Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 43: Thanh mất tích
**CHƯƠNG 43: THANH MẤT TÍCH**
Mưa.
Trận mưa này không giống bất kỳ cơn mưa nào mà Trần Vũ từng thấy trong đời. Nó không bắt đầu bằng những tiếng sấm ầm vang hay những tia chớp xé toạc bầu trời, mà đổ ập xuống làng Mộc như một tấm màn liệm đen kịt, đặc quánh mùi đất mục và vị mặn chát của máu. Những hạt mưa nặng trịch ném mình xuống mái ngói âm dương, tạo ra chuỗi âm thanh lạch cạch khô khốc như tiếng xương người va vào nhau.
Trong căn buồng cũ của nhà ông Từ, Trần Vũ gượng dậy. Cảm giác đầu tiên ập đến là một sự rệu rã khủng khiếp. Từng khớp xương của anh kêu răng rắc, đau nhức như có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua tủy. Anh đưa bàn tay run rẩy lên vuốt mớ tóc rũ rượi trước trán, rồi lặng người khi nhìn thấy những sợi tóc trắng xóa như cước rơi rụng giữa các kẽ tay.
Cái giá của việc cưỡng ép mở Cửu Nhãn để che chở cho dân làng quá lớn. Anh đã đánh đổi tuổi xuân xanh để đổi lấy một hình hài già nua, tàn tạ ở tuổi hai mươi lăm.
“Vũ! Anh tỉnh rồi sao?”
Lê Linh đẩy cửa bước vào, trên tay bưng một bát thuốc bắc nóng hổi nghi ngút khói. Nhìn thấy Vũ đã ngồi dậy, đôi mắt cô thoáng hiện lên vẻ vui mừng nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng một nỗi xót xa không giấu giếm. Cô bước vội đến bên giường, đặt bát thuốc xuống chiếc chõng tre đã mối mọt, giọng run run:
“Anh đừng cử động mạnh. Thầy em nói linh lực của anh đang cạn kiệt, mạch tượng cực kỳ hỗn loạn.”
Vũ nhìn Linh, đôi mắt vốn sắc lạnh của một kiến trúc sư giờ đây mờ đục và thâm quầng. Anh không hỏi về bản thân, mà thanh âm khản đặc cất lên:
“Thanh đâu? Cậu ấy ổn chứ?”
Linh khựng lại. Bàn tay đang bưng bát thuốc của cô khẽ run. Sự im lặng đó như một gáo nước lạnh tạt vào lòng Vũ, khiến anh rùng mình. Anh nắm chặt lấy vai Linh, giọng gằn lên:
“Tôi hỏi Thanh đâu? Linh, trả lời tôi!”
Linh cúi đầu, hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Cô nấc nghẹn:
“Mất… mất tích rồi. Khoảng một tiếng trước, khi trận mưa vừa bắt đầu, ông nội sang phòng kiểm tra thì chỉ thấy cái giường trống không. Trên đó… trên đó toàn là bùn đen và rễ cây đa vụn nát.”
Vũ cảm thấy đầu óc mình như bị một luồng điện xẹt qua. Anh bật dậy, mặc kệ sự phản kháng của cơ thể đang trên đà đổ sụp.
“Vũ! Anh không thể đi đâu trong tình trạng này được!” Linh hốt hoảng níu tay anh lại. “Bên ngoài tà khí đang thịnh nhất, bà Chúa Đa đang phát điên vì trận pháp của anh lúc rạng đông. Anh ra ngoài lúc này không khác gì tự sát!”
“Thanh là vì tôi mới bị rễ đa ký sinh!” Vũ hét lên, gương mặt già nua của anh co rúm lại vì đau đớn và hối hận. “Cậu ấy là người duy nhất không bỏ mặc tôi khi tôi bị cả làng xua đuổi. Nếu Thanh có chuyện gì, tôi sống tiếp để làm gì?”
Anh gạt tay Linh ra, lảo đảo bước ra phía cửa. Gió rít qua khe cửa gỗ, mang theo hơi lạnh thấu xương của âm giới. Ngoài kia, bóng đêm dày đặc bao phủ, chỉ còn nghe tiếng mưa gào thét như tiếng gào khóc của hàng ngàn vong hồn đang bị giam cầm dưới gốc đa cổ thụ.
—
Vũ và Linh lao ra khỏi nhà ông Từ dưới cơn mưa tầm tã. Linh cầm theo chiếc đèn lồng giấy bóng kính, bên trong thắp một ngọn nến tẩm dầu luyện từ xác ve sầu – thứ ánh sáng duy nhất có thể xuyên qua màn sương oán khí của làng Mộc.
Mưa xối xả như muốn nhấn chìm tất cả. Dưới chân họ, con đường đất bỗng chốc trở nên trơn trượt, nhão nhoét. Nhưng kinh hãi nhất chính là những gì đang hiện ra dưới ánh đèn le lói. Những vũng nước mưa không có màu trong suốt mà đục ngầu, sủi bọt đen như nhựa cây.
“Nhìn kìa!” Linh thốt lên, chỉ xuống mặt bùn.
Vũ nheo mắt nhìn. Cửu Nhãn trên trán anh nhói đau, dù đã khép lại nhưng nó vẫn để lại một dư cảm tâm linh nhạy bén. Giữa những dấu chân người hỗn loạn trên đường làng, có một chuỗi dấu chân kỳ lạ. Nó không phải dấu bàn chân người bình thường, mà giống như những mẩu gỗ mục đóng sâu xuống đất. Xung quanh mỗi dấu chân đó, những sợi rễ nhỏ như con giun đất màu tím đen đang bò lổm ngổm, luồn lách vào trong bùn rồi biến mất.
“Dấu chân rễ đa…” Vũ lẩm bẩm, hơi thở trắng xóa trong màn mưa lạnh. “Thanh đang bị nó điều khiển. Cậu ấy không còn là chính mình nữa rồi.”
Họ lần theo dấu vết ấy, đi sâu dần về phía cuối làng, nơi con đường dẫn thẳng tới cổng biệt phủ của họ Lý. Trận mưa càng lúc càng dữ dội, nước dâng lên đến mắt cá chân, lạnh ngắt và sặc mùi tử khí.
Làng Mộc lúc này như một nghĩa địa khổng lồ. Không có một ánh đèn nào phát ra từ nhà dân. Tất cả đều đóng cửa then cài, nhưng Vũ biết, đằng sau những cánh cửa đó là những con người đang co cụm trong nỗi sợ hãi tột cùng, hoặc cũng có thể, họ đã trở thành những cái xác không hồn dưới sự thao túng của Lý Trưởng Lâm.
“Cứu… cứu với…”
Một tiếng gọi thều thào vang lên từ phía lùm tre bên đường.
Vũ và Linh giật mình dừng lại. Dưới ánh đèn dầu ve sầu, một bóng người đang bò ra từ trong bụi rậm. Đó là lão Túc, thợ rèn trong làng. Nhưng lão Túc giờ đây chỉ còn lại nửa thân trên. Phần bụng dưới của lão đã biến thành một mớ rễ cây quấn quýt lấy nhau, cắm chặt vào lòng đất. Khuôn mặt lão bị những đường gân xanh xám bao phủ, mắt chỉ còn lại tròng trắng dã.
“Thanh… thằng Thanh đi qua đây…” Lão Túc hụt hơi, đôi tay khẳng khiu nắm lấy vạt áo Vũ. “Nó mang theo… cái đó… Mắt của Đất… Nó nói… phải trả lại cho bà ấy…”
“Mắt của Đất?” Linh tái mặt. “Đó là viên ngọc trấn yểm trung tâm của giếng cổ! Nếu thứ đó rơi vào tay bà Chúa Đa, toàn bộ phong ấn cuối cùng sẽ tan nát!”
Lão Túc chưa kịp nói hết câu thì từ dưới lòng đất, một chiếc rễ đa to bằng cổ tay bất thần vọt lên, quấn chặt lấy cổ lão rồi kéo mạnh xuống. Tiếng xương cổ gãy giòn tan “rắc” một cái vang lên trong màn mưa. Lão Túc bị kéo chìm vào trong bùn đất chỉ trong chớp mắt, để lại một hố sâu thăm thẳm đang sủi bọt đen sùng sục.
Linh hét lên một tiếng thất thanh, lùi lại phía sau. Vũ kịp thời giữ lấy vai cô, tay anh chạm vào chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay – di vật của mẹ anh. Lúc này, chiếc vòng nóng ran, tỏa ra một mùi gỗ cháy thoang thoảng.
“Đi tiếp! Chúng ta không còn thời gian nữa!” Vũ hét lớn át tiếng mưa.
Dấu chân của Thanh dẫn họ rẽ vào một lối mòn nhỏ, băng qua khu vườn hoang phía sau đình làng. Càng tiến gần về phía cây đa cổ thụ, không khí càng trở nên đặc quánh đến nghẹt thở. Cửu Nhãn trên trán Vũ bắt đầu giật liên hồi dưới lớp da, khiến anh đau đớn như có ai đó đang dùng dao rạch mở vết sẹo.
Trận mưa bỗng nhiên đổi hướng, gió xoáy thành từng đợt như muốn quật ngã hai người. Giữa màn mưa đen kịt, Vũ bỗng thấy một dáng người cao gầy đang đứng sừng sững trên đỉnh gò đất, ngay sát rìa vực thẳm dẫn xuống giếng cổ – nơi bộ rễ của cây đa bám sâu nhất.
“Thanh!” Vũ hét lên.
Cái bóng đó từ từ quay lại. Dưới ánh chớp xé ngang bầu trời, gương mặt của Thanh hiện lên khiến cả Vũ và Linh đều rùng mình ớn lạnh.
Hai hốc mắt của Thanh giờ đây không còn con ngươi, thay vào đó là hai mầm đa màu đỏ rực như máu đang đâm chồi ra ngoài. Da thịt trên mặt cậu ta nứt toác, để lộ những thớ gỗ đen sì đang dần thay thế cơ bắp. Thanh đứng đó, một tay cầm viên ngọc hình mắt người tỏa ra ánh sáng rêu phong le lói – Mắt của Đất.
“Vũ… cứu… tôi…”
Tiếng của Thanh vang lên, nhưng không phải phát ra từ miệng. Nó như được truyền ra từ những thớ gỗ bên trong cơ thể cậu ta, nghe trầm đục và đầy ai oán.
“Buông viên ngọc đó ra, Thanh! Đó là cái bẫy!” Vũ cố gắng lết về phía bạn mình, bước chân anh nặng nề như đeo chì.
“Không… tôi phải… trả lại…” Thanh run rẩy, đôi tay rễ cây của cậu bắt đầu siết chặt lấy viên ngọc. “Bà ấy… bà ấy lạnh lắm… bà ấy nói… máu của họ Trần phải tưới xuống gốc cây này… thì nỗi đau mới dứt…”
Bất thình lình, một tiếng cười lảnh lót vang lên giữa màn mưa.
“Đúng vậy… máu của kẻ canh giữ… phải là máu của kẻ canh giữ!”
Từ phía sau tán cây đa rủ bóng xuống vực, một bóng áo đỏ hiện ra. Bà Chúa Đa – oán hồn Thị Mai – lững lờ trôi nổi trong không trung. Tóc bà ta dài vô tận, quấn chặt lấy những cành đa phía trên, tà áo đỏ rách nát bay phần phật như một lá cờ nhuốm máu. Khuôn mặt bà ta, một nửa vẫn mang nét thanh tú của người thiếu nữ trăm năm trước, nửa còn lại đã biến thành một lớp vỏ cây sần sùi với những hố đen sâu hoắm.
Lê Linh nhanh chóng rút từ trong áo bà ba ra một nắm chỉ ngũ sắc, môi run rẩy niệm chú:
“Thiên linh linh, địa linh linh… phong ấn cựu hồn, thần thông trừ tà!”
Cô ném nắm chỉ ra phía trước. Những sợi chỉ biến thành những tia sáng ngũ sắc lao về phía bà Chúa Đa. Nhưng oán khí lúc này quá mạnh, chỉ vừa chạm vào tà áo đỏ, những sợi chỉ đã bốc cháy thành tro bụi đen ngòm.
Bà Chúa Đa vẫy nhẹ đôi tay dài ngoằng. Một luồng âm phong quét qua, quật ngã Linh xuống đất. Chiếc đèn lồng ve sầu vỡ tan, ngọn lửa xanh lét tắt ngấm. Bóng tối nuốt chửng tất cả.
“Vũ!” Linh gọi thảm thiết trong bóng đêm.
Vũ lúc này cảm thấy một bàn tay rễ cây thô ráp quấn lấy cổ chân mình, nhấc bổng anh lên không trung. Anh bị treo ngược trước mặt Thanh. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi một tia chớp khác lóe lên, anh nhìn thấy sâu trong đôi mắt đầy rễ cây của Thanh là một giọt nước mắt màu đen đang lăn dài.
“Làm đi, Thanh… hãy để cái chết của ta chấm dứt tất cả…”
Tiếng nói của bà Chúa Đa như rót mật vào tai Thanh. Cậu thanh niên run rẩy đưa Mắt của Đất lại gần ngực của Vũ. Viên ngọc bỗng nhiên mọc ra những gai nhọn, sẵn sàng đâm thấu tim anh để hút lấy giọt máu tinh khiết nhất của dòng họ Trần.
—
Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, Vũ bỗng cảm nhận được một sự rung động từ chiếc vòng dâu tằm. Anh không còn thấy đau nữa. Một sự bình thản kỳ lạ bao trùm lấy tâm trí anh.
Anh nhớ lại những lời cha anh đã dặn trong những giấc mơ nhòe nhoẹt: *”Cửu Nhãn không phải để tiêu diệt, Cửu Nhãn là để nhìn thấu nỗi đau.”*
Vũ nhắm mắt lại. Anh không cố chống lại lực kéo của rễ đa nữa, mà buông lỏng hoàn toàn cơ thể. Anh dồn tất cả linh lực còn sót lại, không phải vào đôi mắt trên trán, mà vào luồng suy nghĩ chân thành nhất.
*Thị Mai… Bà có đau không?*
Câu hỏi ấy không được phát ra bằng lời, mà là bằng sóng linh hồn.
Cái kén gỗ quanh Thanh khựng lại. Bà Chúa Đa đột ngột dừng tiếng cười, cái đầu bà ta nghiêng một góc quái dị, nhìn chăm chằm vào Vũ.
*Một trăm năm qua… bà bị đóng đinh dưới gốc đa này để giữ long mạch cho lũ người tham lam… Bà lạnh lẽo… bà cô đơn… nhưng Thị Mai ơi, bà đang dùng chính nỗi đau của mình để giết chết những kẻ vô tội như Thanh.*
Vũ cảm thấy rễ cây quanh cổ chân mình lỏng dần. Anh rơi phịch xuống đất, máu từ vết thương cũ trên trán bắt đầu chảy ra, nhưng lần này nó không màu đỏ tươi, mà mang sắc vàng kim mờ ảo.
“Im miệng!” Bà Chúa Đa gào lên, một âm thanh xé toạc màng nhĩ. “Ngươi thì biết gì? Ngươi mang dòng máu của kẻ đã phản bội lời thề! Cha mẹ ngươi… chúng cũng từng muốn phá bỏ nơi này… và chúng đã chết! Chúng đã chết đau đớn như thế nào, ngươi có muốn biết không?”
Trong màn mưa, những hình ảnh kinh hoàng bắt đầu hiện lên như một thước phim âm bản. Vũ thấy cha mình bị những sợi rễ đa xuyên qua hốc mắt, thấy mẹ mình bị chôn sống dưới nền gạch lạnh lẽo của biệt phủ nhà họ Lý khi bà vẫn còn thoi thóp. Tiếng thét của họ hòa vào tiếng mưa, xâu xé trái tim anh.
Cửu Nhãn trên trán Vũ đột ngột mở to. Một luồng sáng đỏ thẫm bắn ra, xuyên thủng màn đêm. Nhưng lần này, anh không dùng nó để tấn công. Ánh sáng của Cửu Nhãn chiếu thẳng vào Mắt của Đất trên tay Thanh.
Viên ngọc rung lên bần bật. Những gai nhọn co lại. Ánh sáng từ Cửu Nhãn làm hiện lên những ký tự phù chú đen sì mà Lý Trưởng Lâm đã yểm vào bên trong viên ngọc.
“Nhìn đi, bà Chúa Đa!” Vũ hét lên, máu trào ra từ khóe mắt anh. “Kẻ thù thật sự của bà không phải là chúng tôi! Lý Trưởng Lâm đã lừa bà! Lão dùng Mắt của Đất để hút oán khí của bà, biến bà thành công cụ để nuôi dưỡng ‘Trái tim gỗ’! Khi phong ấn vỡ ra, bà cũng sẽ tan biến để làm thức ăn cho tà thần dưới lòng đất!”
Bà Chúa Đa ngưng bặt. Ánh mắt bà ta nhìn xoáy vào viên ngọc trên tay Thanh. Qua ánh sáng của Cửu Nhãn, bà ta thấy rõ những sợi tơ oán khí từ cơ thể mình đang bị hút ngược vào trong viên ngọc, truyền đi một nơi xa xôi – chính là kén gỗ đen ở nhà họ Lý.
Bà ta lừa dối bởi chính kẻ đã hứa sẽ giải thoát cho bà.
Một tiếng gầm vang dội thấu tận trời xanh phát ra từ miệng bà Chúa Đa. Toàn bộ cây đa cổ thụ rung chuyển, lá đa rụng xuống như tuyết lở. Oán khí của bà ta bùng nổ, hất văng tất cả ra xa.
Thanh ngã xuống vực thẳm.
“Thanh!” Vũ lao tới, tay anh bám chặt lấy mỏm đá bên rìa giếng cổ.
Anh chỉ kịp nhìn thấy cơ thể của Thanh bị những sợi rễ đa dưới vực thẳm nuốt chửng. Thanh không rơi xuống đáy, mà bị kéo sâu vào một cái hang tối om ngay sát vách giếng – một con đường dẫn thẳng xuống “Trái tim gỗ”.
Trận mưa bất thần tạnh hẳn.
Màn đêm trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Bà Chúa Đa biến mất, chỉ còn lại cây đa cổ thụ đứng trơ trọi với những cành lá khô khốc, xào xạc trong gió như những bộ xương khô.
Vũ nằm vật vã bên rìa vực, tay anh trầy xước, máu trộn lẫn với bùn đất đen ngòm. Linh chạy đến bên anh, đỡ lấy đôi vai gầy guộc.
“Anh Vũ… Thanh… Thanh mất rồi?” giọng Linh nghẹn ngào.
Vũ không trả lời. Anh nhìn xuống lòng sâu hun hút. Cửu Nhãn trên trán anh đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn để lại một vết lõm sâu hoắm, báo hiệu rằng sức mạnh ấy đã vĩnh viễn lìa xa. Nhưng trong hơi thở yếu ớt của mình, Vũ vẫn cảm nhận được nhịp tim đập đều đặn của Thanh từ sâu dưới lòng đất.
*Cậu ấy chưa chết. Thanh bị bắt đi để làm ‘vật hiến cuối cùng’.*
Ở phía bên kia làng, tiếng “Thịch… Thịch… Thịch…” từ kén gỗ của nhà họ Lý vang lên rõ rệt hơn bao giờ hết. Mỗi nhịp đập như một tiếng trống giục giã linh hồn người sống đi vào cõi chết.
Lý Trưởng Lâm đã có được thứ lão cần: Mắt của Đất và vật chứa mang oán khí cực hạn là Thanh.
Trần Vũ chống tay ngồi dậy. Mớ tóc trắng xóa của anh rũ xuống, che khuất đôi mắt mang một màu xám tro kỳ quái. Anh không còn là chàng kiến trúc sư lịch lãm ngày nào, giờ đây anh giống như một bóng ma đang cố lết ra khỏi vực thẳm nhân gian.
“Sắp rồi…” Vũ thầm thì. “Nghiệp chướng của họ Trần… và mối thù của cha mẹ tôi… đêm nay tất cả sẽ phải kết thúc.”
Linh nhìn theo hướng mắt anh. Trên bầu trời, mặt trăng bị mây đen che khuất phân nửa, nhưng vẫn lộ ra một vệt đỏ rực như một con mắt máu đang trừng trừng nhìn xuống ngôi làng nhỏ bé.
Đêm trăng máu của trăm năm trước đang lặp lại. Và dưới bóng cây đa cổ, những linh hồn oán hận đang bắt đầu bò dậy từ cõi chết để đòi nợ máu.
—
Vũ lảo đảo đứng lên, bám vào vai Linh để giữ thăng bằng. Anh nhìn về phía dinh thự họ Lý, nơi ánh sáng đen tối đang bốc lên ngùn ngụt, lấn át cả bóng đêm.
“Vũ… chúng ta phải làm gì đây?” Linh hỏi, giọng cô chứa chan sự tuyệt vọng.
Vũ đưa tay sờ vào túi áo, lấy ra một miếng gỗ cũ kỹ có khắc tên “Trần”. Đó là tấm bài vị của ông nội anh, thứ mà cha anh đã dặn phải luôn mang theo. Miếng gỗ lúc này nứt toác, từ bên trong rỉ ra một chất lỏng màu đen.
“Đi thôi Linh. Chúng ta vào biệt phủ họ Lý. Đó là nơi duy nhất còn lại linh hồn của cha mẹ tôi và Thanh. Nếu phải chết… tôi sẽ chết cùng họ.”
Hai bóng người nhỏ bé bước đi trong đêm tối sau cơn mưa, để lại sau lưng cây đa cổ thụ đang vặn mình rên rỉ. Những chiếc lá đa còn lại trên cành đột ngột rụng xuống, nhưng chúng không chạm đất mà bay lơ lửng theo hướng Vũ đi, như những đôi mắt âm hồn đang theo dõi bước chân của kẻ canh giữ cuối cùng.
Làng Mộc giờ đây không còn tiếng khóc, cũng không còn tiếng gào thét. Chỉ còn tiếng mưa đọng trên mái lá, lách tách nhỏ xuống như tiếng đếm ngược cho sự sụp đổ của một lời nguyền đã tồn tại suốt một thế kỷ.
Chương truyện kết thúc trong cái tĩnh lặng rợn người, nơi mỗi bước chân của Trần Vũ đều để lại một vệt bùn đen lẫn máu, mở màn cho cuộc đối đầu cuối cùng dưới bóng tối của cây đa cổ thụ.