Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 79: Đan thành, mây tan, trăng sáng

Cập nhật lúc: 2026-05-28 18:20:21 | Lượt xem: 12

**Chương 79: Đan thành, mây tan, trăng sáng**

Trận chiến tại thành Lâm Hải tuy đã kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn cuồn cuộn như những cơn sóng ngầm dưới mặt biển yên ả. Sương mù máu từ Huyết Ma Thiên Tuyệt Trận tuy đã bị hóa giải, nhưng mùi tanh tao vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong gió đêm, như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc mà mảnh đất này vừa trải qua.

Nhưng ngay lúc này, một luồng khí tức thanh khiết khác thường đang bắt đầu lan tỏa từ quảng trường trung tâm, nơi chiếc lò luyện cũ kỹ sứt mẻ – Quy Phàm Lô – vẫn đang tỏa ra hơi ấm dịu dàng.

Diệp Vô Trần lững thững bước đi giữa đám đông đang quỳ lạy. Hắn không nhìn họ như nhìn những con dân sùng bái một vị thần, mà ánh mắt hắn lướt qua họ như lướt qua những nhành cây, ngọn cỏ. Với hắn, phàm nhân không phải là kẻ bề dưới, họ chính là bản thể của Đạo.

“Manh nhi, dập lửa đi.” Diệp Vô Trần nhẹ giọng lên tiếng.

Lục Manh vẫn còn đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê sau khi đánh bại Cổ Huyền bằng một nhát búa luyện đan thần sầu. Nghe tiếng sư phụ gọi, gã giật mình, vội vã dùng chiếc quạt nan rách rưới quạt nhẹ một cái rồi thu hồi lại mớ củi vụn đang cháy âm ỉ dưới chân Quy Phàm Lô.

“Sư… sư phụ, đan đã xong chưa?” Lục Manh gãi đầu, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng làm nhòe cả đôi mắt cục mịch.

Diệp Vô Trần không trả lời ngay. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng vỗ vào thân lò sứt mẻ một cái. “Cạch” một tiếng, nắp lò rung rinh rồi tự động mở ra. Không có hào quang vạn trượng, không có rồng bay phượng múa, cũng không có thiên lôi giáng xuống như những bậc đan dược cấp cao thường thấy. Chỉ có một làn khói trắng nhàn nhạt như khói bếp ban chiều bay lên, quấn quýt quanh đầu ngón tay của Diệp Vô Trần.

Bên trong lòng lò, mười hai viên đan dược tròn trịa, có màu xanh ngọc nhạt nằm im lìm. Chúng không rực rỡ, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy trên mặt đan có những đường vân tự nhiên giống như những thớ gỗ, hay như những dòng sông chảy dài trên mặt đất.

Mộc Thiên Tùng – vị đan sư già đứng gần đó, người đã cả đời tôn thờ những quy tắc đan đạo khắt khe – lúc này bỗng nhiên run rẩy. Lão quỳ thụp xuống, không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác linh hồn mình đang được một bàn tay ấm áp xoa dịu.

“Đây… đây không phải là linh đan phẩm cấp… Đây là… là Nhân Gian Ý!” Mộc Thiên Tùng nghẹn ngào thốt lên. “Dùng sát khí của kẻ thù làm củi, dùng nỗi sợ của chúng sinh làm dược dẫn, rồi lại dùng tâm bình thản của người phàm để trung hòa… Diệp tiên sinh, ngài không phải đang luyện đan, ngài đang cứu vớt linh hồn của cả một tòa thành!”

Diệp Vô Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhàn nhạt như gió thoảng. Hắn cầm một viên đan lên, búng nhẹ vào không trung. Viên đan hóa thành một điểm sáng xanh li ti, rồi bỗng chốc tan ra, hóa thành một cơn mưa bụi lấp lánh bao phủ lấy toàn bộ thành Lâm Hải.

Phàm là những ai trúng độc của Huyết Đan Môn, hay những ai bị thương trong trận chiến, khi chạm vào những hạt bụi sáng ấy, vết thương liền khép miệng, sắc mặt nhợt nhạt nhanh chóng hồng hào trở lại. Quan trọng hơn cả, sự hoảng loạn và thù hận trong lòng họ dường như cũng theo cơn mưa đan ấy mà tan biến.

“Manh nhi, con có thấy không?” Diệp Vô Trần chỉ tay lên bầu trời. “Lửa thực sự không nằm ở dưới đáy lò, mà nằm ở tâm can con người. Khi lòng người ấm áp, vạn vật đều có thể thành đan.”

Lục Manh ngơ ngác nhìn quanh, gã thấy những người vừa rồi còn đang tranh giành, gào khóc, nay lại quay sang ôm lấy nhau, thấy những kẻ thù nghịch buông bỏ vũ khí. Gã gật đầu như đã ngộ ra điều gì đó đại trí nhược ngu: “Sư phụ, con hiểu rồi. Luyện đan cũng giống như rèn sắt, lực mạnh hay nhẹ không quan trọng, quan trọng là biết khi nào cần tôi bằng nước lạnh, khi nào cần ủ trong tro nóng.”

Trong lúc thầy trò họ đang đàm đạo, ở một góc tối, những tàn dư của Huyết Đan Môn và các sát thủ của Ám Nguyệt Các đều đang run sợ. Cổ Sát Thiên, kẻ vừa bị phế đi tu vi, nằm vật vã dưới đất. Lão nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Diệp Vô Trần, đôi mắt vốn đầy hung quang nay chỉ còn sự trống rỗng đến cực độ.

“Lấy Đạo… Nhập Phàm… Hóa ra… hóa ra từ đầu đến cuối, chúng ta chỉ là những gã hề múa rìu qua mắt thợ.” Cổ Sát Thiên lẩm bẩm, rồi bật cười điên dại. Đạo tâm của lão đã hoàn toàn sụp đổ, không phải bởi sức mạnh, mà bởi sự tầm thường đến vĩ đại của Diệp Vô Trần.

Minh Kiếm Sứ, người vừa bị Diệp Vô Trần phế đi thanh đạo kiếm lúc trước, đứng trên mái một trà lâu từ xa quan sát. Hắn không dám ra tay lần nữa, nhưng hơi thở vẫn gấp gáp: “Cần phải báo về… Thiên giới không thể để một kẻ như vậy tồn tại ở phàm trần. Nếu tất cả phàm nhân đều thức tỉnh, đều hiểu rằng họ không cần tiên nhân cứu rỗi mà vẫn có thể tự cứu chính mình qua cái ‘Đạo’ này, thì sự thống trị của Tiên giới sẽ sụp đổ!”

Hắn định quay người rời đi, nhưng một giọng nói lười biếng vang lên ngay sát bên tai: “Đã đến rồi, sao không ở lại uống chén trà? Trà của phàm nhân có chút đắng, nhưng hậu vị lại ngọt hơn vị cam lộ nhạt nhẽo của các ngươi đấy.”

Minh Kiếm Sứ kinh hãi xoay người, thấy Diệp Vô Trần chẳng biết từ lúc nào đã đứng tựa vào cột nhà bên cạnh mình. Không một chút linh áp, không một chút sát khí, Diệp Vô Trần chỉ đơn giản là đang đứng đó, tay cầm một ấm trà sứt vòi, hơi nước nghi ngút.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Minh Kiếm Sứ run giọng hỏi, tay hắn cầm thanh kiếm gãy mà như cầm một cục sắt nóng đỏ, không biết nên vung lên hay vứt bỏ.

“Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là các ngươi đang làm phiền bữa tối của ta.” Diệp Vô Trần nhấp một ngụm trà, rồi chỉ tay lên cao. “Nhìn xem, mây tan rồi.”

Minh Kiếm Sứ ngẩng đầu nhìn. Kỳ lạ thay, tầng tầng mây đen dày đặc bao phủ Lâm Hải suốt mấy ngày qua, vốn là do tà khí của Huyết Đan Môn quyện với tiên áp của Minh Kiếm Sứ tạo thành, nay bỗng dưng nứt ra một kẽ hở lớn.

Ánh trăng vàng óng ả, thuần khiết từ trên cao rót xuống như dải lụa bạc, bao trùm lấy toàn bộ thành trì. Mùi máu tan biến hoàn toàn, thay vào đó là hương thơm thanh mát của thảo dược và vị nồng đậm của đất ẩm sau cơn mưa đan.

“Trăng sáng thế này, vung kiếm làm gì cho mỏi tay?” Diệp Vô Trần phẩy phẩy tay như đuổi ruồi. “Về đi. Nói với Tuyết Nguyệt Tiên Cô hay bất cứ kẻ nào đang đứng sau ngươi, đừng cố gieo rắc sợ hãi lên mảnh đất này nữa. Lần sau nếu lại có người của Tiên giới xuống làm bẩn mặt đất dưới chân hiệu thuốc nhà ta, ta sẽ không chỉ bẻ gãy một thanh kiếm đâu.”

Minh Kiếm Sứ cảm thấy một cơn lạnh sống lưng buốt thấu xương tủy. Hắn không nói lời nào, dùng hết chút linh lực còn sót lại, hóa thành một đạo thanh quang yếu ớt bay vút lên trời cao, biến mất sau tầng mây.

Diệp Vô Trần đứng lại trên mái nhà, gió đêm thổi tung tà thanh y đơn bạc. Hắn nhìn ánh trăng, ánh mắt bỗng trở nên xa xăm, phảng phất hình bóng của một Vô Trần Tiên Tôn từng đứng trên đỉnh vạn giới của ngàn năm trước. Nhưng rồi, hơi ấm từ một giọng nói thân quen phía dưới đã kéo hắn trở về.

“Trần ca! Anh đứng trên đó làm gì thế? Về thôi, cơm canh muội hâm lại ba lần rồi đó!” Tô Nguyệt Dao đứng dưới đường, hai tay chống nạnh, đôi mắt to tròn lúng liếng nhìn lên, vừa có chút dỗi hờn, vừa đầy quan tâm.

“Đến đây, đến đây!” Diệp Vô Trần ngay lập tức thu lại vẻ thâm trầm, hắn gãi đầu, cười hì hì rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất như một chiếc lá rụng.

“Ngầu chưa được ba giây đã hiện nguyên hình là gã lười.” Lục Manh đứng bên cạnh, vác cái búa to đùng lên vai, cười hì hì trêu chọc sư phụ.

Ba người bọn họ bước đi trên con đường lát đá đã sạch bóng sát khí. Phía sau, người dân thành Lâm Hải bắt đầu thắp lên những ngọn đèn dầu. Ánh lửa từ mỗi căn nhà li ti tỏa ra, nối thành một dải ánh sáng rực rỡ dưới ánh trăng.

Tại quán trọ mà họ đang trú tạm, một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đã được bày sẵn. Một đĩa củ cải trắng hầm xương thơm nức, một đĩa rau rừng xào tỏi, và đặc biệt là bình rượu của Mộc lão đầu tặng.

Diệp Vô Trần ngồi xuống, hít một hơi thật sâu cái mùi vị khói lửa nhân gian này. Hắn nâng chén rượu lên, nhấp một ngụm, vị rượu nồng cháy chảy xuống cổ họng làm hắn khẽ nhíu mày nhưng rồi lại sảng khoái thở ra.

“Vị của trần gian này, quả thật là vị thuốc bổ nhất thế gian.” Diệp Vô Trần cảm thán.

“Ca cứ nói linh tinh. Ăn thêm miếng thịt đi, hôm nay ca vất vả rồi.” Tô Nguyệt Dao gắp cho hắn một miếng thịt lớn, gương mặt nàng dưới ánh đèn dầu trông dịu dàng lạ thường. Nàng không biết tu luyện là gì, nàng không hiểu ý nghĩa vĩ đại của việc hóa giải Huyết Ma trận, nàng chỉ biết rằng người đàn ông này vừa trở về bình an, và nàng cần chăm sóc hắn thật tốt.

Mộc Thiên Tùng và một số trưởng giả trong thành muốn đến bái kiến, dập đầu cảm tạ, nhưng Mặc Thiên Hành – gã kiếm tu rách rưới đang tựa lưng vào gốc liễu ngoài cửa – đã giơ vò rượu lên ngăn lại.

“Hắn đang bận ‘tu hành’ rồi, các vị đừng vào quấy rầy.” Mặc Thiên Hành cười khà khà.

“Tu hành?” Mộc Thiên Tùng ngơ ngác nhìn qua cửa sổ, thấy Diệp Vô Trần đang vừa ăn vừa bị Tô Nguyệt Dao cằn nhằn về việc để quần áo bẩn vương vãi.

“Phải, tu cái tâm bình thường nhất, luyện cái đạo giản đơn nhất. Đó mới là cảnh giới cao nhất của Đan Đạo.” Mặc Thiên Hành ngửa cổ uống một ngụm rượu lớn, ánh mắt nhìn lên vầng trăng sáng vằng vặc trên cao.

Đêm hôm đó, thành Lâm Hải trải qua một giấc ngủ yên bình nhất trong suốt một thập kỷ. Những bệnh nhân nằm liệt giường bỗng nhiên có thể tự đứng dậy bước ra hiên nhà đón gió. Những kẻ tâm trí điên loạn bỗng nhiên tỉnh táo, nhìn thấy người thân mà rơi lệ.

Đó không phải là phép màu của thần linh, mà là kết quả của việc “Lấy Đạo Nhập Phàm”. Một viên Bình An Đan, mười hai vị dược liệu phàm trần, cộng thêm một trái tim mong cầu chúng sinh an lạc, đã làm nên điều mà mọi bí thuật tiên giới không bao giờ làm được.

Diệp Vô Trần ngồi bên cửa sổ, sau khi Nguyệt Dao và Lục Manh đã đi ngủ. Hắn cầm thanh kiếm gỗ thường ngày dùng để gánh thuốc, khẽ vuốt dọc thân gỗ xù xì.

Quy Phàm Lô nằm trong góc phòng, lúc này dường như cũng đang hô hấp theo nhịp của trời đất. Một lớp màng mỏng, tựa như rêu xanh nhưng lại phát ra hào quang xám xịt của sự nguyên sơ, bắt đầu bao phủ lấy thân lò.

“Quy Phàm… quay về với sự bình thường…” Diệp Vô Trần lẩm bẩm. Hắn cảm nhận được đạo cơ trong cơ thể mình đang có một sự thay đổi về chất.

Trước đây, khi còn là Đan Đế, tu vi của hắn là một ngọn núi cao sừng sững, dù hùng vĩ nhưng lại tách biệt khỏi mặt đất. Còn hiện nay, tu vi của hắn giống như dòng nước luồn lách qua từng kẽ đá, ngấm sâu vào lòng đất, không thấy hình hài nhưng lại có mặt ở khắp mọi nơi.

Hắn không còn là “người luyện đan” nữa. Hắn đang trở thành “một phần của sự sống”.

Bất chợt, Diệp Vô Trần nhìn về hướng Bắc, nơi có đỉnh Tuyết Sơn phủ đầy mây mù của Thiên Tuyết Cung – một thế lực cổ xưa của Tiên giới tại phàm trần này. Ánh mắt hắn thu lại vẻ lười biếng thường ngày, trở nên sắc lẹm như một lưỡi dao mổ xẻ thiên địa.

“Muốn dùng phàm nhân làm bàn đạp để leo lên ngôi vị thần thánh ư?” Diệp Vô Trần khẽ cười lạnh. “Để xem lò luyện của các ngươi cứng, hay tâm đạo của phàm nhân bền hơn.”

Hắn vươn vai, gập thanh kiếm gỗ lại, rồi lăn ra chiếc giường tre cũ kỹ, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ với hơi thở đều đặn.

Bên ngoài, ánh trăng vẫn sáng. Mây đen đã tan sạch, để lại một bầu trời đêm mênh mông, tĩnh lặng và bao dung. Một chương của sự hỗn loạn đã khép lại bằng sự giản đơn nhất, và một chương mới, nơi hơi ấm của hiệu thuốc nhỏ sẽ bắt đầu nung nấu cả thế giới tu tiên kiêu ngạo, chỉ vừa mới bắt đầu khởi hành.

Đan thành, mây tan, trăng sáng. Nhân gian từ nay, đã có một vị Đan Thần mang hơi thở phàm trần bảo vệ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8