Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 155: Nguyệt Cơ sang Nhân giới tìm chồng
Trời Ma Giới lúc nào cũng là một màu huyết sắc nhạt nhẽo, nhưng trong lòng Nguyệt Cơ lúc này, màu sắc đó đã chuyển thành xám xịt.
Nàng đứng trước cửa gian nhà tranh nhỏ của Diệp Phàm, đôi mắt đẹp nhìn trân trân vào tờ giấy thư pháp treo lủng lẳng trên tay nắm cửa. Nét chữ rồng bay phượng múa, trông rất có thần vận của đại năng, nhưng nội dung thì lại khiến người ta muốn bốc hỏa:
*”Gửi học trò Nguyệt Cơ và sủng vật Vượng Tài: Ta cảm thấy gió mùa đông bắc sắp về, khớp xương hơi đau, có lẽ là do dư chấn của lần độ kiếp mười vạn năm trước (thật ra là do gánh phân hơi quá sức). Ta quyết định về Nhân Giới tìm chút thuốc gia truyền và đi thăm mộ mấy vị tổ sư. Hai đứa ở nhà chăm sóc vườn rau cho tốt, cấm tuyệt đối không được đi tìm, kẻ nào đi tìm kẻ đó làm chó. Ký tên: Diệp Phàm (Kẻ ẩn dật yêu hòa bình).”*
“Gâu!”
Vượng Tài, con chó đen gầy gò với đôi mắt lờ đờ, sủa lên một tiếng phản đối đầy uất ức. Nó cúi xuống nhìn vào dòng chữ “kẻ nào đi tìm kẻ đó làm chó” rồi lại nhìn vào thân thể hiện tại của mình, cảm thấy chủ nhân của mình quả thật là kẻ vô liêm sỉ nhất lục giới.
“Sư phụ… người thật sự bỏ rơi chúng ta sao?”
Nguyệt Cơ nghiến răng, đôi bàn tay ngọc ngà nắm chặt lại khiến không khí xung quanh vặn vẹo. Nàng không tin vào cái lý do “khớp xương đau” của Diệp Phàm. Với tu vi mà nàng luôn “não bổ” là đã đạt tới cảnh giới Thần Thánh của anh, gánh một vài xe phân bón ma khí thì làm sao mà đau khớp được?
Nàng chắc chắn, chắc chắn là do mấy vị tiên nữ Nhân Giới đợt trước sang mua cà chua dưỡng da đã để lại thư từ mời gọi! Hoặc tệ hơn, sư phụ sợ bị Ma Tôn mời ra làm quốc sư nên đã dùng chiêu “Kim thiền thoát xác”.
“Vượng Tài, đi!” Nguyệt Cơ hất vạt áo bào đen thêu hoa mạn đà la, khí chất công chúa Ma tộc bùng phát. “Chúng ta sang Nhân Giới đòi nợ!”
Vượng Tài vẫy đuôi, ánh mắt vốn lờ đờ bỗng lóe lên tia sáng tham lam. Nó nhớ đến hương vị gà quay của Nhân Giới, thứ mà chủ nhân từng kể là “mỹ vị nhân gian mà chó Ma Giới nằm mơ cũng không thấy”.
—
Kinh thành Đại Hạ, Nhân Giới.
Khác với sự tĩnh lặng và đầy rẫy nguy hiểm của Ma Giới, kinh thành là một bức tranh nhộn nhịp, đầy hơi thở trần thế. Tiếng rao hàng, tiếng ngựa xe, và mùi thơm của bánh bao hấp lan tỏa khắp phố phường.
Tại một góc tường thành, không gian bỗng rung động nhẹ. Một thiếu nữ mặc váy đen bí ẩn, che kín mặt bằng một chiếc khăn lụa mỏng, dẫn theo một con chó đen gầy gò bước ra từ hư không.
“Đây là Nhân Giới sao?” Nguyệt Cơ hít một hơi thật sâu. “Linh khí thật loãng, toàn là mùi bụi bặm và… dầu mỡ.”
Nàng liếc nhìn Vượng Tài, con chó lúc này đang thè lưỡi chảy nước dãi khi nhìn vào sạp thịt quay bên đường.
“Giữ kẽ một chút, chúng ta đi tìm người.” Nguyệt Cơ thấp giọng dặn dò.
Nhưng vấn đề lớn nhất hiện ra: Làm sao tìm được Diệp Phàm trong một thành trì hàng triệu người? Sư phụ của nàng là một bậc thầy của nghệ thuật “cẩu”. Anh ta có thể biến hóa thành một thư sinh nghèo, một lão ăn xin, hay thậm chí là một cái cây bên đường nếu anh ta muốn.
Nguyệt Cơ đi dạo trên phố, khí chất của nàng quá đỗi nổi bật. Dù đã che mặt, nhưng thân hình mảnh mai cùng đôi mắt tím bí ẩn vẫn thu hút ánh nhìn của vô số gã đàn ông.
“Tiểu nương tử, đi một mình sao?” Một tên công tử bột, trông có vẻ là con nhà quan lại, cầm quạt xếp bước tới chắn đường. Hắn cười một cách đắc thắng: “Nhìn nàng lạ mặt, chắc là người từ phương xa đến? Để bản công tử đưa nàng đi dạo kinh thành, thế nào?”
Nguyệt Cơ khẽ nhíu mày. Ở Ma Giới, loại người này thường sẽ được nàng biến thành phân bón trong vòng một nốt nhạc. Nhưng nàng nhớ lời dặn của Diệp Phàm: *”Ở Nhân Giới phải khiêm tốn, đừng có động một chút là giết người, bón phân người ta gọi là phạm pháp.”*
“Cút.” Nguyệt Cơ chỉ buông ra một chữ lạnh lùng.
Tên công tử bị mất mặt giữa phố, định ra lệnh cho đám gia đinh phía sau thì bỗng nhiên, con chó đen đi theo nàng bỗng đứng dậy bằng hai chân sau.
Vượng Tài nhìn tên công tử, rồi nó thò chân trước vào cái túi vải đeo bên sườn mình — vốn là túi không gian chứa đầy sản vật từ trang trại — lấy ra một củ hành tây đen xì, ném thẳng vào mồm tên công tử.
*Bộp!*
Hành tây vừa vào mồm, tên công tử định nhè ra thì bỗng một làn khói đen kịt bùng phát từ củ hành. Đó là “Hành Tây Cay Độc” do Diệp Phàm lai tạo, chuyên dùng để xua đuổi dã thú.
“Oa… huhu… mẹ ơi, sao mà cay thế này!” Tên công tử quỳ thụp xuống đất, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, khuôn mặt sưng vù lên như cái mâm. Hắn gào thét như bị thiến, khiến cả một đoạn phố hỗn loạn.
Nguyệt Cơ hài lòng vỗ đầu Vượng Tài: “Khá lắm, học được chiêu ‘đánh không chết nhưng làm người ta sống không bằng chết’ của sư phụ rồi đấy.”
Tuy nhiên, cuộc náo loạn chỉ mới bắt đầu.
Một nhóm tu sĩ của “Giám Sát Ty” kinh thành lập tức chú ý đến sự việc. Họ cảm nhận được một luồng linh khí — hoặc thứ gì đó giống ma khí nhưng lại thanh khiết hơn — phát ra từ hành vi của con chó.
“Kẻ nào dám gây loạn giữa kinh đô? Có dấu vết của yêu nhân Ma đạo!” Một đạo sĩ trẻ tuổi, tay cầm linh kiếm, dẫn theo sáu vị vệ binh mặc giáp trụ sáng loáng lao tới.
Nguyệt Cơ nhìn đám người này, lòng thầm nhủ: *Đúng là rắc rối. Sư phụ nói không sai, thế giới bên ngoài thật sự rất hung hiểm cho những người nông dân hiền lành như mình.*
Nàng định rời đi, nhưng đám tu sĩ đã bao vây lấy nàng.
“Yêu nữ, mau hạ tấm che mặt xuống! Con hắc cẩu kia, rốt cuộc là loại yêu thú gì?” Vị đạo sĩ trẻ tuổi lên tiếng, ánh mắt đầy vẻ chính nghĩa nhưng trong lòng thì thầm kinh ngạc trước khí chất của Nguyệt Cơ.
Nguyệt Cơ bình thản lấy ra một “Củ Cải Trắng Vạn Năm” (thực chất là củ cải trắng Diệp Phàm trồng được hai tháng nhưng được tưới nước linh tuyền quá đà).
“Ta chỉ là một nông dân đi tìm chồng. Các người chắn đường ta làm gì?”
Khi củ cải trắng xuất hiện, một mùi thơm thanh khiết chấn động tâm hồn lan tỏa khắp con phố. Đám tu sĩ trố mắt nhìn nhau. Một viên thái giám đứng gần đó vốn đang đau ốm liệt giường, vừa ngửi thấy mùi củ cải liền thấy khí huyết lưu thông, bật dậy khỏi kiệu chạy bộ như vận động viên.
“Bảo vật! Đó là Tiên gia linh dược!” Đám đông bắt đầu nhốn nháo.
Vị đạo sĩ trẻ run rẩy: “Củ… củ cải này… bên trong chứa đựng quy luật sinh mệnh nồng đậm đến vậy? Chẳng lẽ nàng là người của Trường Sinh Môn trong truyền thuyết?”
Tên của Trường Sinh Môn vừa thốt ra, một người đang đứng núp trong hẻm nhỏ để mua hạt giống giống hòng giấu kín tung tích liền giật mình đánh thót một cái.
Kẻ đó không ai khác chính là Diệp Phàm. Lúc này anh đang cải trang thành một lái buôn nghèo, râu ria xồm xoàm, mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ.
Diệp Phàm nhìn qua khe hở của hẻm, thấy Nguyệt Cơ đang cầm củ cải của mình đi “khè” thiên hạ, còn Vượng Tài thì đang rình cắn mông một tên lính canh. Anh ôm mặt khóc không thành tiếng:
*”Xong rồi! Ta đã nói là đừng có sang đây mà! Cái cẩu đạo của ta, cái danh tiếng ‘thường dân’ của ta, tiêu tan hết rồi!”*
Diệp Phàm biết nếu anh không ra tay, lát nữa đám đại lão trong hoàng cung kinh thành kéo đến vì mùi củ cải, rồi Nguyệt Cơ nổi khùng lên hiện nguyên hình công chúa Ma tộc, thì cái kinh thành này chắc chắn sẽ biến thành một đống phân bón khổng lồ.
Lúc này, một vị cao thủ ẩn thế của triều đình — lão tổng quản họ Trần, tu vi Kim Đan đỉnh phong — cũng bị thu hút bởi dị tượng mà đáp xuống. Lão nhìn củ cải trong tay Nguyệt Cơ, mắt rực sáng:
“Vị cô nương này, củ cải này giá bao nhiêu? Lão phu nguyện dùng mười tòa phủ đệ và một vạn linh thạch để mua nó!”
Nguyệt Cơ hếch cằm: “Không bán. Ta hỏi ông, ông có thấy một người nam tử cao ngạo, khí chất siêu phàm thoát tục, chuyên trồng rau nhưng lại giả làm người phàm đi ngang qua đây không?”
Lão Trần ngẩn người. Mô tả này nghe thì giống thần tiên, nhưng sao lại gắn với chuyện “chuyên trồng rau”?
Đúng lúc bầu không khí đang căng như dây đàn, một giọng nói “yếu ớt” và “run rẩy” vang lên từ đám đông:
“Lão bà à! Cuối cùng cũng tìm thấy nàng rồi! Đã bảo là ở nhà canh nồi cá kho, sao nàng lại đem củ cải gia bảo ra đây khoe hả?”
Mọi người quay đầu lại. Diệp Phàm trong bộ dạng lão lái buôn bẩn thỉu lảo đảo chạy ra, khuôn mặt lộ vẻ sợ hãi tột độ, nắm lấy tay Nguyệt Cơ, vội vàng cướp lấy củ cải trắng rồi giấu vào trong vạt áo.
“Thất lễ quá, thất lễ quá các vị đại quan! Nhà tôi nghèo, có mỗi củ cải ông cha để lại để cứu mạng, bà ấy đầu óc không bình thường nên mới mang ra đây.”
Diệp Phàm vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu cho Nguyệt Cơ một cách điên cuồng đến mức suýt rơi cả nhãn cầu.
Nguyệt Cơ thấy “sư phụ”, trong lòng vui mừng vô hạn, nhưng vừa nghe anh gọi nàng là “lão bà” lại gọi là “đầu óc không bình thường”, nàng định lên tiếng phản bác thì Vượng Tài đã nhanh hơn. Nó nhảy bổ lên người Diệp Phàm, liếm láp một trận tơi bời vào cái bộ râu giả bẩn thỉu kia.
“Đứng lại!” Đạo sĩ trẻ và Lão Trần cùng hét lớn. “Hai người rốt cuộc là ai? Củ cải đó…”
Diệp Phàm đổ mồ hôi hột. Anh biết nói lý lẽ bây giờ không được rồi. Trong giây phút đó, anh móc từ trong túi ra một nắm hạt dưa — loại “Hạt dưa Gây Ngủ” mà anh mới nghiên cứu mùa trước.
“Nhìn kìa! Có người bay trên trời!” Diệp Phàm hét lên một câu kinh điển nhất mọi thời đại.
Theo bản năng, toàn bộ binh lính và cao thủ cùng nhìn lên trời.
*Bụp!*
Diệp Phàm vãi nắm hạt dưa ra đất. Một làn sương trắng nhạt bùng phát, kèm theo tiếng gáy o o như có hàng ngàn con gà cùng lúc báo thức.
Khi sương khói tan đi, con phố kinh thành lặng ngắt như tờ. Toàn bộ lính canh, tu sĩ, và lão Trần Kim Đan đỉnh phong đều đang… nằm ngủ lăn quay trên đường, mỗi người đều nở một nụ cười hạnh phúc, dường như họ đang mơ về một thế giới đầy rau củ quả thơm ngon.
Tại một lùm cây cách xa kinh thành mười dặm.
Diệp Phàm buông tay Nguyệt Cơ ra, dựa lưng vào một gốc cây già, thở hổn hển như vừa chạy bộ xuyên biên giới.
“Nguyệt Cơ… tổ tông của ta ơi… Ta đã dặn thế nào? Sao nàng lại dẫn theo cả con chó ngáo này sang đây?”
Nguyệt Cơ tháo khăn che mặt, đôi mắt tím long lanh nước mắt, nhưng miệng lại cười rất tươi: “Sư phụ, người nói về quê ăn giỗ mà, tại sao lại giả làm lái buôn hạt giống ở kinh thành?”
“Ta…” Diệp Phàm khựng lại, rồi lại dùng cái thói quen “cẩu” của mình để bao biện: “Ta là đang đi thị sát thị trường! Ta muốn xem dân chúng Nhân Giới thích ăn loại rau gì để mùa tới chúng ta mở rộng kinh doanh chứ bộ!”
Vượng Tài bỗng sủa “Gâu gâu” mấy tiếng, rồi nó dùng móng vuốt chỉ vào vạt áo của Diệp Phàm, nơi lộ ra một cuộn bản đồ cũ.
Nguyệt Cơ nhanh tay chộp lấy. Đó là bản đồ “Các quán ăn ngon nhất Nhân Giới”.
Bầu không khí bỗng chốc im lặng một cách đáng sợ.
Diệp Phàm đổ mồ hôi như mưa: “À… thì… làm nghiên cứu nông sản thì phải biết món ăn sau khi chế biến nó như thế nào… đó gọi là chuỗi cung ứng toàn diện…”
“Sư phụ!” Nguyệt Cơ dẫm chân một cái khiến mặt đất nứt toác. “Người trốn sang đây để đi ăn một mình, để mặc con ở nhà với đống mễ cốc khô khốc kia sao?”
Diệp Phàm thấy tình hình không ổn, vội vàng xuống nước: “Thôi được rồi, được rồi! Là lỗi của ta. Giờ lỡ lộ diện rồi, kinh thành không vào được nữa, để ta đưa hai đứa đi đến một chỗ này. Ở đó có gà chạy bộ, có măng rừng, đảm bảo hơn hẳn mấy quán ăn trong thành.”
“Thật sao?” Ánh mắt Nguyệt Cơ và Vượng Tài cùng lúc sáng rực lên.
“Thật. Nhưng với một điều kiện: Tuyệt đối không được lấy nông sản Ma Giới ra khè người ta nữa. Ở Nhân Giới, chúng ta là những người dân lương thiện, nghe rõ chưa?”
Nguyệt Cơ gật đầu lia lịa, lòng thầm nghĩ: *Lương thiện của sư phụ nghĩa là gài mìn hạt dưa ngủ cho cả kinh thành.*
—
Vài ngày sau, tại một thung lũng hẻo lánh phía sau núi của Trường Sinh Môn.
Sư phụ của Diệp Phàm — lão già gầy như que củi, đang ngồi câu cá bên bờ suối thì thấy Diệp Phàm dắt theo một cô gái xinh đẹp thoát tục và một con chó đen đi tới.
“Đồ đệ… ngươi bảo đi Ma Giới ‘du học’ cách trồng trọt, sao giờ lại dắt một ‘nông sản’ lớn thế này về?” Lão già trợn mắt nhìn Nguyệt Cơ.
Diệp Phàm vác cuốc trên vai, mặt tỉnh bơ: “Báo cáo sư phụ, đây là trợ lý nông trại con mới tuyển. Còn con chó kia là giống chó lai mới, chuyên đi bới đất. Chúng con về đây định mượn mảnh đất trống phía sau tông môn để… trồng ít khoai tây Ma Giới biến dị.”
Lão già nhìn Nguyệt Cơ, thấy ma khí ẩn hiện sâu trong huyết mạch, lại nhìn con chó đang rình rình cắn cái phao câu cá của mình, rồi lại nhìn đứa đệ tử mặt dày tâm đen của mình.
Lão thở dài, buông cần câu: “Thôi, tùy các ngươi. Nhưng nhớ cho kỹ, Trường Sinh Môn chúng ta tôn chỉ là dưỡng sinh sống thọ. Ngươi làm gì thì làm, đừng có để đám chính đạo tìm đến bảo ta bao che cho Ma tộc là được.”
Diệp Phàm cười hì hì: “Sư phụ yên tâm, con đã bố trí ba trăm vòng trận pháp bao quanh thung lũng này rồi. Đến một con ruồi muốn bay vào cũng phải xin giấy phép cư trú ba năm.”
Đúng lúc đó, Vượng Tài từ trong rừng chạy ra, trong mồm ngậm một con lợn rừng khổng lồ mà nó vừa mới “thu phục” bằng một cú táp.
Nguyệt Cơ xắn tay áo, hăng hái nói: “Sư phụ, con đi rửa lợn, tối nay chúng ta làm lẩu lợn rừng trộn măng ma!”
Diệp Phàm nhìn bóng lưng bận rộn của Nguyệt Cơ, rồi nhìn thung lũng yên bình của tông môn cũ, khẽ nhếch môi cười. Ở đâu cũng vậy thôi, chỉ cần có ruộng để làm, có người (và chó) để quát mắng, và một chút “cẩu đạo” để giữ cái mạng nhỏ này, thì đó chính là trường sinh.
Nhưng anh không biết rằng, ở kinh thành Đại Hạ lúc này, bức chân dung của một “Lão lái buôn bí ẩn” và “Nữ thần Củ Cải” đang được treo khắp các ngõ ngách với lệnh truy nã: *Tìm người để… mua rau với giá cao nhất lịch sử.*
Hành trình làm ruộng xuyên giới của Diệp Phàm, xem ra còn nhiều sóng gió lắm.
[Hết Chương 155]