Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 190: Một trăm năm trôi qua như một giấc chiêm bao
**CHƯƠNG 190: MỘT TRĂM NĂM TRÔI QUA NHƯ MỘT GIẤC CHIÊM BAO**
Thời gian là thứ dược liệu kỳ quái nhất thế gian. Nó có thể khiến một gốc linh thảo héo úa thành cát bụi, cũng có thể khiến một chấp niệm ngàn năm hóa thành hư không. Đối với tu sĩ, một trăm năm đôi khi chỉ là một lần bế quan, một cái chớp mắt giữa dòng sông dài của tu luyện. Nhưng đối với phàm nhân, một trăm năm là cả ba đời người, là những cuộc hưng suy, những tiếng khóc chào đời và những nấm mồ xanh cỏ.
Trấn Trúc Khê vẫn nằm đó, bên cạnh dòng sông nhỏ lững lờ trôi, nhưng nó đã không còn là cái trấn hẻo lánh năm xưa. Những con đường lát đá xanh đã mòn nhẵn theo dấu chân người, những ngôi nhà mái ngói rêu phong mọc lên san sát. Chỉ riêng dược điếm Bất Nhị Đường vẫn vậy. Cái bảng hiệu gỗ năm nào giờ đã nhuốm màu sương gió, nước sơn bong tróc để lộ ra những thớ gỗ già cỗi, tĩnh lặng nép mình dưới gốc đại thụ trăm tuổi.
Diệp Vô Trần ngồi trên chiếc ghế tựa bằng tre, nhẹ nhàng đưa đẩy theo nhịp thời gian. Hắn vẫn mặc bộ thanh y đơn giản ấy, tóc mai đã lấm tấm vài sợi bạc – không phải vì hắn không thể giữ lại thanh xuân, mà vì hắn chọn cách già đi cùng thế gian này.
Một trăm năm.
Hắn đã tận mắt chứng kiến thị trấn này thay đổi. Những đứa trẻ năm xưa hay chạy nhảy trước cửa hiệu giờ đã thành những ông lão móm mém, rồi lại lặng lẽ tan biến vào lòng đất. Hắn nhìn thấy sự sinh sôi, nhìn thấy cái chết, nhìn thấy những vui buồn ly hợp được lặp đi lặp lại như một vòng luân hồi bất tận.
“Cha, trà đã pha xong rồi.”
Một giọng nói trầm ổn vang lên. Diệp Phàm bước ra từ gian trong, trên tay bưng một khay trà nhỏ. Ở tuổi ngoài một trăm, mái tóc Diệp Phàm đã bạc trắng như cước, nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt, nhưng đôi mắt lão lại cực kỳ thanh triệt, mang theo một chút khí thái tiêu sái của cha mình.
Mặc dù mang thân xác phàm nhân không có tiên căn, nhưng dưới sự bồi đắp bằng những bát canh thuốc thường ngày của Diệp Vô Trần, Diệp Phàm sống một đời khỏe mạnh, không bệnh không tật, vượt xa thọ nguyên của một người bình thường.
Diệp Vô Trần đón lấy chén trà, hơi nước nóng hổi phả lên khuôn mặt điềm nhiên của hắn. Hắn khẽ nhấp một ngụm, vị đắng dịu lan tỏa trên đầu lưỡi, sau đó là dư vị ngọt thanh nơi cuống họng.
“Phàm nhi, năm nay hoa trà trên đỉnh núi có vẻ nở muộn hơn mọi năm.” Diệp Vô Trần khẽ nói, ánh mắt nhìn về phía xa xăm.
Lão Diệp Phàm mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh: “Cha nhớ nhầm rồi, là năm kia nở muộn. Năm nay nắng ấm, hoa đã nở rộ từ đầu tháng. Sáng nay Phùng thúc đã lên núi hái về một ít, nói là để ướp hương cho đợt đan dược mới.”
Vừa nhắc đến, từ cửa sau, một dáng người cao gầy, khoác áo vải thô bước vào. Đó là Phùng Kinh Thiên. Sau một trăm năm nhập thế, vị “Thiên tài số một Tiên giới” năm xưa giờ đây trông chẳng khác gì một lão nông phu lão luyện. Lưng lão hơi còng, đôi bàn tay từng điều khiển thiên hỏa nay chai sạn vì cuốc đất, gieo mầm. Trên vai lão là một gùi hoa trà còn vương sương sớm.
“Vô Trần, trà năm nay tốt lắm. Nhân tâm thái bình, hoa cũng mang theo linh khí thanh khiết.” Phùng Kinh Thiên đặt gùi xuống, lau mồ hôi trên trán, giọng nói sảng khoái không chút vướng bận.
Diệp Vô Trần nhìn lão hữu của mình, khẽ cười: “Kinh Thiên, một trăm năm rồi, ông có thấy hối hận không?”
Phùng Kinh Thiên dừng tay, nhìn ra con phố nhộn nhịp người qua lại, nghe tiếng rao hàng, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng mặc cả rôm rả. Lão hít một hơi thật sâu cái không khí nồng đậm hơi người ấy, lắc đầu:
“Hối hận gì chứ? Vạn năm trên Tiên cung lạnh lẽo, ta chỉ thấy mình là một con rối của thiên đạo. Một trăm năm ở đây, ta mới thực sự biết thế nào là ‘sống’. Buổi sáng ngắm mặt trời mọc, buổi chiều chờ cơm tối, đêm về nghe tiếng gió lùa qua khe cửa. Những thứ này, trước đây ta chưa bao giờ để tâm, nay mới thấy chúng quý giá hơn vạn viên thần đan.”
Diệp Vô Trần gật đầu. Đó chính là sự huyền diệu của “Lấy Đạo Nhập Phàm”. Đạo không nằm ở trên chín tầng mây, cũng không nằm ở trong những bí tịch huyền ảo, mà đạo nằm ở chính trong bát cơm canh, trong sự luân chuyển của bốn mùa.
Đúng lúc đó, từ bên trong căn phòng phát ra tiếng ho nhẹ. Diệp Vô Trần khẽ biến sắc, hắn vội vàng đứng dậy, bước nhanh vào trong.
Trên giường lớn, Tô Nguyệt Dao đang nằm đó. Nàng giờ đây đã là một bà lão tóc bạc trắng, khuôn mặt đầy những dấu vết của thời gian. Nàng không tu luyện, dù Diệp Vô Trần có dùng bao nhiêu linh dược cứu thế, cũng không thể ngăn cản quy luật của tự nhiên đối với một người phàm hoàn toàn. Nàng đang đi đến những năm tháng cuối cùng của một kiếp người.
Diệp Vô Trần ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay nhăn nheo, gầy guộc của nàng. Đôi mắt nàng đục ngầu vì tuổi già, nhưng khi nhìn thấy hắn, chúng bỗng bừng lên một tia sáng ấm áp.
“Vô Trần… chàng lại ngồi thẩn thơ ngoài hiên rồi phải không?” Giọng nàng run rẩy, yếu ớt nhưng đầy sự sủng ái.
Diệp Vô Trần cúi đầu, hôn nhẹ lên mu bàn tay nàng: “Nguyệt Dao, ta đang đợi nàng cùng đi ngắm nắng chiều.”
Tô Nguyệt Dao khẽ mỉm cười, nụ cười vẫn mang nét tinh nghịch của cô gái nhỏ tại dược điếm trăm năm về trước: “Thiếp mệt rồi… Một trăm năm qua, được ở bên chàng, nhìn con trưởng thành, nhìn trấn nhỏ này thay đổi… thiếp mãn nguyện lắm. Vô Trần, chàng đừng buồn. Con người ai cũng có lúc phải ra đi, đó là Đạo mà chàng hằng nói, phải không?”
Diệp Vô Trần lặng im. Hắn là Đan Đế, hắn có thể nghịch thiên cải mệnh, hắn có thể khiến nàng trường sinh bất lão nếu hắn muốn phá vỡ Thiên Đạo “Công Bằng” mà chính hắn lập ra. Nhưng hắn biết, nàng không muốn điều đó. Nàng chọn đi hết một vòng tròn hoàn mỹ của nhân sinh. Nếu hắn giữ nàng lại bằng tiên lực, nàng sẽ không còn là một Nguyệt Dao phàm trần đầy sinh động này nữa, mà chỉ là một cái xác không hồn bị kẹt lại giữa ranh giới thực và ảo.
Sự hy sinh lớn lao nhất của một vị thần không phải là ban phát sức mạnh, mà là học cách chấp nhận sự chia ly của kiếp người.
Hắn khẽ vận động tâm ý. Không có lửa, không có lò luyện, nhưng ngay trong lòng bàn tay hắn, khí tức của nhân gian chung quanh bỗng nhiên hội tụ. Mùi khói bếp, hương hoa trà, tiếng cười của trẻ thơ, và cả tình yêu thâm trầm một đời của hắn… tất cả ngưng kết lại thành một viên đan dược trong suốt, lấp lánh như một hạt sương sớm.
Đây không phải thần đan cứu mạng, mà là một viên “Nhân Gian Ký Ức Đan”.
Hắn đưa viên đan vào miệng nàng. Tô Nguyệt Dao khẽ khép mắt, nàng thấy lại toàn bộ những khoảnh khắc đẹp nhất: Ngày đầu tiên gặp gã thiếu niên lười biếng dưới gốc cây, ngày hai người cùng nhau nấu nồi thuốc cứu dân, ngày Diệp Phàm cất tiếng khóc chào đời… Nàng chìm vào giấc ngủ với một sự bình an tuyệt đối.
Bước ra khỏi phòng, Diệp Vô Trần đứng trước sân nhìn lên bầu trời. Một trăm năm qua, thế giới này đã thay đổi rất nhiều dưới Thiên Đạo “Công Bằng”.
Ở phương xa, những tông môn tu tiên đã không còn là những thế lực đứng trên vạn người. Các tu sĩ giờ đây phải xuống núi hành thiện, giúp phàm nhân tưới tiêu, chữa bệnh, xây dựng. Tu vi của họ không dựa vào việc cướp bóc tài nguyên, mà dựa vào “Công đức tâm”. Kẻ nào càng giúp đời, linh khí thiên địa sẽ càng thân cận. Ngược lại, kẻ nào mang lòng tà ác, dù thiên phú cao đến đâu, linh khí cũng sẽ tránh xa như tránh tà.
Một hệ thống “Đan sư mới” cũng trỗi dậy. Đệ tử của hắn – Lâm Tử Hiên, giờ đã trở thành người đứng đầu Đan Tháp, thực hiện lý tưởng của hắn. Luyện đan không phải vì tiền tài, mà vì cứu người. Mỗi viên đan được bán ra với giá rẻ mạt, nhưng ẩn chứa trong đó là tâm huyết và đức độ của người luyện.
Diệp Vô Trần bước ra khỏi cửa hiệu, chậm rãi đi dạo trên đường phố.
“Lão Diệp, lại đi tản bộ à? Có ăn bánh nướng không, tôi mới làm xong một mẻ, còn nóng hổi đây!” Một gã hàng xóm tên Lục Tứ gọi với theo.
Diệp Vô Trần cười đáp lễ: “Để lát nữa nhé, tôi đi đón mấy đứa trẻ ở trường về đã.”
Hắn đi qua cổng trấn, nơi có một thanh kiếm gỗ cũ kỹ được dựng làm cột mốc. Thanh kiếm gỗ gánh thuốc năm xưa, nay đã cắm sâu vào lòng đất, mọc lên thành một rừng trúc nhỏ xanh mướt, bao bọc lấy trấn Trúc Khê. Người dân trong trấn tin rằng rừng trúc này có linh tính, che chở cho họ khỏi mọi bão tố.
Trên đỉnh Đại Tuyết Sơn, Phùng Kinh Thiên thỉnh thoảng vẫn nhìn về hướng này. Lão biết, Diệp Vô Trần thực sự đã làm được một điều mà hàng vạn vị tổ sư trước đây chưa bao giờ nghĩ tới: Hòa nhập bản thân hoàn toàn vào trong Đạo.
Trong một trăm năm này, Diệp Vô Trần không hề chạm vào lò luyện đan, nhưng mỗi bước đi của hắn, mỗi hơi thở của hắn đều đang luyện đan. Hắn lấy thế gian làm lò, lấy lòng nhân ái làm lửa, lấy thời gian làm dược liệu.
Thế giới này, chính là viên “Tuyệt Thế Đại Đan” mà hắn đã dành cả đời để hoàn thiện. Một viên đan không nằm trong tay áo, không nằm trong lọ ngọc, mà nằm ở ngay sự bình yên của mỗi con người.
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả dòng sông nhỏ, Diệp Vô Trần đứng bên bờ nước, nhìn thấy bóng mình dưới mặt hồ. Một ông già với bộ quần áo đơn sơ, ánh mắt bình thản đến lạ thường.
Một trăm năm. Một giấc chiêm bao.
Hắn khẽ giơ tay lên, từ không trung, những đốm sáng linh li ti – tinh hoa của một trăm năm nhân gian – bỗng nhiên bay đến, tụ hội trên đầu ngón tay hắn. Hắn không đẩy lùi tuổi già, nhưng trong linh hồn hắn, một vầng mặt trời vĩnh cửu đang tỏa sáng.
“Lấy Đạo nhập Phàm… thực ra chính là gột rửa đi cái tôi của Thần, để tìm thấy cái Tâm của Người.”
Hắn lẩm bẩm, rồi xoay người bước về phía có ánh đèn dầu vừa thắp lên trong dược điếm Bất Nhị Đường. Nơi đó có con trai hắn, có lão hữu của hắn, và có ký ức về người phụ nữ mà hắn yêu nhất đời.
Một trăm năm qua đi, thiên hạ có lẽ đã quên mất cái danh hiệu “Đan Đế” vĩ đại. Nhưng ở trấn Trúc Khê này, ai cũng biết lão thầy thuốc Diệp Vô Trần là một người hiền lành, giỏi bắt mạch, và luôn có những câu chuyện kể thú vị về một thời xa xưa, nơi có những vị thần biết bay trên mây…
Câu chuyện ấy vẫn đang tiếp tục, chảy trôi lặng lẽ như nước suối, không hào hùng rực rỡ, nhưng trường tồn mãi mãi trong sự dung dị của hồng trần.
Đêm hôm đó, một đạo hào quang nhẹ nhàng từ Bất Nhị Đường bay vút lên trời xanh, nhưng không ai chú ý tới. Thiên đạo mới lại thêm một lần chuyển động, linh khí trên toàn lục địa bỗng nhiên trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết, như một lời chúc phúc thầm lặng của vị thần đã thực sự hiểu được thế nào là yêu thương.
Mọi thứ đều đã bắt đầu, và mọi thứ cũng đều đã viên mãn. Một trăm năm, đủ để thấu hiểu một chân lý giản đơn nhất: Đỉnh cao nhất của sự sống, chính là được sống một cách bình thường.