Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 152: Lời mời trở thành Tông chủ

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:39:57 | Lượt xem: 4

Nắng sớm tại núi Trường Sinh luôn mang theo một chút hơi ẩm của sương mờ và mùi vị ngai ngái của bùn đất mới xới.

Diệp Phàm vươn vai một cái thật dài, khớp xương toàn thân phát ra những tiếng “răng rắc” vui tai. Hắn cúi đầu nhìn cái cuốc rỉ sét trong tay, rồi lại nhìn mảnh vườn xanh mướt phía trước, lòng tràn đầy thỏa mãn. Sau bao nhiêu sóng gió ở Ma Giới, cuối cùng hắn cũng được trở về với cái “nghiệp” làm ruộng thanh cao của mình.

Cách đó không xa, con chó đen gầy gò Vượng Tài đang nằm sấp dưới gốc cây lê già, cái đuôi thỉnh thoảng vẫy một phát để xua ruồi. Nhìn vẻ ngoài thì nó chẳng khác gì một con chó cỏ lười biếng, nhưng nếu một vị cường giả cấp Ma Vương nào đó nhìn thấy đôi mắt thỉnh thoảng lóe lên tia sáng hung tàn của nó, chắc chắn sẽ lập tức quay đầu bỏ chạy.

“Nguyệt Cơ, nước đâu? Bón phân xong rồi phải tưới ngay, nếu không rễ cây sẽ bị xót.” Diệp Phàm hô to về phía gian bếp lụp xụp.

Một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần, dáng người thanh thoát như tiên tử hạ phàm, đang khệ nệ khiêng hai thùng nước lớn đi ra. Nàng chính là Nguyệt Cơ, từng là công chúa Ma tộc danh chấn một phương, giờ đây lại đang mặc bộ đồ vải thô, tóc búi gọn gàng, trông không khác gì một thôn nữ đảm đang. Nàng lau mồ hôi trên trán, giọng nói thanh thản nhưng không giấu nổi sự sùng bái:

“Tới đây, công tử. Chỉ là… thiếp vẫn không hiểu, tại sao đám Linh Mễ này hôm nay lại có màu vàng óng lạ thường như vậy?”

Diệp Phàm lẩm bẩm: “Chắc do đêm qua ta vô tình đổ nhầm ít nước rửa chén từ nguyên liệu Ma giới vào… Khụ, ý ta là thiên địa linh khí chuyển hóa ấy mà. Đừng hỏi nhiều, mau tưới đi.”

Thực chất, đó là nước tắm của một con Giao Long mà Diệp Phàm vừa “vô tình” nhặt được khi đi hái thuốc. Với hắn, đó là nước bẩn, nhưng với thực vật, đó là tiên dịch hạng nhất.

Đúng lúc này, bầu trời phương xa chợt biến sắc. Một dải mây vàng rực rỡ từ chân trời kéo đến, khí tức uy nghiêm lồng lộng khiến chim chóc trong rừng kinh hãi bay loạn xạ. Diệp Phàm nheo mắt nhìn, trong lòng thầm mắng: “Lại tới nữa! Không thể để người ta yên ổn một ngày sao?”

Hắn vội vàng vứt cái cuốc sang một bên, chụp lấy chiếc áo rách nát khoác lên người, đồng thời đá vào mông Vượng Tài một phát: “Dậy! Có khách VIP, giả bộ nghèo khổ cho tao!”

Vượng Tài ngay lập tức thu liễm khí thế, lưỡi thè ra, nằm bò ra đất, biến thành một con chó đói tội nghiệp.

Đoàn người hạ xuống trước cổng Trường Sinh Môn. Dẫn đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, khí độ bất phàm, vận đạo bào thêu hình rồng vàng lấp lánh – đây chính là Linh Hư Đạo Nhân, người đứng đầu liên minh các tông môn chính đạo tại khu vực này. Đi theo phía sau là hàng loạt các trưởng lão cao ngạo từ các đại tông môn như Thiên Tuyền Quốc, Thánh Huyền Tông…

Linh Hư Đạo Nhân vừa bước xuống đất đã lập tức rùng mình. Lão cảm nhận được một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ kinh khủng ẩn giấu dưới lớp đất đá lổm chổm của núi Trường Sinh. Khi nhìn thấy Diệp Phàm trong bộ dạng “nông dân nghèo khó”, lão không hề khinh rẻ, trái lại càng thêm kính cẩn. Lão bước tới, cúi đầu thật thấp:

“Vãn bối Linh Hư, cùng các vị đồng đạo, tham kiến Diệp đại lão!”

Diệp Phàm giả vờ run rẩy, tay bấu chặt gấu áo, giọng nói đầy vẻ sợ sệt: “Các… các vị tiên trưởng, các vị tìm nhầm người rồi. Tôi chỉ là một kẻ trồng rau rách rưới ở đây thôi. Nếu muốn mua rau, xin mời qua bên kia, bắp cải hai hào một cân, không mặc cả.”

Các trưởng lão phía sau nghe vậy thì khóe mắt giật giật. “Bắp cải hai hào”? Họ nhìn vào vườn rau kia, mỗi cây bắp cải đều tỏa ra linh khí dồi dào đến mức gần như kết thành tinh thạch. Đây mà là rau xanh sao? Đây là bảo dược ngàn năm vị đạo sảng khoái trong truyền thuyết đấy!

Linh Hư Đạo Nhân cười khổ, cung kính nói: “Diệp đại lão đừng đùa nữa. Ngài một tay bình định Ma giới, xoay chuyển càn khôn, công lao ấy cả thiên hạ đều biết. Nay tu tiên giới Nhân giới đang như rồng không đầu, hỗn loạn khắp nơi. Chúng ta đến đây, đại diện cho mười đại tông môn, tha thiết kính mời ngài xuống núi, tiếp quản chức vị **Vạn Tông Tông Chủ** – thống lĩnh toàn bộ tu tiên giới!”

Vừa dứt lời, không khí dường như đông cứng lại.

Chức vị Vạn Tông Tông Chủ! Đó là vị trí dưới một người trên vạn người, nắm trong tay quyền sinh quyền sát của hàng triệu tu sĩ, tài nguyên tu luyện dùng cả đời không hết. Bất kỳ ai nghe thấy lời mời này chắc chắn sẽ điên cuồng mà đồng ý ngay lập tức.

Nguyệt Cơ đứng bên cạnh khẽ run tay. Nàng biết Diệp Phàm mạnh, nhưng không ngờ danh tiếng của hắn tại Nhân giới lại kinh người đến thế. Nàng lo lắng nhìn Diệp Phàm, sợ rằng một khi hắn chấp nhận, cuộc sống bình yên của họ sẽ biến mất.

Diệp Phàm đờ người ra mất ba giây. Trong đầu hắn đang nảy số kịch liệt theo phong cách “Cẩu đạo”:

*Làm Tông chủ? Đùa gì thế! Làm Tông chủ đồng nghĩa với việc đứng ra ánh sáng, trở thành bia đỡ đạn cho thiên hạ. Kẻ địch tiềm tàng sẽ ám sát mình đầu tiên, thuộc cấp sẽ mưu phản, quan hệ xã giao thì phiền phức, lại còn phải họp hành liên miên… Không, không bao giờ! Thà ở đây nhổ cỏ còn an toàn hơn vạn lần.*

Hắn thở dài một tiếng, vẻ mặt vô cùng khổ sở, chỉ tay vào mảnh ruộng phía sau: “Các vị tiên trưởng, các vị thấy đấy, tôi bận lắm. Mấy luống rau này đang kỳ kết trái, một ngày không nhổ cỏ là sâu bệnh nó phá hết. Tôi thực sự… không có thời gian.”

Cả phái đoàn đại lão đứng hình.

“Không có thời gian?” Một vị trưởng lão của Thánh Huyền Tông không nhịn được, bước tới nói: “Diệp tiền bối, ngài đang nói đùa sao? Chức vị này quản lý hàng vạn dặm giang sơn, tài nguyên vô số, chẳng lẽ không bằng mấy cây rau này?”

Diệp Phàm nghiêm mặt, ra vẻ đạo mạo ẩn thế: “Vị tiên hữu này nói sai rồi. Các người nhìn thấy là rau, nhưng tôi nhìn thấy là cả một thế giới sinh mệnh. Mỗi cây cỏ đều có nhân quả của nó. Tôi ở đây là để chăm sóc nhân quả, để tu luyện tâm tính phàm nhân. Quyền lực là phù du, bắp cải mới là vĩnh cửu. Các người… đi về đi.”

Linh Hư Đạo Nhân sững sờ. Lão nhìn vào đôi mắt của Diệp Phàm, trong lòng đột nhiên nảy sinh một sự sùng bái sâu sắc. *Hóa ra là vậy! Cảnh giới của Diệp đại lão đã đạt tới mức ‘Đại đạo chí giản’. Trong mắt ngài ấy, quyền lực thống trị giới tu tiên chẳng qua cũng chỉ như mây khói, chỉ có việc ‘nhổ cỏ’ mới chứa đựng chân lý của sự trường sinh. Mỗi nhát cuốc của ngài ấy, nhìn thì bình thường, nhưng kỳ thực là đang chém đứt xiềng xích của hồng trần!*

“Thì ra… là vãn bối quá nông cạn.” Linh Hư Đạo Nhân giọng run rẩy, cúi đầu lần nữa. “Tiền bối dùng việc nhổ cỏ để ẩn dụ cho việc thanh tẩy tạp niệm trong lòng. Dùng việc trồng trọt để ẩn dụ cho việc gieo rắc thiện duyên. Ngài không làm Tông chủ, thực chất là ngài muốn làm một người thầy thầm lặng cho cả thế gian!”

Diệp Phàm: “…” (Trong lòng: *Ông già này trí tưởng tượng bay xa quá rồi đấy!*)

“Tiền bối!” Linh Hư Đạo Nhân tiếp tục “não bổ” (overthinking) với tốc độ ánh sáng. “Nếu ngài đã coi trọng việc nhổ cỏ như vậy, chắc chắn mảnh vườn này chính là hiện thân của giới tu tiên. Ngài không rời đi, là vì ngài vẫn chưa yên tâm về đám ‘cỏ dại’ ma đạo còn sót lại đúng không?”

Diệp Phàm khô héo cả lời, chỉ muốn đám người này mau biến đi cho khuất mắt. Hắn tiện tay bứt một nắm cỏ linh lăng dưới chân, vốn định đưa ra làm quà tiễn khách cho đỡ phiền, liền nói:

“Được rồi, nói nhiều quá mệt người. Đây là cỏ tôi vừa nhổ, coi như lộc của núi rừng, các vị mỗi người cầm một cọng rồi về đi. Đừng đến đây quấy rầy sự thanh tịnh của tôi nữa.”

Đám đại lão run rẩy đón lấy cọng cỏ dại từ tay Diệp Phàm. Khi chạm tay vào, họ lập tức cảm nhận được một luồng linh khí tinh thuần chảy vào kinh mạch, những vết thương cũ nhiều năm tu luyện không khỏi bỗng chốc được xoa dịu.

“Trời ơi! Đây… đây không phải cỏ dại! Đây là **Cửu Diệp Trường Sinh Thảo**!” Một trưởng lão hét lên kinh hãi. “Một cọng cỏ này nếu đưa ra ngoài, có thể đổi lấy cả một tòa thành trì! Tiền bối tùy tay nhổ một nắm, lại còn nói là ‘cỏ dại’. Cảnh giới này… chúng ta dùng cả đời cũng không theo kịp!”

Diệp Phàm trợn mắt. *Cửu Diệp cái khỉ gì? Đó chỉ là cỏ may tôi dùng để buộc miệng bao tải mà!*

Thế nhưng, sự tình đã vượt qua tầm kiểm soát của hắn. Đoàn người phái đoàn quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa:

“Đa tạ tiền bối ban tặng cơ duyên! Chúng vãn bối đã hiểu thâm ý của ngài. Ngài không làm Tông chủ, nhưng trong lòng chúng vãn bối, ngài mãi mãi là **Trường Sinh Chí Tôn**. Chúng vãn bối xin cáo lui, nhất định sẽ không để ai đến làm phiền ngài nhổ cỏ nữa!”

Nói đoạn, cả đoàn người lùi lại ba bước rồi mới dám ngự kiếm bay đi, thái độ cực kỳ cung kính, như thể vừa được diện kiến thần linh.

Nhìn bóng lưng đám người biến mất trong mây, Diệp Phàm mới dám thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán.

“Hù chết ta rồi… Làm Tông chủ? Đánh chết cũng không làm.”

Hắn quay sang nhìn Vượng Tài, thấy con chó đang dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn mình. Diệp Phàm liền sút nó một phát: “Nhìn cái gì? Mau đi dọn cái bãi chiến trường đám người kia để lại đi! À mà thôi, để Nguyệt Cơ làm, mày đi canh cổng cho tao. Nhớ kỹ, nếu thấy kẻ nào mang mũ miện hay mặc quần áo quá sang trọng, cứ trực tiếp sủa to lên, đừng để chúng nó vào đây ‘tặng chức’ nữa!”

Vượng Tài uể oải đứng dậy, sủa một tiếng “Gâu” vô cảm rồi lững thững đi ra cổng.

Nguyệt Cơ đi tới, khẽ mỉm cười: “Công tử, người thật sự không hối hận sao? Vạn Tông Tông Chủ đấy, nếu là thiếp của trước kia, chắc chắn sẽ không bao giờ từ bỏ cơ hội thống lĩnh thiên hạ như vậy.”

Diệp Phàm nhìn xa xăm, giọng nói đột nhiên trở nên trầm tư và có chút… lười biếng:

“Thiên hạ này quá rộng lớn, Nguyệt Cơ ạ. Mà người thì lại quá nhiều tham vọng. Ta tu Trường Sinh Công, mục đích cuối cùng chỉ là để sống thật lâu, thật khỏe, rồi được ngắm nhìn hoa nở hoa tàn qua từng mùa. Làm vua thiên hạ thì có gì vui? Một bát cháo Linh Mễ ngọt lịm buổi sáng, một giấc ngủ trưa không ai làm phiền dưới bóng cây lê, và được nhìn thấy nàng nhổ cỏ… khụ, nhìn thấy nàng mỗi ngày, đó mới là chân chính của sự trường sinh.”

Nguyệt Cơ đỏ bừng mặt, đôi mắt long lanh đầy cảm động: “Công tử…”

Cảm động chưa được ba giây, Diệp Phàm đã quay phắt lại, hét lên: “Vượng Tài! Thằng ranh kia! Đừng có tiểu bậy vào gốc cây Nhân Sâm vạn năm của tao! Cái đó để dành bón cho luống khoai tây sắp thu hoạch đấy!”

Bầu không khí lãng mạn tan biến sạch sành sanh.

Ngày hôm đó, tin tức về việc “U Minh Ma Quân” (tức Diệp Phàm) từ chối ngôi vị Vạn Tông Tông Chủ để ở lại núi nhổ cỏ đã truyền khắp thiên hạ.

Có người nói ngài là bậc đại trí nhược ngu. Có người nói ngài đang ẩn cư để đột phá cảnh giới cuối cùng vượt lên trên cả Ma Thần. Thậm chí có kẻ còn thành lập một giáo phái tên là “Thảo Nhẫn Giáo”, chuyên nghiên cứu các loại cỏ dại trên thế giới để tìm kiếm “đạo” của Diệp Phàm.

Ở dưới chân núi Trường Sinh, người ta bắt đầu truyền tai nhau một câu ca dao mới:

*”Quyền quý nhân gian tựa khói mây,*
*Núi cao xanh mướt ruộng lúa đầy.*
*Nhổ cỏ bón phân nuôi hy vọng,*
*Trường sinh tại hạ, ai biết hay?”*

Còn tại trung tâm của mọi sự hiểu lầm ấy, Diệp Phàm đang ngồi xổm cạnh một hố phân, tay cầm một thanh gỗ khuấy đều, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Vượng Tài, mày nói xem, trộn thêm một ít phân Ma Long vào thì khoai tây có vị cay không nhỉ? Tao nghe nói giống khoai tây cay của Ma Giới bán được giá lắm…”

Vượng Tài quay mặt đi chỗ khác, giả bộ như không quen biết cái vị “Trường Sinh Chí Tôn” này.

Màn đêm buông xuống, ngôi miếu nhỏ của Trường Sinh Môn lặng lẽ nép mình dưới bóng núi. Các trận pháp phòng ngự bí mật lặng lẽ vận hành, bao bọc lấy mảnh vườn xanh tốt. Một vòng tròn hào quang nhạt mờ tỏa ra từ đỉnh núi, trông như một quả trứng khổng lồ bảo vệ nơi tôn nghiêm nhất.

Diệp Phàm nằm trên mái nhà, gối đầu lên tay, nhìn những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời Nhân giới. Hắn cảm thấy cuộc đời thật hoàn mỹ. Không có tranh giành, không có giết chóc, chỉ có đất đai trung thành và những mầm xanh lớn lên mỗi ngày.

“Ngày mai… chắc chắn bắp cải sẽ rất ngọt.”

Hắn nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ sâu, miệng vẫn còn lẩm bẩm tính toán giá cả của một vụ thu hoạch mới. Một “Đại lão” cẩu đạo chân chính, chính là kẻ có thể khiến cả thế giới sùng bái trong khi mình đang bận… tính tiền bán rau.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8