cái bình này đen sì, quai cầm hơi lung lay, nhưng ngay khi anh nhấc nó lên, Lão Ma Đầu Vong Tiên suýt nữa thì nghẹt thở vì kinh ngạc.

– “Thấu Hải Bình? Đó chẳng phải là cực phẩm linh bảo của Thiên Giới đã mất tích từ vạn năm trước sao? Hắn dùng nó… để tưới nước?”

Diệp Phàm không quan tâm đến sự kinh ngạc của kẻ khác. Anh dốc bình, nhưng không tưới vào rau, mà vẩy một vòng về phía bầu trời.

Một màn nước trong vắt thoát ra khỏi miệng bình, vốn dĩ chỉ là vài giọt nhỏ, nhưng khi rời khỏi phạm vi nông trại, chúng lập tức hóa thành một cơn mưa rào mang theo áp lực vạn quân. Cơn mưa này chứa đựng tinh hoa của Trường Sinh Công, có khả năng hóa giải mọi tạp chất và làm dịu đi sự hung bạo.

Nhưng đối với Tộc Hư Không, cơn mưa này chẳng khác nào axit đậm đặc đổ vào vết thương hở. Từng giọt nước rơi trúng thân thể đen tối của chúng đều tạo ra tiếng “xèo xèo” kinh tởm, khiến chúng tan chảy nhanh chóng như tuyết gặp nắng hè.

– “Rút lui! Mau rút lui!” – Hắc Diễn gào lên trong hoảng loạn. Hắn nhận ra mình không phải đang đối đầu với một người nông dân, mà là đang đối đầu với một vị đại năng coi trời đất như vườn rau, coi quy luật tự nhiên như nông cụ.

Nhưng đi thì dễ, về thì khó.

– “Vừa làm loạn chỗ của ta xong đã muốn chạy? Đâu có chuyện dễ thế?” – Diệp Phàm cau mày, với lấy cái cuốc rỉ sét thường ngày vẫn dùng để xới đất.

Anh không cần bay lên không trung, không cần niệm chú. Diệp Phàm chỉ đứng ở bờ ruộng, hai chân giang rộng, tư thế vững như bàn thạch, rồi nhẹ nhàng vung cái cuốc xuống đất ngay trước mặt mình.

“OÀNH!”

Một đường rãnh nhỏ hiện ra dưới đất nông trại, nhưng ở phía trên cao kia, không gian bỗng nhiên bị một lực lượng vô hình kéo toạc ra. Một đường chém mang theo khí tức vĩnh hằng, mang theo cả sự nặng nề của đại địa và sự dẻo dai của cỏ cây, quét qua toàn bộ đội hình Tộc Hư Không.

Vết nứt không gian đen kịt kia, dưới nhát cuốc này, bỗng chốc bị sụp đổ hoàn toàn. Thống lĩnh Hắc Diễn chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị sức mạnh của “nhát cuốc khai thiên” này nghiền nát thành tro bụi. Toàn bộ quân đoàn Hư Không, hàng vạn tên quái vật, chỉ trong chớp mắt đã biến mất sạch sẽ, không để lại một dấu vết nào, như thể chúng chưa từng xuất hiện.

Bầu trời Ma Giới dần dần khôi phục lại màu đỏ quạnh ban đầu. Những đám mây đen tan biến, trả lại sự yên tĩnh (đáng sợ) cho Hắc Thổ Hoang Nguyên.

Diệp Phàm chống cái cuốc, thở phào một hơi, lau mồ hôi trên trán:
– “May mà mình ra tay nhanh, không thì chúng nó rụng lông vào ruộng của mình hết. Nguyệt Cơ, đứng đó ngẩn người làm gì? Mau đi nhặt mấy cái xác quái vật chưa tan hết kia kìa, loại đó đem về ủ làm phân xanh tốt lắm, chứa nhiều khoáng chất hư không.”

Nguyệt Cơ đứng chết trân tại chỗ, hai cái thùng nước đã rơi xuống đất từ bao giờ. Cô nhìn chủ nhân của mình, rồi lại nhìn bầu trời vừa mới bị “quét dọn” sạch sành sanh.

Trong đầu cô lúc này chỉ có một suy nghĩ: *“Chủ nhân… ngài vừa mới dùng một nhát cuốc để tiêu diệt cả một tộc xâm lược không gian… rồi ngài lại bảo tôi đi nhặt xác bọn chúng làm phân bón? Ngài có biết bọn chúng là nỗi khiếp sợ của cả vạn giới không hả?”*

Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn thì đã hoàn toàn chết lặng. Lão thầm nhủ: *“Lũ Hư Không Thôn Phệ Giả này cũng thật đáng thương, không đi đâu chơi, lại đi đúng vào vườn bắp cải của tên ác ma ẩn thân này. Bị giết đã đành, giờ còn bị biến thành phân bón… Đúng là tận cùng của sự nhục nhã.”*

Diệp Phàm đi tới, nhặt thanh tre vừa nãy lên, tiếp tục tỉ mẩn vót nan. Anh lầm bầm:
– “Thế giới này nguy hiểm quá đi mất. Cứ hở ra là nứt vỡ không gian. Mình phải gia cố thêm 10 lớp trận pháp ‘Nguyên Thủy Tĩnh Lặng’ quanh nông trại mới được. À không, 20 lớp cho chắc. Lỡ lần sau tụi nó kéo cả họ tới thì mình làm sao mà chạy cho kịp?”

Vượng Tài nghe thấy thế thì khẽ ngáp một cái, cuộn tròn người lại ngủ tiếp. Nó biết, chủ nhân của nó – kẻ sở hữu tu vi Trường Sinh Công tầng 10, kẻ có thể chém đứt hư không bằng một cái cuốc – lại là kẻ nhát chết nhất thế giới này. Và chính sự nhát chết ấy mới là điều đáng sợ nhất cho bất kỳ kẻ nào dám làm phiền giấc ngủ trưa của họ.

Bên cạnh đống củi khô, Nguyệt Cơ lẳng lặng đi nhặt những mảnh vỡ còn sót lại của Tộc Hư Không. Cô chợt nhận ra, làm người hầu của Diệp Phàm không chỉ cần biết tưới nước, mà còn cần có một trái tim cực kỳ thép để không bị trụy tim trước những hành động “bình thường” của chủ nhân.

– “Sư phụ, xác của tên thống lĩnh này to quá, ủ vào hố nào ạ?” – Nguyệt Cơ lên tiếng hỏi, giọng vẫn còn hơi run.

– “À, tên đó có vẻ nhiều đạm, ủ vào gốc cây xoài ấy. Ta đang định trồng xoài, Ma giới này thiếu hoa quả nhiệt đới quá.” – Diệp Phàm đáp, mắt vẫn không rời khỏi thanh tre.

Gió lại thổi qua nông trại, mang theo mùi thơm của đất và cỏ non. Giữa Ma Giới đầy rẫy sự giết chóc và bạo lực, mảnh vườn của Diệp Phàm vẫn tĩnh lặng như một ốc đảo thiên đường, chỉ có điều, cái thiên đường này hơi bị “gai góc” đối với những kẻ ngoại đạo.

Một ngày bình thường (trong mắt Diệp Phàm) lại trôi qua như thế. Không ai biết rằng, cách đó hàng vạn dặm, những đại ma đầu của Ma Giới đang nhìn về hướng Hắc Thổ Hoang Nguyên với đôi mắt trợn ngược, vì bọn họ vừa cảm nhận được một luồng sức mạnh khủng khiếp vừa xé nát bầu trời rồi biến mất trong chớp mắt.

Bọn họ bàn tán:
– “Là đại năng nào vừa mới đột phá Ma Thần chăng?”
– “Không, ta cảm nhận được mùi ớt… Hình như là có ai đó đang nấu ăn ở hướng đó thì phải?”

Ma Giới, kể từ khi Diệp Phàm tới, dường như đã bắt đầu rẽ sang một hướng phát triển cực kỳ quái lạ. Mà nhân vật chính của sự thay đổi đó, lúc này đang lẩm bẩm chửi vì cái nan tre vừa bị vót quá tay làm gãy mất một đoạn.

– “Mẹ kiếp, lại phải làm lại quả rào này rồi. Nguyệt Cơ, chiều nay ăn cháo lòng nhé, lấy lòng của mấy con lợn ma hôm trước ta vừa mới mổ ấy!”

Cuộc sống điền văn, quả thực không hề dễ dàng như người ta vẫn tưởng. Nhất là khi bạn vừa làm ruộng, vừa phải gồng mình chống lại sự xâm lăng của vũ trụ… bằng một cái cuốc rỉ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8