Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 101: Những kẻ tham lam tìm đến xin thuốc trường sinh

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:20:08 | Lượt xem: 8

Tiết trời Đông Huyền Châu vào cuối thu mang theo cái se lạnh thấm vào tận xương tủy. Những tán lá vàng úa rụng đầy trên con đường lát đá dẫn vào Bất Nhị Đường, tạo thành một tấm thảm lạo xạo dưới chân người qua kẻ lại.

Kể từ sau sự kiện chấn động tại kinh đô, danh tiếng của Diệp Vô Trần như một ngọn lửa thảo nguyên, theo gió mà lan xa vạn dặm. Người ta đồn rằng ở kinh thành có một vị Đan sư tài năng thoát tục, dùng nước giếng cũng luyện được linh đan, dùng gánh thuốc cũng đánh tan được thiên quân vạn mã. Nhưng lời đồn thổi đáng sợ nhất, khiến lòng người điên cuồng nhất, chính là việc Diệp Vô Trần đang nắm giữ phương thuốc “Trường Sinh Bất Tử”.

Đối với phàm nhân, cái chết là nỗi sợ nguyên thủy nhất. Đối với tu sĩ, thọ nguyên cạn kiệt chính là bóng ma ám ảnh nhất.

Từ tảng sáng, trước cửa Bất Nhị Đường đã không còn là cảnh tượng những người nghèo khổ xếp hàng chờ phát thuốc miễn phí nữa. Thay vào đó là một hàng dài những cỗ xe ngựa xa hoa, chạm ngọc khảm vàng. Tiếng nhạc khí phong lưu, tiếng ngựa hí vang trời và mùi trầm hương đắt tiền xông lên nồng nặc, lấn át cả mùi dược thảo thanh khiết thường ngày của tiệm thuốc.

Diệp Vô Trần vẫn như cũ, mặc bộ thanh y sờn cũ, ngồi bệt dưới hiên nhà, thong dong dùng một chiếc cối đá nhỏ tán vụn những lá trà khô. Ánh mắt hắn tĩnh lặng, dường như không hề nhìn thấy đám đông quyền quý đang vây kín ngoài cổng.

“Diệp tiên sinh! Ngài hãy nhìn qua một chút!” Một giọng nói dõng dạc, đầy vẻ uy nghiêm nhưng lại ẩn chứa sự khúm núm vang lên.

Đó là Vương đại nhân, một quan đại thần quyền cao chức trọng của Đông Huyền Châu, người đã nếm trải đủ vinh hoa phú quý nhưng giờ đây da dẻ đã nhăn nheo, đôi mắt đục ngầu vì nỗi lo sợ tuổi già. Lão quỳ xuống, tay dâng lên một chiếc hộp bằng gỗ đàn hương đỏ, bên trong là mười viên linh thạch thượng phẩm lấp lánh và hàng loạt văn kiện nhà đất.

“Chỉ cầu tiên sinh ban cho một viên ‘Trường Sinh Đan’. Vương mỗ nguyện dâng hiến toàn bộ gia sản, thậm chí làm trâu làm ngựa cho tiên sinh cũng cam lòng!”

Tiếp sau lão là một vị lão giả tóc trắng xóa, tu vi đã đạt đến đỉnh cao Nguyên Anh nhưng khí huyết đã suy vi, da bọc lấy xương. Lão là Thái thượng trưởng lão của một tông môn danh tiếng. Lão lên tiếng, giọng run rẩy nhưng âm u: “Diệp đạo hữu, lão phu chỉ còn ba năm thọ nguyên. Nếu ngài ban thuốc, tông môn của lão phu sẽ nguyện làm lá chắn cho Bất Nhị Đường đời đời kiếp kiếp. Bằng không…”

Lão không nói hết câu, nhưng uy áp của một Nguyên Anh tu sĩ vô tình tiết ra khiến không gian xung quanh trở nên nặng nề.

Tô Nguyệt Dao từ trong nhà bước ra, thấy cảnh tượng hỗn loạn này thì cau mày. Nàng lo lắng nhìn Diệp Vô Trần: “Vô Trần, họ đã đứng đây từ lúc nửa đêm. Nếu không giải quyết, e là…”

Diệp Vô Trần dừng tay nghiền trà, ngẩng đầu nhìn trời. Những đám mây xám xịt đang trôi lững lờ. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự từ bi của một kẻ đã sống qua vạn cổ, nhìn thấu sự hư vinh của thời gian.

“Trường sinh sao?” Hắn nhẹ giọng hỏi, giọng nói không lớn nhưng lại vang vọng rõ mồn một trong tai của tất cả những kẻ đang đứng đó, át đi mọi tiếng ồn ào.

“Đúng! Trường sinh! Chỉ cần được sống, chúng ta cái gì cũng có thể trao đổi!” Đám đông đồng thanh hô vang, ánh mắt họ bùng lên ngọn lửa của sự tham lam vô tận.

Diệp Vô Trần đứng dậy, tay cầm cái cối đá nhỏ, chậm rãi bước ra giữa sân. Hắn nhìn vòng quanh những gương mặt đang biến dạng vì khát vọng sống sót. Hắn thấy một quan tham đã bóc lột hàng vạn dân nghèo nay muốn sống tiếp để tận hưởng; hắn thấy một tu sĩ đã giết người đoạt bảo cả đời giờ sợ phải xuống hoàng tuyền trả nghiệp; hắn thấy những kẻ có tất cả nhưng thực chất chẳng có gì trong tâm hồn.

“Được, hôm nay Bất Nhị Đường sẽ khai lò luyện thuốc trường sinh.”

Cả đám đông vỡ òa trong sung sướng. Vị tu sĩ Nguyên Anh kia cười sằng sặc, đôi mắt láo liên tìm kiếm vị trí gần nhất để tranh đoạt.

Diệp Vô Trần vẫy tay, cái “Quy Phàm Lô” cũ kỹ, sứt mẻ bay từ trong góc tiệm ra, rơi bịch một tiếng xuống đất. Nhìn cái lò gốm thô kệch ấy, những vị đại năng không khỏi nghi hoặc, nhưng danh tiếng của Diệp Vô Trần quá lớn, họ không dám khinh suất.

“Trường sinh cần dược dẫn rất đặc biệt.” Diệp Vô Trần vừa nói, vừa đi dạo quanh sân.

Hắn không hái linh thảo, cũng chẳng dùng đến đan hỏa thượng thừa. Hắn cúi người, nhặt một nhành hoa cúc đã héo rũ vì sương muối dưới chân tường. Hắn lại bước đến bên một gốc cây già, bóc một mẩu vỏ cây đã mục nát, sâu đục loang lổ. Cuối cùng, hắn vốc một nắm đất khô cằn trước cửa tiệm.

“Hắn đang làm gì vậy? Cỏ rác đó mà luyện được đan dược sao?” Một vị công tử trẻ tuổi khẽ lẩm bẩm nhưng ngay lập tức bị phụ thân tát một cái đau điếng vì sợ mạo phạm cao nhân.

Diệp Vô Trần bỏ tất cả vào trong lò. Hắn không dùng linh khí để đốt lửa, mà lấy ra một hòn đá lửa và một nắm bùi nhùi, lạch cạch đánh lửa như một lão nông phu. Ngọn lửa yếu ớt cháy lên, khói tỏa ra mùi ngai ngái của rơm rạ và lá khô.

Hắn ngồi đó, lặng lẽ canh chừng ngọn lửa. Thời gian trôi qua, từ buổi sáng sang buổi trưa, ánh nắng gay gắt bắt đầu đổ xuống đầu đám đông quý tộc. Những vị đại nhân thường ngày ngồi kiệu hoa nay phải đứng chôn chân dưới nắng, mồ hôi đầm đìa, chân tay mỏi nhừ, nhưng nỗi khao khát sống lại giữ chân họ lại.

Sau ba canh giờ, Diệp Vô Trần đứng dậy. Hắn không dùng thủ ấn hoa mỹ, chỉ nhẹ nhàng mở nắp lò.

Một làn khói xám đục bay ra. Không có đan hương ngào ngạt, không có hào quang vạn trượng. Bên trong lò chỉ có một chất lỏng đen ngòm, đặc quánh như bùn loãng, bốc ra mùi đắng ngắt đến nhói lòng.

“Đây là… thuốc trường sinh?” Vương đại nhân run rẩy hỏi, mặt xanh mét.

“Phải. Đây là thuốc khiến các người mãi mãi không chết.” Diệp Vô Trần múc ra một bát nhỏ đen kịt, đưa về phía lão. “Ngài là người đứng đầu hàng, ngài uống trước đi.”

Vương đại nhân nhìn bát nước đen ngòm kia, ngửi cái mùi tử khí nồng nặc phát ra từ nó, trong lòng bỗng dấy lên một nỗi sợ hãi không tên. Nhưng ý nghĩ về việc được sống mãi mãi đã chiến thắng. Lão run rẩy cầm lấy bát thuốc, nhắm mắt uống cạn một hơi.

Đám đông nín thở quan sát.

Chỉ trong chớp mắt, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Da thịt của Vương đại nhân bắt đầu biến đổi, nhưng không phải trẻ lại. Da lão trở nên cứng nhắc như gỗ mục, xám xịt như đá. Đôi mắt lão vẫn mở to, vẫn nhìn thấy mọi người, nhưng cơ thể lão hoàn toàn mất đi tri giác. Lão không thể nói, không thể cử động, không thể hít thở. Lão hóa thành một pho tượng sống.

“Cái gì thế này? Ngươi đã làm gì ông ấy?” Vị tu sĩ Nguyên Anh hét lên, rút kiếm ra khỏi bao.

Diệp Vô Trần thản nhiên đáp: “Ta cho ông ấy điều ông ấy muốn. Ông ấy sẽ không bao giờ già đi nữa, vì sự sống trong ông ấy đã dừng lại. Ông ấy sẽ tồn tại mãi mãi như một phiến đá, không có sinh lão bệnh tử, không có hỉ nộ ái ố. Đó chẳng phải là trường sinh sao? Không có cái chết, tức là bất tử.”

Mọi người rùng mình kinh hãi. Hóa ra cái “trường sinh” mà họ tìm kiếm, khi đạt được một cách cực đoan nhất, lại chính là sự hư vô vĩnh cửu.

Diệp Vô Trần nhìn sang vị tu sĩ Nguyên Anh, ánh mắt lạnh lẽo như băng: “Còn ngươi, ngươi muốn sống tiếp để làm gì? Để giết thêm nhiều người nữa? Để tích lũy thêm những bảo vật mà ngươi không thể mang đi khi nhắm mắt? Ngươi sợ chết vì ngươi biết linh hồn mình đầy rẫy ô uế, ngươi sợ sự phán xét của thiên đạo.”

Hắn bước lên một bước, mỗi bước chân như gõ vào nhịp tim của vị cao thủ kia: “Ngươi muốn trường sinh để trốn tránh thực tại. Nhưng ngươi có bao giờ hỏi, một cái cây già đã khô nhựa, nếu cứ bám trụ mãi trên mặt đất, liệu những mầm non phía dưới có cơ hội để vươn lên đón nắng trời?”

Diệp Vô Trần vẫy tay, nắp lò Quy Phàm mở ra, một luồng ý chí vô hình bao trùm lấy cả sân. Những kẻ đứng đó bỗng thấy cảnh vật thay đổi.

Họ thấy mình nằm trên giường bệnh, hơi thở đứt quãng. Họ thấy người thân xung quanh khóc lóc, rồi họ thấy cơ thể mình tan biến vào hư không, trở về với cát bụi. Một nỗi cô độc tột cùng, một sự lạnh lẽo tuyệt đối bủa vây lấy họ. Đó là trải nghiệm của “Cái Chết”.

Trong khoảnh khắc ấy, họ thấy toàn bộ vinh hoa phú quý, quyền lực tột đỉnh, linh thạch chất chồng… tất cả đều nhẹ tựa lông hồng, không cách nào níu kéo được một nhịp thở.

Vương đại nhân – giờ đã trở lại hình người nhưng toàn thân đẫm mồ hôi, ngã sụp xuống đất, khóc nấc lên. Cơn ác mộng vừa rồi chân thật đến mức lão cảm thấy mình vừa từ cõi chết trở về.

Diệp Vô Trần thu lại ý chí, không gian trở lại yên bình của Bất Nhị Đường. Hắn cầm bát thuốc đen kia, đổ xuống gốc cây già bên cạnh.

“Các người tôn thờ trường sinh, nhưng các người không hiểu thế nào là sự sống.” Giọng hắn trầm xuống, giàu cảm xúc và chi tiết hơn bao giờ hết. “Các người nhìn nhành hoa cúc héo này xem. Nó tàn đi, hạt của nó rơi xuống đất, ủ trong mùa đông giá rét để mùa xuân sau vạn đóa hoa khác lại nở rộ. Nếu đóa hoa này không héo, nó sẽ lấy đi dưỡng chất của đất trời, và mùa xuân sẽ chẳng bao giờ có hương sắc mới.”

“Cái chết không phải là kết thúc, mà là một phần của Đạo. Không có mùa thu lá rụng, sẽ không có mùa xuân đâm chồi. Không có sự ra đi của thế hệ trước, thế hệ sau sẽ không có chỗ đứng. Một viên đan dược kéo dài tuổi thọ chỉ là sự trì hoãn tội lỗi, không phải là sự giải thoát.”

Hắn chỉ tay về phía những người dân nghèo đang đứng đằng xa, những người đã quen với sự khắc nghiệt của cuộc đời: “Họ nghèo khổ, nhưng họ biết ơn mỗi buổi sáng được nhìn thấy mặt trời. Họ biết mình sẽ chết, nên họ trân trọng từng bát cơm, từng hơi ấm của người thân. Còn các người, vì muốn sống mãi, các người đã biến mình thành những bóng ma ngay khi còn đang sống.”

Vị tu sĩ Nguyên Anh buông thanh kiếm trong tay, tiếng kim loại chạm đất vang lên khô khốc. Lão quỳ thụp xuống, đầu chạm đất, nước mắt già nua chảy dài: “Đạo hữu… không, tiên sinh. Lão phu tu luyện vạn năm, hóa ra lại không bằng một đứa trẻ nhìn rõ nhân sinh. Lão phu sai rồi… Thật sự sai rồi.”

Đám đông quyền quý im phăng phắc. Sự tham lam hừng hực lúc nãy giờ đây tan biến, chỉ còn lại sự bàng hoàng và một chút ngộ nhận len lỏi vào tâm trí.

Diệp Vô Trần quay lưng lại, bước về phía hiên nhà, nói vẳng lại: “Thuốc trường sinh tốt nhất thế gian chính là: Sống sao cho đáng một ngày của con người, để khi nằm xuống, lòng không hối tiếc. Kẻ không sợ chết, kẻ đó đã chạm đến trường sinh thực sự.”

Hắn cầm lấy cái cối đá, tiếp tục nghiền trà.

“Cút đi. Đừng mang mùi tiền bạc của các người làm bẩn mùi thuốc của ta.”

Từng người, từng người một lặng lẽ rút lui. Những cỗ xe ngựa xa hoa lần lượt quay đầu, nhưng lần này chúng không còn vội vã, náo nhiệt như khi đến. Trong lòng mỗi người trên xe, có một hạt mầm vừa được gieo xuống – hạt mầm của sự thật về sự vô thường.

Vương đại nhân là người cuối cùng rời đi. Lão để lại toàn bộ linh thạch và văn kiện gia sản trước cửa tiệm, nhưng không phải để đổi lấy thuốc, mà là để tạ tội.

Tô Nguyệt Dao bước đến bên Diệp Vô Trần, ngồi xuống cạnh hắn. Nàng nhìn bát thuốc đen còn sót lại trong lò, tò mò hỏi: “Vô Trần, bát thuốc đó thực chất là gì vậy? Nó thực sự biến người ta thành đá sao?”

Diệp Vô Trần mỉm cười, đôi mắt lấp lánh sự tinh quái của một kẻ lười biếng: “Đó chỉ là bột vỏ cây mục pha với nhựa đắng và một chút ảo thuật nhỏ của tâm cảnh. Ta chỉ cho họ thấy cái họ sợ nhất. Bản chất của con người là vậy, khi họ thấy mục tiêu mình theo đuổi biến thành một con quái vật, họ sẽ tự động lùi bước.”

“Huống hồ…” Hắn nhìn ra phía sau vườn, nơi Lục Manh đang gánh nước. “Thế gian này vốn chẳng có thuốc trường sinh nào cả. Đến cả tiên giới cũng có thiên kiếp, thần linh cũng có lúc lụi tàn. Đạo nằm ở sự luân hồi, không nằm ở sự tồn tại vĩnh cửu.”

Nguyệt Dao tựa đầu vào vai hắn, hít hà mùi hương thảo mộc thanh tao. Nàng cảm thấy thanh thản lạ kỳ. Giữa thế giới đầy rẫy những kẻ muốn nghịch thiên cải mệnh, chỉ có người đàn ông này là chọn cách thuận theo tự nhiên, trân trọng từng phút giây của thực tại.

“Nếu một ngày em già đi và chết đi, anh có buồn không?” Nàng khẽ hỏi.

Diệp Vô Trần dừng tay nghiền trà, hắn im lặng hồi lâu rồi mới chậm rãi trả lời: “Ta sẽ buồn. Nhưng ta sẽ không hối tiếc. Vì ta đã cùng em đi qua trọn vẹn một mùa nhân gian. Sự rực rỡ của đóa hoa không nằm ở chỗ nó nở mãi mãi, mà nằm ở chỗ nó đã nở hết mình trong giây phút đẹp nhất.”

Ở góc sân, Mặc Thiên Hành vừa trở về, tay xách vò rượu, nghe thấy câu nói ấy thì khựng lại. Lão nhấp một ngụm rượu mạnh, cười khà khà: “Vô Trần tiểu tử, ngươi càng ngày càng giống một phàm nhân thật thụ rồi đấy. Thằng cha Phùng Kinh Thiên trên kia nếu nghe được chắc sẽ tức đến hộc máu mất thôi!”

Diệp Vô Trần cười không đáp. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay mình. Vết chai sần vì làm việc của một đồ đệ dược điếm ngày càng rõ rệt, nhưng đó lại là lúc hắn cảm nhận được “Đan ý” mạnh mẽ nhất từ trước đến nay.

Lúc này, từ trên bầu trời Đông Huyền Châu, những sợi tơ mờ ảo của “Tín niệm” từ những người vừa ra về bắt đầu hội tụ lại, không chảy vào kinh thành, mà chảy thẳng vào tâm cảnh của Diệp Vô Trần. Đó là sự thấu hiểu, là sự buông bỏ, là cái “Đạo” được tôi luyện qua nỗi đau và sự giác ngộ của chúng sinh.

Hắn khẽ khép mắt. Trong biển thức của hắn, viên “Tâm Đan” hư ảo vốn luôn mờ nhạt nay bỗng hiện ra một nét khắc sắc sảo, đại diện cho cảnh giới “Kiến Chân”.

Hắn không chỉ nhìn thấu giả dối của nhân gian, mà còn giúp nhân gian nhìn thấu giả dối của chính mình.

Màn đêm dần buông xuống. Bất Nhị Đường trở lại với vẻ yên tĩnh vốn có. Tiếng gió mùa thu thổi qua những tán cây, tiếng côn trùng rỉ rả dưới gầm giường, và hơi ấm từ bếp lửa nhỏ… Tất cả hòa quyện thành một bản nhạc dịu êm của cuộc sống.

Trong bóng tối, Quy Phàm Lô tỏa ra một luồng sáng ấm áp, che chở cho ngôi nhà nhỏ. Diệp Vô Trần biết, dù ngoài kia bão tố đang dần kéo đến, dù Tiên giới bắt đầu chú ý đến sự thay đổi khí vận này, thì tối nay, hắn vẫn có một giấc ngủ bình yên bên cạnh những người mình yêu thương.

Bởi vì, hắn là một người phàm. Và người phàm thì cần phải ngủ.

Sáng mai, khi nắng sớm lên, hắn lại sẽ gánh thuốc lên vai, đi trên con đường đời, gieo rắc sự sống bằng cách nhắc nhở con người về vẻ đẹp của sự ngắn ngủi.

Chương 101 khép lại với hình ảnh một gã Đan Đế năm xưa giờ đây đang đắp chăn cho cô gái phàm trần, khóe môi hiện lên một nụ cười thỏa nguyện. Con đường “Lấy Đạo Nhập Phàm” của hắn, xem ra đã đi được một bước dài vượt xa mọi dự liệu của thiên địa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8