Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 123: Cuộc gặp gỡ trên đỉnh núi tuyết

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:40:16 | Lượt xem: 5

Trên đỉnh Đại Tuyết Sơn, gió không còn thổi theo quy luật của tự nhiên. Từng cơn cuồng phong rít gào mang theo hơi lạnh thấu xương của chín tầng trời, trộn lẫn với mảnh vụn của không gian bị xé nát. Giữa một vùng trắng xóa tiêu điều ấy, ánh sáng từ Thiên Môn đổ xuống như một dòng thác bạc, tinh khiết đến mức khiến người ta cảm thấy ghê sợ.

Phùng Kinh Thiên đứng đó, chân giẫm trên hư không, mỗi tấc da thịt trên cơ thể hắn đều phát ra tiên quang rực rỡ. Đối với chúng sinh dưới mặt đất, hắn không còn là một con người, mà là hiện thân của quy tắc, là sự trừng phạt của cao xanh. Thế nhưng, vào giây phút này, đôi chân mày thanh tú của vị đệ nhất Tiên Quân đang nhíu chặt lại.

Dưới chân hắn, giữa đống đổ nát của đỉnh núi đã bị san bằng, có một thứ gì đó đang “nhuộm đen” tiên quang của hắn.

Đó là bụi.

Không phải bụi đất bình thường, mà là trần cấu tích tụ từ vạn đời, vạn kiếp của nhân gian. Nó lẩn khuất trong hơi thở của Diệp Vô Trần, nó bám víu vào từng vết nứt trên chiếc Quy Phàm Lô cũ kỹ, và giờ đây, nó đang men theo áp lực kinh người kia để leo ngược lên gấu áo trắng muốt của Tiên Quân.

– Diệp Vô Trần… – Giọng nói của Phùng Kinh Thiên vang lên, trầm đục như tiếng chuông đồng đánh giữa thung lũng, chấn động đến mức khiến tuyết trên các đỉnh núi lân cận đồng loạt lở xuống – Ngươi dùng chút tà đạo tâm linh này để đối chọi với Thiên quy, không thấy nực cười sao?

Diệp Vô Trần ho khẽ, từng ngụm máu đỏ tươi thấm xuống lớp tuyết dưới chân. Thân hình hắn lúc này đã gầy sụp hẳn đi, mái tóc vốn chỉ lốm đốm bạc nay đã trắng như tuyết sơn, làn da nhăn nheo như vỏ cây già cỗi. Sức mạnh của sự lão hóa – thứ mà tu sĩ luôn tìm cách trốn tránh – đang hiện hữu trên cơ thể hắn một cách rõ rệt nhất. Nhưng đôi mắt hắn thì khác. Chúng tĩnh lặng đến lạ lùng, không có thù hận, không có sợ hãi, chỉ có một sự bao dung vô bờ bến.

– Phùng đạo hữu, vạn năm không gặp, ngươi vẫn thích đứng ở trên cao nói chuyện như vậy. – Diệp Vô Trần lên tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng rõ ràng – Ngươi hỏi ta có nực cười không? Ta lại thấy ngươi đáng thương hơn. Ngươi tu Thiên Đạo vô tình, trảm đứt mọi xiềng xích nhân gian, nhưng rốt cuộc… ngươi chỉ là một con rối bị những quy tắc khô khan kia giật dây mà thôi.

Phùng Kinh Thiên lạnh lùng hừ một tiếng. Hắn vung tay, một dải ngân hà thu nhỏ hiện ra giữa lòng bàn tay, lấp lánh những tinh cầu sụp đổ. Đây là sức mạnh có thể dễ dàng xóa sổ một quốc gia, nghiền nát linh hồn của vạn vật trong nháy mắt.

– Nhân gian là một bãi bùn lầy, là nơi vấy bẩn tiên căn. Ngươi từng là Vô Trần Tiên Tôn, kẻ sạch sẽ nhất trong hàng vạn tiên nhân, vậy mà giờ đây lại chọn làm một con sâu trong vũng bùn ấy. Ngươi nói xem, viên đan dược ngươi dùng cả tính mạng để luyện, rốt cuộc là cái gì?

Diệp Vô Trần không vội trả lời. Hắn quay đầu nhìn lại phía sau.

Tô Nguyệt Dao đang quỳ trên tuyết, đôi tay nàng chắp lại trước ngực, môi mấp máy những lời cầu nguyện cổ xưa mà chính nàng cũng không rõ nguồn gốc. Mặc Thiên Hành dùng thanh kiếm gãy cắm xuống đất để giữ cho thân mình không ngã, máu từ khóe mắt lão chảy dài nhưng đôi mắt vẫn quật cường nhìn lên trời cao. Lục Manh, gã đệ tử thợ rèn thật thà, đang dùng tấm lưng to lớn che chắn cho những gốc thảo dược cuối cùng trong gánh thuốc của sư phụ.

Họ là phàm nhân. Họ yếu ớt. Một hơi thở của Phùng Kinh Thiên cũng đủ khiến họ tan thành tro bụi.

Nhưng chính sự yếu ớt đó, trong mắt Diệp Vô Trần, lại lấp lánh một thứ ánh sáng mà Tiên giới không bao giờ có được.

– Đan quả của ta… không phải là để trường sinh, cũng không phải để sở hữu sức mạnh. – Diệp Vô Trần nhẹ nhàng đưa tay chạm vào Quy Phàm Lô. Chiếc lò vốn đã sứt mẻ nay đột ngột xuất hiện vô số vết rạn li ti, từ trong những khe nứt đó, một mùi hương không thể gọi tên bắt đầu lan tỏa.

Nó không thơm lừng như tiên thảo, cũng không nồng nặc như linh dược. Nó có mùi của khói bếp buổi hoàng hôn, mùi của đất ẩm sau cơn mưa đầu mùa, mùi của mồ hôi trên lưng lão nông, và cả mùi nồng nặc của vò rượu rẻ tiền mà Mặc Thiên Hành thường uống.

– Đây là “Nhân Thế Ý”. – Diệp Vô Trần mỉm cười, đôi mắt sáng rực – Phùng Kinh Thiên, ngươi nói nhân gian là bùn lầy. Nhưng ngươi quên rằng, sen chỉ nở trong bùn. Tiên nhân các ngươi sống quá lâu trong sự sạch sẽ giả tạo, đến mức quên mất vị đắng của nỗi đau và vị ngọt của niềm hy vọng.

– Cuồng ngôn! – Phùng Kinh Thiên quát lớn.

Dải ngân hà trên tay hắn đột ngột nổ tung. Một luồng sáng hủy diệt có màu xám trắng từ trên cao giáng xuống, trực diện nhắm vào đỉnh đầu Diệp Vô Trần. Đây là Thiên Tru, là đòn tấn công mang theo ý chí của đất trời, tuyệt đối không có đạo lý để giải thích, cũng không có sức mạnh nào của phàm trần có thể chống đỡ.

Toàn bộ đỉnh Đại Tuyết Sơn rung chuyển kịch liệt. Không gian xung quanh Diệp Vô Trần bắt đầu sụp đổ thành những mảng đen kịt. Thế nhưng, trong cái quầng sáng hủy diệt ấy, chiếc Quy Phàm Lô lại phát ra một tiếng “coong” thanh thúy.

Một viên đan dược tròn trịa, màu xám tro, không có bất kỳ vân đan hay hào quang nào, từ từ bay ra từ miệng lò. Nó nhỏ bé, giản đơn đến mức tầm thường, nhưng ngay khi nó xuất hiện, luồng sáng Thiên Tru của Phùng Kinh Thiên đột nhiên bị “khựng” lại giữa không trung.

Không phải bị đánh tan, mà là bị “hòa tan”.

Viên đan ấy giống như một miếng bọt biển vô hình, nó không phản kháng, nó chỉ đơn giản là hấp thụ mọi bạo ngược, mọi vô tình của Thiên đạo vào bên trong cái bụng bao dung của mình.

Phùng Kinh Thiên biến sắc. Hắn cảm thấy sự kết nối giữa mình và Thiên quy đang bị nhiễu loạn. Trong đầu hắn đột nhiên vang lên vô số thanh âm hỗn loạn: Tiếng khóc của một đứa trẻ vừa chào đời, tiếng thở dài của một người già lúc lâm chung, tiếng hò reo của đôi tình nhân bên gốc hòe già, và cả tiếng rèn sắt chan chát của Lục Manh trong những đêm mưa.

Những mảnh ký ức không thuộc về hắn, những cảm xúc mà hắn đã nhẫn tâm trảm đứt từ nghìn năm trước, giờ đây như lũ lụt vỡ đê, tràn vào thần thức của vị Tiên Quân cao ngạo.

– Ngươi… ngươi đã bỏ gì vào viên đan đó? – Phùng Kinh Thiên rên rỉ, thân hình vốn bất biến của hắn lần đầu tiên loạng choạng trên hư không.

Diệp Vô Trần chống gậy gỗ, run rẩy đứng dậy. Mỗi bước chân hắn bước qua, tuyết trắng dưới chân đều tan chảy, và từ lòng đất cằn cỗi của đỉnh núi tuyết vạn năm, những mầm non xanh biếc bắt đầu đâm chồi một cách thần kỳ.

– Ta không bỏ gì cả. Ta chỉ trả lại cho ngươi những gì ngươi đã vứt bỏ mà thôi. – Diệp Vô Trần tiến lại gần, giọng nói như lời thì thầm của một người bạn cũ – Phùng đạo hữu, ngươi có nhớ vạn năm trước, dưới gốc cây Bồ Đề bên bờ sông Linh Hà, chúng ta đã từng cùng nhau đàm đạo về “Đạo” không? Lúc đó, ngươi nói Đạo là ở trên cao, là sự tịch mịch vĩnh hằng. Còn ta nói, Đạo nằm ở dưới chân, nằm trong chén trà nồng mà người bán hàng rong pha cho khách qua đường.

Phùng Kinh Thiên ôm đầu, tiên quang trên người hắn bắt đầu nhấp nháy liên hồi, xen lẫn trong đó là những mảng xám xịt của bụi trần.

– Đừng nói nữa… Ta là Thiên đạo, ta không thể vướng bụi!

– Ngươi nhìn xem áo bào của mình đi. – Diệp Vô Trần chỉ tay.

Gấu áo trắng tinh khôi của Phùng Kinh Thiên giờ đây đã nhuốm đầy vệt đen của tro bếp. Không chỉ vậy, những nếp nhăn bắt đầu xuất hiện nơi khóe mắt của vị Tiên Quân trẻ tuổi. Sự bất tử của hắn đang bị lung lay. Khi “Nhân Thế Ý” xâm nhập, thời gian của nhân gian cũng bắt đầu có hiệu lực lên cơ thể tiên nhân.

– Đây là cuộc chiến của hai con đường. – Diệp Vô Trần ho một tiếng dài, sắc mặt hắn đã tái nhợt như tờ giấy – Một con đường là hướng tới sự hoàn hảo tuyệt đối nhưng cô độc. Một con đường là hướng tới sự không hoàn hảo nhưng tràn đầy hơi ấm. Phùng đạo hữu, hôm nay ta dùng cả đời tu vi này để cá cược với ngươi… Nhân gian sẽ thắng.

– Ngươi điên rồi! – Phùng Kinh Thiên gầm lên, tay hắn kết ấn, định tung ra đòn tấn công cuối cùng để thanh tẩy tất cả – Tan biến cho ta!

Nhưng ấn pháp của hắn không thể hoàn thành. Đôi bàn tay vốn thon dài, thanh mảnh của Tiên Quân bỗng chốc trở nên thô ráp, chai sạn như bàn tay của một thợ rèn. Sức mạnh linh lực cuồn cuộn trong kinh mạch hắn bỗng hóa thành những dòng nước ấm áp, mềm mại, không chút sát khí.

Viên đan màu xám tro lúc này đã bay đến trước mặt Phùng Kinh Thiên. Nó không nổ tung, mà nhẹ nhàng tan vỡ, hóa thành một làn sương mù nhạt bao phủ lấy hắn.

Trong làn sương ấy, Phùng Kinh Thiên thấy mình không còn đứng trên đỉnh Tuyết Sơn. Hắn thấy mình đang đứng giữa một khu chợ náo nhiệt ở Đông Huyền Châu. Tiếng người mua kẻ bán, tiếng gà gáy, tiếng trẻ con nô đùa, mùi thức ăn chín… tất cả ùa vào giác quan của hắn một cách sống động. Hắn thấy một gã say rượu rách rưới đang ngồi tựa cửa dược điếm, chính là Mặc Thiên Hành. Hắn thấy một cô gái hoạt bát đang mắng mỏ một gã đồ đệ lười biếng, chính là Nguyệt Dao và Diệp Vô Trần của kiếp này.

Hắn vươn tay định gạt đi cảnh tượng đó, nhưng lại thấy tay mình đang cầm một cái bánh nướng nóng hổi. Hơi nóng từ cái bánh thấm vào lòng bàn tay, mang theo một cảm giác thực tại mà vạn năm tu tiên hắn chưa từng cảm nhận được.

Nước mắt.

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Phùng Kinh Thiên.

Ở phía đối diện, Diệp Vô Trần thấy giọt nước mắt ấy, khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Hắn biết, mình đã thắng. Không phải thắng bằng vũ lực, mà thắng bằng cách đánh thức “nhân tính” đã bị chôn vùi dưới tầng tầng lớp lớp tiên quy của đối thủ.

– Diệp… Vô… Trần… – Phùng Kinh Thiên thều thào, hình ảnh chân thân rực rỡ của hắn bắt đầu mờ ảo, giống như một bức họa bị nhúng vào nước.

Thiên Môn trên bầu trời bắt đầu khép lại. Ánh sáng bạc nhạt dần, thay vào đó là ánh tà dương màu đỏ ối của buổi chiều tà đang rủ xuống nhân gian. Quy tắc của Tiên giới đang rút lui, vì vùng đất này hiện giờ không còn “sạch sẽ” để chúng tồn tại nữa. Nó đã bị “ô nhiễm” bởi quá nhiều tình cảm, quá nhiều sự sống.

– Quay về đi, Phùng đạo hữu. – Diệp Vô Trần nhẹ giọng – Hãy mang theo giọt nước mắt này về Tiên giới. Hãy cho những vị thần cao cao tại thượng kia biết rằng, nhân gian này không cần họ cứu rỗi, cũng không cần họ phán xét. Chúng ta sống, khổ đau hay hạnh phúc, đều là do chúng ta chọn.

Phùng Kinh Thiên nhìn Diệp Vô Trần lần cuối. Ánh mắt hắn không còn sự kiêu ngạo, chỉ còn lại một sự mịt mờ sâu thẳm.

– Ngươi… sẽ chết. Tu vi mất sạch, thọ nguyên cạn kiệt. Ngươi bỏ lại vị trí Đan Đế, bỏ lại sự bất tử… chỉ để đổi lấy một giọt nước mắt của ta sao?

– Với ngươi, đó là sự đánh đổi ngu ngốc. – Diệp Vô Trần chậm rãi ngồi xuống, dựa lưng vào cái lò Quy Phàm đã vỡ nát – Nhưng với ta, được làm một con người đúng nghĩa dù chỉ trong một khắc, cũng đáng giá hơn vạn năm làm thần mà vô cảm.

Linh quang bùng nổ một lần cuối cùng. Chân thân của Phùng Kinh Thiên hóa thành một dải ánh sáng bay ngược về phía Thiên Môn đang khép chặt. Cánh cổng bằng đá trắng vĩ đại kia rên rỉ một tiếng rồi đóng sầm lại, để lại một sự im lặng tĩnh mịch bao trùm lấy Đại Tuyết Sơn.

Tuyết lại bắt đầu rơi. Nhưng lần này, là những bông tuyết mềm mại của tự nhiên.

– Vô Trần! – Tiếng kêu của Tô Nguyệt Dao phá tan sự tĩnh lặng. Nàng lao đến, đỡ lấy thân hình gầy yếu đang gục xuống của Diệp Vô Trần.

Mặc Thiên Hành và Lục Manh cũng vội vã chạy lại. Họ vây quanh hắn, những người chiến thắng thảm hại nhưng kiên cường.

Diệp Vô Trần thở dốc, đôi mắt hắn lờ mờ nhìn gương mặt đang đẫm nước mắt của Nguyệt Dao. Nàng lúc này không còn khí chất của một Thánh nữ tiên cung, nàng chỉ là một cô gái lo lắng cho người mình thương.

– Đừng khóc… – Hắn yếu ớt nâng tay, lau đi giọt nước mắt trên má nàng – Ta chỉ là… hơi buồn ngủ một chút thôi.

– Huynh không được ngủ! – Nguyệt Dao nghẹn ngào – Đan thần gì mà lại để mình thành ra thế này? Huynh nói huynh sẽ chữa khỏi “đạo thương” cho muội, rồi chúng ta sẽ mở lại dược điếm Bất Nhị Đường mà…

Diệp Vô Trần cười nhạt, ánh mắt hắn lướt qua Mặc Thiên Hành đang đứng cạnh.

– Mặc lão già… còn rượu không?

Mặc Thiên Hành sờ vào vò rượu đeo bên hông, gương mặt già nua run rẩy. Lão rút nút bần, mùi rượu nồng nặc bay ra.

– Còn… còn nguyên một vò “Trần Cấu” ngon nhất đây. Đợi ngươi tỉnh lại, lão tử sẽ uống với ngươi ba ngày ba đêm.

Diệp Vô Trần gật đầu khẽ, rồi mắt hắn dừng lại ở Lục Manh.

– Manh nhi… gánh thuốc của ta… không được để mất… Đạo nằm ở đó…

– Sư phụ, con biết rồi! Con sẽ giữ nó bằng mạng sống! – Lục Manh quỳ sụp xuống, đầu đập xuống tuyết phát ra tiếng vang lớn.

Ánh mặt trời cuối cùng tắt lịm sau rặng núi phía Tây. Cả thế giới chìm vào bóng tối mập mờ, chỉ còn lại ánh lửa nhỏ nhoi phát ra từ chiếc Quy Phàm Lô đã vỡ nhưng vẫn còn hơi ấm dư ba.

Diệp Vô Trần nhắm mắt lại. Trong cơn mơ màng, hắn thấy mình lại trở về tiệm thuốc nhỏ ở trấn biên thùy. Hắn thấy mình nằm trên mái nhà, tay gối sau đầu, nhìn mây trắng lững lờ trôi. Có tiếng Nguyệt Dao dưới sân đang gọi hắn xuống ăn cơm, tiếng Mặc Thiên Hành càu nhàu về giá rượu tăng, và tiếng búa rèn của Lục Manh đều đặn vang lên từ đầu phố.

Thần tiên? Đan Đế? Những thứ đó xa xôi quá.

Hắn bây giờ, chỉ là Diệp Vô Trần. Một phàm nhân lười biếng, biết đau, biết yêu, và biết mỉm cười trước cái chết.

Trên đỉnh núi tuyết, bốn bóng người quây quần bên nhau. Xa xa, Thiên Môn đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại bầu trời đầy sao lấp lánh. Nhân gian này, một lần nữa lại thuộc về người phàm.

Cuộc gặp gỡ trên đỉnh núi tuyết đã kết thúc, nhưng một chương mới của Đan đạo – Đạo của nhân tâm – chỉ mới bắt đầu được viết nên bởi hơi thở của những con người bình thường nhất.

Đêm đó, Tuyết Sơn không lạnh. Vì ở đó, có một viên “Tâm Đan” đã tan chảy vào lòng đất, sưởi ấm cho cả một lục địa vừa trải qua kiếp nạn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8