Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 115: Sự thật trắng đen

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:33:24 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 115: SỰ THẬT TRẮNG ĐEN**

Nắng sớm ở Vân Trấn chưa bao giờ mang lại cảm giác nặng nề như ngày hôm nay. Ánh dương quang mỏng manh xuyên qua lớp sương mờ, hắt lên tấm biển gỗ cũ kỹ của “Bất Nhị Đường”, nhưng không sao xua đi được không khí u ám đang bao trùm lấy con phố nhỏ.

Cửa chính của dược điếm đóng chặt. Bên trong, mùi thảo mộc đắng nghét quyện với mùi máu tanh thoang thoảng từ phía gian phòng trong cùng hắt ra. Mặc Thiên Hành tựa lưng vào cột hiên, vò rượu trong tay đã cạn khô từ lâu, đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ đây vương chút mệt mỏi và ưu tư. Ông nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gỗ gánh thuốc đặt ở góc tường, rồi lại nhìn ra đám đông đang lố nhố bên ngoài hàng rào.

Dân chúng Vân Trấn, những người hôm qua còn quỳ sụp xuống cầu xin sự sống, giờ đây đang đứng đó với những biểu cảm cực kỳ phức tạp. Có người mang theo rổ trứng, vò rượu với ý định tạ ơn, nhưng cũng không ít kẻ mang theo sự nghi kỵ, thậm chí là ghê sợ.

“Này, các người nghe nói gì chưa? Vị Diệp tiên sinh kia… hôm qua lúc luyện đan, cả người hắn bốc lên hắc khí như ma đầu.”

“Ta thấy tận mắt mà! Hắn hút hết độc khí vào người, nhưng loại đan đó… chẳng giống tiên đan chút nào. Lạnh lẽo, tà mị. Người ta nói, muốn cứu người bằng ma pháp thì sớm muộn gì cũng phải dùng mạng người để trả giá.”

“Đúng đó! Tiên sứ trên trời đã phán hắn là Ma Đan Sư. Chúng ta nếu còn dung túng cho hắn, liệu thiên đình có nổi giận mà giáng họa xuống lần nữa không?”

Tiếng bàn tán như những đợt sóng ngầm, ban đầu chỉ là lời xầm xì nhỏ to, dần dần dưới sự kích động của một vài kẻ mặc đạo bào đến từ những tiểu tông môn lân cận, nó trở thành một làn sóng phẫn nộ ẩn tàng.

“Diệp Vô Trần, ra đây cho chúng ta một lời giải thích!”

Một tiếng quát vang dội cắt đứt bầu không khí tĩnh mịch. Kẻ lên tiếng là Trình Hữu, trưởng lão của Linh Cẩm gia tộc – một thế lực vốn luôn dòm ngó công thức luyện đan của Bất Nhị Đường. Lão đứng đó, đạo mạo trong bộ trường bào xám, tay cầm phất trần, vẻ mặt đầy chính nghĩa nhưng đôi mắt lại ánh lên tia tham lam không giấu diếm.

“Hôm qua ngươi dùng tà thuật che mắt chúng sinh, mượn danh nghĩa cứu người để luyện chế ma đan. Hiện tại linh khí của cả trấn này dường như đều bị ảnh hưởng bởi ma tính của ngươi. Mau ra đây giao nộp chiếc lò luyện đan kia để chúng ta đem về phong ấn, bằng không, đừng trách nhân gian không dung kẻ tà ma!”

Đám đông bắt đầu xao động. Lòng biết ơn vốn là thứ mỏng manh nhất trong nhân tính, khi đối diện với nỗi sợ hãi về cái gọi là “Ma đạo” và “Sự trừng phạt của thiên đình”, họ bắt đầu lung lay.

“Két…”

Tiếng cánh cửa gỗ cũ kỹ nghiến vào sàn nhà nghe khô khốc.

Tất cả sự ồn ào đột ngột lặng ngắt. Một bóng dáng thanh mảnh từ trong dược điếm bước ra.

Tô Nguyệt Dao.

Nàng không còn mặc bộ đồ giản dị của một tiểu cô nương phụ giúp tiệm thuốc. Trên người nàng là một bộ y phục màu xanh nhạt như màu trời sau cơn mưa, đôi mắt phảng phất khí chất lãnh lệ của Thanh Loan Thánh nữ, nhưng gương mặt lại mang nét kiên định của một người con gái đang bảo vệ điều quý giá nhất của đời mình.

Lục Manh cầm cây búa sắt nặng trịch đứng phía sau nàng nửa bước, ánh mắt gã rực lửa như muốn thiêu chết bất cứ kẻ nào dám tiến lại gần.

Tô Nguyệt Dao nhìn thẳng vào Trình Hữu, rồi nhìn lướt qua hàng trăm khuôn mặt quen thuộc dưới kia. Nàng nhận ra lão tiều phu hôm trước còn được Vô Trần chữa cho cái chân què, nhận ra bà lão mù được hắn tặng thuốc bổ mắt hằng ngày. Tất cả bọn họ, giờ đây đều nhìn nàng với ánh mắt né tránh.

“Ma đạo? Giải thích?”

Giọng Nguyệt Dao vang lên, thanh tao nhưng lạnh thấu xương tủy.

“Trình trưởng lão, hôm qua khi chất độc Thiên Oán đổ xuống, khi phổi của những người này bắt đầu thối rữa và thần hồn họ dần tan biến, Ngài đã ở đâu? Linh Cẩm gia tộc của Ngài chẳng phải luôn tự hào là dòng dõi danh môn chính phái sao? Sao lúc đó ta không thấy Ngài mang chiếc phất trần đó ra để phong ấn độc khí, mà lại chỉ thấy Ngài là kẻ đầu tiên dẫn theo đệ tử bỏ chạy ra khỏi trấn?”

Trình Hữu biến sắc, lão đỏ mặt tía tai quát lớn: “Ngươi… ngươi nói nhảm! Chúng ta là đi tìm viện binh!”

“Viện binh?” Nguyệt Dao cười lạnh, tiếng cười chứa đựng sự khinh miệt tột cùng. “Viện binh của Ngài là đứng đây khi sóng yên biển lặng để đòi tước đoạt lò luyện đan của vị cứu tinh duy nhất của trấn này sao?”

Nàng bước lên một bước, chỉ tay về phía căn phòng vẫn còn đóng cửa: “Diệp Vô Trần hiện đang nằm đó. Thần hồn hắn chịu sự phản phệ của hàng vạn sợi oán niệm, tim của hắn bị hắc khí gặm nhấm mỗi khắc mỗi giây. Tại sao hắn lại bị như vậy?”

Nàng gằn giọng, đôi mắt bắt đầu nhòa lệ nhưng không cho phép mình rơi xuống: “Là vì các người! Hắn có thể đứng nhìn các người chết. Hắn là một Đan sư, hắn dư sức tự bảo vệ mình và chúng ta. Nhưng hắn đã chọn cách luyện hóa chất độc đó vào chính bản thân mình. Vì cứu mạng các người, hắn gánh danh ‘Ma’. Vì giữ lấy hơi thở cho con phố này, hắn chấp nhận bị trời phạt!”

Đám đông cúi đầu, một vài người đã bắt đầu xao động. Bà lão mù hôm trước run rẩy bước ra, giọng nói khản đặc: “Đúng thế… Diệp tiên sinh là người tốt… Hắn không thể là ma…”

“Im ngay mụ già kia!” Trình Hữu phất tay, một luồng kình khí đánh văng bà lão. Lão trừng mắt: “Tà thuật của Ma giáo luôn đi kèm với sự ban ơn ban đầu để thu phục nhân tâm. Các người đừng bị con nhóc này lừa gạt. Hãy nhìn xem!”

Trình Hữu vẫy tay, một đệ tử dâng lên một tấm kính cổ. Lão niệm chú, tấm kính chiếu ra hình ảnh mờ mịt phía sau hiệu thuốc. Trong hình ảnh đó, hắc khí vẫn đang lờ lững xung quanh Quy Phàm Lô, những tiếng gào rú âm u vọng ra từ hư không.

“Đó chính là bằng chứng! Thứ này nếu không phải ma vật thì là gì? Giao nộp Diệp Vô Trần, phá hủy chiếc lò đó, Vân Trấn mới có thể bình yên!”

“Muốn chạm vào lò, trước hết hãy bước qua xác ta!” Lục Manh gầm lên như một con dã thú bị dồn vào đường cùng, búa sắt trong tay gã đập mạnh xuống đất khiến mặt đường nứt toác.

Tô Nguyệt Dao không lùi lại. Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Trong khoảnh khắc ấy, bên trong thức hải của nàng, mảnh vỡ linh hồn Thanh Loan khẽ rung động. Một luồng uy áp cổ xưa, thanh khiết và cao ngạo vốn không thuộc về nhân gian này bắt đầu rỉ ra từ lỗ chân lông của nàng.

Khi nàng mở mắt, đồng tử của nàng dường như ánh lên một vầng hào quang bạc lạt.

“Các người muốn thấy sự thật sao? Được, ta sẽ cho các người thấy tâm của một người mà các người gọi là ‘Ma’!”

Nguyệt Dao xoay người, tay trái kết ấn, tay phải đột ngột vạch một đường trên cổ tay mình. Máu đỏ tươi chảy xuống, nhưng điều kỳ lạ là những giọt máu ấy không rơi xuống đất mà bay lơ lửng, rồi bốc cháy thành một ngọn lửa màu lam nhạt.

Nàng hướng ngọn lửa ấy vào trong gian phòng của Diệp Vô Trần.

“Tâm đan không lời, lấy máu chứng đạo. Diệp Vô Trần, nếu anh thực sự là ma, hãy để ngọn lửa Thanh Loan này thiêu cháy anh. Nhưng nếu anh vì chúng sinh mà nhập khổ, hãy để nhân gian thấy rõ chân tướng!”

Ngọn lửa lam nhạt đi vào trong phòng, rồi đột ngột tỏa ra đại điện. Dưới tác động của sức mạnh huyết mạch Thánh nữ, lớp ngụy trang của oán niệm và độc khí mà Vô Trần đang gánh chịu bắt đầu biến đổi.

Một hình ảnh hiện ra giữa không trung, hư ảo nhưng chân thực vô cùng. Đó không phải là cảnh luyện đan, mà là cảnh bên trong cơ thể Diệp Vô Trần ngay lúc này.

Hàng vạn sợi chỉ đen (độc khí Thiên Oán) đang quấn chặt lấy trái tim của hắn. Mỗi một sợi chỉ đen ấy đều mang theo tiếng khóc, tiếng nguyền rủa của phàm nhân khi sắp chết. Trái tim ấy không đen tối, nó đỏ rực và lấp lánh như một viên ngọc, liên tục phát ra những đợt sóng linh lực hiền hòa để trung hòa, để ôm ấp lấy sự đau đớn của đám đông kia.

Cứ mỗi giây trôi qua, trái tim ấy lại héo hon đi một chút để giữ cho những sợi chỉ đen không tràn ra ngoài, không quay lại hại dân chúng.

“Trời ơi…”

Dưới sân, một người phụ nữ trẻ bịt miệng khóc nấc lên. Nàng nhận ra một sợi chỉ đen đang bám lấy trái tim Vô Trần có hình dáng giống hệt đứa con nhỏ của nàng khi đứa bé bị nhiễm độc hôm qua. Diệp Vô Trần không phải đang luyện ma đan, hắn đang dùng cơ thể mình làm cái “bình chứa” oán hận cho cả một vùng đất.

Sự hy sinh ấy quá lặng lẽ, quá đau đớn, đến mức những kẻ đang gào thét đòi “trừ ma” bỗng cảm thấy mình như những con thú hoang tàn ác nhất.

Trình Hữu tái mặt, lão không ngờ con bé này lại có thể thi triển ra “Vết sẹo của Tâm đạo” – một bí thuật thượng giới dùng để soi thấu chân tâm. Lão biết mình đã thua về lý, nhưng lòng tham và nỗi sợ về sự thăng tiến của Bất Nhị Đường khiến lão hóa liều.

“Yêu nữ! Ngươi cùng phe với hắn! Giết sạch bọn chúng!”

Lão tung phất trần ra, biến thành hàng vạn sợi tơ thép sắc nhọn lao về phía Nguyệt Dao.

Lục Manh gào lên, vung búa chắn trước mặt nàng. Nhưng tu vi của gã sao địch nổi một trưởng lão Kim Đan? Cú va chạm mạnh khiến Lục Manh bị văng lùi lại, máu mồm phun ra, cây búa nặng nề cũng xuất hiện những vết nứt.

Giữa lúc sợi tơ thép chỉ còn cách trán Nguyệt Dao vài tấc, một bàn tay thon dài, trắng trẻo nhưng đầy sức mạnh từ trong bóng tối của dược điếm vươn ra.

Chỉ là hai ngón tay, nhưng lại kẹp chặt lấy toàn bộ sức mạnh của phất trần Trình Hữu.

Một luồng uy áp tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng lại rộng lớn như cả đại dương tràn ra, khiến tất cả những kẻ đang đứng ở đó, bao gồm cả các tu sĩ, đều cảm thấy đôi chân mình nặng như đeo đá, không cách nào nhấc lên nổi.

Diệp Vô Trần bước ra từ sau cánh cửa.

Hắn mặc một bộ thanh y mới, mái tóc hơi rối, gương mặt vẫn còn chút tái nhợt nhưng đôi mắt ấy… đôi mắt ấy đã không còn là sự lười biếng bình thường nữa. Nó là sự trầm mặc của kẻ đã đi qua vạn kiếp luân hồi, nhìn thấu cả sự sống và cái chết.

“Nguyệt Dao, đủ rồi.”

Giọng nói của hắn rất nhẹ, nhưng nghe như tiếng chuông đại hồng chung gõ vào linh hồn của mỗi người.

Hắn liếc nhìn vết thương trên cổ tay nàng, khẽ thở dài. Hắn nắm lấy bàn tay nàng, chỉ một hơi ấm nhẹ nhàng, vết thương kia liền biến mất không để lại dấu vết.

“Vô Trần…” Nguyệt Dao nhìn hắn, bao nhiêu kiên cường trước đó sụp đổ hết, nàng bật khóc, tựa đầu vào vai hắn.

Diệp Vô Trần quay sang nhìn Trình Hữu. Ánh mắt hắn không có sát khí, cũng không có oán hận. Hắn chỉ nhìn, như nhìn một hạt bụi trần ai không đáng kể.

“Ngươi muốn chiếc lò này?”

Hắn phất tay, Quy Phàm Lô từ trong phòng bay ra, lơ lửng trước mặt Trình Hữu. Chiếc lò vẫn cũ kỹ, sứt mẻ, nhưng lúc này nó không phát ra hắc khí nữa mà tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết của bách thảo.

“Dược liệu trong nhân gian, có vị đắng, có vị ngọt. Đạo ở trong tâm, có lúc chính, có lúc tà. Ngươi gọi ta là Ma, ta cũng không phủ nhận. Bởi vì để cứu được các người, một vị Tiên cao ngạo trên trời sẽ không làm, chỉ có kẻ sẵn sàng lặn ngụp trong vũng bùn như ta mới dám gánh.”

Diệp Vô Trần buông phất trần của Trình Hữu ra. Một lực phản chấn cực mạnh khiến lão văng ngược ra ngoài trăm thước, ngã lăn ra đất, tu vi Kim Đan mấy trăm năm tích lũy bỗng chốc rạn nứt như bong bóng xà phòng.

“Hôm nay, ta không giết ngươi. Không phải vì ta nhân từ, mà là vì máu của hạng người như ngươi sẽ làm bẩn dược điếm của bạn ta.”

Diệp Vô Trần quay sang nhìn dân chúng Vân Trấn. Ánh mắt hắn lướt qua ai, kẻ đó liền cúi đầu, lòng tràn đầy hổ thẹn.

“Sống ở nhân gian, danh tiếng chỉ là mây khói qua mắt. Ai cho rằng ta là ma, xin mời đi. Từ nay về sau Bất Nhị Đường không đón tiếp. Ai cho rằng ta cứu mạng các người là có mưu đồ, ta cũng nhận. Tính mệnh này là của các người, các người muốn đối đãi thế nào với nó, đó là lựa chọn của các người, không phải của ta.”

Hắn nhặt thanh kiếm gỗ gánh thuốc lên, vác trên vai, rồi ra hiệu cho Lục Manh dọn dẹp lại đống đổ nát.

“Mặc huynh, còn rượu không?”

Hắn nhìn sang Mặc Thiên Hành đang đứng bên cột.

Lão Tửu Tiên bật cười ha hả, ném sang một vò rượu mới: “Rượu ngon thì lúc nào cũng có, chỉ sợ tâm người đắng quá uống không trôi thôi!”

Diệp Vô Trần đón lấy vò rượu, ngửa cổ uống một ngụm lớn, rồi dắt tay Nguyệt Dao bước vào trong nhà.

Đám đông bắt đầu tản ra. Có người lặng lẽ đặt rổ trứng lại trước cửa, có người quỳ xuống vái lạy rồi mới rời đi. Những tiếng xầm xì về “Ma Đan Sư” vẫn còn, nhưng giờ đây nó đã mang theo một tầng ý nghĩa khác – một sự kính sợ sâu sắc dành cho kẻ dám lấy thân mình thay đổi thiên mệnh cho phàm nhân.

Trên tầng mây, bóng áo trắng kinh ngạc nhìn xuống.

“Thanh Loan Thánh nữ lại dùng máu cứu hắn? Đạo tâm của hắn không những không vỡ, mà dường như… đang thành thục? Lấy oán niệm làm dinh dưỡng, lấy phỉ báng làm lửa đốt. Diệp Vô Trần, ngươi điên thật rồi.”

Kẻ đó biến mất trong hư không, vội vã về báo tin cho Tiên Cung.

Còn dưới Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần ngồi trên giường tre, hơi thở hắn vẫn còn phập phù. Hắn biết, trận chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu. Những oán niệm hắn hút vào không hề biến mất, chúng đang ẩn nấp sâu trong Đạo căn của hắn, chờ đợi một ngày nảy mầm thành Ma kiếp.

Nhưng hắn không sợ.

Nhìn Tô Nguyệt Dao đang cẩn thận băng bó vết thương cho Lục Manh, nhìn Mặc Thiên Hành đang ngồi gọt trái cây bên hiên, hắn khẽ mỉm cười.

Lấy Đạo nhập Phàm, chính là phải chịu đựng được những thứ trần trụi nhất của phàm trần này: sự phản bội, sự nghi kỵ và cả sự vô ơn. Nếu không trải qua chúng, làm sao luyện thành viên “Nhân Đan” hoàn mỹ?

Chương 115 khép lại bằng một chiều hoàng hôn tĩnh lặng. Trắng và đen, chính và tà, trong phút giây ấy bỗng nhiên trở nên nhạt nhòa, chỉ còn lại mùi khói bếp nồng nàn và tiếng nói cười nhẹ nhàng của ba con người trong dược điếm cũ nát, mặc kệ bão tố của cả thế giới đang cuồn cuộn phía ngoài kia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8