Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 25: Tiếng chuông thu hồn
**CHƯƠNG 25: TIẾNG CHUÔNG THU HỒN**
Khói bụi mịt mù từ sự sụp đổ của cây đa cổ thụ vẫn chưa kịp tan đi. Mùi gỗ mục, mùi đất ẩm bị xới tung và cái mùi tanh nồng hôi hám của oán khí tích tụ trăm năm xộc thẳng vào cánh mũi, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Giữa đống đổ nát hoang tàn ấy, sự im lặng không mang lại cảm giác bình yên, mà giống như một quãng nghỉ rùng rợn trước khi cơn bão thực sự ập đến.
Trần Vũ ho sặc sụa, anh cố sức đẩy một cành đa lớn đang đè ngang hông. Cánh tay anh chằng chịt những vết xước, máu rỉ ra thấm đẫm lớp áo bụi bặm. Phía bên kia, Lê Linh cũng đang lảo đảo đứng dậy, khuôn mặt thanh tú lấm lem bùn đất, nhưng đôi mắt cô vẫn giữ được vẻ kiên định kỳ lạ.
“Cụ Tứ! Cụ đâu rồi?” Vũ gọi lớn, giọng anh khàn đặc.
Dưới một tảng đá vỡ từ thành giếng cổ, cụ Tứ rên rỉ một tiếng nhỏ. Một bên mắt hỏng của cụ khép chặt, nhưng bên mắt còn lại bỗng trợn trừng nhìn về phía hố sâu nơi gốc đa vừa đổ xuống.
“Cẩn thận… Nó vẫn chưa kết thúc…” Cụ Tứ thều thào, bàn tay già nua run rẩy chỉ về phía trung tâm của đống đổ nát.
Đúng lúc đó, một âm thanh thanh mảnh nhưng lạnh thấu xương vang lên giữa không gian tịch mịch.
*Keng…*
Tiếng chuông không lớn, nhưng nó có một sức xuyên thấu khủng khiếp, dường như không vang qua màng nhĩ mà đánh thẳng vào thần thức của mỗi người. Mỗi tiếng chuông ngân lên, nhịp tim của Vũ lại trệch đi một nhịp. Trên cổ tay anh, chiếc vòng dâu tằm tuy đã nứt vỡ nhưng những mảnh còn lại bỗng nóng rực như than hồng, báo hiệu một sự nguy hiểm cực độ.
*Keng… Keng…*
Từ trong lòng đất, một bàn tay gầy guộc, xanh xao với những móng tay đen dài cào cấu vào nền đá, đẩy lùi đống rễ cây khô héo. Lý Trưởng Lâm hiện ra. Lão không còn mang vẻ đạo mạo của một trưởng tộc quyền lực, cũng không còn sự bình tĩnh tàn nhẫn của một kẻ điều khiển tà thuật. Nửa khuôn mặt lão đã bị rễ cây tước đi lớp da, lộ ra phần thịt đỏ hỏn và xương trắng hếu. Thế nhưng, trong tay trái của lão đang nắm chặt một món pháp khí quái dị.
Đó là một chiếc chuông đồng cổ màu nâu xỉn, nhưng thay vì có hình dáng tròn trịa thông thường, vành chuông lại lởm chởm như hàm răng quỷ. Trên thân chuông không chạm khắc hoa văn cát tường, mà là hình ảnh những vong linh đang quằn quại trong vạc dầu và những dòng huyết tự uốn lượn như giun bò. Điểm kỳ dị nhất chính là quả chuông – nó không phải bằng kim loại, mà là một mẩu xương ngón tay người khô quắt, treo lủng lẳng bằng một sợi chỉ ngũ sắc đã chuyển sang màu đen của máu khô.
“Chuông… Chuông Thu Hồn…” Cụ Tứ thảng thốt kêu lên, hơi thở cụ dồn dập. “Vũ! Linh! Mau bịt tai lại! Đừng để âm thanh đó dẫn dắt phách lạc!”
Lý Trưởng Lâm cười sằng sặc, tiếng cười lẫn lộn với tiếng máu ọc ra từ thực quản: “Phá thế đất của ta? Giết bà chúa của ta? Các ngươi nghĩ thế là xong sao? Trăm năm họ Lý ta nuôi dưỡng mảnh đất này, không chỉ dựa vào một cây đa!”
Lão lắc mạnh chiếc chuông. Một làn sóng chấn động màu tím sẫm lan tỏa từ miệng chuông. Lần này, tiếng chuông không còn là những tiếng đơn lẻ, mà nó rung lên liên hồi, tạo ra một thứ âm thanh u uất như tiếng khóc than của hàng vạn người cùng một lúc.
*Rầm! Rầm!*
Xung quanh làng Mộc, những tiếng động khô khốc vang lên. Trần Vũ kinh hoàng nhận ra qua nhãn lực của Cửu Nhãn đang nhức nhối: Từ những ngôi mộ kết phát phía rừng Độc Nhân, từ lòng sông Vong Hồn chảy quanh làng, và từ chính những ngóc ngách tối tăm trong từng căn nhà của dân làng, những đốm sáng xanh le lói bắt đầu bay ra.
Đó không phải là đốm lửa ma chơi thông thường. Đó là linh hồn của những người mới khuất, là những oan hồn phiêu dạt không nơi nương tựa, và cả những “vía” yếu ớt của người sống đang bị tiếng chuông cưỡng ép kéo ra khỏi xác.
“Hỡi những linh hồn lạc lối, hỡi những kẻ nợ nần dòng máu này!” Lý Trưởng Lâm hét lên, mắt lão đỏ ngầu như hai viên huyết ngọc. “Ta là chủ nhân của âm giới làng Mộc! Hãy trở về đây, trở thành máu thịt, trở thành sức mạnh cho đại trận cuối cùng!”
Dưới tác động của tiếng chuông, không khí đột ngột giảm xuống mức đóng băng. Sương mù từ rừng Độc Nhân kéo đến nhanh như một con quái vật nuốt chửng vạn vật. Trong màn sương đó, hàng trăm, hàng ngàn bóng ma mờ ảo đang lê bước chân không chạm đất về phía gốc đa đổ nát. Có những linh hồn trông rất cổ xưa với trang phục từ thế kỷ trước, nhưng cũng có những linh hồn mới chỉ vừa thoát xác, khuôn mặt vẫn còn nét bàng hoàng của người dân làng Mộc mà Vũ vừa mới thấy ban chiều.
Trần Vũ cảm thấy đầu mình đau như búa bổ. Ấn ký Cửu Nhãn giữa trán anh giật liên hồi, một dòng máu nóng từ đó chảy dài xuống sống mũi. Anh nhìn thấy một cảnh tượng rợn người: Mỗi khi tiếng chuông rung lên, chiếc chuông đồng lại như một cái miệng rộng mở, nuốt chửng lấy những linh hồn yếu nhất vào bên trong. Thân chuông dần dần chuyển từ màu nâu xỉn sang màu đỏ thẫm rực rỡ, phát ra ánh sáng quỷ dị.
“Linh, mau giúp anh!” Vũ hét lên qua tiếng chuông nhức não.
Lê Linh nhanh chóng lôi từ trong túi áo ra một nắm gạo muối và những lá bùa vàng. Cô cắn đầu ngón tay, vẩy máu lên những lá bùa rồi dán mạnh xuống mặt đất nơi ba người đang đứng.
“Thập Nhị Địa Chi, trấn giữ tứ phương! Án Ma Ni Bát Hồng!” Linh quyết ấn, miệng lẩm nhẩm chú ngữ để tạo ra một vòng bảo vệ nhỏ hẹp.
Thế nhưng, vòng ánh sáng từ lá bùa chỉ vừa lóe lên đã bị những tiếng chuông dập tắt như ngọn nến trước gió. Sức mạnh của Tiếng Chuông Thu Hồn quá lớn, nó là sức mạnh được tích tụ từ oán khí của hàng trăm năm hiến tế, giờ đây bị Lý Trưởng Lâm kích hoạt trong cơn tuyệt vọng cùng cực.
Lão Lý bước từng bước chân xiêu vẹo về phía Vũ. Mỗi bước đi, lão lại lắc chuông một lần. Mỗi tiếng chuông là một đoàn quân ma quỷ mới được triệu hồi. Những bóng ma không còn lang thang vô định nữa, chúng bắt đầu tụ lại, bao vây lấy nhóm của Vũ. Những đôi mắt trắng dã, những bàn tay khô khéo chỉ còn xương bọc da vươn ra, muốn kéo họ xuống vực thẳm cùng với chúng.
“Vũ… hãy đưa ta đôi mắt của ngươi!” Lý Trưởng Lâm gầm gừ. “Cửu Nhãn là thứ duy nhất có thể giúp ta khống chế được chiếc chuông này vĩnh viễn mà không bị nó cắn trả! Đưa đây!”
Lão lắc mạnh chuông, nhắm thẳng về phía Vũ. Một luồng sóng âm cực mạnh đập vào ngực Vũ khiến anh văng lùi lại, đập mạnh lưng vào thân cây đa nằm ngang. Anh cảm thấy linh hồn mình như bị một bàn tay vô hình thò vào ngực, lôi kéo một cách thô bạo. Tầm nhìn của anh bắt đầu mờ đi, anh thấy bóng dáng mẹ mình hiện ra trong làn sương, bà đang khóc, cánh tay bà vươn về phía anh đầy xót xa.
“Mẹ…” Vũ mê muội lẩm nhẩm.
“Anh Vũ! Không được nhìn! Đó là ảo giác!” Tiếng của Linh như từ một thế giới khác vọng lại. Cô lao đến, dùng một sợi chỉ ngũ sắc quấn chặt lấy cổ tay anh, ngăn chặn linh lực bị thất thoát.
Cụ Tứ lúc này cũng đã cố sức gượng dậy. Cụ biết đây là ván bài cuối cùng. Nếu Lý Trưởng Lâm thu thập đủ chín trăm chín mươi chín linh hồn vào chiếc chuông đó, lão sẽ có được “Quỷ Vương Chú”, lúc đó không chỉ làng Mộc mà cả vùng đất này sẽ biến thành địa ngục trần gian.
“Vũ, nghe ta!” Cụ Tứ hét lên, giọng cụ chứa đựng sự quyết tuyệt. “Chiếc chuông đó điều khiển linh hồn bằng tần số của oán hận. Cháu có Cửu Nhãn, cháu phải nhìn thấy được sợi tơ liên kết giữa cái chuông và những vong hồn kia. Hãy dùng ý chí của một kiến trúc sư… hãy tìm ra ‘điểm yếu’ trong cấu trúc của âm thanh đó!”
Tìm ra điểm yếu của âm thanh? Vũ cố gắng giữ chút tỉnh táo cuối cùng. Anh hít một hơi thật sâu, ép bản thân không được nhìn vào những ảo ảnh mẹ mình hay những bóng ma rùng rợn đang vây quanh. Anh tập trung toàn bộ linh lực còn sót lại vào ấn ký giữa trán.
Thế giới trong mắt Vũ bỗng chốc biến đổi. Sương mù biến mất, bóng tối tan biến. Thay vào đó, anh nhìn thấy những sợi tơ màu đen đúa, mảnh như tơ nhện, từ miệng chiếc chuông tỏa ra tứ phía, nối vào tim của hàng ngàn bóng ma. Mỗi lần Lý Trưởng Lâm rung chuông, những sợi tơ này lại rung lên, điều khiển các linh hồn như những con rối.
Lý Trưởng Lâm là một nghệ nhân điều khiển rối ma quỷ, và chiếc chuông chính là thanh điều khiển.
Vũ nhìn sâu vào trung tâm chiếc chuông. Ở đó, nơi mẩu xương người va chạm với vành chuông, anh phát hiện ra một khe nứt nhỏ li ti – dấu vết mà mẹ anh và cha anh đã để lại trong nỗ lực phá hủy nó hai mươi năm trước. Khe nứt đó đang được che phủ bởi một lớp oán khí dày đặc, nhưng nó chính là huyệt tử.
“Linh! Tạo cho anh ba mươi giây!” Vũ ra lệnh.
Linh không hỏi một lời, cô gật đầu dứt khoát. Cô rút ra chiếc lệnh bài gỗ từ trong túi bí mật của cụ Tứ, cắm mạnh xuống đất, dùng máu bản mệnh phun lên đó.
“Huyết tế phù đồ! Chắn!”
Một bức tường ánh sáng đỏ rực mọc lên, ngăn chặn đám âm binh đang tràn tới. Lê Linh quỳ thụp xuống, mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy vì phải chịu đựng áp lực khủng khiếp từ tiếng chuông.
Trần Vũ đứng dậy, ánh mắt anh giờ đây rực cháy một tia sáng vàng kim từ Cửu Nhãn. Anh không còn đeo chiếc vòng dâu tằm nữa, anh chính là người bảo hộ.
Anh bắt đầu bước tới, không phải đi trên mặt đất, mà giống như đang bước trên những nhịp sóng âm thanh. Lý Trưởng Lâm thấy Vũ tiến lại gần mà không bị ảnh hưởng bởi tiếng chuông thì bắt đầu hoảng loạn. Lão điên cuồng lắc chuông, tiếng chuông vang lên dồn dập như sấm sét kinh thiên động địa.
*Keng! Keng! Keng! Keng!*
Máu từ tai, từ mũi Vũ chảy ra, nhưng anh vẫn tiến bước. Mỗi bước chân anh đi, Cửu Nhãn lại phát ra một luồng xung lực hóa giải những sợi tơ đen quanh mình.
“Ngươi… tại sao?” Lý Trưởng Lâm run sợ lùi lại.
“Tiếng chuông của ông là sự kết thúc của những người đã chết,” Vũ cất giọng, giọng anh trầm đục như tiếng vọng từ vực thẳm. “Nhưng đôi mắt của tôi lại là sự khởi đầu cho sự thật. Ông đã cầm tù họ quá lâu rồi, Lý Trưởng Lâm.”
Vũ bất ngờ lao tới, tốc độ nhanh đến mức Lý Trưởng Lâm không kịp phản ứng. Thay vì tấn công vào lão, Vũ đưa tay trái ra, lòng bàn tay áp thẳng vào miệng chiếc chuông đồng ngay khi lão vừa định rung một nhịp mới.
*Bùng!*
Một luồng linh khí mạnh mẽ từ Cửu Nhãn tuôn trào theo cánh tay Vũ, trực tiếp đánh thẳng vào khe nứt trên thân chuông.
Tiếng chuông lúc này không còn ngân vang nữa, mà nó phát ra một tiếng rạn vỡ chói tai.
*Rắc…*
Chiếc chuông đồng bắt đầu xuất hiện những vết nứt lớn. Những linh hồn bị giam cầm bên trong như tìm được lối thoát, chúng điên cuồng va đập, muốn thoát ra ngoài. Ánh sáng đỏ rực từ chuông chuyển sang màu đen sẫm, rồi dần dần nhạt đi.
“Không! Cái chuông của ta! Gia sản của họ Lý ta!” Lý Trưởng Lâm gào khóc, lão cố dùng cả hai tay để ôm lấy chiếc chuông, mặc cho những vết nứt đang cắt nát bàn tay lão.
Vũ nghiến răng, dồn tất cả sức lực cuối cùng: “Tan đi!”
*OÀNG!*
Một vụ nổ linh hồn xảy ra. Chiếc chuông Thu Hồn vỡ tan thành ngàn mảnh. Những linh hồn bị hút vào trước đó đột ngột được giải phóng, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng hất văng mọi thứ xung quanh. Lý Trưởng Lâm bị hất bay xa hàng chục mét, rơi sầm xuống đống rễ đa cũ, chiếc chuông tan biến, chỉ còn lại mảnh xương ngón tay đen kịt trên mặt đất.
Làn sương dày đặc đột ngột tan biến. Hàng ngàn bóng ma bỗng chốc đứng khựng lại. Không còn tiếng chuông điều khiển, họ lấy lại được ý thức tối tăm của mình. Những đôi mắt trắng dã dần dần trở nên hiền hòa. Họ nhìn về phía Vũ, cúi đầu cảm ơn, rồi tan biến thành những đốm sáng bay về trời hoặc trở về với nấm mồ sâu.
Không gian trở lại tĩnh lặng một cách lạ thường.
Trần Vũ ngã khuỵu xuống, Cửu Nhãn của anh dần khép lại, để lại một nỗi đau đớn nhức nhối thấu xương tủy. Tóc anh – vốn đã bạc một nửa sau lần đối đầu trước – nay đã chuyển trắng hoàn toàn. Tuổi thọ của anh vừa bị rút ngắn đi một đoạn lớn để đổi lấy sức mạnh vừa rồi.
Lê Linh lao đến đỡ lấy anh, cô bật khóc khi thấy mái tóc trắng của Vũ. “Anh Vũ… anh có sao không? Sao lại đại ngốc như thế chứ?”
Vũ mỉm cười nhợt nhạt, định nói gì đó nhưng máu trong họng lại trào ra.
“Kết thúc rồi… đúng không cụ?” Vũ hỏi vọng về phía cụ Tứ.
Cụ Tứ nhìn đống đổ nát, nhìn bầu trời bắt đầu hửng nắng phía xa. Nhưng nét mặt cụ không có vẻ gì là nhẹ nhõm. Cụ bước đến gần chỗ Lý Trưởng Lâm đang nằm bất động. Lão chưa chết, nhưng thần trí đã hoàn toàn tan nát, đôi mắt trợn trừng vô hồn nhìn vào hư không.
Tuy nhiên, mảnh xương ngón tay người – quả chuông của Tiếng Chuông Thu Hồn – vẫn nằm đó, rực lên một ánh xanh thẳm quái dị.
“Chưa kết thúc đâu, Vũ,” Cụ Tứ thở dài, nhặt mảnh xương lên bằng một mảnh vải vàng. “Lý Trưởng Lâm chỉ là kẻ sử dụng món pháp khí này. Chủ nhân thực sự của mẩu xương này… vẫn còn đang ở ngoài kia. Tiếng chuông vừa rồi đã thu hút được ‘hắn’ chú ý.”
Vũ nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi rã rời lan tỏa khắp cơ thể. Anh đã cứu được làng Mộc khỏi một thảm họa tức thời, nhưng anh hiểu rằng mình vừa bước vào một trò chơi lớn hơn, nơi mà mỗi bước đi đều phải trả giá bằng sinh mạng.
Tiếng chuông thu hồn tuy đã tắt, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng trong tâm trí anh, như một lời hẹn ước của bóng tối từ phương xa đang dần tìm đến. Bình minh làng Mộc hôm nay thật lạ, mặt trời mọc đỏ như máu, báo hiệu một hành trình mới đầy gian truân phía trước dành cho kẻ mang trên mình Cửu Nhãn.
Dưới gốc đa khô héo, một mầm xanh bé nhỏ thực sự đã nhú lên, nhưng bên cạnh nó, những vết máu của Lý Trưởng Lâm lại thấm xuống đất, đen ngòm và bốc mùi tử khí. Nhân và quả, phúc và họa, luôn song hành trong từng hơi thở của vùng đất linh thiêng này.