Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 158: Thân phận thực sự của Diệp Phàm: Chủ nhân của sự sống

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:44:16 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 158: THÂN PHẬN THỰC SỰ CỦA DIỆP PHÀM: CHỦ NHÂN CỦA SỰ SỐNG**

Buổi sớm tại Hắc Thổ Hoang Nguyên, ánh mặt trời của Ma giới vẫn mang một màu đỏ tía như máu loãng, le lói xuyên qua tầng mây đen đặc kịt. Thế nhưng, trong phạm vi trăm dặm quanh trang trại của Diệp Phàm, không khí lại trong lành đến lạ kỳ, mùi hương của lúa mới và hoa cỏ dìu dịu lan tỏa, át đi cái mùi lưu huỳnh nồng nặc đặc trưng của đất quỷ.

Diệp Phàm vươn vai một cái thật dài trên chiếc ghế mây tre mà hắn tự tay đan. Sau khi xác nhận mình chính là “Admin”, hay nói cách khác, cái Hệ thống làm ruộng kia chỉ là một mảnh ý thức tự bảo vệ của bản thân hóa ra, hắn cảm thấy thế giới này đột nhiên trở nên… quá đơn giản.

Hắn búng tay một cái, một dòng thông báo màu vàng kim hiện ra trước mắt:
[Nhiệm vụ hàng ngày: Chúc mừng Admin đã tỉnh giấc. Hôm nay ngài có muốn tiêu diệt một tinh cầu nào để làm phân bón không?]

Diệp Phàm suýt thì sặc búng nước trà đang ngậm trong miệng. Hắn vội vã lẩm bẩm: “Tắt, tắt ngay cái chức năng gợi ý bạo lực đó đi! Ta đã bảo rồi, ta là nông dân, nông dân yêu hòa bình!”

Dòng chữ lập tức đổi thành: [Vâng thưa Chủ nhân, vậy ngài có muốn… nhổ cỏ không?]

“Thế này mới đúng điệu chứ.” Diệp Phàm gật gù hài lòng.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khi Diệp Phàm vừa cầm lấy chiếc cuốc rỉ sét định ra vườn bón thúc cho mấy luống cải bắp “thành tinh”, thì đột nhiên, mặt đất dưới chân hắn run rẩy một cách dữ dội.

Không phải kiểu rung chuyển của động đất thông thường. Đó là một sự run rẩy từ tận sâu trong quy tắc của thế giới, như thể linh hồn của cả Ma giới đang sợ hãi một thứ gì đó vô hình.

Vượng Tài, con Ma Lang vốn đang lười biếng nằm phơi nắng, đột ngột dựng đứng bộ lông gáy. Đôi mắt lờ đờ của nó co rụt lại, hiện lên vẻ hung ác chưa từng có, nó nhìn chằm chằm lên bầu trời đỏ tía và rít lên qua kẽ răng.

“Đại ca… có gì đó không ổn.” Vượng Tài truyền âm, giọng nói run rẩy. “Áp lực này… giống như hơi thở của hư không. Có thứ gì đó đang… ăn mòn thực tại.”

Nguyệt Cơ từ trong gian bếp chạy ra, chiếc tạp dề quấn trên bộ y phục lộng lẫy của công chúa Ma tộc trông có chút hài hước, nhưng gương mặt cô lúc này tái mét: “Diệp đại ca, trận pháp hộ vệ của trang trại… đang vỡ vụn!”

Diệp Phàm nheo mắt lại. Ở phía chân trời xa xôi, nơi giao nhau giữa bầu trời và mặt đất, một vết nứt màu đen tuyền, đen đến mức nuốt chửng mọi ánh sáng, đang từ từ mở ra. Vết nứt đó không lớn, nhưng mỗi khi nó mở rộng thêm một thốn, không gian xung quanh lại sụp đổ thành từng mảnh nhỏ như thủy tinh vỡ.

“Hư Không Tịch Diệt.” Lão Ma Đầu Vong Tiên từ trong chiếc nhẫn bay vọt ra, gương mặt tàn hồn hiện rõ vẻ kinh hoàng tột độ. “Không thể nào! Theo ghi chép trong thượng cổ Ma kinh, mười vạn năm mới có một lần ‘Đại Luân Hồi’, lúc đó Hư Không sẽ nuốt chửng tất cả để tái tạo lại vũ trụ. Tại sao… tại sao nó lại đến sớm như vậy?”

Lão quay sang nhìn Diệp Phàm, giọng lạc đi: “Diệp小子 (Tiểu tử), chạy đi! Dù ngươi có là Admin, có là cái gì đi nữa, đây là sự vận hành của Thiên đạo vũ trụ, không ai có thể chống lại quy luật diệt vong!”

Diệp Phàm đứng im lặng, chiếc cuốc trong tay hơi hạ xuống. Hắn không nhìn vết nứt kia, mà nhìn vào lòng bàn tay mình.

Tại sao hắn lại ở đây? Tại sao hắn lại thích làm ruộng đến thế? Tại sao cái “Trường Sinh Công” của hắn lại có thể biến ma khí thành linh phân?

Tất cả những ký ức rời rạc, những năm tháng “cẩu” ở Trường Sinh Môn, những lần bị sư phụ ném vào khe nứt không gian… đột ngột xâu chuỗi lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.

“Vong Tiên lão già, ngươi sai rồi.” Diệp Phàm nhẹ nhàng nói, giọng hắn bình thản đến mức khiến sự hỗn loạn xung quanh trở nên tĩnh lặng. “Vũ trụ này không phải đang tái tạo. Nó đang… héo úa.”

Trong tầm mắt của Diệp Phàm lúc này, thế giới không còn là núi non hay mây trời. Nó là một mảnh ruộng khổng lồ. Và vết nứt đen kia, thực chất là một đám mầm bệnh, một loại sâu đục thân đang gặm nhấm gốc rễ của sự sống.

Hóa ra, thân phận đệ tử đời thứ 99 của Trường Sinh Môn chỉ là một lớp vỏ bọc. Sư phụ hắn – người mà hắn luôn gọi là lão già lừa đảo – thực chất là kẻ canh giữ cuối cùng của “Mầm mống Nguyên thủy”. Và hắn, Diệp Phàm, chính là “Chủ nhân của sự sống”, kẻ được sinh ra để chăm sóc mảnh ruộng vũ trụ này khi nó bước vào mùa đông của sự diệt vong.

“Hệ thống, báo cáo tình trạng thiệt hại.” Diệp Phàm lạnh lùng ra lệnh.

[Cảnh báo: Tốc độ mục nát của Bản nguyên vũ trụ đã đạt 80%. Nếu không được tưới tiêu và phục hồi, trong vòng 3 giờ nữa, Ma giới, Nhân giới và tất cả các hạ giới sẽ biến mất hoàn toàn vào cõi hư vô.]

[Đề xuất của Hệ thống: Sử dụng ‘Vạn Vật Sinh Linh Thuật’ tầng tối cao. Nhưng cái giá phải trả là toàn bộ tu vi tích lũy được từ việc làm ruộng bấy lâu nay của Admin.]

Diệp Phàm cười khổ. Hắn tu luyện bấy lâu, tích góp từng điểm kinh nghiệm từ việc trồng bắp cải, nhổ cỏ lúa, mục đích là để sống lâu hơn một chút, để “cẩu” đến cuối thiên địa. Bây giờ, nếu dùng hết số điểm đó để cứu thế giới, hắn sẽ trở lại làm một người phàm trần không chút sức mạnh.

“Đúng là lỗ vốn mà.” Hắn than vãn, nhưng bàn tay đã bắt đầu kết ấn.

“Diệp Phàm! Ngươi định làm gì?” Nguyệt Cơ lao đến, giữ lấy cánh tay hắn. Cô cảm nhận được một luồng năng lượng khủng khiếp đang tụ lại trong cơ thể nhỏ bé kia, một luồng năng lượng đủ để làm rung chuyển cả luân hồi nhưng cũng vô cùng mỏng manh vì nó đang bốc cháy.

Diệp Phàm xoay người lại, đưa tay véo nhẹ mũi cô một cái – một hành động mà thường ngày hắn chẳng bao giờ dám làm vì sợ cô… đánh. “Nguyệt Cơ, ta từng nói ta chỉ muốn làm một nông dân yên ổn. Nhưng nếu đất đai này đều biến mất, ta lấy đâu ra chỗ để trồng khoai lang nướng cho cô ăn?”

Hắn quay sang Vượng Tài: “Giữ nhà cho tốt. Đứa nào thừa cơ hôi của, cứ cắn mông cho ta!”

“Đại ca!” Vượng Tài hú lên một tiếng đau thương, nhưng trong ánh mắt nó lần đầu tiên hiện lên sự kính trọng tuyệt đối với một vị thần.

Diệp Phàm bước ra khỏi hàng rào tre của trang trại. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống đất đen, một đóa sen xanh thuần khiết lại nảy mầm từ trong kẽ đất. Ánh sáng xanh nhạt từ người hắn tỏa ra, ban đầu chỉ là một điểm nhỏ, nhưng chớp mắt đã hóa thành một vầng mặt trời thứ hai giữa Ma giới.

“Trường Sinh Công tầng thứ mười một: Vạn Cổ Xuân Thu!”

Diệp Phàm vung chiếc cuốc rỉ sét lên. Lúc này, trong mắt những cường giả Ma giới đang kinh hãi theo dõi từ xa, chiếc cuốc kia không còn là một công cụ nông nghiệp cũ kỹ. Nó là Thần khí khai thiên, mang theo sức mạnh của hàng triệu năm tích lũy mầm mống sự sống.

Một nhát cuốc vung ra, không có tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ có một làn sóng xanh biếc dạt dào như biển cả quét qua không trung. Làn sóng đó đi đến đâu, những vết nứt đen ngòm kia lập tức bị khâu lại bởi những dây leo vô hình đầy linh lực.

“Hắn… hắn đang vá lại bầu trời!” Lão Ma Đầu Vong Tiên quỳ sụp xuống không trung, tàn hồn run rẩy. “Đây không phải là ma công, cũng không phải tiên pháp… Đây là sức mạnh của Sự Sống nguyên thủy! Hắn thực sự là Chủ nhân của vạn vật!”

Hư không đen tối dường như cũng cảm nhận được sự đe dọa. Một tiếng gào thét câm lặng vang lên từ trong vết nứt, những xúc tu đen kịt của sự tịch diệt lao ra, muốn nuốt chửng kẻ dám ngăn cản bánh xe lịch sử.

Diệp Phàm vẫn giữ khuôn mặt “cẩu đạo” điển hình: “Ái chà, sâu bướm lại mò ra rồi. Phải dùng thuốc trừ sâu liều cao mới được!”

Hắn không lùi bước, trái lại còn tiến tới. Trong tâm thức của Diệp Phàm, hắn đang thực hiện một công việc vô cùng quen thuộc: dọn sạch những loài cỏ dại cứng đầu nhất trong ruộng của mình.

Những xúc tu đen kịt vừa chạm vào hào quang của Diệp Phàm liền tan biến thành tro bụi, hóa thành chất dinh dưỡng bổ sung cho mặt đất bên dưới. Diệp Phàm dùng cuốc gạt mạnh, một tiếng “rắc” giòn tan vang lên, vết nứt khổng lồ bị ép thu nhỏ lại thành một hạt mầm đen lơ lửng giữa không trung.

Hắn vươn tay chộp lấy hạt mầm ấy, trực tiếp nhét vào… chiếc xô đựng phân bón linh khí bên cạnh.

“Xong. Cái này ủ làm phân xanh thì tốt phải biết.” Diệp Phàm lau mồ hôi trên trán, gương mặt lại trở về vẻ bần thần của một lão nông chân chất.

Thế nhưng, cái giá phải trả đã đến. Hào quang xanh biếc trên người hắn bắt đầu nhạt dần, rồi tắt hẳn. Toàn bộ khí tức của “Trường Sinh Công” biến mất không còn dấu vết. Diệp Phàm loạng choạng, suýt thì ngã quỵ xuống đất.

[Cảnh báo: Admin đã tiêu hao 99.9% tu vi để đóng cửa Hư Không. Cảnh giới hiện tại: Người phàm. Hệ thống sẽ đi vào chế độ ngủ đông để tự phục hồi.]

Cảm giác yếu ớt chưa từng có tràn ngập cơ thể. Diệp Phàm chống cái cuốc để đứng vững, hơi thở dồn dập.

Bầu trời Ma giới dần trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Những đám mây đen bắt đầu tan đi, để lộ ra những ngôi sao hiếm hoi mà Ma giới chưa từng thấy. Khắp Hắc Thổ Hoang Nguyên, thay vì đất chết, giờ đây là những thảm cỏ xanh mướt mọc lên sau một đêm kỳ diệu.

Ma giới không còn là Ma giới tàn khốc của quá khứ. Nó vừa được hồi sinh từ trong cái chết.

“Đại ca!” Vượng Tài và Nguyệt Cơ lao tới, đỡ lấy hắn.

Nguyệt Cơ nhìn Diệp Phàm, đôi mắt đỏ hoe: “Anh… anh thật ngốc. Sao lại đổi hết sức mạnh lấy thứ thế giới nát bét này?”

Diệp Phàm mỉm cười, giọng khàn đặc nhưng vẫn pha chút hài hước: “Cô không hiểu đâu. Là một nông dân thực thụ, không thể để ruộng bị sâu bệnh tàn phá được. Với lại… không có sức mạnh thì sao? Bây giờ Ma giới này còn đứa nào dám bắt nạt ta không?”

Hắn nhìn ra xa. Những Ma Vương, Ma Tướng từng lừng lẫy thiên hạ, lúc này đều đang quỳ rạp dưới đất, hướng về phía trang trại mà hành lễ. Đối với họ, dù Diệp Phàm giờ đây không còn chút tu vi nào, nhưng hơi thở của vị “Chủ nhân sự sống” đã khắc sâu vào linh hồn họ. Chỉ cần hắn còn sống, sự diệt vong sẽ không thể chạm đến thế giới này.

Lão Ma Đầu Vong Tiên lơ lửng bên cạnh, thở dài: “Tiểu tử, ngươi thực sự làm ta đại khai nhãn giới. Có lẽ Trường Sinh Môn của ngươi… thực chất là cánh cổng để bảo vệ cái ‘Trường Sinh’ của cả vũ trụ này chứ không phải của riêng một cá nhân nào.”

Diệp Phàm phẩy tay, vẻ mệt mỏi: “Thôi thôi, đừng nâng tầm quan điểm quá. Vượng Tài, dìu ta về giường. Ta cần ngủ ba ngày ba đêm. À, Nguyệt Cơ, nhớ tưới nước cho mấy luống bắp cải, vụ này mà hỏng là ta bắt cô ăn khoai lang trừ bữa cả tháng đấy!”

Nguyệt Cơ bật cười trong nước mắt: “Được, được, Ma Quân đại giá, thần thiếp sẽ đi làm ngay.”

Diệp Phàm nhắm mắt lại, trong đầu hắn là một vùng thanh tịnh. Hắn đã thực hiện xong nhiệm vụ vĩ đại nhất của mình, nhưng trong thâm tâm của một kẻ “cẩu đạo”, hắn biết rằng rắc rối mới chỉ bắt đầu. Khi cả thế giới biết hắn là vị thần cứu thế mà không còn chút sức mạnh bảo vệ nào, liệu những kẻ tham lam có để hắn yên?

“Hệ thống… mướn thêm mấy cái trận pháp phòng thủ… tự động… nhé…” Diệp Phàm lẩm bẩm rồi chìm sâu vào giấc ngủ.

Bóng dáng của vị “nông dân” nghèo khổ trong lòng Ma giới lúc này bỗng trở nên vô cùng cao lớn. Hắn là người duy nhất đã ngăn chặn sự diệt vong của vũ trụ chỉ bằng một cái cuốc và trái tim của một người yêu đất đai.

Trang trại vẫn im lìm dưới ánh sao. Cây Thế Giới trong vườn khẽ rung rinh lá, phát ra những tiếng rì rào như đang kể lại truyền thuyết về người chủ nhân của nó – người đã dùng sự lười biếng và tính cẩn trọng của mình để đánh lừa cả định mệnh.

Vũ trụ vẫn còn đó, sự sống vẫn tiếp diễn, và quan trọng nhất là, ngày mai, bắp cải của Diệp Phàm sẽ lại nảy mầm. Đối với hắn, đó chính là ý nghĩa thực sự của “Trường Sinh”.


**HẾT CHƯƠNG 158.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8