Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 17: Cửu Nhãn nhói đau

Cập nhật lúc: 2026-05-30 16:42:33 | Lượt xem: 2

Tiếng chuông chùa làng Mộc xa xăm vang lên giữa đêm trường, âm thanh ấy không mang lại cảm giác an yên mà chỉ khiến người ta thêm phần ớn lạnh. Sương mù đặc quánh lại, quyện lấy hơi thở nồng nặc mùi bùn đất và lá mục từ hướng gốc đa cổ thụ đầu làng.

Trần Vũ lảo đảo bước đi giữa lối nhỏ quanh co. Mỗi bước chân của anh đều nặng nề như thể có những bàn tay vô hình dưới lòng đất đang bấu chặt lấy cổ chân. Sau sự kiện tóc bị bạc trắng do sử dụng linh lực ở Giếng Cổ và sự lộ diện đầy sát khí của Lý Trưởng Lâm, sức lực của Vũ đã cạn kiệt đến mức báo động. Một bên mắt trái của anh vẫn đỏ ngầu, còn trên trán, nơi ẩn giấu Cửu Nhãn, một cảm giác âm âm u u cứ âm ỉ không dứt.

“Vũ, anh có sao không? Đừng cố quá.”

Lê Linh tiến tới, đôi tay nhỏ nhắn vững chãi đỡ lấy cánh tay anh. Gương mặt cô dưới ánh đèn pin leo loét trông xanh xao nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự quyết tâm kỳ lạ. Đi sau họ là đại úy Nam, tay vẫn nắm chặt khẩu súng như một thói quen tự vệ, dù anh biết thứ họ sắp đối mặt có lẽ không một loại đạn dược nào có thể xuyên thủng.

Nam trầm giọng, hơi thở nặng nề: “Cái xác của Tuấn ‘vẹo’ đang được đặt ở nhà kho sau đình làng. Tôi đã dùng quyền hạn để phong tỏa nơi đó, nhưng những lão già trong Hội đồng trưởng lão đang làm áp lực rất lớn. Họ nói đêm nay là đêm kỵ, không được để người lạ đụng vào người chết.”

“Lý Trưởng Lâm có ở đó không?” Vũ hỏi, giọng anh khàn đặc.

“Lão ta vừa đi khỏi đó chừng nửa tiếng.” Nam đáp. “Lão bảo phải về chuẩn bị lễ cúng giải hạn cho làng vì cho rằng cái chết của Tuấn là do… ma làm.”

Vũ nhếch môi cười nhạt, một nụ cười đầy đau đớn. Ma làm? Đúng, là ma làm, nhưng con ma ấy lại do chính bàn tay con người nuôi dưỡng suốt trăm năm qua.

Khi họ tiếp cận ngôi đình cổ, mùi hôi thối đặc trưng của xác chết bỗng trở nên nồng nặc một cách bất thường. Nó không chỉ là mùi tử khí đơn thuần, mà là một hỗn hợp kỳ quái của mùi thịt thối và nhựa cây đa hăng nồng. Cánh cửa nhà kho bằng gỗ cũ kỹ rít lên những tiếng chói tai khi Nam đẩy vào.

Trên chiếc giường tre ọp ẹp, xác của Tuấn “vẹo” nằm đó, phủ bằng một tấm chiếu rách. Ánh đèn pin từ tay Nam rọi thẳng vào trung tâm hiện trường. Trần Vũ hít một hơi sâu, anh cảm nhận được một luồng hàn khí cực lạnh đang cuộn xoáy trong không gian chật hẹp này.

Linh lấy ra một nắm gạo muối, rắc quanh chân giường rồi thầm thì một đoạn chú trấn hồn ngắn. Cô quay sang Vũ, gật đầu: “Anh cẩn thận. Oán khí ở đây còn đậm đặc lắm.”

Vũ tiến lại gần, run rẩy đưa tay lật tấm chiếu. Dù đã chuẩn bị tâm lý sau những gì nghe được, anh vẫn không khỏi bàng hoàng. Tuấn “vẹo” – một gã thanh niên lực điền, ngỗ ngược nhất nhì làng Mộc – giờ đây chỉ còn là một cái xác khô quắt, làn da tím tái bọc lấy xương sườn, hốc mắt sâu hoắm như hai cái hang tối.

Nhưng điều đáng sợ nhất không nằm ở hình thể bên ngoài.

Khi ánh đèn pin lướt qua vùng cổ và ngực của nạn nhân, tim Vũ bỗng đập liên hồi. Một cảm giác châm chích mãnh liệt bùng lên trên trán anh.

“Uất… uất…” – Một tiếng rên rỉ nhỏ xíu, mơ hồ vang lên bên tai Vũ, dù xung quanh chẳng có ai lên tiếng.

Ấn ký Cửu Nhãn, bấy lâu nay vốn chỉ là một vết sẹo chìm dưới da, đột nhiên nóng rực lên như bị nung đỏ. Một cơn đau xé tâm can bắt đầu lan tỏa từ đỉnh đầu xuống tận cột sống. Vũ ôm lấy đầu, khụy xuống bên cạnh giường chết.

“Vũ! Anh làm sao vậy?” Lê Linh hốt hoảng lao tới.

“Đừng… đừng chạm vào tôi…” Vũ nghiến răng, mồ hôi vã ra như tắm.

Trong đầu anh, những âm thanh hỗn tạp bùng nổ. Tiếng gào thét của hàng nghìn con người, tiếng xào xạc của hàng triệu chiếc lá đa, và tiếng đập của một trái tim khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất làng Mộc. Cửu Nhãn trên trán anh bắt đầu co giật dưới lớp da, nó đang đòi hỏi được mở ra, đang khao khát được nhìn thấy chân tướng của cái chết này.

Vũ cố sức chống tay xuống cạnh giường, móng tay anh bấm sâu vào gỗ tre đến mức rớm máu. Anh cố cưỡng lại cơn đau, nhưng khi ánh mắt anh chạm vào những vết thương kỳ lạ trên cổ Tuấn “vẹo”, con mắt thứ chín cuối cùng cũng trỗi dậy.

Một luồng sáng màu tím thẫm chợt lóe lên rồi tắt lịm trong đồng tử của Vũ.

Cả thế giới xung quanh anh biến đổi. Màu sắc bị tước bỏ, chỉ còn lại hai tông màu đen và trắng xám của cõi âm sương khói.

Trong tầm mắt của Cửu Nhãn, cái xác của Tuấn “vẹo” không còn là một khối thịt vô hồn. Từ những vết thủng nhỏ li ti trên cổ nạn nhân – thứ mà đại úy Nam cho là vết cắn của động vật – Vũ nhìn thấy những sợi tơ màu đỏ sậm, nhỏ mảnh như tơ nhện nhưng lại có sự sống.

Những sợi tơ ấy không phải máu. Đó là những rễ con cực nhỏ của cây đa cổ thụ.

Chúng vẫn còn đang bám trụ sâu trong động mạch chủ của cái xác, giống như những con đỉa đang ngủ đông sau khi đã no nê. Vũ rùng mình nhìn sâu hơn. Những sợi rễ này không chỉ hút máu, chúng đang dần thay thế hệ thống thần kinh của nạn nhân. Bên trong các hốc xương của Tuấn, mầm mống của rễ đa đã bắt đầu sinh sôi, trắng xóa và hôi thối.

“Áaaa!”

Vũ thét lên một tiếng đầy đau đớn khi Cửu Nhãn đột ngột nhói lên như có một chiếc đinh sắt nung nóng đâm thẳng vào não bộ. Một ảo ảnh kinh hoàng ập đến.

Anh thấy Tuấn “vẹo” trong đêm đó. Tuấn đang đứng dưới gốc đa, dường như đang tiểu tiện hoặc đang rình rập một ai đó. Đột ngột, mặt đất dưới chân gã nứt ra. Không có một sinh vật nào vồ lấy gã cả. Mà là cây đa.

Toàn bộ những sợi rễ phía trên mặt đất bỗng chốc cử động như những xúc tu của một con quái vật biển khổng lồ. Chúng quấn chặt lấy chân, rồi eo, rồi cổ Tuấn trước khi gã kịp thốt lên nửa lời kêu cứu. Từ tán lá rậm rạp phía trên, một bóng áo đỏ rách nát hiện ra. Đó là Thị Mai – Bà Chúa Đa.

Khuôn mặt bà ta không có ngũ quan, chỉ là một hố đen thăm thẳm chứa đầy oán hận. Bà ta vươn đôi bàn tay khẳng khiu, những móng tay dài như rễ cây đâm sâu vào gáy Tuấn. Vũ nghe rõ tiếng hút “xuỵt xuỵt” ghê rợn của cây đa khi nó nuốt trọn linh hồn và máu thịt của người sống vào trong hệ thống mạch nhựa của nó.

Ảo ảnh kết thúc bằng một cú sốc mạnh. Vũ ngã ngửa ra sau, hơi thở đứt quãng. Cửu Nhãn dần lặn xuống, để lại một vết thâm tím trên trán anh, nơi máu bắt đầu rỉ ra thành dòng nhỏ.

Lê Linh nhanh chóng dùng một tờ bùa dán lên trán Vũ, miệng đọc mật chú. Hơi ấm từ tờ bùa giúp anh lấy lại được một chút tỉnh táo.

“Vũ, anh thấy gì rồi?” Đại úy Nam tiến lại gần, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng và kinh hãi. Anh đã chứng kiến từ đầu đến cuối việc Vũ tự lẩm bẩm, rồi thét lên như thấy quỷ.

Vũ run rẩy đưa tay quệt máu trên mặt, giọng nói của anh lúc này lạnh như đá:

“Vết thương trên cổ… không phải do chó mực hay thú dữ nào gây ra hết. Đó là vòi hút của cây đa. Cái làng này… cái cây đa đó… nó đã bắt đầu quá trình ‘thu hoạch’.”

“Thu hoạch?” Nam lắp bắp.

“Mỗi khi phong ấn của dòng họ tôi suy yếu, nó cần huyết tế để duy trì sự tồn tại và sức mạnh của mình.” Vũ gượng đứng dậy, tựa lưng vào cột đình. “Tuấn ‘vẹo’ không phải là nạn nhân đầu tiên, và chắc chắn sẽ không phải là người cuối cùng. Những sợi rễ con vẫn còn nằm trong người gã. Nó đang chờ để phát tán.”

Đúng như lời Vũ nói, cái xác trên giường tre đột nhiên khẽ co giật.

Lê Linh giật mình thốt lên: “Mọi người lùi lại!”

Từ những vết thương trên cổ và miệng của Tuấn “vẹo”, những sợi rễ trắng nhỏ xíu bắt đầu ngo ngoe vươn ra ngoài như những con giun đất bị đổ nước nóng. Mùi nhựa cây nồng nặc hơn bao giờ hết, bốc lên cùng với một làn sương đen mờ mịt. Cái xác phồng lên một cách bất thường, lớp da mỏng manh bắt đầu nứt toác.

“Đừng để nó chạm vào người!” Vũ hét lên. “Linh! Dùng lửa pháp!”

Lê Linh phản ứng cực nhanh. Cô lấy ra một bình nước cam lộ đã được gia trì, phun mạnh về phía cái xác rồi ném một lá hỏa bùa vào.

“Oanh!”

Một ngọn lửa xanh lét bùng lên. Tiếng kêu gào không phải của con người mà giống như tiếng gió rít qua kẽ lá đa vang lên từ bên trong xác chết. Ngọn lửa thiêu đốt những sợi rễ quái dị, khiến chúng quằn quại rồi đen sạm lại. Một luồng khói đen đặc bốc lên trần nhà kho, tạo thành hình thù của một gương mặt người phụ nữ đang nhe răng cười trước khi tan biến vào bóng tối.

Trần Vũ đứng đó, chứng kiến tất cả. Cơn đau từ Cửu Nhãn vẫn âm ỉ nhưng giờ đây anh đã hiểu thêm một bí mật nữa. Cửu Nhãn không chỉ cho anh thấy hiện thực, nó còn là một lời nguyền kết nối trực tiếp đến nỗi đau của những kẻ bị hiến tế.

Nam bần thần nhìn đống tro tàn trên giường tre: “Nếu như thứ này phát tán vào làng… thì sẽ có bao nhiêu người trở thành vật chứa cho nó?”

“Toàn bộ.” Vũ đáp lạnh lùng. “Lý Trưởng Lâm không chỉ muốn tiêu diệt tôi. Lão muốn dùng oán khí của cả làng Mộc để đánh đổi lấy sự bất tử cho mình. Lão đang giúp cây đa ăn thịt chính người dân của lão.”

“Nhưng tại sao Cửu Nhãn của anh lại có phản ứng dữ dội đến thế ngay lúc này?” Linh nhìn vết thương trên trán Vũ với vẻ xót xa.

Vũ sờ vào vết máu khô, ánh mắt anh hướng về phía bóng tối mịt mùng nơi cây đa tọa lạc:

“Bởi vì nó đang gọi tôi. Nó nhận ra máu của dòng họ Trần – kẻ canh giữ cũng là kẻ gây ra nợ máu. Nó biết tôi đã thức tỉnh, và nó đang khiêu khích tôi. Mỗi khi tôi dùng Cửu Nhãn để nhìn thấu bí mật của nó, nó sẽ dùng chính con mắt đó để tấn công vào thần thức của tôi.”

Anh bước lại gần cửa kho, gió đêm thổi mạnh làm tung bay mái tóc đã bạc trắng một phần của anh. Vũ biết mình không còn nhiều thời gian. Sức mạnh của Cửu Nhãn là một con dao hai lưỡi, nó đang bào mòn tuổi thọ của anh với tốc độ khủng khiếp. Nhưng nếu anh không đi tiếp, không nhìn sâu hơn vào cái sự thật nhơ nhớp dưới lòng đất kia, thì cả làng Mộc sẽ bị nuốt chửng bởi bóng tối của cây đa.

“Nam, anh gọi thêm người hỗ trợ, bảo vệ chặt chẽ những ai còn tỉnh táo trong làng. Đừng để ai lại gần gốc đa vào ban đêm.” Vũ quay lại dặn dò.

“Còn anh?” Nam hỏi.

Vũ nhìn sang Lê Linh, cô khẽ gật đầu, ra hiệu rằng cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống.

“Tôi phải đến gặp một người. Người duy nhất trong làng này còn giữ được một mảnh vỡ của sự thật mà chưa ai dám nói ra.”

“Ông cụ Tứ?” Linh đoán.

“Không.” Vũ lắc đầu. “Ông nội em chỉ là người bảo vệ bí mật. Còn một người nữa… người đã từng suýt trở thành cô dâu hiến tế năm xưa nhưng vẫn còn sống sót.”

Linh sững sờ: “Ý anh là… bà cụ câm ở bìa rừng?”

Vũ không đáp, anh chỉ siết chặt chiếc vòng dâu tằm (nay chỉ còn là những mảnh vỡ được xâu lại tạm bợ bằng chỉ ngũ sắc trên cổ tay). Cửu Nhãn lại nhói lên một nhịp nhẹ, như một lời nhắc nhở về cuộc đua với tử thần.

Dưới bóng đêm mờ ảo của làng Mộc, một bóng đen lớn hơn đang vươn rộng. Cây đa cổ thụ đứng đó, lặng lẽ và uy nghiêm, những rễ cây của nó đã bắt đầu luồn lách vào từng góc nhỏ nhất của làng, chờ đợi một cái chết mới. Và Trần Vũ, với con mắt thứ chín rớm máu, chính là miếng mồi ngon nhất mà nó thèm khát suốt một trăm năm qua.

Bên ngoài, sương mỗi lúc một dày hơn. Những tiếng cười ma quái từ tán lá đa cao vút vọng về, quyện vào tiếng gió, tạo nên một bản nhạc tang thương cho ngôi làng tội lỗi. Cuộc chiến thực sự bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Đoạn hội thoại sau khi họ rời nhà kho trở nên trầm mặc lạ thường. Nam tách đoàn để đi triển khai lực lượng cảnh sát hỗ trợ dưới danh nghĩa phòng chống tội phạm, còn Vũ và Linh lầm lũi đi về phía rìa làng, nơi ngôi nhà nhỏ lụp sụp của bà cụ câm nằm nép mình dưới những bụi tre già.

Vũ đi được một đoạn lại phải dừng lại để nén cơn đau. Cửu Nhãn nhói đau không chỉ là phản ứng với oán khí, mà nó dường như đang “thấy” được một luồng năng lượng từ dưới lòng đất đang dồn về phía nhà họ Lý.

“Cửu Nhãn… nó không chỉ nhìn thấy linh hồn, nó nhìn thấy cả mạch máu của đất.” Vũ thầm thì.

“Đó là Long mạch oán khí mà ông nội em đã kể.” Linh lo lắng đỡ lấy anh. “Nghi lễ của Lý Trưởng Lâm đã bắt đầu khởi động từ khi cái chết của Tuấn ‘vẹo’ xảy ra. Mỗi mạng người nằm xuống là một nút thắt của trận pháp bị gỡ bỏ.”

Vũ dừng bước trước một lối mòn nhỏ, anh quay sang nhìn Linh, ánh mắt u sầu và kiên định:

“Linh, nếu đến lúc nào đó tôi không còn kiểm soát được con mắt này… hãy dùng cái hộp gỗ ông nội giao cho em. Đừng ngần ngại.”

Linh tái mặt, tay cô ôm chặt lấy chiếc hộp gỗ trong ngực áo: “Vũ, đừng nói vậy. Chúng ta nhất định sẽ tìm ra cách mà không cần…”

“Không có cách nào không phải trả giá trong cuộc chơi với quỷ cả.” Vũ cắt lời. “Mẹ tôi đã dùng mạng để phong ấn nó suốt 20 năm qua. Bây giờ đến lượt tôi phải kết thúc nó. Cửu Nhãn đã cho tôi nhìn thấy sự thật của cái chết, nhưng nó cũng nhắc cho tôi biết cái giá của sự thật chính là sự sống.”

Họ tiếp tục bước đi trong sương sớm lạnh lẽo. Bóng dáng của ngôi nhà bìa rừng đã hiện ra, u uất và lặng lẽ. Một mùi nhang trầm cũ kỹ phảng phất trong gió. Ở đó, một bí mật khác của trăm năm trước đang chờ đợi được hé mở bởi kẻ mang dòng máu kẻ giữ mộ và ánh mắt của Cửu Nhãn thần thông.

Trần Vũ không hề biết rằng, ngay từ khoảnh khắc Cửu Nhãn trên trán anh rớm máu nhìn vào xác chết, ở một góc tối trong nhà thờ họ Lý, Lý Trưởng Lâm đã bóp nát chén trà bằng gốm sứ trên tay. Lão nhếch mép, để lộ hàm răng vàng ố và hơi thở tanh hôi.

“Mồi đã cắn câu. Mở mắt đi, hỡi kẻ giữ mộ cuối cùng. Càng nhìn thấy nhiều, ngươi sẽ càng nhanh chóng trở thành một phần của gốc đa vĩ đại này.”

Tiếng cười khàn đặc của lão hòa vào tiếng lá đa xào xạc ngoài sân, khởi đầu cho một chuỗi những sự kiện tàn khốc mà không ai có thể lường trước. Máu của họ Trần đã chảy, và rễ đa sẽ không bao giờ ngừng thèm khát huyết nhục của kẻ mang trọng tội nghìn năm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8