Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 77: Đấu đan: Sinh tử chỉ trong một niệm

Cập nhật lúc: 2026-05-28 18:17:48 | Lượt xem: 8

Tiếng búa của Lục Manh vừa dứt, cả quảng trường Đại hội Đan Đạo vẫn còn chìm trong sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Viên Ý Đan lơ lửng trên không trung, không rực rỡ hào quang nhưng lại tỏa ra một thứ hơi ấm nồng hậu như cơm mới chín, như khói bếp ban chiều, khiến tâm thần hàng vạn tu sĩ bỗng chốc lắng lại.

Mộc Thiên Tùng, Phó Tháp chủ Đan Tháp, tay run rẩy chạm vào viên đan, giọng lạc hẳn đi:
“Không lò, không lửa linh hồn, chỉ dùng hơi thở của một thợ rèn mà có thể giao hòa vạn vật vào một… Đây không phải là kỹ thuật, đây là… Đạo.”

Trên đài giám khảo, Diệp Vô Trần vẫn giữ dáng vẻ lười biếng, hắn tựa lưng vào ghế gỗ, tay khẽ vân vê một nhành cỏ khô vừa nhặt được dưới chân. Đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng của hắn lướt qua đám đông, dừng lại ở một góc khuất, nơi một luồng sát khí âm hàn đang âm thầm tích tụ.

“Giỏi cho một cái gọi là Đạo! Chỉ là một thứ rác rưởi do kẻ phàm phu tục tử tạo ra, cũng dám ở đây bàn luận về thiên địa?”

Một giọng nói sắc lạnh như dao xé rách không gian. Từ phía sau đoàn người, một bóng đen cao lớn bước ra. Hắn mặc trường bào màu huyết dụ, thêu hoa văn những bộ xương khô quằn quại. Đi tới đâu, cỏ cây bên cạnh thảm đỏ đều héo úa, chuyển sang màu đen kịt.

“Cổ Huyền! Thiên tài đệ nhất của Huyết Đan Môn!”
“Hắn chẳng phải đang bế quan sao? Nghe nói hắn đã chạm tới cảnh giới Khí Đan viên mãn, chuẩn bị đột phá Ý Đan rồi!”

Đám đông xôn xao dạt ra hai bên. Cổ Huyền nhìn Lục Manh với ánh mắt đầy sự khinh miệt, sau đó nhìn về phía Diệp Vô Trần, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ cười tàn nhẫn:
“Vị ‘Đan sư trẻ tuổi’ này, nghe nói ngươi có bản lĩnh dạy ra loại đệ tử khác người thế này, không biết có dám để hắn cùng ta đấu một trận ‘Sinh Tử Phán’ không?”

Nghe thấy ba chữ “Sinh Tử Phán”, sắc mặt Mộc Thiên Tùng đại biến. Đó là kiểu đấu đan tàn khốc nhất, hai bên cùng luyện một loại độc đan cấp cao, sau đó phải tự tay uống viên đan của đối phương luyện ra. Kẻ không đủ tâm tính và trình độ hóa giải sẽ chết tại chỗ, hồn phi phách tán.

Lục Manh nắm chặt cán búa, mồ hôi trên trán lăn xuống. Gã là một kẻ thật thà, tư chất vốn kém, dù được sư phụ dạy cho kỳ thuật nhưng trước uy áp của một thiên tài Ma đạo đã lăn lộn qua núi xương biển máu, gã không tránh khỏi run rẩy.

Tô Nguyệt Dao đứng bên cạnh Diệp Vô Trần, đôi tay nhỏ bé lo lắng nắm chặt vạt áo hắn:
“Vô Trần huynh, Lục Manh gã… gã sẽ không sao chứ? Tên kia trông thật đáng sợ.”

Diệp Vô Trần không nhìn Cổ Huyền, chỉ cúi xuống vỗ nhẹ lên mu bàn tay Nguyệt Dao, nụ cười vẫn nhàn nhạt:
“Cỏ dại ngoài đồng dù bị gió dập mưa vùi vẫn luôn xanh tốt, còn hoa trong lồng kính chỉ một hơi sương là úa tàn. Cứ để nó rèn lại tâm mình.”

Nói đoạn, hắn quay sang nhìn Lục Manh, giọng điệu thanh thản như đang bảo đệ tử ra vườn nhổ cỏ:
“Manh tử, nhìn cho kỹ cái lò của hắn. Thứ dùng máu để nhóm lửa, dùng oán để làm thuốc đó, xét cho cùng cũng chỉ là một khối sắt vụn mục nát. Ngươi có búa, sợ gì sắt vụn?”

Câu nói của Vô Trần không lớn, nhưng truyền vào tai Lục Manh lại như sấm sét nổ vang, xua tan đi tầng mây đen đang che phủ tâm trí gã. Ánh mắt Lục Manh đột nhiên bình thản lạ thường, gã tiến lên một bước, dựng đứng chiếc búa rèn nặng nề xuống mặt đất:
“Được, ta đấu với ngươi!”

Cổ Huyền cười lạnh, phất tay một cái, một chiếc đỉnh lớn màu đồng cổ hiện ra, chung quanh quấn đầy những sợi xích đen lánh. Đây chính là “Huyết Hải Chưng Tâm Lô”, một bảo vật bán tiên trấn môn của Huyết Đan Môn.

“Khởi lửa!”
Cổ Huyền quát lớn. Hắn cắt ngón tay, vẩy một dòng máu tươi vào đỉnh. Một ngọn lửa màu tím đen bùng lên, kèm theo những tiếng gào thét u ám. Hắn ném liên tục vào đó những loại dược liệu mang tính sát phạt: Đoạn Trường Thảo, U Minh Linh Chi, Tâm Phế Hoán vị… Mỗi một động tác đều mang theo khí thế của kẻ bề trên, thâm độc và chuẩn xác.

Ngược lại, Lục Manh lại hành động vô cùng giản đơn. Gã nhìn quanh, chẳng thấy nguyên liệu gì quý giá, bèn tiến tới một góc của quảng trường, nơi có mấy bông hoa dại vừa bị khí của Cổ Huyền làm cho rũ xuống. Gã nhặt lấy chúng, lại múc một gáo nước sạch từ thùng gỗ của ban tổ chức.

Lục Manh không dùng đỉnh. Gã kê một hòn đá to, đặt đóa hoa dại héo úa lên trên, rồi giơ cao búa rèn.

“Hắn điên rồi! Hắn muốn rèn đan từ rác rưởi sao?” Đám đông ồ lên.

Cổ Huyền vừa điều khiển linh hỏa vừa cười nhạo: “Chết đến nơi còn làm trò hề!”

Thời gian trôi qua, mồ hôi bắt đầu thấm đẫm vai áo Lục Manh. Gã không để ý đến chung quanh, trong mắt gã lúc này chỉ có đóa hoa héo úa kia. Gã nhớ lời sư phụ dạy: “Đạo nằm ở sự sinh tồn, đan nằm ở sự chở che.”

*Keeng! Keeng! Keeng!*

Mỗi nhát búa rơi xuống không chỉ nện lên đóa hoa, mà như nện vào quy tắc của không gian. Mộc Thiên Tùng nheo mắt kinh ngạc, ông nhận ra theo mỗi nhát búa của Lục Manh, oán khí tỏa ra từ lò của Cổ Huyền dường như bị một sức mạnh vô hình đẩy lui.

“Thái Cổ Hồng Mông Thủ… Gã này thế mà dùng búa để thực hiện chiêu thức đó!” Mộc Thiên Tùng lẩm bẩm.

Đột nhiên, từ trong lò của Cổ Huyền, một luồng khói đen kịt hình đầu lâu vọt lên không trung. Một viên đan dược màu đen xám, bề mặt chằng chịt những vân máu rùng rợn thành hình.
“Hắc Sát Phệ Tâm Đan! Thành đan!” Cổ Huyền gầm lên, thiên địa biến sắc.

Cùng lúc đó, nhát búa cuối cùng của Lục Manh hạ xuống. Đóa hoa héo úa tan biến, nước gáo hòa quyện vào những cánh hoa nát vụn, kết tinh lại thành một viên đan màu trắng sữa, tròn trịa, tỏa hương thơm của cỏ sau cơn mưa. Không có dị tượng, không có đầu lâu gào thét, chỉ có sự tĩnh lặng kỳ lạ.

“Bình An Đan. Thành đan.” Lục Manh thở hổn hển, gạt mồ hôi nói.

“Cầm lấy, và xuống suối vàng mà sám hối!” Cổ Huyền ném viên hắc đan về phía Lục Manh, sát cơ không hề che giấu.

Lục Manh cũng ném viên “Bình An Đan” sang. Cả hai cùng đưa đan dược vào miệng.

Cổ Huyền cười đắc ý, hắn đã tu luyện Huyết Đan công, loại độc này vốn là bổ phẩm đối với hắn. Hắn thản nhiên nuốt xuống. Nhưng ngay khi viên đan của Lục Manh vào bụng, sắc mặt Cổ Huyền đột ngột biến từ đỏ sang trắng bệch, rồi xanh xám.

Hắn không thấy độc, hắn cũng không thấy đau đớn thể xác. Nhưng trong linh hồn hắn, một khung cảnh hiện ra. Hắn thấy mình trở lại là một đứa trẻ, đang ngồi bên mẹ trong một túp lều rách, ăn một bát cháo loãng nhưng tràn ngập tiếng cười. Những oán khí, những thủ đoạn, những huyết tinh tích lũy ngàn năm bỗng chốc trở nên lạc lõng, ghê tởm.

“Không… Không thể nào! Đạo tâm của ta… Đạo tâm của ta đang sụp đổ!” Cổ Huyền ôm đầu hét lên kinh hoàng.

Viên “Bình An Đan” không giết người bằng độc, nó dùng “Ý” của phàm nhân bình dị để hóa giải tất cả sự tàn bạo. Đối với một tu sĩ Ma đạo lấy ác làm gốc, sự “Bình An” chính là loại kịch độc tàn nhẫn nhất.

Ở phía bên kia, Lục Manh vừa nuốt viên hắc đan xuống, toàn thân gã đen kịt, mạch máu nổi lên như những con giun đất. Cổ Huyền hả hê trong tuyệt vọng: “Chết đi! Chết cùng ta!”

Nhưng đúng lúc này, Diệp Vô Trần đang ngồi trên ghế giám khảo đột nhiên gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ một cái.

*Cộc.*

Một tiếng động cực nhỏ, nhưng giữa quảng trường rộng lớn, nó lại như tiếng trống chấn nhiếp linh hồn. Một làn gió mát từ đâu thổi tới, lướt qua người Lục Manh. Những sợi oán khí đen kịt đang gặm nhấm gã bỗng chốc gặp phải khắc tinh, chúng như tuyết gặp ánh mặt trời, tan biến không còn dấu vết.

Lục Manh phun ra một ngụm máu đen, sắc mặt hồng hào trở lại, đạo基 (đạo cơ) thậm chí còn vững chãi hơn trước một bậc.

Cổ Huyền nhìn thấy cảnh này, tâm thần hoàn toàn sụp đổ. Đỉnh “Huyết Hải Chưng Tâm” nổ tung thành trăm mảnh, hắn ngã quỵ xuống đất, thất khiếu chảy máu, tu vi tán loạn. Hắn không chết, nhưng cái tâm tu hành đã nát, từ nay về sau chỉ là một kẻ điên khùng.

Cả quảng trường tĩnh lặng đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Diệp Vô Trần chậm rãi đứng dậy, hắn chẳng thèm liếc nhìn Cổ Huyền lấy một cái, chỉ phủi phủi tà áo thanh y đơn sơ rồi nói với Lục Manh:
“Manh tử, xong việc rồi, về thôi. Nguyệt Dao nói tối nay có món củ cải hầm, về muộn là hết phần đấy.”

“Vâng, sư phụ!” Lục Manh vác búa chạy lại, nụ cười vẫn thật thà như gã thợ rèn năm nào.

Tô Nguyệt Dao nhìn bóng lưng cao gầy của Diệp Vô Trần dưới ánh hoàng hôn, trái tim khẽ đập rộn ràng. Nàng biết, trong mắt người đời, hắn là vị Đan sư thần bí, nhưng với nàng, hắn mãi là gã thợ phụ lười biếng ở dược điếm, người có thể dùng cả thế gian làm lò luyện chỉ để đổi lấy một buổi chiều bình yên.

Phía xa trên chín tầng mây, một đạo ý niệm lạnh lẽo đang quan sát toàn bộ sự việc.
“Diệp Vô Trần… ngươi chọn con đường này sao? Để xem nhân tâm phàm trần của ngươi, chống đỡ được bao lâu trước thiên uy.”

Tiếng nói hư ảo tan biến vào hư không, báo hiệu một cơn bão lớn hơn sắp sửa ập đến nhân gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8