Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 16: Vũ Hỏa Luyện Đan

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:02:52 | Lượt xem: 7

Trời sẩm tối, trấn Thanh Phong vốn dĩ bình lặng sau trận mưa rào ban chiều nay lại khoác lên mình một bầu không khí u uất đến lạ thường. Hơi nước từ mặt đất bốc lên không mang theo vị thanh tân của cỏ cây, mà lại vảng vất một mùi tanh nồng xộc vào cánh mũi, khiến lòng người bồn chồn, bất an.

Trong dược điếm nhà họ Tô, Tô Nguyệt Dao đang bận rộn vây quanh một chiếc giường gỗ nhỏ. Trên giường là một đứa trẻ chừng năm sáu tuổi, mặt mày tím tái, đôi môi nứt nẻ, hơi thở thoi thóp. Điều kỳ lạ là trán đứa nhỏ lạnh ngắt như băng, nhưng lồng ngực lại nóng như thiêu như đốt.

“Diệp đại ca, huynh xem, bệnh này lạ quá. Thuốc hạ hỏa hay thuốc trừ hàn đều không có tác dụng, tiểu Đậu tử cứ thế này thì không qua khỏi đêm nay mất.”

Tô Nguyệt Dao sốt sắng, đôi mắt đẹp đã ươn ướt lệ. Từ lúc hoàng hôn đến giờ, trong trấn đã có mười mấy người bị triệu chứng tương tự. Đều là những người phàm phu tục tử, chưa từng chạm qua tu luyện, cơ thể làm sao chịu nổi loại khí tức kỳ quái này.

Diệp Vô Trần đang đứng bên hiên nhà, đôi mắt lặng lẽ nhìn những đám mây đen đang một lần nữa kéo đến. Hắn khẽ thở dài, trong lòng thấu rõ như gương. Đám người Huyết Đan Môn bị hắn đuổi đi lúc trước, tuy thân xác đã rời khỏi nhưng lại cố tình để lại “Huyết Sát Uế Khí”. Loại khí này không màu không mùi, theo nước mưa thấm vào mạch đất, hòa vào không khí, chuyên đục khoét tâm phế của phàm nhân.

Đây không phải bệnh, mà là độc, một loại độc lấy “sát niệm” làm cốt lõi.

“Nguyệt Dao, muội đừng cuống.” Diệp Vô Trần quay người lại, giọng nói của hắn trầm thấp nhưng mang theo một sức mạnh trấn định kỳ diệu, như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn đang xao động của cô gái nhỏ. “Đi hái cho ta một nắm lá bạc hà dại sau vườn, thêm mấy nhành liễu rủ bị gió đánh gãy, và… múc cho ta một chậu nước mưa vừa đọng trong lu sành.”

Tô Nguyệt Dao ngẩn người: “Chỉ thế thôi sao? Không cần linh dược nào khác à? Nhà chúng ta vẫn còn một ít Nhân sâm năm năm…”

“Không cần.” Diệp Vô Trần khẽ lắc đầu, đôi tay thanh mảnh vuốt ve chiếc lò Quy Phàm sứt mẻ đặt ở góc sân. “Linh dược vốn quý, nhưng đôi khi cái ‘tĩnh’ của cỏ rác lại chính là liều thuốc giải hữu hiệu nhất cho cái ‘dữ’ của lòng người.”

Nguyệt Dao tuy không hiểu hết ý nghĩa thâm sâu trong lời nói của hắn, nhưng niềm tin mù quáng dành cho người thanh niên thanh tú này đã ăn sâu vào máu thịt. Nàng nhanh chóng chạy đi chuẩn bị.

Lúc này, cơn mưa thứ hai trong ngày bắt đầu rơi xuống. Không giống như trận mưa rào ào ạt lúc chiều, trận mưa này âm trầm, dai dẳng, hạt mưa nặng nề đập vào mái hiên phát ra những tiếng “lộp bộp” buồn tẻ.

Diệp Vô Trần bước ra giữa sân. Hắn không dùng dù, cũng chẳng dùng chân khí hộ thể. Những hạt mưa rơi xuống chạm vào vạt thanh y của hắn, thấm đẫm bờ vai, nhưng hắn dường như không hề cảm thấy cái lạnh. Hắn đặt chiếc lò Quy Phàm xuống một phiến đá bằng phẳng ngay giữa trời mưa.

“Lấy Đạo nhập Phàm, lấy Vũ hóa Hỏa.”

Hắn khẽ lẩm bẩm. Đôi tay hắn bắt đầu chuyển động. Đó là một vũ điệu của linh hồn, chậm rãi nhưng mang theo một nhịp điệu nguyên thủy của đất trời. Khi Tô Nguyệt Dao mang thảo dược ra, nàng hoàn toàn sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.

Diệp Vô Trần không hề nhóm lửa. Chiếc lò cũ sứt mẻ của hắn lạnh ngắt, đứng trơ trọi dưới màn mưa dày đặc. Thế nhưng, khi hắn tung nắm bạc hà và nhành liễu vào trong lòng lò, một âm thanh thanh thúy vang lên, không phải tiếng lá cháy, mà là tiếng chuông bạc rung động.

Những hạt mưa rơi từ trên cao xuống, khi còn cách miệng lò khoảng ba tấc bỗng nhiên khựng lại. Chúng không rơi xuống đất mà bắt đầu xoay vòng quanh chiếc lò, kết thành một vòng xoáy nước nhỏ.

“Huynh… huynh đang làm gì vậy?” Nguyệt Dao lắp bắp.

“Luyện đan.” Vô Trần nhẹ giọng đáp. Đôi mắt hắn bỗng nhiên rực sáng, một luồng ý chí tĩnh lặng lan tỏa.

Kỹ thuật “Vũ Hỏa Luyện Đan” – đỉnh cao đan đạo mà hắn ngộ ra sau vạn năm đứng dưới thác nước của Cửu Thiên, nay lần đầu tiên xuất hiện tại chốn phàm trần này. Trong đan đạo thông thường, lửa (Hỏa) là cốt lõi để nung nấu dược tính. Nhưng Hỏa tính cương liệt, dễ làm mất đi cái “tính” dịu dàng của thảo dược phàm trần.

Vô Trần dùng sức mạnh của tâm thức, khiến các hạt mưa ma sát với nhau ở tần số cực cao. Mỗi một hạt mưa trở thành một tia lửa nhỏ li ti, nhưng tia lửa này mang theo hành Thủy – tính chất dịu dàng, che chở và gột rửa.

Lòng lò Quy Phàm bỗng chốc rực lên một ánh sáng xanh lam huyền ảo. Hơi nước bốc lên nghi ngút, nhưng không hề nóng bỏng, trái lại tỏa ra một mùi hương thanh khiết, xóa tan đi vị tanh nồng của uế khí đang bao phủ trấn nhỏ.

Mười ngón tay của Diệp Vô Trần biến ảo liên tục, tạo thành những tàn ảnh như hoa sen nở rộ. “Thái Cổ Hồng Mông Thủ” vốn là thần thông giết người ở tiên giới, nay lại được hắn dùng để điều phối những giọt nước mưa li ti một cách vô cùng mềm mại.

“Nước có thể rửa sạch vết bẩn trên tay, vậy nước của Đạo có thể rửa sạch uế khí trong tâm.”

Hắn vẩy tay một cái, một gáo nước mưa từ trong lu sành bay vào không trung, hóa thành một con rồng nước nhỏ xíu, chui tọt vào trong lò. Những hạt bạc hà dại, những nhành liễu vụn bắt đầu tan chảy, không phải bị cháy khét mà là hòa tan hoàn toàn vào nước, biến thành một loại dịch chất màu xanh ngọc bích long lanh.

Nguyệt Dao đứng nép vào hàng hiên, nhìn bóng lưng gầy của Vô Trần giữa màn mưa. Trong phút chốc, nàng cảm thấy Diệp Vô Trần không còn là tên đệ tử lười biếng hay nằm ngủ trên mái nhà nữa. Hắn giống như một vị tiên nhân hạ thế, nhưng vị tiên nhân này không cao sang quyền quý, mà lại bình dị đến mức hơi thở cũng hòa cùng tiếng mưa.

Trời đất dường như tĩnh lặng lại. Chỉ còn tiếng “o o” nhè nhẹ phát ra từ chiếc lò cũ.

Tà khí xung quanh bắt đầu co cụm lại như gặp phải khắc tinh. Những bóng đen mờ ảo vốn đang lởn vởn trên các mái nhà trong trấn, khi chạm phải hơi thuốc tỏa ra từ sân nhà họ Tô liền lập tức tan biến như tuyết gặp ánh mặt trời.

“Thành.”

Vô Trần khẽ hô một tiếng, đôi bàn tay đang chuyển động bỗng dưng dừng bặt. Vòng xoáy nước xung quanh chiếc lò sụp xuống, nhưng không làm ướt mặt đất mà tất cả đều chui tọt vào trong lò Quy Phàm.

Hắn vươn tay cầm lấy lò, bước vào trong hiên. Trán hắn lấm tấm mồ hôi, sắc mặt hơi nhợt nhạt. Dù sao thân xác này hiện tại cũng chỉ là phàm nhân, việc vận dụng Đan ý cực hạn để khống chế thiên nhiên thế này vẫn là một gánh nặng không nhỏ.

“Nguyệt Dao, đem số dược dịch này pha loãng vào ba thùng nước sạch. Mỗi người bệnh cho uống một bát nhỏ. Phần còn lại, hãy đổ vào giếng nước chính ở đầu trấn.”

Nguyệt Dao nhìn vào trong lò. Không có viên đan dược tròn trịa nào cả, chỉ có một lớp chất lỏng lấp lánh như sương mai, bên trong ẩn hiện những đốm sáng nhỏ như những vì sao.

“Cái này… tên gọi là gì?” Nàng khẽ hỏi.

Vô Trần nhìn đứa bé đang rên rỉ trên giường, ánh mắt tràn ngập vẻ ôn hòa: “Cứ gọi là ‘Thanh Vũ Dịch’ đi.”

Nàng nhanh chóng làm theo lời hắn. Khi muỗng nước thuốc đầu tiên đi vào miệng của tiểu Đậu tử, một kỳ tích đã xảy ra. Sắc mặt tím tái của đứa bé dần trở lại hồng hào, hơi thở nóng rực liền dịu xuống. Đứa nhỏ hắt hơi một cái, từ mũi nó thoát ra một sợi khói đen xì, lập tức bị khí tức thanh khiết từ thuốc tiêu diệt hoàn toàn.

Đứa bé mở mắt, nhìn thấy Nguyệt Dao liền thều thào: “Chị Nguyệt Dao, em muốn uống nước…”

Tô Nguyệt Dao mừng phát khóc: “Được, được, chị lấy nước cho em ngay.”

Đêm đó, dưới cơn mưa dai dẳng, một cô gái trẻ chạy khắp các con phố của trấn Thanh Phong. Theo sau nàng là một gã to xác cầm đuốc, đó là Lục Manh, đệ tử của Vô Trần vừa mới chạy đến sau khi nghe tin dữ.

Họ đi đến đâu, tiếng rên rỉ than khóc liền dịu bớt đến đó. Lục Manh vác thùng nước chứa dược dịch, mỗi lần đổ một bát xuống giếng hay múc cho dân làng uống, gã lại cảm thấy một luồng sức mạnh ấm áp truyền qua cánh tay mình. Gã gãi đầu nhìn về phía dược điếm cũ nát, trong lòng càng thêm kính sùng vị sư phụ mà gã vừa mới bái kiến.

Bên trong hiệu thuốc, Diệp Vô Trần ngồi lặng lẽ bên cạnh bàn gỗ. Hắn đang chậm rãi lau khô chiếc lò Quy Phàm bằng một chiếc khăn cũ.

Cái lò này đã đi theo hắn từ những ngày đầu hắn tập luyện đan ở kiếp trước, khi hắn còn là một tên tiểu hỏa kế vụng về. Sau này, khi trở thành Đan Đế trấn áp một phương, hắn đã dùng qua vô số thần lò đúc từ thái dương chân hỏa hay đá trời từ ngoài hư không, nhưng cuối cùng, khi luân hồi trở lại, chiếc lò rách nát này vẫn tìm về với hắn.

Có lẽ, chính cái sứt mẻ này mới là biểu hiện chân thực nhất của sự tồn tại. Không có cái gì là hoàn hảo, và đạo cũng không cần hoàn hảo.

Đúng lúc này, từ bên ngoài cửa, một bóng đen rách rưới hiện hình. Đó là Mặc Thiên Hành. Lão ta toàn thân ướt sũng, trên vai vẫn khoác thanh kiếm gỗ cũ, tay cầm vò rượu đã cạn phân nửa.

“Khá lắm, Vũ Hỏa Luyện Đan.” Mặc Thiên Hành bước vào, không hề khách sáo lấy chén trà trên bàn đổ đầy rượu rồi tu một hơi dài. “Vô Trần, ngươi dùng đạo của trời đất để trị vết thương của lòng người, thực sự là đại từ đại bi. Nhưng ngươi có biết, làm vậy sẽ để lộ hành tung không?”

Diệp Vô Trần không ngẩng đầu, vẫn tỉ mỉ lau từng vết bụi trên lò: “Ta mở dược điếm để cứu người. Nếu sợ lộ hành tung mà thấy chết không cứu, vậy cái ‘Đạo’ của ta còn ý nghĩa gì nữa? Lấy Đạo nhập Phàm, mà không hiểu nỗi khổ của Phàm nhân, thì mãi mãi không thể luyện thành viên Đạo Đan cuối cùng.”

Mặc Thiên Hành khà một hơi rượu, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào hắn: “Bọn người Huyết Đan Môn chẳng qua chỉ là chó săn. Kẻ thực sự đứng sau lần này, muốn lấy hồn phách phàm nhân làm môi trường nuôi ‘Sát Đan’, chính là Cổ Sát Thiên. Hắn đang ở rất gần đây. Nếu hắn biết ngươi có kỹ thuật luyện đan huyền diệu thế này, hắn sẽ không chỉ muốn giết người đâu, mà sẽ bắt sống ngươi về để tế lò.”

Diệp Vô Trần rốt cuộc cũng dừng tay lại. Hắn ngẩng đầu nhìn Mặc Thiên Hành, đôi mắt bình tĩnh như mặt hồ không một gợn sóng, nhưng sâu trong lòng hồ ấy dường như đang ẩn chứa một thanh kiếm có thể chém đứt cả trời xanh.

“Hắn muốn bắt ta tế lò?” Vô Trần khẽ cười, một nụ cười nhạt nhưng đầy tiêu sái. “Chỉ sợ cái lò của hắn không đủ lớn để chứa nổi một tia ý niệm của ta.”

“Hahaha! Tốt, vẫn là cái khẩu khí ấy!” Mặc Thiên Hành cười lớn, đặt mạnh vò rượu xuống bàn. “Vậy lão già này sẽ thức đêm canh cửa cho ngươi. Ngươi cứ việc nghỉ ngơi đi, xem ra trận ‘Vũ Hỏa’ vừa rồi cũng tốn của ngươi không ít tâm huyết.”

Vô Trần không từ chối, hắn đứng dậy, hướng về phía Mặc Thiên Hành chắp tay một cái, rồi chậm bước trở về căn phòng phía sau.

Đêm ấy, mưa vẫn rơi.

Trong khi trấn Thanh Phong đang chìm sâu vào giấc ngủ an lành sau cơn bạo bệnh, thì ở phía xa, trên một đỉnh núi cao mờ mịt sát khí, một người đàn ông trung niên mặc áo bào đỏ rực như máu bỗng mở bừng mắt.

Hắn chính là Cổ Sát Thiên. Hắn cảm nhận được “Huyết Sát Uế Khí” mình gieo xuống đã bị một luồng sức mạnh thanh khiết hóa giải hoàn toàn. Điều này là không thể nào! Ở cái vùng biên thùy hẻo lánh này, làm sao có thể có cao nhân đủ trình độ giải được độc sát do đích thân hắn luyện chế?

“Vũ khí… mang theo hơi thở của nước? Luyện đan không lửa sao?” Cổ Sát Thiên lẩm bẩm, một nụ cười tàn độc hiện lên trên khuôn mặt gầy guộc. “Thú vị. Xem ra trong cái trấn nhỏ đó đang ẩn giấu một bảo vật, hoặc là… một người có bí pháp cổ xưa.”

Hắn đứng dậy, hóa thành một đạo huyết quang biến mất vào màn mưa đêm, hướng thẳng về phía trấn Thanh Phong.

Trong dược điếm, Diệp Vô Trần đang nằm trên chiếc giường hẹp, hơi thở của hắn cực kỳ đều đặn, hòa nhịp cùng tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Hắn không hề ngủ, tâm thức của hắn đang lan tỏa ra xa, bao trùm lấy cả vùng đất này.

Mỗi một hạt mưa chạm đất, mỗi một chiếc lá rụng, hắn đều có thể cảm nhận được. Và hắn cũng cảm nhận được, có một luồng tà khí nồng nặc đang xé gió lao đến.

Nhưng hắn không hề lo lắng. Hắn lấy một miếng thảo dược khô đặt lên miệng nhấm nháp, vị đắng dịu lan tỏa đầu lưỡi.

“Nhân gian là lò, mỗi một kẻ đến đều là một vị thuốc. Cổ Sát Thiên à Cổ Sát Thiên, để xem ngươi là loại độc dược gì, có thể giúp đạo tâm của ta trui rèn thêm bao nhiêu phần.”

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn mây xám xịt, trấn Thanh Phong tỉnh dậy trong sự hân hoan kinh ngạc. Người dân kéo nhau đến cửa dược điếm nhà họ Tô, tay xách nách mang những túi trứng gà, rau tươi, hoa quả dại để cảm tạ.

Nguyệt Dao bận rộn tiếp đón, nụ cười luôn nở trên môi. Còn Diệp Vô Trần, hắn lại trở về dáng vẻ cũ, nằm lười biếng trên chiếc ghế dài dưới mái hiên, tay cầm một cuốn sách thuốc rách góc, đôi khi lại nhắm mắt nghe tiếng chim hót sau vườn.

Dường như buổi luyện đan chấn động đêm qua chưa từng xảy ra. Dường như hắn vẫn chỉ là chàng thanh niên thanh tú, có chút lười nhác và bí ẩn ở vùng trấn nhỏ này mà thôi.

Thế nhưng, tàn tích của “Thanh Vũ Dịch” trong lu sành vẫn còn đó, ánh lên một sắc xanh dịu nhẹ dưới ánh nắng mai, nhắc nhở rằng: Thần tích, đôi khi chỉ bắt nguồn từ một lòng nhân ái bình phàm giữa thế gian vạn biến.

Và cơn bão thực sự, mới chỉ là bắt đầu.

Tà khí của Cổ Sát Thiên đã bao trùm lấy phía bắc trấn. Những bông hoa dại ven đường bắt đầu héo rũ, cỏ xanh biến thành màu xám tro. Người phàm không cảm nhận được, nhưng trong mắt Diệp Vô Trần, cả một vùng trời đã bị nhuộm đỏ bởi máu và oán niệm.

Mặc Thiên Hành dựa vào cột cửa, tay cầm thanh kiếm gỗ, đôi mắt vốn dĩ lờ đờ vì say rượu nay lại trở nên lạnh lùng như kiếm mang.

“Đến rồi đấy.” Mặc lão già nói nhỏ.

Vô Trần vẫn nhắm mắt, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn theo một nhịp điệu kỳ lạ: “Kẻ muốn làm thần thì thường coi mình cao hơn vạn vật, mà quên mất rằng, rễ cây có sâu trong bùn đất mới nở được hoa. Mặc lão, huynh cứ uống rượu đi, lần này để đệ tử của ta tiếp hắn.”

“Hả? Lục Manh á? Thằng bé mới học được vài ngày võ vẽ với luyện đan sơ cấp, ngươi muốn nó đối đầu với một Trưởng lão Huyết Đan Môn sao?” Mặc Thiên Hành ngạc nhiên.

Vô Trần mỉm cười, mở mắt ra, nhìn về phía Lục Manh đang hì hục rèn một cái xẻng sắt sau nhà: “Huyết Đan Môn dùng máu người làm thuốc, là tà. Lục Manh dùng mồ hôi rèn sắt, là chính. Cái chính của người phàm đôi khi lại là thứ búa nặng nghìn cân đối với lũ tiên nhân giả hiệu.”

Dưới chân Lục Manh, một luồng ánh sáng vàng nhạt từ lòng đất âm thầm truyền vào đôi chân trần của gã. Đó là “Đại Địa Đan Ý” mà Vô Trần đã bí mật truyền cho gã thông qua những bát cháo loãng mỗi ngày.

Một cuộc chạm trán giữa cái đỉnh cao của sự tàn độc và sự kiên định của lòng nhân tính phàm trần sắp sửa diễn ra dưới sự sắp đặt tài tình của một vị Đan Đế lấy đạo nhập phàm. Mưa đã tạnh, nhưng không khí trên trấn Thanh Phong lại căng thẳng đến mức dường như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để thiêu cháy cả vùng trời.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8