Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 104: Sóng gió đại dương

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:23:06 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 104: SÓNG GIÓ ĐẠI DƯƠNG**

Gió biển Bắc Hải mang theo vị mặn chát đặc trưng và cái lạnh thấu xương của phương Bắc, thổi tung vạt áo thanh y của Diệp Vô Trần.

Trên mặt biển mênh mông lấp lánh những mảnh vụn của ánh nắng cuối ngày, một con thuyền gỗ đơn sơ đang rẽ sóng đi về phía tây. Con thuyền này không có trận pháp hào nhoáng, không có linh thạch khảm nạm để tăng tốc, nó giống hệt như những chiếc thuyền của ngư dân ven biển, thô mộc và chậm rãi. Nhưng lạ lùng thay, dù sóng biển có vỗ mạnh đến đâu, con thuyền vẫn giữ được một nhịp độ ổn định kỳ lạ, giống như một chiếc lá vàng bình thản trôi trên dòng nước lũ.

Diệp Vô Trần ngồi ở đuôi thuyền, trên tay cầm một chiếc cần câu làm bằng trúc xanh, dây câu thả dài xuống lòng biển sâu thăm thẳm. Hắn không dùng mồi, chỉ lặng lẽ quan sát những gợn sóng nhấp nhô.

“Vô Trần, huynh lại đang ‘câu đạo’ sao?”

Tô Nguyệt Dao bước đến bên cạnh, tà váy xanh nhạt nhẹ bay. Sau khi được Diệp Vô Trần dùng Giao Nhân Lệ hóa giải đạo thương, khí sắc của nàng đã trở nên hồng nhuận, đôi mắt vốn đã trong trẻo nay lại thêm phần huyền ảo, sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sao. Thân phận Thánh nữ Thanh Loan Tiên Cung bắt đầu thức tỉnh, mang đến cho nàng một loại khí chất thanh cao, thoát tục, nhưng khi đứng trước mặt Diệp Vô Trần, nàng vẫn chỉ là tiểu cô nương bướng bỉnh của dược điếm Trúc Khê năm nào.

Diệp Vô Trần không ngoảnh đầu lại, môi nở một nụ cười nhàn nhạt: “Câu cá cũng là luyện tâm. Nước biển lúc tĩnh lúc động, lúc dịu dàng ôm ấp lúc lại phẫn nộ nhấn chìm vạn vật. Nguyệt Dao, muội cảm nhận thấy gì không?”

Tô Nguyệt Dao nhắm mắt lại, làn gió biển lướt qua khuôn mặt nàng. Nàng không dùng linh lực để cảm nhận, mà dùng trái tim mình để lắng nghe. Một lúc lâu sau, nàng khẽ rùng mình: “Muội cảm thấy… biển đang thở dài. Hình như có cái gì đó đang đau đớn, một nỗi uất hận rất lớn từ sâu dưới lòng đất.”

“Cảm giác của muội không sai.” Diệp Vô Trần khẽ gật đầu, đôi mắt lặng lẽ nhìn về phía chân trời nơi mây đen đang bắt đầu kéo đến. “Vạn vật hữu linh, đại dương này cũng có sinh mệnh. Khi trật tự thiên địa bị những kẻ phía trên kia thao túng, khi linh khí bị rút tỉa quá mức cho những viên đan dược vô hồn, biển cả sẽ phản kháng.”

Phía trước mũi thuyền, Mặc Thiên Hành đang ngồi xếp bằng, thanh kiếm Bất Nhị đặt ngang trên gối. Hắn nốc một hớp rượu lớn, rồi nhíu mày nhìn về phía xa: “Diệp lão đệ, xem ra hôm nay rượu của ta không thể uống trong yên bình rồi. Khí tức này… rất tanh, rất hung ác.”

“Sư phụ, để con đi xem!”

Lục Manh đứng phắt dậy, cơ bắp cuồn cuộn như đá tạc. Gã thợ rèn này từ khi đi theo Diệp Vô Trần, khí chất đã có sự thay đổi long trời lở đất. Cái đe sắt nặng nghìn cân đeo sau lưng hắn bây giờ không còn là vật nặng, mà dường như đã hòa làm một với nhịp thở của hắn. Lục Manh nhảy vọt lên cột buồm, nhìn ra xa rồi hô lớn: “Sư phụ, một bức tường nước! Một bức tường nước đen ngòm đang đổ về phía chúng ta!”

Lời nói của Lục Manh vừa dứt, bầu trời vốn dĩ còn chút ánh hoàng hôn bỗng chốc tối sầm lại. Những đám mây đen kịt từ bốn phương tám hướng kéo về, cuồn cuộn như những con hắc long đang gào thét. Tiếng sấm rền vang lấp đầy không gian, và từ đường chân trời, một cột sóng cao hàng trăm trượng mang theo bùn đen và xác cá tôm đang điên cuồng ập tới.

Trong lòng cột sóng ấy, một bóng đen khổng lồ ẩn hiện. Đó là một sinh vật có hình thù kỳ quái, đầu giống giao long nhưng thân lại mọc đầy những xúc tu đen kịt, mỗi chiếc xúc tu đều quấn quanh những luồng ma khí lờ mờ.

“U Minh Thệ Hải Giao!” Mặc Thiên Hành đứng bật dậy, thanh kiếm Bất Nhị trong bao khẽ rung lên bần bật. “Đây là loài hải quái cổ xưa, lẽ ra đã tuyệt diệt từ vạn năm trước. Sao nó có thể xuất hiện ở đây?”

“Nó bị ma hóa rồi.” Diệp Vô Trần buông cần câu, chậm rãi đứng dậy. Đôi mắt hắn xuyên qua bức tường nước đen ngòm, nhìn thấy sâu trong đồng tử của con quái vật là những sợi chỉ đỏ tà ác. “Kẻ nào đó ở Tiên giới đã thả vào biển một loại độc tố để kích thích bản năng sát lục của nó, mục đích là ngăn cản con đường tiến về phía tây của chúng ta.”

Con U Minh Thệ Hải Giao gầm lên một tiếng xé rách màng nhĩ, mặt biển rung chuyển dữ dội. Một chiếc xúc tu khổng lồ dài cả trăm mét từ dưới mặt nước quét ngang, mang theo sức mạnh nghìn quân muốn đập nát con thuyền nhỏ bé.

“Lục Manh, giữ vững con thuyền!” Diệp Vô Trần quát nhẹ.

“Rõ, sư phụ!” Lục Manh nhảy xuống, hai tay ôm chặt cột chèo, đôi chân bám sâu vào ván thuyền như rễ cây đại thụ xuyên vào lòng đất. “Đất lành nâng đỡ, lòng thợ vững bền!” Một luồng kim quang mộc mạc bao phủ lấy con thuyền, khiến nó trở nên kiên cố như một pháo đài thép giữa sóng dữ.

“Xoẹt!”

Mặc Thiên Hành đã ra tay. Thanh kiếm Bất Nhị không phát ra hào quang vạn trượng, nó chỉ đơn giản là một đường kiếm thanh tú, mang theo mùi thơm thoang thoảng của thảo mộc nhân gian. Đường kiếm đi đến đâu, ma khí và nước mặn bị tách ra đến đó.

Chiếc xúc tu bị kiếm khí chém trúng, nổ tung thành từng mảng thịt thối đen ngòm rơi xuống biển. Con quái thú càng thêm cuồng nộ, nó nhô cái đầu khổng lồ lên khỏi mặt nước, mở to cái miệng đỏ ngòm phun ra một luồng nước đen hôi thối, đủ để mòn rỉ cả pháp bảo cấp cao.

“Rượu mạnh tống tà, kiếm khí trảm ma!” Mặc Thiên Hành vung bầu rượu lên không, kiếm khí hóa thành một lốc xoáy xanh biếc, cuốn phăng luồng nước độc ngược trở lại. Thế nhưng, con U Minh Thệ Hải Giao này có sức sống vô cùng mãnh liệt, vết thương vừa bị chém rách lập tức được ma khí lấp đầy, hồi phục lại như cũ.

Tô Nguyệt Dao đứng ở mạn thuyền, nàng cảm nhận được sự run rẩy của biển cả bên dưới. Bất giác, nàng đưa tay lên ngực, nơi viên Giao Nhân Lệ đang tỏa nhiệt. Nàng thầm nghĩ: *Mình không thể chỉ đứng nhìn. Huynh ấy đã bảo vệ mình quá nhiều.*

“Linh tính của biển xanh, xin hãy lắng nghe lời gọi của ta…” Nguyệt Dao lẩm bẩm. Một vòng tròn ánh sáng màu xanh lam rực rỡ tỏa ra từ dưới chân nàng. Những đợt sóng đen xung quanh con thuyền đột nhiên dịu lại, một đàn cá buồm không biết từ đâu lao đến, chúng lao vào con quái thú như những mũi tên ánh sáng, quấy nhiễu tầm nhìn của nó.

Diệp Vô Trần nhìn thấy cảnh này, ánh mắt lộ ra vẻ tán thưởng. Hắn không vội vàng dứt điểm con quái vật, vì hắn biết đây là cơ hội rèn luyện tốt nhất cho Nguyệt Dao và đệ tử của mình. Nhập phàm không chỉ là sống cuộc đời phàm nhân, mà là trong cuộc đời phàm nhân ấy, tôi luyện ra ý chí kiên định trước phong ba.

“Lục Manh, dùng đe rèn của ngươi để đập tan sự kiêu ngạo của nó!” Diệp Vô Trần chỉ điểm.

“Tuân lệnh sư phụ!” Lục Manh hét lớn một tiếng, tay phải vói ra sau lưng rút mạnh cái đe sắt. Gã lao vút lên không trung, trọng lượng của cái đe phối hợp với quán tính rơi xuống tạo thành một sức nặng kinh hồn bạt vía.

“Vạn cân nện đất, một lòng luyện tâm!”

Cái đe sắt rít gào trong không khí, nện thẳng vào đỉnh đầu con giao long. Một tiếng “ầm” vang trời dậy đất, đầu con quái vật bị đập lún xuống một mảng lớn, máu đen bắn tung tóe. Nhưng cũng chính lúc này, bốn chiếc xúc tu từ dưới mặt biển thình lình bắn vọt lên, quấn chặt lấy tứ chi của Lục Manh, kéo mạnh gã xuống đáy biển sâu.

“Lục sư đệ!” Nguyệt Dao kinh hô.

Mặc Thiên Hành định lao xuống cứu, nhưng Diệp Vô Trần đã giơ tay ngăn lại.

“Hãy tin hắn. Thợ rèn nếu không qua lửa đỏ nước lạnh, làm sao thành đại khí?”

Dưới đáy biển sâu, áp lực nghìn trùng ép lên cơ thể Lục Manh. Ma khí len lỏi vào lỗ chân lông, cố gắng ăn mòn đạo tâm của gã. Lục Manh cảm thấy phổi mình như sắp nổ tung, bóng tối vây lấy gã. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, trong đầu gã vang lên tiếng búa gõ nhịp đều đặn của những ngày ở tiệm rèn tại Trúc Khê trấn.

*“Manh nhi, rèn sắt chính là rèn người. Sắt không sợ lửa, người không sợ khổ.”*

Đôi mắt Lục Manh bừng sáng trong làn nước đen. Gã không vùng vẫy nữa, mà thả lỏng cơ thể, cảm nhận lực kéo của những xúc tu. Một luồng linh lực dày đặc như thổ thạch phát ra từ đan điền gã. Gã vận sức vào hai cánh tay, bóp nát chiếc xúc tu đang quấn lấy mình rồi như một quả pháo đại, phóng thẳng ngược lên mặt nước.

“Chết đi cho ta!” Lục Manh từ dưới nước lao lên, tay cầm đe sắt đập liên hồi vào những chiếc xúc tu khác như đang quai búa trên lò rèn. Mỗi cú đập đều mang theo hỏa khí cuồng bạo của nhân gian, đốt cháy ma khí thối rữa.

Con U Minh Thệ Hải Giao đau đớn gầm rú, nó bắt đầu nhận ra những kẻ trên con thuyền này không hề dễ xơi. Nó quyết định tung ra đòn chí mạng. Toàn bộ ma khí trên người nó bắt đầu co rút lại, tập trung vào viên nội đan đang lờ mờ hiện ra giữa trán. Một luồng năng lượng đen tối hủy diệt đang thành hình, có thể san phẳng cả một thành trì lớn trong nháy mắt.

“Đến lúc kết thúc rồi.” Diệp Vô Trần bước lên mũi thuyền.

Hắn đưa tay phải ra, nhưng không phải để cầm kiếm hay dùng lò luyện. Hắn nhặt lấy một mảnh gỗ vụn rơi ra từ cột buồm vừa bị sóng đánh gãy.

“Mọi người thường nghĩ, đan đạo chỉ là kết tinh trong lò. Nhưng thực tế, vạn vật giữa đất trời này chính là nguyên liệu, bầu khí quyển này chính là miệng lò, và lòng từ bi của con người chính là ngọn lửa thật sự.”

Diệp Vô Trần tung mảnh gỗ vụn lên không. Một cảnh tượng kinh hãi diễn ra: Toàn bộ nước biển đen ngòm trong vòng bán kính mười dặm đột nhiên đứng khựng lại. Những giọt nước lơ lửng giữa không trung bắt đầu xoay tròn xung quanh mảnh gỗ, lôi kéo theo cả những luồng ma khí đen đặc của con quái vật.

“Hóa Thần Vi Đan, Biển Cả Làm Lò!”

Hắn búng tay một cái. Mảnh gỗ bỗng chốc cháy bùng lên một ngọn lửa màu trắng thuần khiết – Thái Sơ Chân Hỏa. Ngọn lửa này không nóng rát, nó mang theo hơi thở của mùa xuân, của sự sống mới bắt đầu.

Dưới sự điều khiển của Diệp Vô Trần, ngọn lửa trắng lan tỏa khắp bức tường nước, nó không thiêu cháy nước biển, mà nó đang “luyện hóa” những tạp chất, những oán hận và ma khí bên trong đó. Con U Minh Thệ Hải Giao cảm thấy linh hồn mình như bị lôi kéo vào một vòng xoáy vô tận. Viên nội đan đen ngòm của nó bị sức hút từ ngọn lửa trắng lôi ra khỏi trán, bay thẳng về phía Diệp Vô Trần.

Trong ánh mắt kinh hoàng của con quái thú và sự sững sờ của Mặc Thiên Hành, toàn bộ ma khí vạn năm tích tụ trong khu vực này bị nén chặt vào mảnh gỗ vụn.

Diệp Vô Trần khẽ quát: “Thành đan!”

Một tiếng “bụp” nhẹ nhàng. Ánh sáng trắng biến mất, sóng biển gầm thét dữ dội bỗng chốc trở nên êm đềm như một hồ nước phẳng lặng. Mây đen tan biến, lộ ra vầng trăng khuyết thanh tao vừa mọc lên.

Trên tay Diệp Vô Trần hiện giờ không còn mảnh gỗ, mà là một viên đan dược tròn trịa màu xám nhạt, tỏa ra mùi thơm của rêu xanh và hơi ẩm của biển.

Con U Minh Thệ Hải Giao lúc này đã thu nhỏ lại chỉ còn dài chục mét, ma khí tan biến hết, để lộ ra lớp vảy xanh biếc nguyên thủy. Nó không còn hung tợn, mà mệt mỏi nằm phục trên mặt biển, ánh mắt nhìn Diệp Vô Trần đầy sự cảm kích và sợ hãi. Hóa ra, nó đã được Diệp Vô Trần thanh tẩy tâm trí, cứu nó khỏi kiếp nô lệ cho ma tính.

“Viên đan này gọi là ‘Tịch Tĩnh Hải Đan’, có thể ổn định thần hồn, chữa trị những vết thương do u minh khí gây ra.” Diệp Vô Trần tùy tiện ném viên đan cho Nguyệt Dao. “Cầm lấy, sau này dùng tới.”

Tô Nguyệt Dao đón lấy viên đan, vẫn chưa hết bàng hoàng: “Vô Trần… huynh vừa mới dùng cả một vùng biển để luyện đan sao?”

Diệp Vô Trần chỉ cười không đáp, hắn quay sang nhìn con giao long xanh: “Đi đi, lặn sâu xuống đáy biển, đừng để kẻ khác tìm thấy. Khi nào biển này thực sự bình yên, ngươi hãy trở lại.”

Con giao long khẽ cúi đầu hành lễ với Diệp Vô Trần theo cách thức cổ xưa của thủy tộc, sau đó quẫy đuôi lặn xuống mất dạng, để lại những vòng sóng lăn tăn hòa bình.

Mặc Thiên Hành thu kiếm vào bao, tặc lưỡi một cái: “Lão đệ, mỗi lần nhìn đệ ra tay, lão già này lại thấy mấy trăm năm tu luyện kiếm đạo của mình thật là uổng phí. Đan đạo của đệ… đã vượt ngoài lẽ thường rồi.”

“Chỉ là thuận theo tự nhiên mà thôi.” Diệp Vô Trần thản nhiên ngồi xuống vị trí cũ, nhặt lại cần câu. “Lục Manh, nghỉ ngơi đi. Ngày mai chúng ta sẽ tới ranh giới phía Tây. Ở đó có hỏa diễm từ lòng đất, e rằng sẽ vất vả hơn nhiều.”

“Đệ tử không mệt! Sư phụ nhìn xem, cánh tay con dường như mạnh hơn một chút rồi!” Lục Manh khoe những vết bầm tím đang nhanh chóng biến mất dưới tác động của linh khí biển cả.

Đêm dần buông xuống trên Bắc Hải. Con thuyền gỗ lại tiếp tục hành trình chậm rãi nhưng kiên định. Giữa không gian tĩnh lặng, tiếng nước vỗ rì rào vào mạn thuyền như lời thì thầm của đại dương, cảm ơn người lữ khách phương xa đã mang lại sự bình yên tạm thời cho nó.

Diệp Vô Trần ngước nhìn những vì sao, trong lòng thầm tính toán. Hành trình cứu chữa cho Nguyệt Dao đang dần đi vào giai đoạn quan trọng. Những thế lực từ Tiên giới chắc chắn sẽ không dừng lại ở một con hải quái ma hóa. Chúng sợ hắn, sợ cái Đạo mà hắn đang theo đuổi – cái Đạo lấy lòng nhân thế làm gốc, điều mà những kẻ ngồi trên ngai vàng cao ngất đã từ bỏ từ lâu.

“Lấy Đạo nhập Phàm…” Diệp Vô Trần lẩm bẩm, một giọt sương đêm đọng trên đầu cần câu chiếu rọi ánh sao, lấp lánh như một tiểu thế giới sắp sửa hình thành.

Trong lúc đó, từ nơi sâu thẳm của mây trời, những đôi mắt lạnh lùng đang dõi theo con thuyền gỗ nhỏ bé kia, tràn đầy sát ý và cả sự kiêng dè không tên. Sóng gió trên đại dương đã tan, nhưng cơn bão trong lòng nhân gian, giờ mới thực sự bắt đầu thổi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8