Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 81: Lễ cưới của Cây Đa

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:54:32 | Lượt xem: 1

Sương mù của làng Mộc chưa bao giờ đặc và quánh như đêm nay. Nó không phải thứ sương sớm tinh khôi của vùng trung du, mà là một loại chướng khí xám xịt, mang theo mùi nồng nặc của bùn đất lâu ngày không thấy ánh mặt trời và vị tanh tao của máu cũ.

Trần Vũ tỉnh dậy trên chiếc chõng tre ọp ẹp trong gian nhà nhỏ của ông Cụ Tứ. Đầu anh đau như có hàng ngàn mũi kim châm vào đại não. Mỗi hơi thở đều nặng nề, lồng ngực như bị ai đó đóng đinh chặt vào giường. Anh khẽ cử động, cảm giác khô khốc chạy dọc sống lưng. Khi đưa tay lên vuốt mái tóc mình, tim anh thắt lại. Những sợi tóc trắng xác xơ như rễ cỏ tranh khô hiện ra trước mắt. Cái giá của việc mở Cửu Nhãn tầng thứ nhất không chỉ là sức lực, mà là tuổi xuân của một người đàn ông hai mươi lăm tuổi đang bị rút cạn như nhựa cây gặp lửa.

– Anh tỉnh rồi sao?

Giọng nói của Lê Linh vang lên, vừa mừng rỡ vừa đầy xót xa. Cô bưng một bát thuốc đen ngòm, khói nghi ngút đi vào. Ánh mắt cô nhìn anh chứa chan một sự dịu dàng mà anh chưa từng thấy trước đây, nhưng ẩn sau đó là một nỗi bất an không thể che giấu.

– Ngoài kia… có tiếng gì vậy? – Vũ thào thào hỏi, cố gượng dậy.

Lê Linh sững lại, bát thuốc trong tay cô khẽ sóng sánh. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Ngoài kia, tiếng kèn dâm gian vang lên từng hồi u oán, lúc bổng lúc trầm, xé toạc không gian tĩnh mịch của đêm tối. Tiếng trống cơm điểm nhịp đều đặn, nhưng không phải điệu nhạc rộn rã của ngày hội, mà là một giai điệu đều đều, lạnh lẽo, gợi nhắc đến những đám tang của nhiều thập kỷ trước. Tiếng chân người bước rầm rập trên đường làng, không phải bước chân của những con người sống, mà là tiếng lê bước khô khốc của những khối thân xác không hồn.

– Họ đang tổ chức lễ cưới cho Cây Đa. – Linh cúi đầu, giọng cô run rẩy.

Vũ kinh hoàng:
– Lễ cưới? Ai là người cưới? Lý Trưởng Lâm chẳng phải đã bị Bà Chúa Đa bắt đi rồi sao?

– Lý Trưởng Lâm đã đi, nhưng thứ mà lão nuôi dưỡng dưới gốc cây đó chưa bao giờ mất đi. – Linh chậm rãi giải thích, bàn tay cô nắm chặt lấy vạt áo bà ba đen. – Người dân làng Mộc đã bị ký sinh hoàn toàn. Oán khí của Thị Mai dù đã vơi bớt sau khi bà ấy buông bỏ, nhưng cái khao khát được “ăn” của cây đa cổ thụ lại bộc phát dữ dội hơn. Nó cần một cuộc đại hiến tế để duy trì sự tồn tại sau khi trăng máu đi qua. Và… dân làng đang lầm tưởng rằng họ phải gả một cô dâu cho nó thì ngôi làng mới được yên ổn.

Trần Vũ đẩy chăn, cố nén cơn đau truyền từ xương tủy để bước xuống đất. Anh lảo đảo đi tới phía cửa sổ, vén bức mành tre nhìn ra ngoài.

Cảnh tượng trước mắt khiến Cửu Nhãn ở trán anh, dù đã khép lại, vẫn không ngừng giật mạnh, như thể muốn xé toạc lớp da thịt để nhìn vào cõi thực tế kinh tởm kia.

Cả làng Mộc đỏ rực. Nhưng không phải màu đỏ của pháo hoa hay đèn lồng giấy bình thường. Những dải lụa đỏ dài như những sợi gân máu được chăng khắp các nẻo đường, nối từ cổng làng tới tận gốc cây đa cổ thụ. Những người dân làng, những gương mặt anh từng gặp, từ bác thợ rèn đến bà bán nước đầu đình, tất cả đều mặc trang phục lễ hội cũ kỹ. Mắt họ dại ra, môi đánh phấn hồng đậm quá mức, tạo thành những nụ cười ngoác tận mang tai nhưng vô hồn.

Họ khiêng trên vai một chiếc kiệu hoa bằng gỗ gụ đỏ sẫm. Chiếc kiệu không có cửa sổ, được bao phủ bởi những lớp rễ đa đan xen chằng chịt như một cái lồng chim khổng lồ.

– Ai ở trong chiếc kiệu đó? – Vũ gằn giọng hỏi.

Lê Linh nghẹn ngào:
– Là Thanh.

Trần Vũ đứng hình. Thanh – người bạn nối khố của anh, người duy nhất còn sót lại sự chân thành giữa cái ngôi làng đầy rẫy sự lừa lọc này.

– Tại sao lại là Thanh? Cưới “Bà Chúa Đa” thì phải là nam nhân chứ?

– Không phải cưới cho Thị Mai. – Linh lắc đầu. – Nghi lễ này dành cho “Lão Trượng”. Đó là phần gốc rễ thực sự dưới lòng giếng Ngọc, thứ mà dòng họ Trần anh và họ Lý đã giam giữ bấy lâu nay. Họ tin rằng, nếu gả cho Lão Trượng một “chú rể” mang khí dương thuần khiết, Lão Trượng sẽ ngủ yên thêm một trăm năm nữa. Thanh sinh vào giờ ngọ, ngày ngọ, năm ngọ… cậu ấy là lựa chọn cuối cùng mà dân làng bị sai khiến đã chọn lấy.

Tiếng kèn kèn rống lên một hồi dài, nghe như tiếng lợn bị chọc huyết. Đoàn người rước dâu – hay đúng hơn là đoàn người đưa tiễn kẻ chết thế – bắt đầu chuyển bánh về phía trung tâm làng.

Vũ không đợi thêm được nữa. Anh chụp lấy chiếc túi chéo chứa những lá bùa chưa kịp hoàn thiện và chiếc ấn bằng gỗ dâu tằm của mẹ mình để lại.

– Vũ, anh chưa phục hồi được một phần ba công lực! Đi lúc này là tự sát! – Linh giữ chặt tay anh.

Vũ nhìn cô, ánh mắt vốn sầu thảm của anh giờ đây lại ánh lên một tia sáng kiên định đến cực đoan:
– Nếu tôi không cứu cậu ấy, tôi sẽ phải sống nốt phần đời còn lại trong sự hổ thẹn của một kẻ tội đồ. Dòng họ tôi đã gây ra chuyện này, tôi phải kết thúc nó. Linh, giúp tôi, hoặc để tôi đi một mình!

Linh nhìn anh một lúc lâu, rồi cô khẽ thở dài, buông tay anh ra nhưng lại rút từ sau lưng một chuỗi chuông đồng nhỏ.
– Em là con gái người giữ đền. Chừng nào em còn thở, em không để anh một mình đối mặt với cái thứ nhầy nhụa dưới gốc cây kia đâu.

***

Hai bóng người lẻn vào bóng đêm, bám theo đoàn người rước ma quái.

Tiếng nhạc mỗi lúc một lớn. Khi tiến gần đến gốc đa cổ thụ, không gian dường như đặc quánh lại, lạnh đến mức hơi thở cũng đóng thành sương. Cây đa cổ thụ hiện lên giữa bãi đất trống như một con quái vật khổng lồ đến từ địa ngục. Tán lá đen ngòm che khuất toàn bộ bầu trời, không một ánh sao nào lọt qua được. Những chiếc lá đa xào xạc vang lên âm thanh như hàng ngàn giọng nói đang thì thầm về một cơn đói khát trường cửu.

Chiếc kiệu đỏ được đặt ngay dưới bộ rễ phụ lớn nhất – nơi vốn được gọi là “Bàn tay của quỷ”. Những người dân làng bắt đầu vây quanh chiếc kiệu theo một vòng tròn, họ nắm tay nhau, nhảy múa theo một nhịp điệu kì quái. Đầu họ nghẹo sang một bên, những cái bóng đổ dài xuống đất méo mó, không còn hình người.

– Thanh! Thanh ơi! – Vũ gọi khẽ nhưng không có tiếng trả lời.

Phía trên chiếc kiệu, từ trong kẽ lá, những sợi dây tơ hồng từ đâu rơi xuống. Không, đó không phải tơ hồng, mà là những sợi rễ nhỏ li ti đỏ tươi như mạch máu, chúng uốn lượn như rắn, quấn lấy chiếc kiệu và bắt đầu chui vào bên trong qua các khe hở.

– Nghi lễ giao bôi bắt đầu rồi. – Linh thì thầm, tay cô bấm quyết, sẵn sàng ném những hạt gạo muối đã được trì chú vào vòng tròn người dân. – Nếu rễ cây đa xuyên qua tim người trong kiệu, họ sẽ trở thành một với cây. Thanh sẽ chết, nhưng thân xác cậu ấy sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh, trở thành cái lõi mới để cây đa sinh trưởng.

Vũ nhắm mắt lại. Anh tập trung toàn bộ hơi thở vào đan điền, nơi vốn dĩ đã khô kiệt linh khí. Anh dùng móng tay cái bấm mạnh vào vị trí Cửu Nhãn trên trán. Cảm giác đau rát lan tỏa, nhưng cùng lúc đó, tầm nhìn của anh thay đổi hoàn toàn.

Trong “Cửu Nhãn quan”, anh thấy một cảnh tượng còn kinh hãi hơn gấp bội.

Dưới đất, nơi đoàn người đang nhảy múa, là hàng ngàn linh hồn gào thét bị ghim chặt bởi bộ rễ đa. Và dưới lòng đất sâu của giếng Ngọc, có một khối thịt khổng lồ, nhịp đập chậm chạp nhưng mãnh liệt: Thịch… Thịch… Thịch…

Đó là “Lão Trượng” – trung tâm của toàn bộ bí mật làng Mộc.

Một sợi rễ khổng lồ, có kích thước bằng bắp đùi người lớn, đang dần trồi lên từ kẽ đất dưới chiếc kiệu. Nó nhầy nhụa một lớp chất lỏng màu xám tro, trông giống như một chiếc lưỡi của loài bò sát cổ đại đang há há liếm lấy “mồi ngon”.

– Đứng lại! – Vũ hét lớn, thanh âm của anh được trợ lực bởi linh lực của dòng họ Trần, vang vọng khắp bãi đất, át đi cả tiếng kèn trống.

Đoàn người rước dâu khựng lại. Đồng loạt, hàng trăm gương mặt vô hồn cùng quay ngoắt lại 180 độ nhìn về phía Vũ. Cảnh tượng này dù là người gan dạ nhất cũng phải lạnh gáy. Cổ họ kêu lên những tiếng “rắc… rắc” giòn tan do bẻ xương quá mạnh.

– Kẻ canh giữ… Kẻ canh giữ đã đến để cúng tế rồi! – Những âm thanh khàn khàn, mệt mỏi từ miệng dân làng phát ra cùng một lúc.

– Linh, hãy chặn họ lại bằng “Địa Phù”! – Vũ quát to rồi lao thẳng về phía chiếc kiệu.

Lê Linh nhanh nhẹn tung ra một nắm bùa vàng. Những lá bùa bay giữa không trung như những con bướm lượn, khi rơi xuống đất chúng bùng lên những đốm lửa xanh lục, tạo thành một ranh giới tạm thời ngăn cách giữa dân làng bị điều khiển và chiếc kiệu.

Vũ nhảy lên nóc kiệu. Anh rút ra một con dao găm nhỏ bằng xương hổ, cắt phăng những sợi rễ đỏ đang cố len lỏi vào trong.

“Rầm!”

Thân kiệu rung chuyển mạnh mẽ. Những sợi rễ bị cắt đứt phun ra thứ chất lỏng tanh tưởi, trúng vào tay Vũ khiến da thịt anh bị bỏng rát. Nhưng anh không dừng lại, anh giật phăng chiếc mành kiệu ra.

Thanh nằm đó, môi tím tái, trên ngực đã bị ba sợi rễ ghim chặt. Mắt Thanh mở trừng trừng nhưng toàn bộ con ngươi chỉ còn là màu trắng dã.

– Thanh! Tỉnh lại cho tôi! – Vũ tát mạnh vào mặt Thanh, đồng thời đặt chiếc ấn dâu tằm lên trán cậu ấy.

Ấn dâu tằm chạm vào da thịt Thanh phát ra tiếng xì xì như gặp sắt nung. Thanh hét lên một tiếng đau đớn, linh thức dường như quay lại được đôi chút.

– Vũ… chạy… chạy đi… Nó… nó ở bên dưới… – Thanh rên rỉ, máu đỏ ứa ra từ khóe mắt.

– Không ai đi đâu cả!

Một giọng nói gầm lên từ phía trên đỉnh cây. Đó không còn là giọng của Thị Mai, mà là một giọng nói đa âm, nam nữ già trẻ lẫn lộn, vang lên như từ lòng đất sâu thẳm.

Bỗng chốc, tán cây đa rùng mình dữ dội. Hàng triệu chiếc lá đa đồng loạt rụng xuống. Mỗi chiếc lá khi rơi xuống đất liền biến thành một con nhện rễ nhỏ xíu, lông lá, chúng bò nhanh lổm ngổm về phía Vũ và Linh.

Linh đang dùng tiếng chuông đồng để trấn áp đám người dân mộng du, bỗng thấy lũ “nhện rễ” bao vây chân mình thì thất kinh:
– Vũ! “Bách Nhãn Ma” xuất hiện rồi! Chúng ta đang ở trong lòng của nó!

Cái gọi là “Lễ cưới của Cây Đa” hóa ra chỉ là một cái bẫy. Nó không cần chú rể là Thanh, nó cần dẫn dụ người mang dòng máu họ Trần có sở hữu Cửu Nhãn trở về. Thanh chỉ là miếng mồi, và sự yếu lòng của Vũ chính là sợi dây buộc anh vào gốc cây này vĩnh viễn.

Toàn bộ gốc cây đa nứt toác ra. Một cái khe lớn mở rộng, để lộ bên trong không phải là lõi gỗ mà là một khoang chứa đầy xương trắng và những sợi dây thần kinh của cây đang đập phập phồng.

– Ta chờ các ngươi đã mười thế hệ… – Tiếng nói đa âm lại vang lên. – Kẻ canh giữ, hãy giao lại Cửu Nhãn của ngươi cho ta, làng Mộc sẽ được yên bình. Ta sẽ không bao giờ đòi mạng bất kỳ ai nữa.

– Lời nói của một con quái vật chỉ biết ăn linh hồn thì đáng giá bao nhiêu? – Vũ nhếch mép, dù miệng anh đang ứa máu. – Cửu Nhãn không dành cho ngươi, nó dành để tiễn ngươi về cát bụi!

Vũ không lùi bước, anh đưa tay trái lên, nắm lấy chiếc vòng dâu tằm vốn đã vỡ vụn nhưng anh vẫn luôn đeo bên mình (nay chỉ còn là những mảnh vụn xâu bằng chỉ đỏ). Anh đập mạnh nắm tay xuống đất.

– Linh, hãy hỗ trợ anh dùng “Tâm Hỏa Trận”!

Linh hiểu ý, cô cắn ngón tay, dùng máu vẽ một vòng tròn xung quanh chỗ mình đứng và hét lên:
– Lấy thân làm củi, lấy linh làm lửa, tổ tiên chứng giám, xua tan u linh!

Sức mạnh từ chiếc ấn dâu tằm của mẹ anh bắt đầu phát huy tác dụng. Nó tỏa ra một làn sóng nhiệt cực lớn, đẩy lùi lũ nhện rễ ra xa. Tuy nhiên, sức mạnh này chỉ duy trì được vài giây vì linh lực của Vũ đã cạn.

Chiếc kiệu bên dưới Vũ đột ngột nổ tung. Bộ rễ khổng lồ từ dưới đất lao vút lên như một ngọn giáo, xuyên qua sàn kiệu và nhấc bổng Vũ lên cao.

– Anh Vũ! – Linh thét lớn, cô lao đến nhưng bị dân làng ngăn cản.

Trần Vũ lơ lửng trên không trung, bị những sợi rễ quấn chặt từ thắt lưng đến cổ. Cảm giác nghẹt thở khiến tầm nhìn của anh nhòe đi. Anh thấy Lão Trượng – cái thực thể đang hiện hình từ gốc đa. Nó trông giống như một ông già được làm từ gỗ khô, cao hàng trượng, đôi mắt là hai hốc sâu tối thẳm chứa đầy những bóng ma.

Cái mồm đen ngóm của nó há rộng, tiến sát vào trán anh – nơi có ấn ký Cửu Nhãn.

– Để ta xem… sức mạnh thần thánh này có vị thế nào…

Vũ cảm thấy một cơn đau thấu trời xanh ở ngay giữa trán. Dường như có một thứ gì đó đang cố moi con mắt thứ chín ra khỏi cơ thể anh. Ý thức anh bắt đầu mờ mịt.

“Con trai… hãy nhìn sâu hơn…”

Tiếng nói của mẹ anh vang lên trong tiềm thức. Đó không phải ảo giác. Mảnh vụn vòng dâu tằm trên cổ tay anh chợt phát ra hơi ấm nhẹ nhàng.

Vũ nhận ra điều gì đó. Cửu Nhãn không phải là một công cụ vật lý. Nó là tâm thế quan sát nhân quả. Anh thôi không chống cự nữa, anh nhắm con mắt thường của mình lại và tập trung toàn bộ hơi thở vào điểm đau nhất trên trán.

Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng vàng ròng bắn ra từ giữa trán Vũ. Nó không mạnh mẽ như những lần trước, nhưng nó cực kỳ thuần khiết. Ánh sáng này chiếu thẳng vào hốc mắt của Lão Trượng.

“Gào!”

Lão Trượng đau đớn gầm thét, buông Vũ ra. Những sợi rễ xung quanh anh cháy sém như gặp phải lửa thánh. Vũ rơi xuống đất, nhưng lần này anh không ngã quỵ. Anh đứng vững trên đôi chân của mình, tóc trắng của anh bồng bềnh trong cơn gió oán khí.

Trong giây phút đối đầu, anh thấy được nỗi đau của chính thực thể này. Nó vốn không phải quái vật, nó là kết quả của việc “trấn yểm long mạch” bị sai cách từ hàng ngàn năm trước. Những vị vua, những thầy pháp cổ đại đã ép một sinh linh thiên nhiên hóa quỷ để phục vụ cho sự thịnh vượng của một vùng đất.

– Ngươi muốn giải thoát, đúng không? – Vũ hỏi, giọng anh vang lên trong tâm trí Lão Trượng.

Thực thể gỗ khổng lồ khựng lại, hốc mắt nó hướng về phía anh, rung động nhẹ.

– Vậy thì đừng đòi hỏi lễ cưới giả dối này nữa. – Vũ giơ tay lên cao, chiếc ấn dâu tằm trong tay anh nứt vỡ, lộ ra bên trong là một hạt bồ đề vàng óng – món quà thực sự mà mẹ anh đã bí mật cất giấu từ nhiều năm trước để chuẩn bị cho ngày hôm nay.

Vũ ấn hạt bồ đề vào chính kẽ hở lớn nhất trên thân cây đa.

Một vụ nổ ánh sáng dịu mắt hơn hẳn màu trăng máu hay những ngọn lửa của bùa chú trước đây lan tỏa khắp không gian. Toàn bộ làng Mộc rung chuyển. Những dải lụa đỏ rơi xuống, tan biến thành tro bụi đen ngòm. Lũ nhện rễ cũng tan chảy thành nước bùn.

Dân làng bắt đầu ngã xuống đất như những khúc gỗ bị rút dây, hơi thở của họ đã bình thường trở lại, khuôn mặt không còn vẻ cứng đờ.

Cây đa cổ thụ rú lên một tiếng bi thảm, nhưng không còn hung tợn nữa. Từ trong vết nứt giữa thân cây, thay vì rễ quỷ hay máu tươi, bắt đầu nảy ra những mầm lá xanh biếc. Những linh hồn bị giam cầm dưới gốc cây đồng loạt bay lên, giống như hàng vạn con đom đóm trong đêm đông.

Cái “lễ cưới” kinh hoàng đã bị cắt đứt.

Trần Vũ cảm nhận được sinh mệnh lực của mình bị rút đi một cách khủng khiếp để duy trì luồng ánh sáng từ hạt bồ đề. Anh khuỵu một chân xuống đất, máu tươi ứa ra từ khóe môi.

Thanh tỉnh lại, ho sặc sụa và bò ra khỏi đống vụn của chiếc kiệu. Linh chạy đến bên Vũ, ôm lấy anh, sợ rằng nếu buông ra, anh sẽ tan thành mây khói.

Lúc này, giữa đống rễ đa khô héo và đang dần đổi mới, một dáng người mảnh khảnh hiện ra. Là Thị Mai. Nhưng không còn tà áo đỏ rách nát hay khuôn mặt rỉ máu. Bà trông giống như một thiếu nữ vùng quê xưa kia, tay cầm một cành liễu nhỏ.

Bà nhìn Vũ, mỉm cười nhẹ nhàng:
– Con đã làm tốt hơn những gì tổ tiên con hằng mong đợi. Món nợ trăm năm này, coi như hôm nay đã hết một nửa.

– Một nửa sao? – Vũ khó khăn lên tiếng.

– Phải. – Thị Mai nhìn về phía giếng Ngọc xa xăm. – Lão Trượng đã ngủ yên, nhưng “Vùng Đất Chết” mà dòng họ Lý tạo ra vẫn còn đó. Cái cây này đã được gột rửa, nhưng rễ của nó đã ăn sâu vào linh hồn của làng. Muốn cứu cả làng này, con phải đi đến nơi kết thúc của tất cả.

Bà chỉ tay về phía khu Rừng Độc Nhân nằm ở phía sau núi, nơi quanh năm không thấy tiếng chim hót.

– Chăm sóc cô bé này cho tốt. – Thị Mai nói đoạn rồi mờ dần đi, tan biến vào gió sương.

Sương mù dần tản ra. Trời tờ mờ sáng. Một buổi bình minh hiếm hoi không có bóng tối của u minh bao phủ bắt đầu rạng rỡ phía chân trời.

Làng Mộc giờ đây im lìm. Người dân nằm la liệt khắp bãi đất, họ sẽ sớm tỉnh dậy và nghĩ rằng đây chỉ là một cơn ác mộng tập thể kinh khủng nhất lịch sử của làng.

Thanh loạng choạng đi tới, quỳ xuống cạnh Vũ. Cậu ấy nhìn bạn mình với mái tóc trắng phơ và khuôn mặt già nua hơn tuổi, liền òa khóc nức nở:
– Vũ ơi… tao xin lỗi… tại tao mà mày ra nông nỗi này…

Vũ cười nhợt nhạt, anh vỗ nhẹ vào vai Thanh:
– Đừng khóc. Tao còn sống là tốt rồi. Nhưng có lẽ… chúng ta không thể ở lại làng này lâu hơn được nữa.

Lê Linh nhìn Vũ, ánh mắt cô sâu thẳm:
– Anh biết ý bà ấy rồi chứ? Rừng Độc Nhân… nơi đó mới là nơi dòng họ Lý và những bí mật khủng khiếp nhất về cái chết của cha mẹ anh đang bị che giấu.

Trần Vũ đứng dậy, dựa hẳn người vào vai Linh và Thanh. Anh nhìn về phía khu rừng mờ mịt phía xa, nơi ánh mặt trời dường như cũng phải ngần ngại khi chiếu tới. Cửu Nhãn trên trán anh đã hoàn toàn biến thành một vết sẹo phẳng lỳ, nhưng tâm nhãn của anh giờ đây sáng rõ hơn bao giờ hết.

– Lễ cưới của cây đa kết thúc rồi… – Anh lẩm bẩm. – Bây giờ, đến lượt chúng ta tìm lễ tang cho tội lỗi của ngôi làng này.

Trong gió sớm, tiếng lá đa xanh mướt xào xạc như lời hứa về một sự khởi đầu mới, nhưng sâu trong lòng đất, những rung động nhè nhẹ từ phía Rừng Độc Nhân vẫn như một lời cảnh báo về những tai ương còn rình rập phía trước. Một cuộc hành trình mới đã bắt đầu, cam go và rợn người hơn rất nhiều lần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8