Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 45: Xuống lòng đất
**CHƯƠNG 45: XUỐNG LÒNG ĐẤT**
Cảm giác hẫng hụt bao trùm lấy Trần Vũ khi cơ thể anh bị bóng tối của lòng giếng nuốt chửng. Tiếng gió rít qua tai gắt gao như tiếng rên rỉ của ngàn vạn linh hồn đang bị giam cầm. Không khí càng xuống sâu càng trở nên đặc quánh, mang theo mùi nồng nặc của đất ẩm, gỗ mục và một mùi tanh tưởi rất khó gọi tên – thứ mùi của sự sống đang phân hủy trong sự quên lãng.
*Bịch!*
Vũ rơi xuống một bề mặt không mềm cũng không cứng. Nó nhầy nhụa và có độ đàn hồi kỳ lạ. Anh loạng choạng đứng dậy, cảm giác dưới lòng bàn chân như đang dẫm lên hàng tầng lớp lớp rễ cây đang quấn chặt vào nhau. Chiếc đèn pin trên tay anh bị va đập, ánh sáng chập chờn mấy cái rồi phụt tắt. Trong bóng tối tuyệt đối, thính giác của Vũ trở nên nhạy bén một cách đáng sợ. Anh nghe thấy tiếng *sột soạt* len lỏi quanh mình, tiếng chất lỏng luân chuyển bên trong những mạch gỗ khô khốc, và cả tiếng thở dốc của chính mình.
“Vũ! Anh có sao không?”
Tiếng gọi của Lê Linh vang vọng từ phía miệng giếng cao tít tắp, nghe xa xăm như từ một kiếp sống khác.
Vũ chưa kịp đáp lời thì một luồng sáng từ trên cao rọi xuống. Linh không đợi đủ mười lăm phút. Cô đã bám lấy sợi dây thừng bện từ tóc ma và chỉ ngũ sắc – bảo vật mà Cụ Tứ để lại – từ từ tụt xuống. Linh tiếp đất ngay cạnh Vũ, gương mặt cô nhợt nhạt dưới ánh đèn điện quang cầm tay, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
“Tôi đã bảo cô ở trên cơ mà!” Vũ gắt khẽ, giọng anh vang lên âm u trong không gian chật hẹp.
“Nếu không có tôi, anh định làm thế nào để hóa giải các lớp bùa trấn yểm của tổ tiên anh để lại?” Linh đưa đèn pin soi xung quanh, hơi thở cô khựng lại. “Nhìn kìa… chúng ta không chỉ ở dưới đáy một cái giếng.”
Ánh sáng quét qua không gian, tiết lộ một khung cảnh khiến cả hai phải lạnh sống lưng. Đây không phải là một đáy giếng thông thường. Những vách đá của lòng giếng đã bị xé toạc bởi bộ rễ khổng lồ của cây đa cổ thụ. Những sợi rễ to bằng bắp đùi người lớn, xù xì, đầy những mấu mắt như những con quỷ đang ngủ đông, đan xen vào nhau tạo thành một lối đường hầm tự nhiên dẫn sâu vào lòng đất.
Điều kinh khủng hơn cả là len lỏi giữa những khe rễ cây kia, là những bộ xương người. Có bộ đã mục nát chỉ còn lại mẩu sọ trắng hếu, có bộ vẫn còn dính những mảng thịt khô quắt như bị hút cạn máu huyết. Những rễ đa mỏng như tơ xuyên qua hốc mắt, kẽ sườn, quấn chặt lấy xương tủy của họ như một mạng lưới ký sinh khổng lồ.
“Bách Quỷ Triều Đa…” Linh thì thào, môi cô run rẩy. “Cái cây này không chỉ mọc bằng oán khí, nó thực sự đã ăn thịt dân làng này suốt hàng trăm năm để giữ cho mình không bị tà thần bên dưới phản phệ.”
Vũ tiến lại gần một vách rễ, bàn tay anh vô thức chạm vào vết sẹo Cửu Nhãn trên trán. Nó bắt đầu nóng rát, một cơn đau âm ỉ truyền đến tận dây thần kinh trung ương. Khi ngón tay anh chạm vào bề mặt rễ cây, một luồng điện lạnh ngắt xông thẳng vào tim.
*“Vũ… cứu… chúng ta…”*
Tiếng thì thầm đó lại hiện lên. Không phải tiếng của Thị Mai. Đó là giọng nói của một người phụ nữ dịu dàng nhưng đầy u uất.
“Mẹ…” Vũ thảng thốt.
Anh điên cuồng dùng đèn pin soi sâu vào lối đường hầm do rễ đa tạo ra. Ở phía cuối hành lang u tối đó, có một ánh sáng màu đỏ sẫm, đục ngầu như màu mắt kẻ đang lên cơn thịnh nộ.
“Linh, chúng ta phải đi. Tôi cảm thấy họ đang ở phía trước.”
Cả hai bắt đầu dấn bước vào “mạch máu” của ngôi làng. Dưới lòng đất, mọi khái niệm về phương hướng và thời gian dường như biến mất. Không gian này dường như có nhịp điệu riêng của nó. Thỉnh thoảng, những vách rễ cây lại khẽ co bóp, tiết ra một loại dịch màu đỏ nhạt, đặc quánh và hôi thối.
Càng đi sâu, họ càng nhìn thấy nhiều dấu tích của dòng họ Trần. Trên những phiến đá bị rễ cây bao phủ, có khắc những đạo bùa bằng máu đã khô đen. Linh dừng lại trước một ký hiệu trông giống như một con mắt bị xuyên thấu bởi chín cây đinh.
“Đây là ‘Cửu Đinh Trấn Hồn Ấn’,” Linh thốt lên. “Dòng họ anh đã dùng chính mạng sống của những người có căn cốt mạnh nhất để làm vật tế chân trụ cho cái phong ấn này. Vũ, nhìn xuống dưới chân anh kìa.”
Vũ cúi xuống. Dưới lớp bùn lầy lội và rễ cây vụn, là một dải lụa đỏ đã mục nát một nửa. Anh nhặt nó lên, tim thắt lại. Đây là dải lụa thắt nút mà mẹ anh thường đeo khi bà còn sống. Ký ức về đêm mưa năm đó hiện về, khi cha anh vội vã bế anh đưa cho Cụ Tứ rồi quay người chạy biến vào bóng tối hướng về phía gốc đa, mẹ anh cũng theo sau với gương mặt đầm đìa nước mắt.
“Họ không mất tích,” Vũ khàn giọng, đôi mắt anh đỏ rực dưới bóng bạc của mái tóc. “Lý Trưởng Lâm và cả làng này đã ép họ vào đây. Họ không muốn hiến tế, họ muốn phá vỡ cái vòng lặp này, nhưng họ đã bị cái cây này nuốt chửng.”
Đúng lúc đó, mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Những rễ cây vốn đang nằm yên bất chợt trỗi dậy như những con rắn bị động ổ. Chúng uốn éo, lao về phía hai người với tốc độ kinh hoàng.
“Tránh ra!”
Vũ đẩy Linh sang một bên. Anh rút từ trong túi áo ra chiếc Long Vĩ Tiên – cái đuôi rồng bằng gỗ quý của Cụ Tứ. Một luồng chính khí từ món bảo vật tỏa ra, đẩy lùi những rễ đa đang định quấn lấy chân anh. Nhưng số lượng rễ cây là quá lớn. Chúng không ngừng sinh sôi từ hư không, như thể chính căn hầm này là dạ dày của một con quỷ.
Linh nhanh tay rút trong túi ra một nắm gạo muối đã được trì chú, vung mạnh về phía trước:
“Thần binh hỏa cấp luật lệnh! Án tì ni bà ni hồng!”
*Xèo xèo!*
Khi gạo muối chạm vào rễ cây, những làn khói đen bốc lên kèm theo tiếng kêu rít xé lòng. Những sợi rễ bị bỏng lùi lại, để lộ ra một lối đi hẹp dẫn xuống một căn phòng đá rộng lớn.
Hai người không kịp nghĩ ngợi, lập tức lao xuống.
Căn phòng đá hiện ra trước mắt họ mang một vẻ uy nghiêm mà kinh dị. Ở giữa phòng là một cái giếng cổ thứ hai, nhỏ hơn nhưng tỏa ra oán khí ngút trời. Đây chính là “Mắt của Đất”, trái tim của mạch oán. Xung quanh miệng giếng nhỏ, bốn bộ xương trong tư thế ngồi thiền bị rễ đa xuyên từ đỉnh đầu xuống đến đất. Nhìn vào những mảnh áo sót lại, Vũ nhận ra đó chính là bốn vị trưởng lão họ Trần của thế hệ trước.
Và ở phía trên giếng, lơ lửng giữa những sợi rễ mỏng manh như tơ hồng, là hai cái bọc kén bằng rễ cây. Trong ánh sáng mờ ảo của oán khí, Vũ thấy rõ gương mặt của cha mẹ mình hiện ra sau lớp màng rễ cây mỏng. Họ nhắm mắt, biểu cảm đầy đau đớn, những sợi rễ nhỏ li ti đang không ngừng cắm sâu vào da thịt họ, hút lấy linh khí cuối cùng để nuôi dưỡng một cuộn giấy đặt ngay trên đỉnh miệng giếng.
Huyết Thư.
Nó nằm đó, tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ quạch, tà mị.
“Bà Chúa Đa…” Linh thì thào, ánh đèn pin chiếu về phía góc khuất của căn phòng.
Ở đó, một người phụ nữ trong bộ áo dài đỏ rách nát đang đứng quay lưng lại với họ. Mái tóc dài của bà ta không phải là tóc, mà là những rễ đa nhỏ chảy dài xuống sàn. Tiếng khóc thút thít vang lên, vừa nghe thấy đã làm đầu óc người ta mụ mị.
“Người của họ Trần… cuối cùng cũng tới để hoàn thành giao ước,” Bà Chúa Đa từ từ quay lại.
Gương mặt bà ta không có mắt, chỉ có hai hốc tối om chảy ra dòng nhựa cây đen ngòm. Miệng bà ta không cử động, nhưng giọng nói vang lên trong tâm trí của cả hai người như hàng vạn cây kim châm vào não.
“Mười năm một mạng người, trăm năm một ngôi làng. Sự giàu sang của dân làng Mộc này được xây dựng trên máu của ta. Giờ đây, máu đã cạn, rễ đã khô, ta cần một huyết mạch thuần khiết nhất để khai mở Long mạch oán khí.”
“Bà đã giết cha mẹ tôi!” Vũ gầm lên, Long Vĩ Tiên trong tay anh run rẩy. “Bà dùng họ để nuôi dưỡng cuộn Huyết Thư này?”
“Ta không giết họ,” Thị Mai cười lạnh lẽo, tiếng cười nghe như tiếng gỗ khô cọ xát vào nhau. “Chính tổ tiên các ngươi đã đưa họ xuống đây. Họ tình nguyện ở lại để phong ấn ta thêm hai mươi năm, mong chờ một ngày con trai họ trở về với ‘Cửu Nhãn’ khai mở. Nhưng Vũ à, Cửu Nhãn của ngươi đã đóng, mái tóc ngươi đã bạc. Ngươi lấy gì để đối đầu với ta?”
Thị Mai phất tay, hàng ngàn sợi rễ từ vách đá lao ra như mưa tên. Linh lập tức ném Bản Mệnh Phù lên không trung, tạo ra một vòng sáng bảo vệ. Những sợi rễ đâm sầm vào vòng sáng, tạo ra những tiếng nổ chát chúa.
“Vũ! Mau lấy Huyết Thư! Đó là bản khế ước năm xưa. Chỉ có máu của anh mới xóa bỏ được tên của tổ tiên trên đó, khi đó phong ấn mới thực sự sụp đổ và linh hồn cha mẹ anh mới được tự do!” Linh hét lên, gương mặt cô nhăn lại vì phải gồng mình duy trì pháp trận.
Vũ nhìn lên cái kén chứa cha mẹ mình. Họ đang tan biến dần. Oán khí từ miệng giếng nhỏ bên dưới đang nuốt chửng lấy họ để chuẩn bị cho sự tái sinh của Bà Chúa Đa dưới dạng Thần Cây Yêu Tiên.
Anh không còn đường lui.
Vũ đạp mạnh vào vách đá, mượn lực lao về phía miệng giếng. Những sợi rễ đa quấn lấy tay chân anh, cứa vào da thịt khiến máu chảy đầm đìa. Nhưng lạ lùng thay, khi máu của Vũ chạm vào rễ cây, chúng lại rùng mình co rụt lại. Dòng máu họ Trần – dòng máu của kẻ tội đồ và cũng là kẻ canh giữ – chính là thứ thuốc độc nhưng cũng là chìa khóa duy nhất ở nơi này.
Vết sẹo trên trán Vũ đột nhiên giật mạnh một cái. Một cơn đau xé lòng khiến anh khuỵu xuống ngay sát mép giếng. Trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy qua lớp màng của cái kén, đôi mắt của cha anh chợt mở ra. Không có sự thù hận, chỉ có một tình yêu bao la và lời giục giã không lời.
“Vũ… làm đi con…”
Vũ nghiến răng, bật dậy, bàn tay đầy máu của anh vươn ra, chộp lấy cuộn Huyết Thư.
Ngay khi ngón tay anh chạm vào bề mặt tấm vải lụa rỉ máu ấy, một luồng ký ức kinh hoàng từ trăm năm trước tràn vào não bộ anh. Anh thấy Thị Mai bị đóng đinh, anh thấy tiếng cười tàn độc của tổ tiên họ Trần, anh thấy sự phản bội và nỗi đau tận cùng của một người phụ nữ bị hiến tế cho lòng tham của cả một ngôi làng.
“KHÔNG!”
Vũ gào lên, Cửu Nhãn trên trán anh vốn dĩ đã khép nay bỗng dưng nứt ra một khe hở nhỏ. Một luồng ánh sáng trắng lòa phát ra, không phải là ánh sáng tiêu diệt ma quỷ, mà là ánh sáng của sự thấu thị nỗi đau.
Cả căn phòng đá rung chuyển. Bà Chúa Đa gào thét khi nhìn thấy Huyết Thư bị máu của Vũ thấm vào. Những rễ đa khổng lồ xung quanh bắt đầu khô héo và vụn vỡ.
Nhưng dưới đáy giếng nhỏ, một thứ gì đó thậm chí còn già nua và đáng sợ hơn Thị Mai đang thức giấc. Cây đa cổ thụ bên trên mặt đất đang rút hết tất cả sinh mệnh lực của ngôi làng vào một cú đánh cuối cùng.
“Linh! Cẩn thận!”
Vũ vừa kịp vồ lấy cuộn Huyết Thư thì mặt đất dưới chân anh hoàn toàn sụp đổ. Một vực thẳm sâu hun hút, đen kịt hiện ra dưới lòng căn phòng đá. Vũ, Linh và cả linh hồn của cha mẹ anh đang bị treo lơ lửng, bắt đầu rơi vào cái hố không đáy của ký ức và oán hận.
Ở phía trên, bóng dáng của Thị Mai cũng dần tan biến vào những rễ cây đang hóa tro, nhưng đôi hốc mắt sâu hoắm của bà ta vẫn hướng về phía Vũ như một lời nguyền rủa vĩnh cửu.
Hai người rơi sâu xuống, xuyên qua các tầng địa chất của tội lỗi, tiến về phía lõi thực sự của Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ.
—
**Hết chương 45.**