Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 27: Dấu chân bùn
Màn sương sớm ở Làng Mộc không bao giờ mang lại cảm giác thanh khiết. Nó đặc quánh, mang theo mùi nồng nặc của bùn đất ướt át và vị hăng hắc của lá đa mục ruỗng. Ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh chỉ đủ để làm hiện rõ những hình thù vặn vẹo của cây cối xung quanh, trông chúng như những cánh tay khẳng khiu của quỷ dữ đang cố vươn ra khỏi bóng tối.
Trần Vũ choàng tỉnh giấc. Mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm áo thun mỏng, dù hơi lạnh của sương sớm đang len lỏi qua từng khe liếp. Anh thở dốc, ký ức về giấc mơ đêm qua vẫn còn nhảy múa trong tâm trí — một người đàn bà áo đỏ không có mặt, đứng đung đưa trên cành đa cao nhất, tiếng cười của bà ta nghe như tiếng rễ cây nứt ra dưới lòng đất.
Vũ quay sang phía góc phòng, nơi Thanh đang nằm. Đêm qua, sau cơn cuồng loạn nhai móng tay, Thanh đã lịm đi trong cơn kiệt sức. Nhưng giờ đây, nhìn vào cái bóng đen co quắp ấy, Vũ không khỏi rùng mình. Đôi tay của Thanh – những ngón tay vốn dĩ dùng để cày cuốc, giờ đây dài ra một cách dị dạng, lớp da khô khốc và nứt nẻ như vỏ cây.
“Vũ… anh dậy rồi sao?”
Tiếng của Linh vang lên từ phía chái bếp. Cô bước vào, trên tay cầm một bát nước sả gừng ấm, nhưng nét mặt cô không hề có sự bình yên của buổi sáng. Đôi mắt sáng của cô hơi trùng xuống, sắc mặt nhợt nhạt.
“Em không ngủ được sao?” Vũ hỏi, giọng khản đặc.
Linh không trả lời ngay. Cô đặt bát nước xuống chiếc bàn gỗ mục, ánh mắt vô tình quét xuống sàn nhà. Đột nhiên, chiếc bát trên tay cô chao đảo, nước gừng sóng sánh tràn ra ngoài.
“Anh Vũ… nhìn kìa.”
Vũ nương theo hướng nhìn của Linh. Tim anh như thắt lại.
Trên sàn nhà bằng gỗ lim cũ kỹ, vốn đã được anh lau chùi sạch sẽ từ hôm trước để đặt lưng nằm, giờ đây xuất hiện những vết bẩn kỳ lạ. Đó là những dấu chân.
Những dấu chân trần, sũng nước và dính đầy bùn đen đặc quánh. Chúng không bắt đầu từ phía cửa chính, cũng không đi ra từ phía cửa sổ. Dấu chân đầu tiên xuất hiện ngay giữa gian nhà, ngay bên cạnh chỗ Vũ nằm ngủ. Những dấu chân ấy có kích thước không giống người bình thường; chúng quá dài, các ngón chân xòe ra một cách gớm ghiếc, và ở giữa các ngón dường như có một lớp màng mỏng giống như chân vịt, nhưng đầy những gai rễ li ti.
“Cửa vẫn đóng chặt cơ mà…” Vũ lầm bầm, bước lại gần để kiểm tra.
Đúng như anh nói, then cài cửa chính vẫn còn nguyên vẹn, các cửa sổ đều được chốt bên trong bằng những thanh gỗ chắc chắn. Ngôi nhà tổ họ Trần này vốn nổi tiếng là “kín cổng cao tường”, nội bất xuất, ngoại bất nhập nếu không có chìa khóa. Thế nhưng, những dấu chân bùn này lại hiện diện một cách thản nhiên, như thể chủ nhân của chúng vừa dạo chơi quanh đây trong lúc họ đang chìm trong giấc ngủ.
Vũ cúi xuống, chạm nhẹ vào lớp bùn trên sàn. Cảm giác lạnh buốt truyền thẳng từ đầu ngón tay lên tận đại não. Đó không phải là bùn bình thường. Nó nhão nhoét, bốc mùi hôi thối của xác động vật phân hủy lẫn với mùi tanh của nước giếng sâu lâu ngày không có hơi người. Quan trọng hơn, lớp bùn này vẫn còn ướt. Kẻ đó vừa ở đây. Có lẽ chỉ vài phút trước thôi.
“Nó dẫn đi đâu thế này?” Linh thì thầm, giọng run rẩy.
Họ cùng dõi theo vệt dấu chân. Chúng không đi lang thang vô định. Chúng di chuyển theo một đường thẳng tắp, hướng thẳng về phía Thanh đang nằm. Đến cạnh chiếc giường tre cũ, những dấu chân bùn dừng lại, rồi chuyển hướng. Ở đó, bùn bám dày đặc hơn, như thể kẻ đứng đó đã dừng lại rất lâu để quan sát người bạn của anh.
Nhưng điều kinh dị nhất không dừng lại ở đó.
Vũ ngẩng đầu lên. Một giọt chất lỏng đen ngòm rơi trúng vào gò má anh. Anh đưa tay lau đi, rồi từ từ nhìn lên trần nhà.
Linh hét lên một tiếng bóp nghẹt, hai tay ôm chặt lấy ngực.
Trên trần nhà cao vút, ngay phía trên đầu giường của Thanh, là những dấu chân bùn đen ngòm. Chúng bám ngược trên các xà ngang, vây thành một vòng tròn bao lấy vị trí Thanh nằm. Cứ như thể có một sinh vật nào đó đã bò lồm ngồm trên trần, rình rập và nhỏ nước dãi xuống cơ thể Thanh suốt cả đêm.
“Nó không phải là người, Vũ ạ. Đây là ‘Trạch thổ’ – bùn từ cõi âm.” Linh lắp bắp, kiến thức về văn hóa tâm linh của cô đang rung lên những hồi chuông cảnh báo. “Chỉ có những thực thể bị phong ấn lâu năm dưới nước hoặc trong lòng đất ẩm ướt mới có loại bùn này. Nó là đánh dấu… Nó đang đánh dấu con mồi.”
Vũ cảm thấy một luồng điện xẹt qua cột sống. Anh nhớ lại lời cảnh báo của Ông Cụ Tứ về việc “chạm vào cấm kỵ”. Liệu có phải sau khi anh dùng Cửu Nhãn cứu Thanh ở miếu đa, thực thể dưới gốc cây đã chính thức coi ngôi nhà này là lãnh địa của nó?
“Thanh! Thanh, dậy đi!” Vũ lao đến bên giường, lay mạnh đôi vai khẳng khiu của bạn.
Thanh giật mình, đôi mắt trợn ngược chỉ còn lòng trắng trước khi dần dần lấy lại tiêu cự. Anh ta thở hắt ra, một mùi gỗ mục nồng nặc thoát ra từ khuôn miệng khô khốc.
“Vũ… Linh… Đêm qua… có ai đó… gãi lưng cho tao…” Thanh thào thào, giọng nói nghe như tiếng hai miếng gỗ cọ vào nhau. “Lạnh lắm… Cái tay của nó… lạnh như nước đá… Nó cứ thì thầm vào tai tao… bảo rằng… ‘rễ sắp mọc đến tim rồi’…”
Vũ bàng hoàng nhìn xuống lưng của Thanh. Chiếc áo sờn cũ đã bị xé rách một mảng lớn. Trên làn da xám xịt của Thanh, những vết cào cấu rướm máu hiện lên rõ rệt. Nhưng máu không đỏ, nó mang sắc tím đen, và những vết thương không khép miệng mà bắt đầu sưng tấy lên thành những hình thù giống như mắt cây.
“Thanh, nghe tao nói, chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!” Vũ quát lên, một tay xốc Thanh dậy, tay kia nắm chặt lấy vòng dâu tằm trên cổ tay – giờ đây chiếc vòng đã đen sẫm lại, không còn một chút sinh khí nào.
“Đi đâu? Cả ngôi làng này đã là một trận đồ rồi.” Một giọng nói khàn đặc vang lên từ phía cửa sổ.
Cả ba người giật bắn mình. Là Ông Cụ Tứ. Ông đứng đó từ bao giờ, chiếc nón lá sụp xuống che khuất một bên mắt bị hỏng, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy bám lấy bậu cửa gỗ.
“Ông nội!” Linh lao lại gần. “Sao ông lại ở đây? Ông thấy những dấu chân này không?”
Cụ Tứ không nhìn Linh, ánh mắt già nua độc nhất của ông ghim chặt vào những dấu chân trên trần nhà, rồi lại nhìn xuống những vết bùn trên sàn. Ông thở dài, tiếng thở nghe như tiếng lá rụng vào mùa đông héo hắt.
“Muộn rồi. Các người đã để ‘Mắt của Đất’ tìm thấy hơi người.” Ông Cụ Tứ bước vào nhà, gõ chiếc gậy tre xuống sàn gỗ. “Nhà họ Trần các anh vốn là kẻ canh giữ, nhưng chính cái dòng máu của các anh lại là thứ kích thích sự thèm khát của mụ ta. Đêm qua, mụ đã vào đây.”
“Thị Mai?” Vũ hỏi, lòng bàn tay rịn mồ hôi.
“Lúc đầu là mụ ta, nhưng sau một trăm năm, thứ dưới gốc đa không còn là một người phụ nữ nữa. Nó là một thực thể ký sinh.” Cụ Tứ chỉ gậy vào những dấu chân. “Nhìn kỹ đi, đây không phải dấu chân của Thị Mai. Đây là dấu chân của những kẻ đã bị hiến tế. Mụ ta điều khiển họ như điều khiển những con rối để thâm nhập vào những nơi có bùa chú trấn yểm. Ngôi nhà này có bùa hộ mạng của cha anh để lại, nên mụ không vào được, nhưng mụ dùng oán hồn của những kẻ khác để mang bùn đất từ giếng cổ vào đây, làm dơ bẩn long mạch của căn nhà.”
Vũ nhìn xuống những dấu chân bùn lần nữa. Anh chợt nhận ra một chi tiết khủng khiếp mà nãy giờ mình bỏ sót. Kích cỡ của những dấu chân này… có cái nhỏ như của đứa trẻ, có cái to bản của đàn ông lực điền, có cái lại thanh mảnh của phụ nữ. Có ít nhất bốn, năm loại dấu chân khác nhau đan xen trên trần và dưới sàn.
Đêm qua, không phải một, mà là cả một đoàn binh oán hồn đã lởn vởn xung quanh khi họ ngủ.
“Chúng muốn gì ở Thanh?” Vũ gằn giọng.
“Nó không muốn Thanh. Nó muốn chiếc chìa khóa mà cậu đang giữ trên người.” Cụ Tứ chỉ vào ngực Vũ, nơi anh đeo miếng ngọc bội gia truyền ẩn bên trong áo. “Và nó muốn dùng cái xác của cậu bạn này để làm cái bình chứa oán khí mới. Khi Thanh hoàn toàn biến thành gỗ, nó sẽ mượn tay Thanh để giết chết cậu. Nhân quả vòng vo, người bạn thân nhất sẽ là kẻ hạ thủ, đó mới là cách Thị Mai trả thù dòng họ Trần.”
Linh run lên bần bật: “Vậy chúng ta phải làm gì? Ông nội, ông cứu anh Thanh được không?”
Cụ Tứ im lặng hồi lâu, rồi ông nhìn sang phía Vũ. “Có một cách. Nhưng cậu phải dùng đến Cửu Nhãn lần nữa. Lần này không phải để chiến đấu, mà là để ‘nhìn ngược’.”
“Nhìn ngược?” Vũ nhíu mày.
“Cửu Nhãn của cậu có khả năng thấu thị cõi u minh. Những dấu chân bùn này là những mắt xích nối liền căn nhà này với cái giếng cổ nhà họ Lý và gốc đa cổ thụ. Nếu cậu mở Cửu Nhãn và đi ngược lại theo lộ trình của những dấu chân này, cậu sẽ tìm thấy thứ đang điều khiển chúng từ xa. Chỉ khi chặt đứt được sợi dây vô hình đó, Thanh mới có cơ hội sống sót qua đêm nay.”
Vũ hiểu lời Cụ Tứ. Nhưng anh cũng biết cái giá phải trả. Mỗi lần mở Cửu Nhãn, sinh lực của anh như bị rút cạn. Những sợi tóc bạc trên đầu anh là minh chứng cho sự đánh đổi đó. Nhưng nhìn vào gương mặt tái mét, đang run rẩy vì đau đớn của Thanh, Vũ không thể phân vân.
“Linh, giúp anh chuẩn bị. Anh sẽ đi.” Vũ nói, giọng chắc nịch.
Linh nhìn anh bằng ánh mắt đầy lo âu nhưng cũng đầy tin tưởng. Cô nhanh chóng lấy từ trong túi ra một lọ bột gạo nếp trộn với máu gà chọi và lá ngải cứu khô – thứ hỗn hợp có thể giúp ổn định linh hồn khi sử dụng năng lực tâm linh mạnh mẽ.
Vũ ngồi xếp bằng giữa vòng tròn những dấu chân bùn trên sàn nhà. Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tâm trí vào khoảng không giữa hai chân mày.
“Cẩn thận, Vũ. Khi nhìn thấy chúng, đừng bao giờ để chúng biết cậu đang thấy.” Lời dặn cuối cùng của Cụ Tứ nhỏ dần rồi biến mất trong hư không.
Vũ hít một hơi thật sâu. Đột nhiên, một cơn đau buốt óc ập đến. Cảm giác như có ai đó cầm mũi dao sắc lẹm rạch ngang trán anh. Vết sẹo hình con mắt bắt đầu nóng rực lên, rồi đột ngột mở bung ra.
Cảnh vật xung quanh Vũ thay đổi hoàn toàn.
Ngôi nhà gỗ không còn màu nâu xám của gỗ lim nữa mà bao trùm trong một sắc xanh xám mù mịt. Linh, Cụ Tứ và Thanh hiện lên như những khối linh ảnh mờ nhạt. Nhưng điều đáng sợ là những dấu chân bùn.
Dưới cái nhìn của Cửu Nhãn, chúng không phải là vết bùn. Chúng là những luồng hắc khí đặc quánh, trông giống như những con giun đen xì đang ngọ nguậy trên mặt sàn. Và từ mỗi dấu chân ấy, một sợi tơ mỏng như sợi tóc, nhưng đỏ đậm màu máu, nối dài ra tận ngoài cửa, xuyên qua vách tường.
Vũ nhìn lên trần nhà. Trên đó, anh thấy chúng.
Những bóng đen khẳng khiu, da dẻ nhợt nhạt và lở loét, đang treo ngược mình trên xà nhà. Có đứa trẻ mất nửa cái đầu, có người đàn bà cổ dài ngoằng với cái lưỡi tím tái thò ra ngoài. Chúng không nhúc nhích, chỉ đứng đó, trố mắt nhìn xuống phía dưới. Một con trong số chúng – một lão già gầy guộc với đôi mắt rỉ máu – đang từ từ cúi thấp xuống, bàn tay dài dằng dặc của lão chỉ còn cách đỉnh đầu của Thanh vài centimet.
Máu từ mắt của lão già nhỏ xuống, nhưng thay vì thấm vào người Thanh, nó biến thành những chiếc rễ nhỏ li ti, bám vào da thịt anh ta.
Vũ nghiến răng, cố nén cơn buồn nôn. Anh đứng dậy. Trong trạng thái này, anh có thể đi xuyên qua vật chất nhẹ nhàng. Anh bước theo sợi chỉ đỏ phát ra từ chân những oan hồn đó.
Anh bước ra khỏi cửa chính. Sợi chỉ đỏ dẫn anh đi qua sân rêu, hướng thẳng về phía bìa rừng, nơi dinh thự nhà họ Lý tọa lạc. Nhưng kì lạ thay, giữa sương mù dày đặc của cõi âm, anh thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng dưới bóng một cây nhãn cổ thụ bên đường.
Đó là một người đàn ông, mặc bộ đồ kiến trúc sư cũ kỹ, dáng vẻ thư sinh nhưng đượm buồn.
“Cha?” Vũ thảng thốt gọi.
Bóng người đó giật mình quay lại. Gương mặt người đàn ông y hệt trong những bức ảnh cũ mà Vũ nâng niu suốt bao nhiêu năm qua. Cha anh – Trần Nghiêm.
Ông nhìn anh bằng ánh mắt đầy thống khổ, rồi đưa tay chỉ về hướng những dấu chân bùn đang kéo dài đi. Ông không nói gì, chỉ lắc đầu liên tục như muốn ngăn cản anh tiến tiếp, rồi lại ra hiệu về phía dưới chân mình.
Vũ nhìn xuống. Ngay dưới chân cha anh, một dấu chân bùn to hơn tất cả, đang tỏa ra một luồng hắc khí khủng khiếp nhất. Sợi tơ đỏ từ dấu chân này không đi về hướng làng, mà đi sâu xuống lòng đất, ngay tại vị trí họ đang đứng.
Đột nhiên, một tiếng cười lảnh lót vang lên giữa sương mù.
“Kẻ canh giữ… tìm thấy rồi sao?”
Bóng của Trần Nghiêm đột ngột tan biến thành sương đen. Mặt đất dưới chân Vũ rung chuyển dữ dội. Những dấu chân bùn xung quanh anh bắt đầu chuyển động. Chúng không còn là những vết bẩn thụ động nữa. Chúng bật dậy, biến thành những đôi bàn tay bùn lầy, chụp lấy cổ chân anh, kéo anh xuống.
“Vũ! Anh Vũ! Tỉnh lại đi!” Tiếng của Linh vọng lại từ một nơi rất xa, nghe như từ một thế giới khác.
Vũ cảm thấy cơ thể mình đang lún sâu vào lớp bùn đen lạnh lẽo. Những oan hồn trên trần nhà lúc nãy giờ đã lao xuống, chúng vây quanh anh, dùng những ngón tay thối rữa xâu xé linh ảnh của anh.
Anh biết nếu lúc này mình gục ngã, linh hồn anh sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong đống bùn này, và cơ thể anh ở hiện thế sẽ biến thành một xác không hồn như Tuấn “vẹo”.
Vũ tập trung lực lượng vào Cửu Nhãn. Anh thét lên một tiếng trong tâm trí: “TRÁNH RA!”
Một luồng ánh sáng vàng kim từ trán anh tỏa ra như một luồng sóng xung kích, hất văng đám oan hồn sang một bên. Lớp bùn đen dưới chân anh bị nung chảy bởi hơi nóng của dương khí cực hạn. Vũ vùng dậy, điên cuồng đi theo sợi chỉ đỏ lớn nhất – sợi tơ dẫn trực tiếp xuống lòng đất.
Anh nhìn thấy nó.
Dưới lớp đất đá, xuyên qua những tầng địa chất oán khí, là một cái hang ngầm khổng lồ. Và giữa cái hang đó, không phải là một xác chết, mà là một trái tim bằng gỗ khổng lồ, được bao bọc bởi hàng nghìn rễ đa. Mỗi lần trái tim ấy đập lên, bùn đen lại từ đó tuôn ra, theo các khe nứt chảy lên mặt đất.
Đó chính là “Mắt của Đất”. Một điểm tụ của long mạch đã bị làm cho uế tạp.
Và ngay cạnh trái tim ấy, Vũ thấy cha mẹ mình.
Họ không chết theo nghĩa bình thường. Cơ thể họ bị khảm chặt vào vỏ của trái tim gỗ đó, đôi mắt nhắm nghiền, những rễ cây li ti xuyên qua mạch máu, biến họ thành một phần của hệ thống cung cấp năng lực cho cái cây cổ thụ trên mặt đất.
Vũ chết lặng. Nỗi đau đớn và hận thù bùng lên như hỏa diệm sơn. Cha mẹ anh đã chịu đựng sự hành hạ này suốt 20 năm qua. Họ là những “vật hiến tế phụ” mà Lý Trưởng Lâm đã nhét vào đây để phong ấn hơi thở của dòng họ Trần, biến họ thành nô lệ để bảo vệ cho sự tồn tại của mụ Chúa Đa.
“Áaaa!”
Vũ gào lên trong đau đớn. Anh đưa tay muốn chạm vào cha mẹ, nhưng ngay lập tức, một lực đẩy vô hình hất văng anh trở lại thực tại.
—
Vũ bật dậy, cả cơ thể run lên bần bật như người lên cơn sốt rét. Máu từ trên trán chảy xuống ròng ròng, che khuất tầm nhìn của một bên mắt.
“Vũ! Anh tỉnh rồi!” Linh ôm lấy anh, nước mắt dàn dụa.
Cụ Tứ đứng bên cạnh, nét mặt lộ rõ sự kinh hãi. Ông nhìn thấy vết thương trên trán Vũ đang khép lại một cách chậm chạp, nhưng để lại một vết sẹo đỏ tươi như máu mới.
Vũ nhìn quanh phòng. Những dấu chân bùn trên trần và dưới sàn nhà đã biến mất, chỉ còn lại những vệt nước trong veo như sương sớm. Những oan hồn đã rút lui. Nhưng không khí trong phòng vẫn đặc quánh một sự im lặng chết chóc.
Thanh đang ngồi trên giường, đôi mắt đờ đẫn, hai tay anh ta ôm lấy đầu. Những vết cào trên lưng Thanh đã khô lại, nhưng chúng để lại những vết thâm đen hình rễ cây rõ rệt.
“Tôi thấy rồi…” Vũ thào thào, nắm lấy tay Linh. “Hầm ngầm… Trái tim gỗ… Cha mẹ anh ở đó…”
Cụ Tứ bóp chặt chiếc gậy tre, gân xanh nổi đầy trên trán: “Vậy ra lời đồn là thật. Họ Lý không chỉ hiến tế Thị Mai, họ còn biến những kẻ canh giữ thành chất dinh dưỡng. Đó là lý do tại sao dòng họ Trần không ai thọ quá tuổi 30. Máu của mọi người đang nuôi sống trái tim của mụ ta.”
Vũ đứng dậy, dù đôi chân anh vẫn còn run rẩy. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ thư sinh của một kiến trúc sư thành phố. Nó lạnh lẽo và sắc bén như một thanh kiếm vừa được tôi luyện qua lửa địa ngục.
“Hôm nay là ngày bao nhiêu, Linh?”
“Ngày mười ba tháng Chạp, Vũ. Chỉ còn hai ngày nữa là đến đêm trăng khuyết cuối năm.” Linh trả lời, giọng lo sợ.
Vũ nhìn ra phía gốc đa xa xa. Những chiếc lá đa xào xạc trong gió như tiếng gọi mời của tử thần. Anh biết, thời gian của Thanh, của cha mẹ anh, và của chính anh không còn nhiều.
Anh bước lại phía Thanh, đặt tay lên vai bạn. “Tao sẽ không để mày chết đâu, Thanh. Và tao sẽ mang cha mẹ tao ra khỏi đống bùn đó.”
Dưới chân Vũ, tại vị trí vết bùn cũ đã biến mất, đột nhiên một đóa hoa nhỏ xíu, màu trắng nhợt nhạt, mọc lên từ kẽ gỗ sàn nhà. Đó là loài hoa chỉ nở trên những nấm mộ kết – hoa Ưu Đàm quỷ.
Điềm báo cho một sự hy sinh cực lớn đang cận kề.
Cụ Tứ nhìn đóa hoa, rồi nhìn Vũ, khẽ thở dài: “Cậu đã thấy dấu chân, nhưng con đường đi đến trái tim mụ ta còn phủ đầy xác chết. Đêm nay, Lý Trưởng Lâm chắc chắn sẽ biết cậu đã nhìn thấy gì. Hắn sẽ không ngồi yên đâu.”
Bên ngoài, tiếng quạ kêu thảm thiết từ phía khu rừng sau làng. Những dấu chân bùn có thể đã tan đi, nhưng hơi thở của mụ Chúa Đa đã bao trùm lấy ngôi nhà tổ họ Trần. Cuộc săn đuổi đã thực sự bắt đầu, không còn nằm trong bóng tối nữa, mà công khai và đầy khát máu.
Vũ cầm lấy bản vẽ kỹ thuật về địa hình ngôi làng mà anh mang từ thành phố về. Anh dùng máu trên trán, vẽ một đường thẳng nối từ gốc đa đến giếng cổ nhà họ Lý, rồi xuyên qua chính ngôi nhà anh đang đứng.
Ba điểm tạo thành một hình tam giác cân. Và chính giữa tam giác đó, chính là vị trí mà anh thấy “Trái tim gỗ”.
“Lý Trưởng Lâm… nợ máu phải trả bằng máu.”
Vũ nghiến răng, từng lời thốt ra mang theo uy lực của Cửu Nhãn vừa mới thức tỉnh hoàn toàn. Ngoài kia, sương mù dường như cũng phải dạt sang hai bên trước sự nộ hỏa của người đàn ông mang dòng máu kẻ canh giữ.
Chương mới của cuộc chiến bắt đầu bằng những dấu chân bùn, nhưng sẽ kết thúc bằng sự sụp đổ của một triều đại tà thuật đã bám rễ quá lâu vào mảnh đất làng Mộc khốn khổ này.