Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 48: Cuộc chiến với rễ ma
Sương mù bao quanh dinh thự họ Lý không còn là làn hơi nước đơn thuần của vùng sơn cước. Nó đặc quánh, mang theo vị mặn của máu, mùi hắc của nhựa cây đa lâu năm và hơi lạnh buốt từ vực thẳm u minh. Trần Vũ đứng trước cổng chính, đôi mắt Cửu Nhãn trên trán khép hờ, nhưng từ khe hở ấy, những tia sáng đỏ quạch như sợi tơ tằm liên tục bắn ra, dò xét từng tấc đất.
“Cẩn thận, Vũ! Đất dưới chân chúng ta… không còn là đất nữa rồi.”
Lê Linh thầm thì, giọng cô run rẩy nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt thắt lại những nút thắt của sợi chỉ ngũ sắc xung quanh cổ tay Vũ. Cô cảm nhận được mặt đất đang phập phồng như lồng ngực của một con quái vật đang thở.
Vũ không đáp, anh tiến lên một bước. Ngay khi đế giày da chạm vào lớp gạch bát tràng vỡ nát của sân dinh thự, một tiếng *rắc* khô khốc vang lên. Không phải tiếng gạch vỡ, mà là tiếng vỏ cây nứt toác.
Từ dưới những khe nứt của sân gạch, hàng nghìn sợi rễ nhỏ như sợi chỉ nhưng đen bóng, nhầy nhụa nhựa cây bắt đầu vươn lên. Chúng ngo ngoe như dòi bọ, tìm kiếm hơi ấm của người sống. Chỉ trong chớp mắt, chúng tụ lại thành những búi lớn, quấn chặt lấy bắp chân Vũ.
“Hừ!”
Vũ hừ lạnh một tiếng, vòng dâu tằm trên cổ tay anh lóe sáng một sắc tím tâm linh. Luồng khí ấy theo chân lan xuống, đốt cháy những sợi rễ đang bám lấy anh. Một tiếng rít xé tai — không phải âm thanh vật lý mà là tiếng thét của các linh hồn bị giam cầm trong thực thể thực vật này — vang vọng khắp không gian. Những sợi rễ co rúm lại, đen kịt rồi tan thành bụi tro.
Nhưng đó chỉ là màn chào hỏi.
Từ bốn phía bức tường bao quanh dinh thự, những rễ đa khổng lồ, to bằng bắp đùi người trưởng trưởng thành, bắt đầu xé toạc tường gạch để chui ra. Chúng không bò, chúng *trườn* đi với tốc độ của loài trăn dữ. Những rễ cây này không nhẵn nhụi, trên bề mặt của chúng mọc đầy những nốt sần trông giống như những khuôn mặt người đang la hét trong đau đớn. Mỗi nốt sần là một oán hồn đã chết dưới tay họ Lý qua nhiều thế hệ, giờ đây trở thành chất dinh dưỡng và là vũ khí cho cây đa cổ.
“Vũ, bên trái!”
Lê Linh hét lớn, cô ném ra một vốc gạo muối đã được trì chú. Đám gạo chạm vào rễ cây nổ tung như pháo ném, tạo ra những quầng sáng trắng ngăn cản sự tấn công. Vũ nhân cơ hội đó, mở hoàn toàn Cửu Nhãn tầng thứ nhất.
Tầm nhìn của anh thay đổi. Thế giới xung quanh biến thành một bảng màu âm dương rực rỡ và đáng sợ. Những rễ cây kia trong mắt anh giờ là những luồng hắc khí đặc quánh, liên kết trực tiếp với “trái tim” của cây đa nằm sâu bên trong đại sảnh.
“Linh, đi sát sau lưng tôi. Chúng ta không có nhiều thời gian!”
Vũ lấy cuộn Huyết Thư từ trong túi áo ra. Một luồng uy áp từ cuộn giấy lan tỏa, khiến đám rễ ma hơi chững lại trong giây lát. Anh dùng ngón tay quệt một giọt máu từ vết thương chưa lành trên lòng bàn tay, vẽ nhanh một chữ “Hỏa” lên không trung.
Với sức mạnh của Cửu Nhãn, chữ “Hỏa” ấy không tan đi mà ngưng tụ lại thành một đốm lửa xanh lục, bùng phát theo từng nhịp thở của anh.
*Vù! Vù!*
Hai chiếc rễ ma khổng lồ quét ngang mặt đất, cuốn theo đất đá rầm rầm. Vũ xoay người, vung tay điều khiển ngọn lửa xanh lao vào mục tiêu. Tiếng cháy xèo xèo vang lên kèm theo mùi khét nồng nặc đến buồn nôn. Rễ ma đau đớn quằn quại, chúng liên tục đập mạnh xuống đất tạo nên những cú chấn động khiến Lê Linh loạng choạng.
“Chúng đang bảo vệ lối vào đại sảnh!” Linh vừa nói vừa lấy trong túi ra một chiếc chuông đồng nhỏ. Cô lắc mạnh, tiếng chuông “Linh… Linh…” vang lên thanh thoát, tạm thời làm nhiễu loạn sự điều khiển tà thuật của Lý Trưởng Lâm đối với đám rễ cây. “Lão Lý đang dùng Thanh làm trạm trung chuyển lực lượng. Mỗi lần chúng ta chém rễ, Thanh cũng sẽ phải chịu đau đớn tương ứng!”
Vũ sững người. Ánh mắt anh nhìn thấu qua lớp tường gỗ phía xa. Quả nhiên, cứ mỗi khi ngọn lửa xanh đốt cháy một chiếc rễ, Thanh lại giật bắn người, da thịt cậu chảy ra một thứ dịch xanh nhạt.
Sự tàn nhẫn của Lý Trưởng Lâm là không có giới hạn. Lão muốn Vũ phải chùn bước, hoặc chính tay giết chết người bạn thân nhất của mình.
“Khốn kiếp!” Vũ gầm lên. Tóc anh bắt đầu bạc thêm một chút ở phần mái, làn da trên mu bàn tay trở nên khô khốc hơn. Việc duy trì Cửu Nhãn và khống chế tà thuật của Thị Mai đang rút cạn sinh lực anh.
Nhưng anh không dừng lại. Nếu dừng lại ở đây, Thanh sẽ chết, Linh sẽ bị hiến tế, và cả làng Mộc sẽ chìm trong bể máu của oán linh trăm năm.
Lúc này, từ trong bóng tối của những tàn cây đổ nát trong sân, một thứ gì đó vô cùng khổng lồ bắt đầu lộ diện. Đó là phần rễ trung tâm của Cây Đa, đã bị Vũ đánh sập ở hang động phía dưới, nhưng giờ đây nó đã mọc ngược lên đây, xuyên qua sàn nhà để nghênh chiến.
Cái rễ này to như một cột đình, đen kịt và phát ra ánh sáng tím lịm. Điều kinh khủng nhất là trên thân của nó gắn chặt hàng chục thi thể khô héo. Đó là những kẻ xấu số đã mất tích trong làng nhiều năm qua. Họ không phân hủy hoàn toàn mà bị nhựa cây giữ lại lớp da bọc xương, khuôn mặt họ méo mó, miệng há hốc như đang cầu xin sự giải thoát.
Thực thể này chính là “Vệ thần rễ ma”.
“Lê Linh, bùa hộ mạng cấp mấy rồi?” Vũ hỏi, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ sát khí.
“Cấp cao nhất, nhưng tôi chỉ còn ba lá!” Linh hiểu ý anh. Cô áp tay vào lưng Vũ, truyền thêm chút chân khí mong mỏi giúp anh đứng vững.
“Đủ rồi. Chuẩn bị chạy. Tôi sẽ mở đường bằng Cửu Nhãn huyết lộ!”
Vũ cắn răng, anh dồn hết sức mạnh vào con mắt thứ chín trên trán. Một tiếng nổ oanh trong đầu anh, máu từ hốc mắt Cửu Nhãn chảy dài xuống sóng mũi.
Toàn bộ hắc khí xung quanh như bị một lực hút khổng lồ kéo về phía anh. Những thi thể trên chiếc rễ khổng lồ bắt đầu rên rỉ, chúng chìa ra những đôi tay gầy guộc như muốn lôi kéo Vũ vào cõi chết cùng mình.
“Oán có đầu, nợ có chủ! Hỡi vong linh Thị Mai, hãy mượn xác thân ta để đòi nợ máu!”
Vũ hét lớn một câu thần chú bằng cổ ngữ. Đây là nước đi liều lĩnh nhất — anh cho phép oán khí của Bà Chúa Đa tràn vào cơ thể mình, biến bản thân thành một thanh kiếm bằng oán hận để chém nát rễ ma.
Cánh tay Vũ bắt đầu biến đổi, những gân xanh nổi cộm, hóa thành màu đen tím. Anh lao vút về phía cái rễ khổng lồ. Con quái vật thực vật phản ứng lại bằng cách vung tất cả các xúc tu nhỏ hơn về phía anh.
*Phập! Phập! Phập!*
Những rễ nhỏ đâm xuyên qua áo Vũ, để lại những vết thương rướm máu, nhưng anh không thấy đau. Trong tâm trí anh lúc này chỉ là hình ảnh mẹ mình khóc lóc trong hang tối và nụ cười điên loạn của Lý Trưởng Lâm.
Vũ vung cuộn Huyết Thư như một thanh trường đao. Ánh sáng từ Cửu Nhãn tập trung lại thành một đường chỉ đỏ sắc lẹm trên mép cuộn giấy.
Một đường chém ngang!
Một âm thanh như tiếng sét nổ vang giữa sân dinh thự. Chiếc rễ ma khổng lồ bị chém đứt làm đôi. Nhựa cây đỏ như máu bắn tung tóe lên vách tường, lên mặt Vũ. Những thi thể gắn trên đó rụng lả tả xuống đất như lá úa, rồi nhanh chóng tan biến vào hư vô khi sợi dây liên kết tà ác bị chặt đứt.
Tiếng gào thét của Lý Trưởng Lâm từ trong đại sảnh vang lên đầy kinh hoàng: “Không thể nào! Cửu Nhãn chưa hoàn thiện làm sao phá được Vệ Thần của ta?!”
Vũ ngã khuỵu xuống đất, hơi thở đứt quãng. Tóc anh lúc này đã bạc đến gần một nửa. Con mắt Cửu Nhãn mờ đi, để lại một vết sẹo rỉ máu trên trán.
“Vũ! Vũ ơi!” Linh lao đến, đỡ lấy anh.
Vũ nhìn lên, thấy đám rễ ma quanh sân đã bắt đầu co rút, nhợt nhạt và héo úa dần. Nhưng chúng vẫn chưa chết hẳn, chúng đang rút về phía đại sảnh để bảo vệ “trái tim” hổ phách đen.
“Chúng ta… chúng ta phải vào đó ngay…” Vũ thào thào, anh cố gắng đứng lên dựa vào vai Linh.
Phía trước họ, cánh cửa đại sảnh của dinh thự họ Lý bị những rễ cây cuối cùng xé toác ra. Trong ánh sáng mập mờ của nến và mùi nhang độc, Lý Trưởng Lâm đứng đó, một tay cầm khối hổ phách, tay kia cầm một con dao găm đặt ngay cổ của Thanh.
Máu của Thanh đang chảy xuống khối hổ phách, khiến nó đập liên hồi như một quả tim thật sự.
Cuộc chiến với rễ ma mới chỉ là màn mở đầu cho sự chấm dứt của bóng tối dưới gốc đa cổ thụ. Những rễ cây dưới đất bắt đầu rung chuyển lần cuối, chuẩn bị cho một đòn quyết tử khi người lạ xâm nhập vào thánh địa cuối cùng của tội ác.
Vũ nhìn vào mắt Thanh — đôi mắt của người bạn nối khố lúc này đã mờ đục nhưng vẫn ánh lên sự đau đớn cùng cực. Anh siết chặt cuộn Huyết Thư, bước chân nặng nề nhưng vững chãi tiến vào trong điện thờ.
Bầu trời làng Mộc đêm nay sẽ không bao giờ có nắng, nếu như anh không thể dập tắt hơi thở của quỷ dữ đang ngự trị nơi này.
Tiếng trống tế lại vang lên, lần này chậm rãi hơn, nặng nề hơn, như tiếng chuông báo tử cho những kẻ đang đứng ở ranh giới giữa hai thế giới.
“Đến đây, Trần Vũ! Để xem Cửu Nhãn của ngươi hay Tà Tâm của ta sẽ sống sót qua đêm trăng máu này!”
Lý Trưởng Lâm gầm lên, và những rễ cây từ trên trần nhà bắt đầu buông xuống như những thòng lọng tử thần.
Chương 48 khép lại trong không gian ngột ngạt của sự chết chóc, khi ranh giới giữa chính và tà chỉ còn cách nhau bởi một cái liếc mắt của Cửu Nhãn.