Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 180: Diệp Phàm mời Thiên đạo ăn một bát phở

Cập nhật lúc: 2026-05-27 15:00:15 | Lượt xem: 9

Sương mù tím sẫm của Ma giới vốn luôn mang theo mùi của lưu huỳnh và sự hôi thối từ các đầm lầy oán linh, thế nhưng sáng hôm nay, tại một góc nhỏ của Hắc Thổ Hoang Nguyên, một mùi hương lạ lùng chưa từng có tiền lệ đang chậm rãi len lỏi qua các khe hở của đại trận phòng ngự chín chín tám mươi mốt lớp, lan tỏa ra khắp một vùng bán kính mười dặm.

Mùi hương ấy thanh khiết, ngào ngạt, lại có chút gì đó nồng ấm, khiến những con Ma bọ đang ẩn mình dưới đất cũng phải ngóc đầu lên, ngẩn ngơ cả người.

Trong sân trang trại, Diệp Phàm đang khoác một chiếc áo vải thô, ống quần xắn cao, tay cầm một chiếc muôi gỗ lớn bằng cả cái chậu, chậm rãi khuấy nồi nước dùng đang sôi sùng sục trên lò than rực đỏ.

“Chậc, xương đùi của Thiên Ma Trâu này quả thực cứng, ninh suốt ba ngày ba đêm mà tinh túy mới chịu ra hết.”

Diệp Phàm lẩm bẩm, đưa tay gạt đi giọt mồ hôi trên trán. Để nấu được nồi nước dùng này, hắn đã phải cẩn thận dùng tới mười hai loại dược thảo thanh tẩy, phối hợp với nước suối linh linh từ đáy ngầm của Linh Cốc chuyển tới. Trong nồi, những miếng gân bò đã mềm nhũn, óng ánh như ngọc thạch, hòa quyện với những lát gừng Ma giới nướng cháy cạnh để khử đi sát khí.

Vượng Tài đang nằm phủ phục dưới chân hắn, đôi mắt xanh lè vốn lạnh lùng của Thôn Phệ Ma Lang nay bỗng chốc trở nên dại ra. Nó nhìn chằm chằm vào nồi nước, nước dãi chảy ròng ròng xuống mặt đất đen, tạo thành những hố nhỏ.

“Sủa cái gì mà sủa? Để yên cho ta làm việc. Con chó này, dạo này ngươi ăn chay nhiều quá nên quên mất vị thịt rồi hả?” – Diệp Phàm lườm nó một cái.

Vượng Tài ấm ức kêu “ư ử” một tiếng, cái đuôi cụp xuống. Nó muốn nói rằng mùi vị này không chỉ là thịt, mà là một loại sức mạnh tinh thuần đến mức khiến huyết mạch Ma Lang của nó đang sôi trào, nhưng nhìn thấy cái cuốc rỉ sét dựng ở góc tường, nó lập tức ngậm miệng. Đại ca làm gì cũng có lý của đại ca, người bình thường gọi đây là nấu cơm, đại ca có lẽ đang luyện hóa một loại Thần đan thái cổ nào đó dưới dạng… canh.

Đúng lúc này, không gian phía trên trang trại bỗng nhiên khẽ rung động.

Một sự rung động vô thanh vô tức, mỏng manh như cánh ve, nhưng lại khiến toàn bộ đại trận phòng ngự của Diệp Phàm đột ngột phát ra những tiếng kêu răng rắc trầm đục. Diệp Phàm biến sắc, trái tim đập thình thịch một cái.

“Hỏng rồi! Chẳng lẽ bọn Vạn Ma Điện rốt cuộc cũng nhận ra ta trốn ở đây sao? Không đúng, trận pháp của ta có dấu hiệu của thiên uy…”

Hắn nhanh tay nhét một nắm phù chú bảo mệnh vào trong tay áo, một tay khác đã âm thầm đặt lên chuôi cái cuốc rỉ sét. Theo phương châm “Cẩu đạo là vương đạo”, chỉ cần thấy có điều bất thường, hắn sẽ lập tức kích hoạt đại trận tự bạo, sau đó độn thổ chạy sang phía bên kia lục địa ngay lập tức.

Tuy nhiên, kịch bản “oanh oanh liệt liệt” mà Diệp Phàm tưởng tượng đã không xảy ra.

Giữa khoảng không trung của sân nhỏ, một tiểu hài tử chừng năm, sáu tuổi, mặc một chiếc yếm đào lấp lánh những tinh tú và ánh hoàng kim, bỗng nhiên hiện ra. Đứa trẻ này trông vô cùng trắng trẻo, bụ bẫm, trên đầu còn thắt hai cái bím tóc nhỏ, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả một dải ngân hà bao la.

Sự xuất hiện của đứa trẻ khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Áp lực vô hình tỏa ra từ người nó khiến ngay cả Vượng Tài – con Ma thú từng nuốt chửng cả một thành trì – cũng phải run rẩy, phủ phục sát đất, không dám rên rỉ lấy nửa lời.

Diệp Phàm nheo mắt nhìn. “Thần Nông Nhãn” của hắn điên cuồng nhảy số.
[Cảnh giới: Không thể nhìn thấu.]
[Khí vận: Chấn động vạn cổ.]
[Thân phận đề nghị: Coi chừng, đây là đại boss!]

Diệp Phàm nuốt nước miếng, trong lòng thầm mắng sư phụ mình tám trăm lần. Người nói Ma giới chỉ có lũ quỷ xấu xí, sao bây giờ lại xuất hiện một đứa nhỏ nhìn như thể tổ tiên của tất cả các vị thần thế này?

Hài tử kia lơ lửng giữa không trung, cái mũi nhỏ xinh khẽ chun lại, hít hà một hơi thật sâu. Nó nhìn cái nồi nước dùng đang bốc khói, sau đó nhìn Diệp Phàm bằng ánh mắt vô cùng kỳ quái.

“Ngươi là người phàm?” – Giọng nói của hài tử trong trẻo, nhưng mang theo một sự uy nghiêm không thể diễn tả bằng lời, giống như tiếng chuông đại đạo vang vọng giữa hư không.

Diệp Phàm vội vàng chắp tay, cúi đầu thật thấp, gương mặt lộ ra vẻ cung kính đến mức không thể cung kính hơn: “Tiền bối quá lời, tiểu nhân chỉ là một nông phu lạc bước đến Ma giới, đang kiếm miếng ăn qua ngày. Không biết quý khách ghé thăm tệ xá, có điều chi chỉ giáo?”

Trong bụng Diệp Phàm lại thầm nghĩ: *Trông trẻ măng mà gọi là tiền bối thì chắc chắn không sai. Loại quái vật này gánh trên vai cả cái thế giới, lỡ mồm một cái là bay màu ngay.*

Hài tử kia – thực chất chính là ý chí của Thiên Đạo hóa thân – đáp xuống đất một cách nhẹ nhàng. Nó không thèm nhìn đám trận pháp chằng chịt của Diệp Phàm, chỉ đi thẳng tới cạnh lò than, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cái nồi.

“Linh mễ từ Trường Sinh Môn, nước suối từ Cửu Thiên, lại có cả gân Thiên Ma Trâu bị thanh lọc ma tính bằng đạo hỏa… Ngươi tại sao lại mang những thứ này tới đây?” Thiên Đạo lên tiếng, ánh mắt chợt trở nên sắc lạnh. “Nơi này là Ma giới, sự tồn tại của ngươi đang làm nhiễu loạn cân bằng đạo lý của ta.”

Sống lưng Diệp Phàm lạnh toát. Câu này không phải là lời hỏi thăm, đây là lời tuyên án! Hắn cảm thấy xung quanh mình, sấm sét dường như đang tụ lại, chỉ cần hắn trả lời sai một câu, một đạo thiên phạt sẽ biến hắn thành tro bụi.

Thế nhưng, vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, bản năng sinh tồn của một “cẩu đạo” lâu năm bỗng nhiên nảy số một cách thần kỳ.

Diệp Phàm không giải thích, không xin tha, cũng không định chạy trốn. Hắn cầm lấy một chiếc bát bằng đất nung được chính tay hắn nặn từ đất sét dưới chân núi, nhúng qua nước sôi để khử khuẩn, sau đó nhanh nhẹn vớt một vắt “phở” – thực chất là những sợi bánh làm từ linh mễ cấp 9 – bỏ vào bát.

Hắn dùng chiếc muôi lớn, múc một muôi nước dùng hổ phách tưới lên mặt phở, sắp xếp những miếng thịt Thiên Ma Trâu thái mỏng như cánh ve lên trên, rắc thêm một chút hành hoa và vài sợi ớt chỉ thiên cay nồng của Ma giới.

“Thưa tiền bối, trời cao đất rộng, vạn vật đều có lý do của nó. Dù là Ma giới hay Nhân giới, cái bụng cũng là nơi khởi nguồn của bình yên. Tiểu nhân không hiểu về đạo lý lớn lao của tiền bối, chỉ biết là canh đã chín, nước đã trong. Tiền bối có muốn dùng một bát không?”

Hành động của Diệp Phàm vô cùng tự nhiên, như thể hắn đang mời một đứa trẻ nhà hàng xóm ăn sáng chứ không phải đang mời Đấng sáng tạo ra quy luật thế gian.

Thiên Đạo sững sờ. Nó tồn tại hàng triệu năm, chưa từng có kẻ nào dám mời nó ăn một thứ thô tục của phàm trần như thế này. Đám Ma đầu chỉ biết dâng cúng bằng máu, đám tiên nhân thì chỉ biết dâng bằng linh thạch hay tiên khí.

Nhìn bát phở nóng hổi đang tỏa ra một loại năng lượng hiền hòa lạ lùng trước mặt, Thiên Đạo bỗng thấy hiếu kỳ. Nó đưa đôi bàn tay nhỏ bé ra nhận lấy chiếc bát.

Cái thìa gỗ múc một ngụm nước dùng đưa vào miệng.

Trong khoảnh khắc ấy, tiểu hài tử lấp lánh bỗng nhiên đứng sững như trời trồng. Đôi mắt long lanh của nó giãn ra, sau đó là một sự kinh ngạc tột độ tràn ngập trong đáy mắt.

Hương vị của phở không chỉ là vị ngọt từ xương bò hay mùi thơm từ dược thảo. Nó chứa đựng hơi thở của ruộng đồng, của nắng mai, của mồ hôi người lao động và sự tĩnh lặng của một tâm hồn không tranh với đời. Đó là một loại “Đạo” hoàn toàn khác biệt với những quy tắc cứng nhắc của Thiên Đạo – đó là Nhân Đạo.

Hài tử bỗng nhiên ngồi bệt xuống một chiếc ghế đẩu bằng gỗ mục, bắt đầu húp một hơi cạn sạch nước dùng. Sau đó, nó dùng đũa gắp từng miếng thịt bò, nhai một cách say sưa. Mỗi một miếng thức ăn đi vào bụng, những sợi tơ pháp tắc u tối của Ma giới trên người nó dường như được gột rửa bằng một làn nước mát.

Diệp Phàm đứng cạnh, tim vẫn đập thình thịch nhưng ngoài mặt vẫn duy trì nụ cười hiền lành của một lão nông: “Ăn chậm chút, còn nhiều lắm. Tiền bối có cần thêm chút giấm không?”

Hài tử không trả lời, nó chỉ tập trung cao độ vào bát phở. Những sợi bánh dẻo dai, những miếng gân giòn sần sật, và nhất là sự nồng ấm lan tỏa từ cổ họng xuống tới tận tâm can. Một cảm giác mà nó, dù là Thiên Đạo, cũng chưa từng thực sự được nếm trải.

Mười lăm phút sau, bát phở sạch bách, không còn lại một giọt nước dùng nào.

Thiên Đạo hóa thân buông đũa xuống, thở hắt ra một hơi. Khí tức của nó bỗng nhiên thay đổi, sự uy nghiêm lạnh lùng lúc nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự thư thái giống như một người khách lữ hành vừa tìm thấy một quán trọ dừng chân sau vạn dặm đường dài.

Nó ngẩng đầu nhìn Diệp Phàm, đôi môi nhỏ nhắn khẽ nhếch lên, định nói điều gì đó vĩ đại. Ví dụ như: “Ngươi có công lao an định lòng ta, ta ban cho ngươi tu vi vĩnh hằng…”

Nhưng lời chưa kịp thốt ra, Diệp Phàm đã nhanh nhảu cầm lấy cái bát: “Để tiểu nhân đi rửa bát cho tiền bối. Sau đó nếu tiền bối không chê, để tiểu nhân tặng người một ít khoai lang nướng làm lộ phí. Ma giới đêm xuống lạnh lắm, thứ đó giữ nhiệt rất tốt.”

Thiên Đạo nghẹn họng. Nó lập tức ngậm miệng lại.

Ban thưởng? Thăng cấp? Những thứ đó đối với cái tên trước mặt này dường như còn không quan trọng bằng một củ khoai lang hay bát phở vừa ăn. Thiên Đạo nhìn ra vườn rau xanh mướt bên ngoài, nhìn con chó đen đang giả bộ ngủ gật, lại nhìn cái vẻ mặt “sợ chết nhưng vẫn hiếu khách” của Diệp Phàm.

Nó chợt nhận ra, nếu nó mang hắn đi, hoặc biến hắn thành một con cờ trong kế hoạch lớn lao nào đó, thì thế gian này sẽ mất đi bát phở này mãi mãi.

Thiên Đạo đứng dậy, bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ lên bụng, gương mặt thỏa mãn vô cùng. Nó nhìn Diệp Phàm, sau đó nhìn ra bầu trời đen đặc của Ma giới ngoài kia.

“Được rồi.” Thiên Đạo bỗng lên tiếng. “Ta vốn định đến đây để dẹp bỏ cái mớ hỗn độn này, tiện tay quét sạch cả ngươi đi. Nhưng nể mặt bát phở này… Hắc Thổ Hoang Nguyên trong vòng một trăm năm tới sẽ không có thiên tai, không có binh biến.”

Nói xong, nó dường như cảm thấy vẫn còn hơi tiếc nuối hương vị ban nãy, bèn nói thêm một câu nhỏ xíu: “Lần sau… nếu ta lại ghé qua, hy vọng bánh phở vẫn dẻo như vậy.”

Chưa đợi Diệp Phàm kịp đáp lời, hình bóng của tiểu hài tử đã tan biến vào hư không, hóa thành hàng vạn đốm sáng li ti rải xuống mảnh đất khô cằn xung quanh trang trại. Trong phút chốc, sương mù tím bỗng nhạt đi, lộ ra một chút ánh sáng dịu nhẹ mà hàng nghìn năm qua Ma giới chưa từng thấy.

Diệp Phàm đứng sững hồi lâu trong sân, cho đến khi cảm thấy cái áp lực khủng khiếp kia hoàn toàn biến mất mới dám thở phào một cái thật mạnh, chân tay bủn rủn suýt chút nữa là ngã quỵ.

“Mẹ nó… Sợ chết đi được!”

Hắn lập tức xoay người chạy về phía căn hầm bí mật, vừa chạy vừa gào lên với Vượng Tài: “Vượng Tài! Mau! Kiểm tra lại toàn bộ mười tám lớp đại trận phía sau! Thằng nhóc đó không phải người thường, là Thiên Đạo đấy! Hắn ăn xong không trả tiền linh thạch mà định dùng mồm để hứa hẹn à? Đúng là bọn có quyền lực thì đứa nào cũng keo kiệt!”

Hắn chửi bới để che giấu đi sự sợ hãi tột cùng, nhưng đồng thời cũng nhanh tay nhóm lại lò than. Hắn cần phải chuẩn bị thêm bánh phở, nhiều hơn nữa. Nếu lần sau cái vị tổ tông kia lại ghé thăm mà không có phở, chắc chắn cái mạng nhỏ của hắn sẽ bị mang ra nấu lẩu.

Lão Ma Đầu Vong Tiên lúc này mới dám từ trong nhẫn truyền âm ra, giọng nói run rẩy: “Diệp Phàm… ngươi… ngươi thật sự mời Thiên Đạo ăn phở? Ngươi có biết mình vừa làm chuyện gì không? Ngươi đã khiến cho quy luật vận hành của toàn bộ giới diện này bị lung lay bởi một cái bát phở!”

“Câm miệng!” Diệp Phàm mắng. “Quy luật vận hành cái gì chứ? Ta chỉ thấy bát đĩa của ta bẩn, cần phải đi rửa ngay. Ngươi cũng giúp ta xem xem, bón thêm chút phân cho vườn hành đi, Thiên Đạo vừa rồi khen hành thơm đấy.”

Lão Ma Đầu cạn lời, lẳng lặng rút lui vào sâu trong nhẫn. Lão bắt đầu cảm thấy theo cái tên đồ tử đồ tôn này có vẻ không phải là cẩu, mà là… quá điên cuồng rồi.

Tối hôm đó, giữa lòng Ma giới hung hiểm và khát máu, một vùng đất mang tên Hắc Thổ Hoang Nguyên bỗng trở nên yên bình lạ thường. Ở đó, một nông phu đang lụi cụi ngồi rửa bát, vừa rửa vừa lẩm bẩm tính toán xem hôm nay đã tốn mất bao nhiêu linh gạo cấp cao, trong khi những con Ma thú hung hãn nhất cũng đang lặng lẽ đi vòng qua khu vườn đó như thể sợ làm kinh động đến một giấc mơ đẹp.

Thiên Đạo đã ngậm miệng, vì hương vị của Nhân giới đã lỡ vương lại trên đầu lưỡi của Ngài. Và chừng nào bát phở vẫn còn nóng, Ma giới vẫn sẽ còn một nông dân thảnh thơi nhổ cỏ giữa giông bão vĩnh hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8