Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 55: Chợ âm dương xuất hiện
Đêm làng Mộc chìm vào một thứ bóng tối đặc quánh như nhựa bùn, thứ bóng tối không chỉ che lấp thị giác mà còn bóp nghẹt cả nhịp thở. Gió ngừng thổi, nhưng lá đa trên cao vẫn xào xạc một giai điệu đều đặn, nghe như tiếng hàng ngàn hàm răng nhỏ xíu đang nghiến vào nhau.
Trần Vũ đứng đó, hơi thở anh phả ra làn khói trắng đục dù trời không hề lạnh. Tóc anh, những lọn bạc trắng tro tàn rủ xuống trán, lòa xòa trước con mắt thứ chín – Cửu Nhãn – đang nhói lên từng đợt bên dưới lớp băng quấn. Anh cảm nhận được mạch máu dưới da mình đang run rẩy phản ứng với luồng âm khí khủng khiếp đang bốc lên từ lòng đất.
Lê Linh khẽ nắm lấy gấu áo anh, giọng cô run run nhưng đầy kiên định:
– Vũ, anh thấy gì không? Sương mù… nó không phải sương bình thường. Nó là ‘Màn ngăn u minh’.
Vũ gật đầu chậm rãi. Trước mắt anh, không gian bắt đầu vặn xoắn. Cây đa cổ thụ không còn đứng im lìm như một thực thể thực vật nữa. Trong tầm nhìn mờ ảo của anh, bộ rễ khổng lồ của nó bắt đầu co thắt, đẩy lên mặt đất những u nần gớm ghiếc. Và rồi, từ trong lớp sương mù trắng xóa rỉ ra từ kẽ vỏ cây, những ánh đèn dầu vàng vọt bắt đầu thắp lên.
Từng đốm lửa xanh leo lét như ma trơi hiện ra dọc theo con đường dẫn vào gốc đa. Không khí bỗng chốc trở nên ồn ào một cách quái dị. Đó không phải là tiếng nói cười của một phiên chợ làng thường nhật, mà là một mớ âm thanh hỗn độn: tiếng lạch cạch của tràng hạt gỗ, tiếng sột soạt của vải liệm cọ xát, và tiếng xì xào thì thầm nghe như tiếng gió lùa qua những ngôi mộ trống.
Chợ Âm Dương của làng Mộc đã mở cửa.
Một quy tắc ngầm của chốn này lập tức hiện về trong tâm trí Vũ qua những gì anh đọc được từ di thư của cha: *“Không được nói chuyện, không được nhìn vào mặt người bán, không được dùng tiền dương thế.”*
Bước chân Vũ nặng nề tiến về phía gốc đa. Lê Linh bấm chặt vào tay anh, cố gắng giữ cho hơi thở mình thật nhẹ. Trước mắt họ, những cái bóng đen lờ mờ bắt đầu xuất hiện sau những quầy hàng dựng tạm bằng tre mục và lá chuối khô. Người bán, người mua đi lại nườm nượp nhưng tuyệt nhiên không ai chạm vào nhau. Họ đi xuyên qua sương mù, gót chân không hề chạm đất.
Vũ kinh hãi nhận ra giữa những bóng ma mờ ảo ấy, có cả những người dân làng Mộc mà anh quen mặt. Họ đang đi trong trạng thái mộng du, mắt nhắm nghiền hoặc đờ đẫn, tay bưng những khay lễ vật vốn là đồ gia bảo hoặc thậm chí là… những túm tóc, những lọ máu tươi.
– Họ đang đổi mạng lấy sự bình an giả tạo… – Linh thầm thì, giọng nghẹn lại khi thấy một bà lão trong làng đang dâng một chiếc áo trẻ con cũ nát cho một bóng đen không mặt để đổi lấy một nắm lá đa khô cháy đen.
Tại một góc chợ dưới bóng rễ đa sần sùi như những con trăn lớn, Vũ dừng lại trước một gian hàng đặc biệt. Người ngồi sau sạp hàng là một cái bóng gầy guộc, khoác tấm áo tơi tơi tả, chiếc nón lá rách nát che khuất hoàn toàn khuôn mặt. Trên sạp không bày biện gì ngoài những mảnh sành vỡ và những hũ sành dán bùa đỏ.
Vũ cảm nhận được sự thôi thúc từ Cửu Nhãn. Đây không phải là một bóng ma bình thường.
Anh chậm rãi đưa tay vào túi, lấy ra chiếc vòng dâu tằm đã vỡ vụn – di vật của mẹ anh. Đây là thứ duy nhất mang linh khí dòng họ Trần mà anh có thể đem ra giao dịch lúc này. Vũ đặt một mảnh gỗ dâu lên sạp hàng.
Cái bóng đen run lên nhẹ. Một bàn tay khô héo, móng tay dài và đen sì chìa ra, khẽ chạm vào mảnh gỗ. Một giọng nói trầm đục, như tiếng đất đá va chạm, vang lên ngay trong đầu Vũ:
– *Kẻ mang huyết tội… ngươi muốn tìm gì ở cõi tạm này?*
Vũ không mở miệng. Anh dùng ngón tay nhúng vào bát nước sành trên quầy, viết lên mặt bàn gỗ một chữ: “NHÃN”.
Cái bóng đen khựng lại. Ánh đèn dầu vàng vọt trên sạp chợt bùng lên rồi chuyển sang màu tím ngắt. Xung quanh họ, những bóng ma khác dường như khựng lại, xoay đầu về phía Vũ với những hốc mắt tối đen ngòm. Không gian chợ âm dương bỗng chốc trở nên cô đặc, áp lực đè nặng lên ngực khiến Linh phải khuỵu xuống.
Bóng đen thần bí khẽ cười, một tiếng cười khan khốc:
– *Cửu Nhãn vốn dĩ không thuộc về người sống. Ngươi dùng thọ nguyên để nuôi nó, giống như nuôi một con quỷ trong nhà. Ngươi muốn biết bí mật của Nhãn Ma dưới Giếng Ngọc, hay muốn biết nơi giấu Huyết Thư của Thị Mai?*
Vũ vẫn giữ im lặng, ánh mắt anh nhìn thẳng vào nơi lẽ ra là khuôn mặt của bóng đen. Anh biết, ở phiên chợ này, bất cứ câu trả lời bằng lời nào cũng sẽ bị quỷ dữ chộp lấy linh hồn. Anh lấy thêm hai mảnh gỗ dâu tằm nữa đặt lên bàn, xếp thành hình chữ “TRẦN”.
Lúc này, từ trên tán đa cao vút, một tiếng khóc nỉ non vọng xuống. Sương mù chợt cuộn lên thành những hình thù kinh quái. Hình ảnh Bà Chúa Đa trong tà áo đỏ rách nát thấp thoáng ẩn hiện trên cành cao, đôi bàn chân tím tái đung đưa ngay trên đầu những người đang đi chợ. Những dải lụa điều đỏ thắm tựa như những con rắn dài thả xuống từ hư không, quấn quýt lấy cổ những kẻ đang tham lam giao dịch.
Bóng đen trên quầy hàng đột nhiên đổ gục xuống, hóa thành một đống tro tàn, nhưng một hũ sành nhỏ trên bàn lại tự động mở nắp. Bên trong không phải là vàng bạc, mà là một mảnh lụa hoen ố máu, trên đó vẽ một sơ đồ kỳ dị của làng Mộc – bản đồ của “Long Mạch Oán Khí”.
Vũ định vươn tay lấy mảnh lụa thì một bàn tay to lớn, đầy lông lá chộp lấy cổ tay anh.
Lý Trưởng Lâm!
Lão ta xuất hiện từ bóng tối của rễ đa, khuôn mặt lão lúc này trông ghê tởm vô cùng. Da mặt lão chảy xệ, từng mảng rễ cây li ti bắt đầu đâm xuyên qua gò má và thái dương, mắt lão sòng sọc đỏ. Lão không đi một mình, phía sau lão là một đám âm binh với áo giáp nát bấy, giáo mác gãy vụn nhưng tỏa ra sát khí ngút trời.
– Mày tưởng mày có thể qua mặt tao ở nơi này sao, thằng ranh họ Trần? – Lý Trưởng Lâm gầm gừ, giọng lão vang vọng cả khu chợ âm dương.
Sự xuất hiện của lão làm đảo lộn quy tắc của phiên chợ. Những bóng ma bắt đầu hoảng loạn, chúng rú lên những tiếng kêu chói tai rồi tan biến vào sương mù. Các quầy hàng sụp đổ, lửa đèn ma trơi bị thổi tắt ngóm bởi một luồng cuồng phong lạnh buốt từ phía Giếng Ngọc tràn về.
Lê Linh nhanh chóng rút từ trong túi áo ra một nắm gạo muối, niệm chú rồi vung mạnh về phía đám âm binh:
– “Phá hồn, tản khí! Hỡi các oan linh bị giam cầm, đừng để lão già này điều khiển!”
Gạo muối rơi xuống đất nổ lách tách như pháo rang, ngăn bước chân của đám âm binh trong tích tắc. Vũ nhân cơ hội đó, dồn toàn bộ linh lực vào cánh tay bị giữ, chiếc vòng dâu tằm vỡ vụn trên bàn bỗng dưng bay ngược lên, tạo thành một vòng xoáy ánh sáng trắng đâm thẳng vào ngực Lý Trưởng Lâm.
Lão Lý đau đớn buông tay, lùi lại mấy bước, miệng phun ra một thứ dịch đen đặc. Lão gào lên:
– Hiến tế! Bà Chúa, hãy nhìn xem! Huyết thống kẻ phản bội đang ở đây!
Ngay khi lời nói của lão dứt, cây đa cổ thụ rùng mình mạnh mẽ. Một tiếng “rắc” chói tai vang lên, một cành đa lớn như thân người đổ sụp xuống ngay giữa chợ, chắn ngang lối thoát duy nhất của Vũ và Linh.
Trên tán cây, Bà Chúa Đa – Thị Mai – bắt đầu hạ thấp xuống. Khuôn mặt bà ta không còn là một khối đen mờ ảo nữa. Cửu Nhãn của Vũ đột nhiên hoạt động vượt ngoài tầm kiểm soát, anh nhìn thấu qua lớp oán khí: Đó là một khuôn mặt đẹp nhưng biến dạng bởi những vết đinh đóng vào thái dương, những sợi rễ cây quấn chặt quanh cổ thay cho dải lụa treo cổ.
Ánh mắt bà ta chạm vào ánh mắt của Vũ.
Cơn đau như bị kim châm xộc thẳng vào não bộ khiến Vũ gục ngã. Anh thấy lại cảnh tượng 100 năm trước: tổ tiên họ Trần của anh, với vẻ mặt sợ hãi nhưng tàn nhẫn, đang cầm những chiếc đinh dài, đóng chặt thân thể Thị Mai vào gốc đa lúc đó còn nhỏ bé. Anh thấy mẹ mình, bà đang quỳ dưới gốc cây này 20 năm trước, cố gắng dùng chính máu mình để xóa nhòa những ký tự trấn yểm tàn độc trên thân cây cho đến khi bà kiệt sức và bị rễ cây nuốt chửng.
Hóa ra, họ Trần không chỉ là kẻ canh giữ. Họ chính là kẻ đã biến Thị Mai thành con quỷ này để đổi lấy sự phồn vinh giả dối cho ngôi làng. Và cái giá mà con cháu họ Trần phải trả, chính là Cửu Nhãn – một con mắt vừa là quyền năng, vừa là lời nguyền rút cạn mạng sống của kẻ mang nó.
– Vũ! Tỉnh lại đi! Vũ! – Tiếng Linh gọi vang lên bên tai như từ một thế giới khác.
Lúc này, phiên chợ âm dương đã biến thành một bãi chiến trường quái đản. Những xác chết bị Lý Trưởng Lâm dùng tà thuật triệu hồi đang bò lổm ngổm dưới đất, chúng vồ lấy chân Vũ và Linh. Sương mù không còn màu trắng mà chuyển sang màu đỏ rực như máu.
Vũ nghiến răng, cơn đau từ Cửu Nhãn khiến tóc anh bạc thêm một mảng lớn ngay trước mắt Linh. Anh biết nếu cứ tiếp tục thế này, anh sẽ chết vì cạn kiệt thọ nguyên trước khi kịp cứu lấy bất cứ ai.
Anh nhìn vào mảnh lụa trong hũ sành mà bóng đen bí ẩn để lại. Bản đồ này… không chỉ là bản đồ phong thủy. Nó là một bản sơ đồ về những điểm nút của phong ấn rễ cây. Nếu anh có thể phá vỡ điểm nút trung tâm – nơi giao thoa giữa chợ âm dương và Giếng Ngọc – anh sẽ làm suy yếu được sự liên kết giữa Lý Trưởng Lâm và cây đa.
– Linh, yểm hộ tôi! Tôi phải đến tâm của trận đồ! – Vũ hét lớn qua tiếng gầm rú của gió và quỷ dữ.
Lê Linh không chút do dự, cô rút từ sau lưng ra chiếc chuông nhỏ của ông nội Tứ để lại. Tiếng chuông “Leng keng… leng keng…” thanh thúy vang lên, xé toạc màn sương đỏ máu. Mỗi nhịp chuông vang lên là một lần lũ quỷ dữ chùn bước. Cô bắt đầu tụng đọc bài chú “Giải Oan”, giọng cô lanh lảnh, mang theo hơi ấm của một người con gái thuần khiết, đối chọi lại cái lạnh lẽo của cõi âm.
Vũ lao đi trên những thớ rễ đa khổng lồ. Dưới chân anh, mặt đất rung chuyển dữ dội. Những bóng ma ở chợ âm dương dường như cảm nhận được sự kết thúc, chúng tụ lại thành một dòng thác đen kịt, lao về phía Lý Trưởng Lâm như để đòi nợ máu.
Lý Trưởng Lâm hoảng sợ khi thấy sức mạnh điều khiển của mình bị lung lay. Lão vung cây gậy đầu rồng (vốn là một mảnh xương người đã hóa thạch) đánh xuống mặt đất, tạo ra một rãnh nứt sâu hoắm ngăn cách Vũ với trung tâm trận pháp.
– Mày không qua được đâu! Linh hồn mày sẽ là phân bón tốt nhất cho cây đa này! – Lão Lý điên cuồng hét.
Nhưng Vũ không dừng lại. Trong khoảnh khắc sinh tử, anh nhận ra mảnh lụa máu đang cầm trên tay bắt đầu bốc cháy một ngọn lửa vàng. Đó là sự giao ước của những linh hồn trong phiên chợ – những kẻ đã quá mệt mỏi với việc bị giam cầm trong bóng đa cổ thụ này.
Họ không chỉ giao dịch bằng kỷ vật, họ đang giao dịch bằng chính sự tồn tại của mình để hỗ trợ cho kẻ duy nhất dám đứng lên chấm dứt cơn ác mộng trăm năm.
Vũ nhảy vọt qua rãnh nứt, bàn tay anh rực lửa, anh vỗ mạnh vào điểm chính giữa của gốc đa cổ thụ – nơi lộ ra một khe nứt tự nhiên giống như một con mắt lớn đang nhắm nghiền trên thân cây.
“OÀNG!”
Một luồng sáng xanh biếc từ trong thân cây phóng ra, đẩy lùi sương mù và bóng tối trong bán kính hàng chục mét. Cây đa rú lên một tiếng vang động cả vùng núi rừng. Bà Chúa Đa biến mất trong một luồng xoáy năng lượng, để lại tiếng cười lạnh lẽo vang vọng:
– *Trả nợ… kẻ họ Trần… hãy trả nợ…*
Lý Trưởng Lâm bị hất văng vào một gốc rễ, máu mồm máu mũi tuôn ra không ngớt. Phiên chợ âm dương sụp đổ hoàn toàn. Những cái bóng biến mất, trả lại không gian yên lặng đến đáng sợ của màn đêm làng Mộc.
Vũ quỵ xuống, hơi thở đứt quãng. Cửu Nhãn dưới lớp băng quấn bắt đầu chảy máu, thấm đỏ cả một bên mặt anh. Anh cảm thấy sức lực mình đang bị rút đi một cách khủng khiếp. Từng thớ thịt, từng khớp xương đau nhức như bị hàng ngàn con kiến lửa đang gặm nhấm.
Linh chạy lại, đỡ lấy anh, nước mắt cô rơi xuống vai anh nóng hổi:
– Vũ… anh đừng làm vậy nữa. Anh sẽ chết mất.
Vũ nhìn xuống mảnh lụa trong tay – thứ duy nhất anh lấy được từ phiên chợ. Mảnh lụa lúc này đã cháy hết một nửa, nhưng những nét vẽ còn lại hiện lên vô cùng rõ nét. Đó là vị trí chính xác của “Long Huyệt” dưới Giếng Ngọc, và quan trọng hơn, đó là một danh sách.
Danh sách những người đã tham gia vào vụ hiến tế trăm năm trước. Ở cuối danh sách, một cái tên bị gạch xóa nhưng Vũ vẫn có thể nhận ra chữ lót của dòng họ mình.
Nhân quả của họ Trần không đơn giản chỉ là một nghi lễ sai lầm. Đó là một sự phản bội có chủ đích nhắm vào một lời thề bảo hộ linh mạch.
Bên ngoài làng, màn sương mù bỗng chốc mỏng đi. Đại úy Nam và đội cứu hộ phía xa bắt đầu nhìn thấy những ánh sáng mờ mờ từ những chiếc đèn flash xuyên qua rừng đa.
Tuy nhiên, Vũ biết đây chỉ là sự yên lặng trước cơn bão lớn nhất. Chợ Âm Dương tan đi không phải vì quỷ dữ đã lui bước, mà là vì chúng đang chuẩn bị cho một sự trỗi dậy kinh hoàng hơn vào đêm Trăng Máu sắp tới.
Lý Trưởng Lâm bò dậy trong bóng tối, lão nhìn Vũ với ánh mắt tràn đầy thù hận và sự điên cuồng của kẻ không còn gì để mất. Lão cười khanh khách, tiếng cười vang vọng khắp cánh rừng:
– “Mày phá được chợ ma, nhưng mày đã vô tình đánh thức thứ đang ngủ dưới Giếng Ngọc. Cửu Nhãn của mày… sẽ là vật tế tốt nhất để nó mở mắt!”
Vũ không đáp lại, anh chỉ nhìn xuống chiếc vòng dâu tằm đã vụn nát trong lòng bàn tay. Anh cảm nhận được linh hồn của mẹ mình vẫn đang lẩn khuất đâu đó trong gió, như một lời nhắc nhở rằng anh không đơn độc trên hành trình giải nghiệp này.
Đêm dài của làng Mộc vẫn chưa kết thúc. Dưới bóng cây đa cổ thụ, những rễ cây bắt đầu rút sâu vào lòng đất, nhưng không phải để biến mất, mà để thắt chặt hơn nữa vòng vây quanh ngôi làng, chuẩn bị cho một cuộc đại hiến tế mà trăm năm qua mới lại xuất hiện.
Vũ và Linh dựa vào nhau, đứng giữa đống hoang tàn của phiên chợ ma. Trên cao, mặt trăng khuyết rớm đỏ như một vết chém của thần chết trên bầu trời đen kịt. Họ biết, mỗi bước tiến gần đến sự thật là một bước gần hơn đến cái chết.
Nhưng đôi khi, cái chết lại là cách duy nhất để xóa sạch bóng tối đã che phủ mảnh đất này quá lâu.
Trần Vũ khẽ nhắm mắt, để cho linh lực còn sót lại chảy đều khắp cơ thể. Anh cần chuẩn bị cho cuộc đối đầu cuối cùng tại Giếng Ngọc – nơi bí mật lớn nhất của cây đa và của chính dòng họ anh đang chờ đợi được phơi bày ra ánh sáng rực rỡ của Cửu Nhãn.
Cơn gió muộn thổi qua, cuốn theo những tàn tro của phiên chợ âm dương tan vào màn đêm sâu thẳm, để lại mùi hương nhang tàn và vị mặn của máu vương trên môi người sống.