Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 165: Mặc Thiên Hành sống lại nhờ hơi rượu
CHƯƠNG 165: MẶC THIÊN HÀNH SỐNG LẠI NHỜ HƠI RƯỢU
Ánh hoàng hôn tại trấn Trúc Khê thường mang một sắc đỏ trầm buồn nhưng đầy hơi thở của nhân gian. Khi ráng chiều vắt ngang qua những rặng tre xanh, khói bếp từ các mái nhà tranh bắt đầu lờ lững bay lên, hòa quyện với mùi cỏ dại và đất ẩm, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ kỳ.
Trên mái ngói rêu phong của dược điếm Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần vẫn giữ tư thế quen thuộc: nằm gối đầu lên tay, chân vắt vẻo, đôi mắt khép hờ nhìn theo những dải mây đang chuyển mình thành màu tím thẫm. Một bên tay hắn buông thõng, thỉnh thoảng lại nhịp nhịp theo một điệu lý vô danh nào đó mà những người phu xe hay hát ở đầu trấn.
Dưới hiên nhà, Tô Nguyệt Dao đang cẩn thận rải những phiến lá thuốc ra mẹt tre. Nàng ngước nhìn lên bóng dáng thanh y trên mái nhà, khẽ thở dài, trong mắt là vẻ dịu dàng pha chút ưu tư. Từ ngày Mặc Thiên Hành hy sinh tại kinh thành, nàng nhận ra Diệp Vô Trần thường xuyên ngồi một mình như thế. Hắn không nói, không thở dài, nhưng sự tĩnh lặng của hắn lại mang theo một sức nặng ngàn cân.
Hôm nay là tròn một năm ngày Mặc Tửu Tiên tan biến vào hư không để bảo vệ chút tia sáng cuối cùng cho nhân giới.
Diệp Vô Trần khẽ mở mắt. Hắn không nhìn mây, mà nhìn về phía góc vườn, nơi một vò rượu nạm gốm cũ kỹ, sứt mẻ đang được chôn sâu dưới gốc cây quế già. Đó không phải là linh tửu của Tiên giới, cũng không chứa đựng một giọt linh khí nào. Nó chỉ là một vò rượu nếp phàm trần, được hắn tự tay ủ từ những hạt gạo mẩy nhất của mùa thu năm ngoái, hòa cùng nước giếng trong vắt của trấn Trúc Khê và những bông hoa quế rụng đầy vào đêm trăng tròn.
Hắn khẽ lẩm bẩm: “Thời điểm đến rồi.”
Vô Trần khẽ vỗ mạnh vào mái ngói, thân hình như một chiếc lá rụng, lộn một vòng nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất ngay cạnh gốc cây quế. Tô Nguyệt Dao giật mình, vội chạy lại:
“Vô Trần, huynh định làm gì? Hôm nay trông huynh lạ lắm.”
Diệp Vô Trần không trả lời ngay. Hắn ngồi xổm xuống, dùng đôi bàn tay thanh tú gạt đi lớp đất mềm, lộ ra nút hũ rượu bọc bằng vải gai đỏ. Hắn nhìn vò rượu như nhìn một vị cố nhân, giọng nói trầm thấp và có chút tiêu sái:
“Nguyệt Dao, cô có tin vào sự kỳ diệu của hơi thở không? Con người sống vì một hơi thở, vạn vật nảy nở cũng nhờ một hơi thở. Lão già họ Mặc kia cả đời không thể thiếu rượu, hơi thở của lão thực chất chính là hơi rượu. Lão đi rồi, nhưng mùi rượu của lão vẫn còn vương đâu đó giữa kẽ lá, trong cơn gió phàm trần này.”
Tô Nguyệt Dao sững sờ, đôi môi run run: “Huynh… huynh muốn nói là Mặc tiền bối có thể…”
Diệp Vô Trần đứng dậy, tay ôm vò rượu, tay kia khẽ phất một cái. Thanh kiếm gỗ gánh thuốc vẫn tựa bên tường bỗng rung lên bần bật, một luồng ý vị thanh thoát tỏa ra. Đó không phải là kiếm ý giết người, mà là một loại ý chí bảo hộ bình lặng.
Cùng lúc đó, tại trung tâm kinh thành Đông Huyền Châu, thanh kiếm “Bất Nhị” đang được thờ trong từ đường bỗng nhiên phát ra một tiếng ngâm dài xé rách màn đêm. Nó vượt qua không gian, hóa thành một đạo thanh quang mờ ảo, xuyên qua ngàn dặm chỉ trong một nhịp thở, rơi thẳng xuống sân của Bất Nhị Đường, cắm sừng sững bên cạnh Diệp Vô Trần.
Phía trên tầng mây cao nhất của Tiên giới, Phùng Kinh Thiên vốn đang ngồi thiền định tại Thiên Đạo Đài bỗng mở choàng mắt. Một luồng linh cảm bất an ập đến. Lão cảm thấy quy luật sinh tử của thiên địa vừa có một sự lệch hướng cực nhỏ, nhỏ đến mức nếu không phải là người nắm giữ thiên đạo thì không thể nhận ra.
“Là Diệp Vô Trần! Hắn lại muốn làm gì? Nghịch thiên cải mệnh cho kẻ đã tan thành mây khói sao? Vô vọng!” Phùng Kinh Thiên lạnh lùng thốt lên, đôi mắt nhìn thấu qua hư không hướng về trấn nhỏ biên thùy.
Dưới đất, Diệp Vô Trần không hề để tâm đến ánh mắt từ thiên giới. Hắn cười nhẹ, tay mở nút vò rượu.
“Oanh!”
Một mùi thơm kỳ lạ bùng phát. Nó không phải mùi rượu nồng nặc khiến người ta say khướt, mà là một mùi hương dịu nhẹ, mang theo hơi ấm của nắng, vị ngọt của mật ong và cả chút vị chát của sương sớm.
Diệp Vô Trần không dùng Quy Phàm Lô để luyện chế, bởi vì lò luyện đan lúc này chính là bầu không khí quanh đây. Hắn sử dụng “Thái Cổ Hồng Mông Thủ”, nhưng thay vì điều khiển hỏa diễm, hắn lại điều khiển từng phân tử hơi rượu đang bay lên.
“Lấy nhân gian làm lò, lấy hơi rượu làm mồi.”
Diệp Vô Trần bước đi vòng quanh thanh kiếm Bất Nhị theo một bộ pháp kỳ lạ. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống đất, một đóa hoa sen mờ ảo bằng hơi rượu lại nở rộ.
“Mặc Thiên Hành, lão già hôi hám này. Lão tưởng chết là hết sao? Ngân hàng rượu của ta lão chưa trả hết nợ, thanh kiếm này lão mới dùng có vài lần đã vứt lại cho ta. Hôm nay, rượu ngon đã ủ xong, lão có định dậy uống một chén không?”
Tiếng của Diệp Vô Trần vang lên, không hề có uy áp của một Đan Đế, mà giống như một người bạn đang gọi bạn dậy sau một cơn say dài.
Bỗng nhiên, giữa sân nhà rực lên một quầng sáng màu hổ phách. Những hơi rượu đang lờ lững chợt bị một lực hút vô hình kéo lại, quấn quanh chuôi kiếm Bất Nhị. Một ảo ảnh nhạt nhòa bắt đầu hiện ra. Đầu tiên là một đôi chân rách rưới, rồi đến cái thân hình gầy gò khoác lớp áo choàng thô kệch, và cuối cùng là một khuôn mặt lởm chởm râu quai nón nhưng nét mặt cực kỳ tiêu sái.
Hồn phách của Mặc Thiên Hành thực chất đã tan biến, nhưng “Ý” của ông thì vẫn nằm trong thanh kiếm Bất Nhị. Diệp Vô Trần dùng “Vạn Vật Vi Đan”, dùng hơi rượu phàm trần – thứ mà Mặc Thiên Hành yêu nhất, ám ảnh nhất cả một đời – để làm chất dẫn, đúc lại một thân xác bằng ý vị.
“Trở về!”
Diệp Vô Trần khẽ quát một tiếng. Hắn đổ toàn bộ bình rượu lên thanh kiếm.
Chất lỏng màu hổ phách không rơi xuống đất mà hóa thành những sợi chỉ sáng chói, thâm nhập vào trong hình bóng ảo ảnh kia. Tô Nguyệt Dao đứng bên cạnh, hai tay bịt chặt miệng để không bật ra tiếng khóc. Nàng thấy ảo ảnh ấy bắt đầu trở nên chân thực, làn da bắt đầu có hơi ấm, lồng ngực bắt đầu có sự phập phồng của hơi thở.
“Khụ khụ… khụ!”
Một tiếng ho khan vang dội cả dược điếm. Hình bóng kia bỗng nhiên vươn vai một cái thật dài, miệng há hốc ra như thể vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngàn năm mà quên cả thở.
“Rượu… Rượu đâu? Đứa nào vừa tưới rượu lên mặt lão phu thế này? Thật là lãng phí, lãng phí quá đi mà!”
Giọng nói ấy không lẫn vào đâu được. Vẫn là cái chất giọng hào sảng, tưng tửng và đầy hơi men ấy.
Mặc Thiên Hành hoàn toàn hiện ra. Ông đứng đó, đôi mắt lờ đờ nhìn quanh, rồi dừng lại ở Diệp Vô Trần đang đứng cười tủm tỉm với cái hũ rượu rỗng tuếch trên tay.
Mặc Thiên Hành dụi dụi mắt, rồi lại véo vào má mình một cái thật đau.
“Ối! Đau thật… Không phải là đang ở dưới âm phủ à? Hay là lão phu say quá nên nhìn thấy đan sư thối nhà ngươi ở dưới đó luôn rồi?”
Diệp Vô Trần ném vò rượu xuống đất, tiếng gốm vỡ giòn tan như phá vỡ mọi ngăn cách giữa sự sống và cái chết. Hắn bước lại gần, vỗ mạnh vào vai Mặc Thiên Hành một cái khiến ông lão lảo đảo:
“Chào mừng trở lại nhân gian, lão già nát rượu.”
Tô Nguyệt Dao lúc này không kìm được nữa, nàng chạy òa tới, túm lấy vạt áo của Mặc Thiên Hành, nước mắt giàn giụa: “Mặc tiền bối! Thật sự là người rồi! Người chưa chết!”
Mặc Thiên Hành ngơ ngác nhìn tay mình, rồi nhìn thanh kiếm Bất Nhị đang rung động bên cạnh như reo mừng. Ông dường như đã hiểu ra điều gì đó. Ký ức về trận chiến đẫm máu, về lúc ông hóa thân thành kiếm quang tan biến hiện về. Ông nhìn Diệp Vô Trần, đôi mắt già nua thoáng chốc đỏ hoe, nhưng lão vẫn cố nhe răng cười, lộ ra mấy cái răng khuyết:
“Vô Trần… Ngươi… Ngươi thật là không để lão phu yên ổn mà. Xuống dưới kia vừa mới được mấy em tiên nữ mời rượu, ngươi lại kéo lão phu về đây để gánh thuốc tiếp à?”
Diệp Vô Trần cười ha hả, phong thái vô cùng sảng khoái: “Tiên giới làm gì có rượu ngon bằng rượu do ta tự tay ủ? Lão không nợ ta tiền rượu sao? Muốn đi quỵt nợ à, không có cửa đâu!”
Mặc Thiên Hành hít một hơi thật sâu cái mùi vị phàm trần quanh mình. Ông cảm nhận được gió, cảm nhận được hơi ấm của Nguyệt Dao, cảm nhận được mặt đất dưới chân vững chãi. Ông bỗng nhận ra, cơ thể này của mình giờ đây dường như khác hẳn trước. Không còn linh lực dồi dào, không còn tu vi Kiếm Tiên kinh thiên động địa, nhưng lại tràn đầy một loại sinh cơ dẻo dai, bền bỉ như ngọn cỏ dại mùa xuân.
“Tu vi của lão phu… biến mất rồi?” Mặc Thiên Hành lẩm bẩm.
Diệp Vô Trần gật đầu: “Lão giờ đây chỉ là một phàm nhân, một lão già nghiện rượu không có một chút pháp lực nào. Nhưng, lão có thể bắt đầu lại. Lần này, không phải bằng Tiên Đạo khô khốc, mà bằng chính hơi rượu này. Lấy Đạo vào trong rượu, lão sẽ thấy một thế giới khác.”
Mặc Thiên Hành không những không buồn, mà trái lại còn cười to hơn: “Hay! Hay lắm! Làm phàm nhân có gì không tốt? Không có tu vi thì không phải đi đánh nhau, chỉ cần ngồi đây uống rượu, ngắm hoa quế rụng là đủ rồi!”
Đúng lúc này, từ xa có tiếng bước chân dồn dập “bình bịch” nghe như tiếng sấm đánh vào mặt đất. Một bóng người to lớn như gấu, vai vác chiếc lưỡi cuốc sứt sẹo, mồ hôi nhễ nhại, vừa chạy vừa gào lớn:
“Sư phụ! Sư tỷ! Con về rồi! Con mua được cá chép to lắm đây, còn có cả măng rừng vừa hái nữa!”
Lục Manh cắm đầu chạy vào cổng, suýt nữa thì đâm sầm vào nhóm người đang đứng ở giữa sân. Hắn phanh kịt lại, mắt trợn tròn, miệng há hốc nhìn vào người đàn ông trung niên rách rưới đang đứng cạnh sư phụ mình.
“Cái… cái lưỡi cuốc của con… Sư phụ, con nhìn thấy ma à?” Lục Manh lắp bắp, con cá chép to tướng trong tay suýt thì rơi xuống đất.
Mặc Thiên Hành liếc nhìn Lục Manh, hừ một tiếng: “Thằng nhóc ngốc này, ta vừa đi vắng một chuyến mà ngươi đã quên lão phu rồi à? Mau mang cá vào bếp kho đi, lão phu đang đói muốn lả đây này!”
Lục Manh đứng hình mất ba giây, rồi bỗng nhiên ném cả cá cả lưỡi cuốc sang một bên, lao đến ôm chầm lấy Mặc Thiên Hành, làm ông già gầy gò suýt chút nữa là tắc thở.
“Tiền bối! Ôi tiền bối còn sống! Tuyệt quá! Sư phụ giỏi quá! Con sẽ đi làm thêm món cá hấp rượu cho tiền bối!”
Cả sân Bất Nhị Đường tràn ngập tiếng cười nói. Sự u ám của một năm qua dường như bị quét sạch chỉ trong một khoảnh khắc.
Phía trên cao, Phùng Kinh Thiên nhìn thấy cảnh này, bàn tay lão siết chặt lấy thành ghế bằng ngọc thạch.
“Dùng rượu để đúc thân, dùng ý để tụ hồn… Diệp Vô Trần, ngươi dám ở trước mắt ta mà hoàn trả sự sống cho một linh hồn đã diệt. Đây là sự sỉ nhục đối với Thiên Đạo!”
Thế nhưng, Phùng Kinh Thiên dù giận dữ đến đâu cũng không dám lập tức hạ giới. Lão nhận thấy chung quanh trấn Trúc Khê lúc này có một tầng bao phủ mờ ảo của “Phàm Ý”. Tầng bao phủ ấy không cứng nhắc như pháp trận, nhưng nó lại ngăn cách mọi sự thăm dò của thần thức Tiên giới. Đó là sức mạnh của nhân gian, của sự sống vừa hồi sinh.
Trong sân nhà, Diệp Vô Trần lặng lẽ nhặt chiếc vò rượu vỡ lên. Hắn nhìn Mặc Thiên Hành đang cười đùa cùng Lục Manh và Nguyệt Dao, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười mãn nguyện.
Sinh tử, thực chất chỉ là một ranh giới mong manh. Với kẻ chỉ biết theo đuổi sức mạnh, chết là hết. Nhưng với kẻ hiểu được Đạo nằm ở trong tình cảm, trong hơi thở, trong từng bình rượu đắng cay, thì sự sống là bất diệt.
“Nguyệt Dao, nhóm lửa lên đi. Tối nay chúng ta ăn mừng.” Diệp Vô Trần thong dong nói.
“Vâng ạ!” Tô Nguyệt Dao lau nước mắt, nụ cười nở rộ như hoa xuân.
Khói bếp lại tiếp tục bay lên, đậm đặc hơn và mang theo mùi thơm của cá kho, của măng rừng, hòa quyện với chút hơi rượu còn sót lại trong không khí.
Đêm đó, ở một góc nhỏ của Linh Hoàn Đại Lục, có bốn con người ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ dưới gốc cây quế. Một Đan Đế lười biếng, một Tửu Tiên mất hết tu vi, một gã thợ rèn thô kệch và một cô gái phàm trần hiền hậu. Họ nâng bát trà, bát rượu lên, cùng nhau cười nói dưới ánh trăng thanh bình.
Mặc Thiên Hành nhấp một ngụm rượu nếp, tặc lưỡi: “Ngon! Rượu này đúng là có mùi vị của sự sống. Vô Trần, sau này mỗi ngày ta đều phải uống một vò như thế này nhé?”
Diệp Vô Trần thản nhiên đáp: “Được thôi, nhưng lão phải giúp Lục Manh cuốc đất ở sau vườn. Dân phàm thì phải lao động mới có rượu mà uống.”
“Đồ keo kiệt!” Mặc Thiên Hành mắng một câu, rồi lại bật cười sảng khoái.
Gió đêm thổi qua, mang theo tiếng cười của họ bay xa, thấm vào từng tấc đất, từng kẽ lá của trấn Trúc Khê. Sự kỳ diệu của sự sống không phải nằm ở những pháp thuật hồi sinh thần bí, mà nằm ở chính hơi ấm của một bữa cơm đoàn viên, nơi những người trân trọng nhau lại được hội ngộ.
Diệp Vô Trần ngẩng đầu nhìn lên bầu trời sao bát ngát. Hắn biết, hành trình nhập phàm của mình giờ đây mới thực sự bắt đầu bước vào giai đoạn viên mãn nhất. Đạo không ở đâu xa, Đạo ở ngay trong chén rượu đầy vơi của người bạn cũ.
Tiên giới lạnh lẽo, cao cao tại thượng kia làm sao có thể hiểu được cái vị ngọt ngào của một chén rượu phàm trần lúc này?
Dưới ánh trăng, thanh kiếm Bất Nhị cũng khẽ rung lên, phản chiếu ánh sáng dịu dàng, như thể nó cũng đang cùng chủ nhân tận hưởng niềm vui được trở lại làm một phần của thế giới bình lặng này.