Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 96: Luyện ra viên đan \”Ký Ức\”
**CHƯƠNG 96: LUYỆN RA VIÊN ĐAN “KÝ ỨC”**
Ánh ban mai của ngày mới khẽ khàng lách qua khe cửa gỗ sồi của Bất Nhị Đường, nhảy múa trên những bình gốm đựng dược liệu cũ kỹ. Không gian nồng đượm mùi hương đặc trưng của kinh đô sau trận mưa đêm: mùi đất ẩm, mùi rêu phong hòa quyện với hương thanh tân của thảo mộc vừa thức giấc.
Diệp Vô Trần đứng bên hiên cửa, hai tay chấp sau lưng, ánh mắt tĩnh lặng nhìn về phía gian phòng phía Đông. Ở đó, Tô Nguyệt Dao đang ngồi bên khung cửa sổ mở rộng. Nàng xinh đẹp, thanh khiết như một đóa liên hoa vừa nở rộ sau cơn bão, nhưng đôi mắt vốn dĩ tinh anh, linh động ngày nào giờ đây lại mang một vẻ xa xăm, mờ mịt. Nàng nhìn ngắm đóa phù dung dưới sân, nhưng dường như tâm trí lại đang trôi dạt ở một cõi hư vô nào đó.
Vết thương trên cơ thể nàng đã lành, Đạo thương trong thức hải cũng đã được Diệp Vô Trần dùng thần thức mạnh mẽ vá lại, nhưng có một thứ hắn không thể dùng lực lượng cưỡng cầu để chữa trị: đó là cảm quan về bản ngã. Những chấn động kinh hoàng khi bị bắt làm dược dẫn, sự tra tấn của linh khí thượng giới cuồng bạo đã khiến ký ức của nàng như một bức tranh gốm bị vỡ vụn, mỗi mảnh rơi một nơi.
“Dao nhi…” Diệp Vô Trần khẽ gọi, giọng nói trầm ấm như làn gió mùa xuân.
Tô Nguyệt Dao giật mình, chậm rãi quay đầu lại. Nàng nhìn hắn, một tia ấm áp mỏng manh xẹt qua đôi đồng tử, nhưng ngay sau đó là sự hoang mang: “Vô Trần… Ta cảm thấy trong đầu mình có rất nhiều người, nhiều thanh âm… nhưng ta không cách nào chạm vào họ được. Họ ở rất gần, rồi lại biến mất ngay lập tức.”
Diệp Vô Trần bước đến gần, bàn tay thon dài của hắn khẽ vuốt tóc nàng. Hắn hiểu, ký ức đối với một con người chính là gốc rễ của linh hồn. Không có ký ức, người ta chỉ là một thực thể tồn tại giữa nhân gian, không có sự gắn kết, không có nợ nần, và cũng không có tình yêu thực thụ. Để hoàn thiện Đạo lộ “Hồi Hương”, hắn không thể để người thân thiết nhất bên cạnh mình sống trong cảnh lay lắt của một linh hồn khuyết thiếu.
“Đừng sợ.” Hắn dịu dàng bảo. “Hôm nay, ta sẽ giúp nàng nhặt lại những mảnh vỡ đó.”
—
Dưới gốc cây đại già ở sân sau, chiếc Quy Phàm Lô sứt mẻ đang nằm im lìm. Nếu một đan sư ở Tiên giới nhìn thấy cảnh này, hẳn họ sẽ bật cười nhạo báng. Luyện đan cấp cao cứu chữa linh hồn mà lại dùng một cái lò rách, không cần địa hỏa, cũng chẳng có linh thạch bao quanh bảo hộ?
Nhưng Diệp Vô Trần lại mang một tâm thế hoàn toàn khác. Hắn không nhìn cái lò, hắn nhìn vào bản chất của “Nhân gian khói lửa”.
“Mặc lão ca, hôm nay phiền huynh giữ cửa cho Bất Nhị Đường, đừng để ai quấy rầy.” Vô Trần lên tiếng.
Từ trên cành cây cao, Mặc Thiên Hành với bình rượu Bất Nhị trên tay, khẽ nhếch môi: “Luyện viên đan đó sao? Ngươi biết là muốn luyện ‘Ức Niệm Đan’ cấp độ này, không chỉ cần dược thảo, mà còn cần cả ‘Tâm’ của người luyện đấy.”
“Ta biết.” Vô Trần điềm nhiên đáp. “Ký ức của phàm nhân không được kết cấu bằng linh lực, mà kết cấu bằng tình cảm. Dùng tiên dược để luyện chỉ khiến linh hồn nàng nổ tung. Chỉ có những thứ giản đơn nhất của nhân gian mới đủ dịu dàng để xoa dịu thức hải của nàng.”
Vô Trần bắt đầu hành động. Hắn không đi vào kho dược liệu quý giá của kinh đô. Hắn bắt đầu dạo quanh sân sau, nhặt lấy một vài mảnh lá héo của cây đại – đại diện cho thời gian đã trôi qua. Hắn múc một gáo nước từ cái giếng cũ đã rêu phong – nước của mạch nguồn sự sống gắn bó với dược điếm bao năm qua. Hắn lại vào gian bếp, lấy một nắm tro bếp ấm áp từ bàn tay của Nguyệt Dao từng nhóm lửa trước kia.
Và cuối cùng, quan trọng nhất, hắn rút từ trong tay áo ra một dải lụa màu hồng nhạt đã phai màu – đó là dải buộc tóc mà Nguyệt Dao đã đánh rơi vào ngày đầu tiên hắn gặp nàng tại Trấn nhỏ vùng biên thùy.
Tất cả những thứ đó, trong mắt bất kỳ ai, đều là rác rưởi. Nhưng khi chúng được đặt vào trong Quy Phàm Lô, một luồng hào quang mờ ảo, ấm áp bắt đầu tỏa ra.
Diệp Vô Trần ngồi xếp bằng, hai tay khẽ chuyển động. “Thái Cổ Hồng Mông Thủ” không được dùng để thi triển sát chiêu, mà uốn lượn như tơ trời, kết nối các luồng khí tức lại với nhau.
Hắn không dùng linh hỏa, mà dùng “Tâm hỏa”. Trong lồng ngực Diệp Vô Trần, tâm cảnh “Hồi Hương” đang rung động mãnh liệt. Hắn nhớ lại từng khoảnh khắc mình “nhập phàm”: nhớ cảnh Nguyệt Dao luống cuống sắc thuốc đến nỗi mặt lấm lem nhọ nồi; nhớ nụ cười của nàng khi hắn lười biếng nằm trên mái nhà; nhớ cả giọt nước mắt nàng rơi khi nghĩ rằng hắn sẽ rời đi mãi mãi.
Những đoạn ký ức ấy từ trong tim Diệp Vô Trần hóa thành những sợi chỉ sáng vàng óng ánh, chui tọt vào bên trong lò luyện.
Quy Phàm Lô bắt đầu rung động. Tiếng “u u” trầm mặc phát ra như tiếng của một người già đang kể chuyện đêm khuya.
Lúc này, Lục Manh từ gian rèn chạy ra, hơi thở gấp gáp: “Sư phụ, con cảm thấy… không gian xung quanh đang thay đổi.”
Mặc Thiên Hành nheo mắt nhìn. Quả thật, xung quanh Bất Nhị Đường, dường như thời gian đang quay ngược. Những bông hoa vừa héo lại tươi trở lại, mùi hương của những bữa cơm cũ kỹ từ nhiều năm trước đột nhiên thoang thoảng đâu đây.
Đây không phải là nghịch chuyển thời gian của Thần thông, mà là “Sự đồng điệu của vạn vật”. Diệp Vô Trần đang dùng Đan đạo để triệu hồi lại những rung động cũ của không gian, nhằm định vị những mảnh ký ức lạc lối của Nguyệt Dao.
Mồ hôi lấm tấm trên trán Diệp Vô Trần. Việc dùng Tâm làm lửa, dùng Ý làm dược tiêu tốn thần thức còn khủng khiếp hơn cả một trận quyết chiến sinh tử với mười vạn quân. Hắn đang phải tỉ mỉ “nhặt” từng mảnh vỡ của nàng từ trong cõi hư không tăm tối nhất.
“Trở về đi…” Diệp Vô Trần lẩm bẩm, âm thanh như gõ vào nhịp tim của cả vùng kinh thành.
Đột nhiên, từ trong lò luyện, một luồng ánh sáng dịu nhẹ như ánh trăng vọt lên trời cao, rồi ngưng tụ lại thành một viên đan dược tròn trịa, màu hổ phách trong suốt. Bên trong viên đan, người ta có thể nhìn thấy những ảo ảnh mờ ảo: là phố phường, là dược điếm, là nụ cười và những giọt nước mắt.
Đan thành. Không có lôi kiếp hoành tráng, chỉ có tiếng chim tước kêu ríu rít trên cành như một lời chúc tụng bình yên.
Viên đan được gọi là **”Trần Gian Ức Niệm Đan”**. Nó không có cấp bậc theo thang đo của Đan Tháp, bởi vì trên đời này, không có thang đo nào đo được sức nặng của nỗi nhớ.
Diệp Vô Trần cầm lấy viên đan, hơi thở có chút dồn dập nhưng ánh mắt tràn đầy sự thỏa nguyện. Hắn đi vào phòng, đưa viên đan đến trước mặt Nguyệt Dao.
“Dao nhi, đây là nàng. Toàn bộ con người nàng nằm ở đây.”
Tô Nguyệt Dao nhìn viên đan, nàng cảm nhận được một sự vẫy gọi mãnh liệt từ bên trong đó. Như một người lữ hành khát nước tìm thấy nguồn suối, nàng đưa tay nhận lấy viên đan và khẽ ngậm vào.
Phút chốc, cả căn phòng như bừng sáng.
Một dòng thác ánh sáng tràn vào trong ý thức của nàng. Những hình ảnh mờ nhạt bắt đầu trở nên sắc nét. Nàng thấy cha mình đang đứng ở cửa tiệm, miệng cằn nhằn về việc thiếu thuốc nhưng đôi mắt lại đầy vẻ yêu thương. Nàng thấy gã đệ tử lười biếng Diệp Vô Trần đang nằm ngủ khì dưới gốc cây với cái bụng đói meo. Nàng nhớ lại cảm giác đau nhói ở tim khi thấy hắn đối mặt với quân đội, và nỗi sợ hãi tột cùng khi bóng tối bao trùm lấy mình tại kinh thành.
“A…” Nguyệt Dao khẽ kêu lên, những giọt nước mắt lớn bắt đầu lăn dài trên má.
Chúng không phải là nước mắt của sự đau khổ, mà là nước mắt của sự thức tỉnh. Nàng đã tìm thấy mình. Nàng không còn là một pho tượng rỗng tuếch, nàng là Tô Nguyệt Dao – con gái chủ dược điếm, là người bạn, là người đã hứa sẽ đi cùng Diệp Vô Trần đến tận cùng trời đất.
Ánh sáng dần tan biến. Nguyệt Dao mở mắt, lần này, ánh mắt ấy đã lấy lại được vẻ trong trẻo, tinh anh và có cả sự ấm áp của ngàn năm tình nghĩa.
Nàng nhìn Diệp Vô Trần, rồi đột nhiên nhào tới, ôm chặt lấy hắn. Nàng khóc nức nở trên vai hắn, đôi tay siết chặt như sợ rằng nếu buông ra, giấc mơ này sẽ tan biến.
“Vô Trần… Ta nhớ ra rồi. Ta nhớ tất cả rồi. Đồ lười biếng nhà huynh… sao huynh lại gánh vác nhiều thứ như vậy mà không bảo ta một tiếng?”
Diệp Vô Trần cứng người lại trong chốc nát, rồi đôi tay hắn cũng chậm rãi vòng qua ôm lấy nàng. Một cảm giác yên bình mà vạn năm làm Đan Đế hắn chưa từng nếm trải lan tỏa khắp tâm can.
Hắn chợt hiểu ra một đạo lý sâu sắc. Tu tiên, tu đạo, suy cho cùng cũng chỉ để bảo vệ những khoảnh khắc giản đơn như thế này. Nếu đứng ở đỉnh cao mà bên cạnh không có người hiểu mình, không có lấy một mẩu ký ức để sưởi ấm tâm hồn, thì đỉnh cao ấy cũng chỉ là một nấm mồ cô độc mà thôi.
“Ta ở đây.” Vô Trần thì thầm. “Sẽ không để ai mang nàng đi nữa.”
Ngoài sân, Mặc Thiên Hành ngửa cổ uống một ngụm rượu lớn, cười hắc hắc: “Thú vị! Thật sự là thú vị! Luyện đan đến mức luyện ra cả tình cảm, Diệp tiểu tử, ngươi quả thật đã đi xa hơn cái chức danh Đan Đế đó nhiều rồi.”
Lục Manh cũng đứng bên cạnh, đưa tay quệt nước mắt: “Sư phụ thật giỏi, tiểu thư đã trở lại rồi!”
Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, bầu trời phía trên Đông Huyền Châu đột nhiên xuất hiện một vết nứt tím ngắt. Một luồng uy áp lạnh lẽo, cao ngạo vô cùng từ thiên ngoại tràn xuống, khiến cho muôn vàn sinh linh trong kinh thành cảm thấy nghẹt thở.
Diệp Vô Trần buông Nguyệt Dao ra, ánh mắt hắn vụt sáng lên sự sắc lạnh. Hắn nhìn lên vết nứt ấy, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là một vẻ uy nghiêm tột bực.
“Tiên giới… Các ngươi thực sự không cho nhân gian lấy một ngày bình yên sao?”
Viên đan “Ký Ức” vừa hoàn thành cũng chính là lúc Diệp Vô Trần củng cố hoàn toàn đạo tâm của mình. Hắn đã nhập phàm thành công, đã tìm lại được gốc rễ. Và bây giờ, khi rễ đã bám sâu vào lòng đất nhân gian, cây đại thụ Đan Đạo của hắn đã sẵn sàng để đối mặt với sấm sét từ chín tầng mây.
Phía sau vết nứt, một thanh âm vang dội như sấm truyền: “Diệp Vô Trần, nghịch thiên luân hồi, rũ bỏ tiên tịch, dám vì phàm nhân mà giết tiên sứ. Ngươi có biết tội không?”
Diệp Vô Trần đứng thẳng người, dải áo thanh y phất phơ trong gió. Hắn không dùng pháp bảo, chỉ cầm lấy thanh kiếm gỗ dùng để gánh thuốc đặt bên cạnh, khí thế từ thân thể hắn bùng phát, hòa làm một với núi sông Đông Huyền Châu.
“Tội? Với ta, thiên địa hữu tình mới là đạo. Các ngươi cao cao tại thượng, nhìn chúng sinh như kiến hôi, mới thực sự là kẻ có tội.”
Trận chiến thực sự giữa Nhân gian và Tiên giới, dường như chỉ mới bắt đầu. Nhưng lần này, Diệp Vô Trần không chiến đấu một mình. Phía sau hắn có Nguyệt Dao vừa thức tỉnh, có đệ tử trung thành, có hảo hữu tri kỷ, và có cả niềm tin của hàng triệu sinh linh mà hắn đã cứu giúp.
Viên đan Ký Ức vẫn còn hơi ấm trong cơ thể Nguyệt Dao, lan tỏa một sức mạnh bền bỉ, nhắc nhở họ rằng: Chúng sinh có thể yếu ớt, nhưng tình cảm là thứ bất diệt, có thể phá tan mọi xiềng xích của Thiên Đạo vô tình.
Đêm đó, kinh đô không ngủ. Dưới ánh sáng tà ác từ vết nứt thiên không, Bất Nhị Đường vẫn vững chãi như một pháo đài cuối cùng của nhân tính.
Diệp Vô Trần bước ra sân, đối mặt với hư không, tay khẽ vuốt ve thanh kiếm gỗ.
“Đến đi. Để ta xem, cái gọi là Thiên mệnh của các ngươi, có nặng bằng một viên đan của nhân gian này không?”